File "Duc Tin_02c.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Duc Tin/Duc Tin_02c.htm
File size: 39.22 KiB (40166 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Đức Tin</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Hai_thiên_thần">Hai thiên thần</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Hai thiên thần đi 
		chu du dưới hình dạng của những người nghèo khó, dừng chân ở một ngôi 
		nhà khá giả. Hai thiên thần xin gia đình kia cho ở lại nhờ qua đêm nhưng 
		gia đình đó rất khiếm nhã, tỏ vẻ khó chịu và bảo hai thiên thần vào nhà 
		kho mà ở. Khi hai thiên thần dọn dẹp chỗ ngủ trên sàn lạnh, thiên thần 
		lớn tuổi hơn trông thấy một lỗ trên sàn nhà và ra tay sửa lại nó. Thiên 
		thần nhỏ tuổi hỏi tại sao, thiên thần lớn trả lời: Mọi việc không phải 
		luôn luôn như chúng ta thấy!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Đêm hôm sau, hai 
		thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai 
		vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu 
		khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên 
		giường.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sáng sớm hôm sau, 
		hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi. Con bò duy 
		nhất cung cấp sữa cho gia đình họ đã chết. Thiên thần nhỏ tuổi hết sức 
		sửng sốt về việc đó và kết tội: &quot;Gia đình thứ nhất rất giàu có thì người 
		lại giúp họ. Gia đình này nghèo khó và hiếu khách thì ngài lại bắt con 
		bò của họ phải chết&quot;.<br>
		&quot;Mọi việc không phải luôn như chúng ta thấy&quot; - Thiên thần lớn chỉ nói 
		vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Khi hai thiên thần 
		lại tiếp tục lên đuờng, thiên thần lớn mới nói: &quot;Khi chúng ta ở trong 
		nhà kho của gia đình giàu có, ta để ý thấy có một kho vàng dưới cái lỗ ở 
		nền nhà kho, nhưng chủ nhà lại thô lỗ và keo kiệt nên ta hàn cái lỗ đó 
		lại, họ sẽ không bao giờ tìm được vàng. Còn tối qua, khi chúng ta đang 
		ngủ trên giường nhà bác nông dân nghèo, thần chết đã tới và nói phải đem 
		vợ bác nông dân đi. Ta đã đưa con bò của nhà bác nông dân ra thay thế, 
		và may mắn là thần chết đã chấp nhận con bò. Mọi thứ không phải luôn như 
		chúng ta thấy!&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<h1 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial" size="3"><a name="Sao_Chúa_bỏ_rơi_con_">Sao Chúa bỏ rơi con? 
		</a> </font></h1>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Dòng sông Mississippi đang trong mùa lũ. Hai bên bờ, nước bắt đầu dâng 
		lên cao. Dần dần, nước tràn vào khu vực nhà của Clem. Nước dâng lên ngập 
		vỉa hè nơi Clem đang đứng. Từ xa, có một người đàn ông đang chèo trên 
		một chiếc thuyền đang tiến về phía Clem &quot;Nhảy lên đây và tôi sẽ đưa anh 
		đến nơi cao hơn&quot;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		&quot;Không cần đâu, Chúa của tôi sẽ cứu tôi&quot; Clem trả lời. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Nước sông vẫn tiếp tục dâng lên đến cửa sổ tầng hai ngôi nhà của Clem. 
		Clem nhìn ra ngoài, thấy một chiếc xuồng máy đang tiến về phía mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		&quot;Nhảy lên đây, tôi sẽ đưa anh đến nơi cao hơn,&quot; người đàn ông trên 
		thuyền kêu to.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		&quot;Không đâu, Chúa của tôi sẽ cứu tôi&quot; Clem lại trả lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Nước sông càng ngày càng dâng cao. Nước đã dâng lên tới mái nhà của Clem 
		rồi. Bây giờ, Clem đã phải leo lên và ngồi trên nóc nhà để tránh bị dòng 
		nước cuốn trôi. Dòng nước rất mạnh, đang xoáy cuồn cuộn quanh chân Clem. 
		Bất ngờ, Clem thấy một chiếc trực thăng đang lượn trên đầu mình. Những 
		người trên chiếc trực thăng đang có gắng gào thật to bằng một chiếc loa 
		&quot;Nắm sợi dây thừng và leo lên trên đây, chúng tôi sẽ đưa anh đến nơi cao 
		hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		&quot;Không cần đâu, Chúa của tôi sẽ cứu tôi&quot; Clem vẫn trả lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Nước sông ngày một dâng cao và cuối cùng nó đã nhận chìm ngôi nhà cùng 
		với Clem trong đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Và rồi Clem nhận ra là anh ta đang đứng trước mặt Chúa. Clem giận dữ hỏi 
		Chúa &quot;Con đã đặt trọn niềm tin của mình vào Chúa, tại sao Chúa lại bỏ 
		rơi con?&quot; </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Và Chúa đã trả lời &quot;Vậy thì con muốn ta làm gì cho con? Ta đã đem một 
		chiếc thuyền, chiếc xuồng máy và cả chiếc trực thăng đên cứu con đó.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Trong cuộc sống theo Chúa đôi lúc chúng ta đặt niềm tin của mình nơi 
		Chúa, nhưng vẫn mong Chúa trả lời theo cách chúng ta nghĩ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
		<a name="Chiếc_dù_đỏ_">Chiếc dù đỏ </a> </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Hạn hán kéo dài dường như không có ngày chấm dứt khiến cho những nông 
		dân ở một làng quê nọ rất lo lắng. Họ không biết phải làm gì để cải 
		thiện tình hình. Giờ đây, mưa là điều vô cùng quý báu với những nông dân 
		nghèo khổ này, vì chỉ có như vậy họ mới giữ được vụ mùa, cũng có nghĩa 
		là có thể duy trì sự sống cho cả ngôi làng. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Vì nắng nóng kéo dài, tình hình dường như ngày một trầm trọng. Trong 
		hoàn cảnh ấy, ông mục sư của làng mới kêu gọi toàn thể mọi người hãy đến 
		nhà thờ để cùng dự một buổi nhóm cầu nguyện đặc biệt xin Chúa ban mưa 
		xuống đất, cứu hoa màu khỏi bị cháy khô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Rất nhiều người đã đến. Vị mục sư đứng ở cổng nhà thờ, chào đón tất cả 
		mọi người khi họ bước vào bên trong. Khi nhà thờ đông đảo dần, ông mục 
		sư bước về phía tòa giảng để chuẩn bị mở đầu buổi nhóm. Mục sư nhìn 
		quanh và thấy ai nấy vẫn đang bàn tán rôm rả dọc các dãy ghế, một số 
		người đang chào hỏi nhau. Ông bước đến bục giảng và nghĩ đến việc phải 
		giữ mọi người yên lặng để bắt đầu buổi nhóm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Mắt ông lướt nhìn khắp ngôi nhà thờ trong khi ông cất tiếng đề nghị mọi 
		người giữ yên lặng. Bất ngờ, mắt ông dừng lại ở hàng ghế đầu, nơi ông 
		chú ý thấy một cô bé 11 tuổi đang ngồi im lặng. Khuôn mặt cô bé ánh lên 
		một vẻ hồi hộp, vui thích. Bên cạnh cô bé, một chiếc dù màu đỏ dựng 
		thẳng, như sẵn sàng để được sử dụng. Vẻ đẹp và nét ngây thơ trên khuôn 
		mặt cô bé khiến vị mục sư mỉm cười, và ông chợt nhận ra đức tin lớn của 
		cô bé kia. Không ai khác trong nhà thờ hôm ấy mang dù.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-weight: normal">
		Tất cả mọi người đến để cầu nguyện xin Chúa cho mưa xuống, tuy nhiên, 
		chỉ có một mình cô bé nhỏ đến với lòng mong đợi Chúa sẽ trả lời mà thôi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><a name="Mòn_Mỏi_Ðợi_Trông"><font face="Arial">Mòn M</font><span style="font-family:Arial">ỏ</span><font face="Arial">i 
		Ð</font><span style="font-family:Arial">ợ</span><font face="Arial">i 
		Trông</font></a></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Ngày kia, một hoàng 
		đế nọ tập trung lại tất cả các nghệ sĩ trong mọi lãnh thổ của đế quốc, 
		để tổ chức một cuộc thi đua. Ðề tài của cuộc thi đua là: mô tả dung mạo 
		của hoàng đế...Các nghệ sĩ Ấn Ðộ đến với đầy đủ dụng cụ và các thứ đá 
		hoa cương qúy giá. Các nghệ sĩ người Armêni mang đến một thứ đất sét mà 
		chỉ có họ mới biết được giá trị của nó. Những người Ai Cập thì mang đến 
		đủ thứ dụng cụ và một khối cẩm thạch qúy giá. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Sau cùng, người ta thấy xuất hiện một 
		phái đoàn Hy Lạp. Mọi người đều ngạc nhiên, bởi vì họ chỉ mang đến vỏn 
		vẹn một gói thuốc đánh bóng...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Người ta giam các nghệ sĩ vào trong các 
		khu nội cấm trong cung điện. Khi thời hạn ấn định đã đến, hoàng đế cho 
		trưng bày tất cả các tác phẩm của các nghệ sĩ. Ông trầm trồ ca ngợi bức 
		chân dung của chính mình do các họa sĩ Ấn Ðộ vẽ. Sang đến các pho tượng 
		của người Ai Cập và các mô hình của người Armêni, ông càng tỏ ra thán 
		phục hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Sau cùng, khi đến gian hàng của người 
		Hy Lạp, ông chỉ thấy vỏn vẹn bức tường bằng cẩm thạch của phòng khách, 
		nhưng mặt tường được đánh bóng đến độ khi nhìn vào ông thấy nguyên khuôn 
		mặt của mình hiện ra từng nét...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Và dĩ nhiên, phái đoàn đã đoạt giải 
		chính là những người Hy Lạp, bởi vì họ đã hiểu rằng chỉ có hoàng đế mới 
		họa được chính khuôn mặt của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Họa lại khuôn mặt của Ðức Kitô: đó là 
		mục đích của Giáo Hội. Và nói như danh họa kiêm điêu khắc gia 
		Michelangelo: &quot;Ðể tạc một bức tượng, điều quan trọng chính là những gì 
		phải được gọt bỏ&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Muốn họa lại khuôn mặt của Ðức Kitô, 
		Giáo hội phải đánh bóng bức tường khuôn mặt của mình bằng cách gọt bỏ, 
		đục đẽo tất cả những gì còn sần sùi, thừa thãi...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Mùa Vọng là mùa của mong đợi... Hai chữ 
		mong đợi trong ngôn ngữ Việt Nam thường được đi kèm với hai chữ khác: 
		mòn mỏi. Mong đợi nào cũng làm cho con người ta mòn mỏi. Nhưng chính sự 
		hao mòn đó càng làm cho giây phút gặp nhau thêm đậm đà, thắm thiết hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Mùa Vọng là trường dạy chúng ta mong 
		đợi. Ðức Kitô đến với chúng ta qua từng biến cố, từng phút giây trong 
		cuộc sống. Ngài chỉ đựơc nhận diện, Ngài chỉ được họa lên nguyên hình 
		nếu chúng ta chấp nhận đánh bóng bức tường thành rong rêu hoặc sần sùi 
		của con người chúng ta. Càng mòn mỏi, càng được gọt đẽo, chúng ta càng 
		thấy được Ðức Kitô và càng họa lại được Ðức Kitô cho người khác...</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Thật ra, không phải chúng ta là người 
		họa lại khuôn mặt của Ðức Kitô, mà chính Ngài đến với chúng ta với những 
		đường nét mà chỉ có Ngài mới biết đích thực là của Ngài. Bổn phận của 
		người Kitô chính là chấp nhận cho Ðức Kitô dùng con người của mình để 
		nhìn thấy khuôn mặt của Ngài. Phiến đá cẩm thạch của con người chúng ta 
		càng bóng láng, khuôn mặt của Ðức Kitô càng hiện rõ...</span></p>
		<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; line-height: normal">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial; font-style: italic">
		Thiên Uyên</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Ông_Già_Noel">Ông Già Noel</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Tháng 9 năm 1897, 
		một bé gái 8 tuổi tên là Virginia đã viết cho tờ báo Công Giáo Hoa Kỳ để 
		hỏi về ông già Noel. Câu hỏi của cô bé là: Ông già Noel có thật 
		không?Vài ngày sau, trên một quan điểm của tờ báo, người ta đọc được câu 
		trả lời của ông chủ nhiệm kiêm chủ bút như sau:&quot;Virginia yêu dấu của 
		bác. Ðiều trước tiên bác muốn nói với cháu là: các bạn của cháu thật là 
		sai lầm khi bảo rằng không có ông già Noel. Các bạn của cháu bị tiêm 
		nhiễm bởi trào lưu hoài nghi. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Họ nghĩ rằng chỉ có thể tin được những 
		gì họ thấy tận mắt. Họ nghĩ rằng không gì có thể có được nếu trí khôn 
		nhỏ bé của họ không hiểu được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Virginia yêu dấu, tất cả mọi trí khôn 
		của loài người, dù là của trẻ em, dù là của người lớn, tất cả đều nhỏ 
		bé. Trong cái vũ trụ bao la này, con người chỉ là một con kiến nhỏ bé.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Virginia 
		ạ, ông già Noel có thực. Ông có thực cũng như tình yêu và lòng quảng đại 
		nhờ đó cuộc sống của cháu trở thành vui tươi và xinh đẹp. Bé ơi, nếu 
		không có ông già Noel thì thế giới của chúng ta sẽ như thế nào? Không có 
		những tâm hồn ngây thơ trong trắng của những trẻ thơ như cháu thì thế 
		giới của chúng ta sẽ như thế nào? Không có một niềm tin của trẻ thơ như 
		cháu thì không có một áng văn, một dòng thơ nào có thể làm cho cuộc sống 
		của chúng ta đáng sống nữa. Không có một niềm tin của trẻ thơ thì ánh 
		sáng vĩnh cửu đang lấp đầy thế giới cũng sẽ tắt dần.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Virginia, 
		nếu cháu không còn tin ở ông già Noel nữa, thì cháu cũng chẳng còn tin ở 
		chuyện thần tiên nữa. Có thể cháu sẽ yêu cầu bố cho người ngồi canh ở lò 
		sưởi, ở cuối giường để bắt cho được ông già Noel... Nhưng dù cháu không 
		bắt được ông già Noel đi nữa, điều đó ý nghĩa gì? Chưa có ai thấy ông 
		già Noel, nhưng cũng không ai chứng minh được là không có ông già Noel. 
		Những điều có thực nhất trong thế giới của chúng ta đó là những điều mà 
		trẻ con và ngay cả người lớn cũng chưa từng thấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Cháu 
		đã bao giờ thấy các nàng tiên nhảy múa trên thảm cỏ chưa? Dĩ nhiên là 
		chưa. Nhưng có ai chứng thực được các nàng tiên không có không? Không ai 
		có thể có khái niệm hay tưởng tượng được bao điều kỳ diệu chưa thấy hoặc 
		không thể thấy được trong thế giới của chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Chỉ 
		có Ðức Tin, chỉ có tình yêu mới có thể vén mở được bức màn bí mật của 
		thế giới chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Nhờ 
		ơn Chúa, ông già Noel vẫn sống và tiếp tục sống, cháu Virginia ạ. Ông 
		già Noel sẽ tiếp tục làm cho tâm hồn trẻ thơ được tràn đầy hoan lạc&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial">Lá 
		thư gửi cho cô bé Virginia trên đây đưa chúng ta vào trung tâm điểm của 
		ngày Giáng Sinh: Giáng Sinh là lễ của nhi đồng, bởi vì nhân vật chính 
		của ngày lễ là một Em Bé. Một Em Bé cũng như muôn nghìn em bé sinh ra 
		trên cõi đời này. Em Bé đó chính là niềm vui và hy vọng cho tất cả mọi 
		người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial; font-style: italic">Thiên 
		Uyên</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><a name="Ngạc_Nhiên"><font face="Arial">Ng</font><span style="font-family:Arial">ạ</span><font face="Arial">c 
		Nhiên</font></a></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Tại miền Provence 
		thuộc miền Nam nước Pháp, có một máng cỏ khá nổi tiếng. Ða số các nhân 
		vật trong máng cỏ, du khách thường để ý đến một con người nhỏ bé với hai 
		bàn tay mở ra trống trơn, nhưng gương mặt lại để lộ một vẻ ngạc nhiên 
		khó tả. Chính vì thế mà người ta đặt tên cho nhân vật này là &quot;ngạc 
		nhiên&quot;.Người địa phương thường giải thích về sự ngạc nhiên trên gương 
		mặt của nhân vật này bằng một câu chuyện như sau: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Một hôm tất cả các nhân vật trong máng 
		cỏ, kể cả mấy chú bò lừa, đều tỏ ra khó chịu đối với nhân vật có tên là 
		&quot;ngạc nhiên&quot; này, bởi vì anh ta không có gì để mang tặng cho Chúa Hài 
		Nhi, ngoài hai bàn tay trắng của anh. Họ sỉ vả anh như sau: &quot;Mày không 
		biết xấu hổ sao? Mày đến chầu Hài Nhi Giêsu mà không mang theo gì cả?&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Nhưng con người có tên là &quot;ngạc nhiên&quot; 
		ấy không để lộ một phản ứng nào, đôi mắt của anh vẫn mở to và chăm chú 
		nhìn vào Hài Nhi Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Những lời rủa sả cứ tiếp tục trút xuống 
		trên anh, đến độ Ðức Maria phải lên tiếng để biện hộ cho anh như sau: 
		&quot;Quả thực anh &quot;ngạc nhiên&quot; đã đến với Hài Nhi Giêsu với hai bàn tay 
		trắng. Nhưng anh đã mang đến món quà cao đẹp nhất: đó là sự ngạc nhiên 
		của anh! Ðiều này có nghĩa là Tình Yêu bao la của Thiên Chúa đã chiếm 
		trọn tâm tư của anh&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Và Ðức Mẹ kết luận như sau: &quot;Thế giới 
		này sẽ kỳ diệu biết bao nếu luôn có những con người như anh &quot;ngạc 
		nhiên&quot;, biết ngây ngất vì ngạc nhiên&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Times New Roman; font-style: italic">
		Thiên Uyên</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify"><b><a name="Bài_thuyết_giảng"><font face="Arial">Bài thuy</font><span style="font-family:Arial">ế</span><font face="Arial">t 
		gi</font><span style="font-family:Arial">ả</span><font face="Arial">ng</font></a></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify;text-indent:27.0pt">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">
		Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc 
		sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức 
		nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify;text-indent:27.0pt">
		<span style="line-height: 115%; font-family: Arial; color: black">Nhưng 
		đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện 
		bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói 
		chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify;text-indent:27.0pt">
		<span style="line-height: 115%; font-family: Arial; color: black">Sau 
		hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà 
		một mình, ngồi trước bếp lửa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify;text-indent:27.0pt">
		<span style="line-height: 115%; font-family: Arial; color: black">Đoán 
		được lí do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho 
		ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify;text-indent:27.0pt">
		<span style="line-height: 115%; font-family: Arial; color: black">Vị 
		giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng 
		ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:
27.0pt;line-height:normal"><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&nbsp;</span><span style="font-family: Arial; color: black">Sau 
		vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang 
		cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Rồi ông ngồi lại xuống 
		ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Cục than đơn lẻ cháy nhỏ 
		dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn 
		đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Vị giáo sư nhìn đồng hồ 
		và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi 
		đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập 
		tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi 
		ấm của những cục than xung quanh nó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Khi vị giáo sư đi ra cửa, 
		cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; color: black">- Cảm ơn bác đã đến thăm, 
		và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ 
		bác cùng mọi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><a name="VƯỢT_NÚI_BĂNG_RỪNG_ĐẾN_THAM_DỰ_THÁNH_LỄ"><font face="Arial">
		V</font><span style="font-family:Arial">ƯỢ</span><font face="Arial">T 
		NÚI BĂNG R</font><span style="font-family:Arial">Ừ</span><font face="Arial">NG 
		Đ</font><span style="font-family:Arial">Ế</span><font face="Arial">N 
		THAM D</font><span style="font-family:Arial">Ự</span><font face="Arial"> 
		THÁNH L</font><span style="font-family:
Arial">Ễ</span></a></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Sáng hôm ấy là Chúa 
		Nhật Lễ Hiện Xuống. Tại một nhà thờ Công Giáo mất hút giữa một làng quê 
		hẻo lánh Trung Quốc, sau Thánh Lễ, mọi người tuốn ra trước thềm nhà thờ 
		chào thăm và nói chuyện vui vẻ. Tôi bỗng chú ý đến một phụ nữ trẻ tuổi 
		có thân hình rắn chắc và khuôn mặt rạng rỡ nhưng rám nắng. Cô ăn mặc 
		thật giản dị, nếu không muốn nói là khá nghèo nàn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Nữ trang duy nhất trên người 
		cô là sợi dây chuyền trên ấy nổi bật ảnh Thánh Giá nhỏ với tượng Đức 
		Chúa GIÊSU KITÔ. Cô tươi cười chào hỏi từng người. Một cái gì reo vui 
		nhí nhảnh như phát xuất từ chính con người cô. Tôi mon men đến gần và 
		gợi chuyện. Ban đầu cô có vẽ kín đáo dè dặt. Nhưng sau đó cô lấy lại 
		bình tĩnh. Với dáng điệu thật tự nhiên và ngôn từ giản dị, cô kể cho tôi 
		nghe về cô và về gia đình thân yêu của cô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Gia đình cô sống ở vùng núi 
		cách xa nhà thờ. Để có thể đến kịp giờ tham dự Thánh Lễ, cô thức dậy từ 
		nửa đêm và một mình băng rừng đi bộ đến đây. Vùng đất mà gia đình cô 
		sinh sống và canh tác thì quá khô cằn. Cần phải bỏ ra không biết bao 
		công sức lao động mới thu hoạch chút ít hoa trái rau cỏ đủ nuôi sống 
		trọn gia đình. Nói tắt một lời, gia đình cô nghèo thật nghèo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Buổi sáng Chúa Nhật hôm đó, 
		có Đức Giám Mục giáo phận đến cử hành Thánh Lễ. Ngài quả là vị Chủ Chăn 
		thật tuyệt vời. Tuyệt vời trong khung cảnh nghèo nàn khốn khổ. Mọi người 
		bao quanh ngài. Ai ai cũng muốn chạm đến ngài, được ngài ban phép lành 
		hoặc xin ngài cầu nguyện cho. Cảnh tượng vô cùng cảm động. Vị Giám Mục 
		giản dị trong y phục đàn ông thôn quê Trung Quốc. Thoạt nhìn không ai có 
		thể nhận ra ngài là Giám Mục. Nhưng lòng nhân hậu tỏa sáng nơi khuôn mặt 
		và trong cung cách nói năng thăm hỏi của ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Nửa giờ sau Thánh Lễ, mọi 
		người vào phòng hội giáo xứ để chính thức chào thăm Đức Giám Mục. Ngài 
		nhận ra và gọi tên từng người. Ngài chú ý đến từng vấn đề riêng của mỗi 
		người. Bỗng nhiên, phụ nữ trẻ tuổi mà tôi có dịp nói tới trên đây, xuất 
		hiện. Mọi người gọi cô là Rosa. Đức Giám Mục tức khắc nhận ra cô. Ngài 
		giơ tay ban phép lành cho Rosa và lớn tiếng bảo cô giơ tay làm dấu Thánh 
		Giá. Tôi ngạc nhiên chờ đợi. Rosa bắt đầu chậm rãi đọc: Nhân danh CHA và 
		CON .. nhưng tay cô lúng túng không biết bỏ trên vai phải trước hay trên 
		vai trái trước. Cô ngập ngừng do dự. Vị Giám Mục hiền từ chỉ dẫn cô cách 
		thức phải làm dấu Thánh Giá như thế nào. Rosa chú ý làm theo và sung 
		sướng vì được Đức Giám Mục chỉ dẫn cách đặc biệt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Quang cảnh vừa xảy ra khiến 
		tôi vô cùng nghĩ ngợi. Một Đức Tin mạnh mẽ như Rosa, biểu lộ bằng sự 
		kiện thức dậy từ nửa đêm, một mình băng rừng núi xuống đồng bằng tham dự 
		Thánh Lễ, mà lại không biết làm dấu Thánh Giá sao???</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Tôi đem thắc mắc trình bày 
		với Đức Giám Mục thì ngài giải thích cho tôi hiểu:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">- Rosa thuộc một gia đình 
		hoàn toàn ngoại giáo. Nơi làng cô không hề có tín hữu Công Giáo nào. Chỉ 
		duy nhất cô nhận biết Đức Chúa GIÊSU KITÔ là Đấng Cứu Chuộc nhân loại. 
		Cô xin lãnh nhận bí tích Rửa Tội và gia nhập Giáo Hội Công Giáo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">Tôi rời Trung Quốc mang theo 
		hình ảnh tươi đẹp về Đức Tin của cô Rosa, phụ nữ Công Giáo của miền rừng 
		núi Trung Quốc. Sự kiện cô xin theo Đạo Công Giáo khiến tôi liên tưởng 
		đến câu nói thời danh của Thánh Giám Mục Tiến Sĩ Âu-cơ-tinh (354-430):</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="font-family: Arial">- Chúa dựng nên chúng con vì 
		Ngài, lạy Chúa, do đó tâm lòng chúng con sẽ khắc khoải khôn nguôi cho 
		đến khi nào được an nghỉ trong Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 27.0pt; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="VI" style="line-height: 115%; font-family: Arial; font-style: italic">
		Chứng từ của Kitô hữu Thomas Gahan.</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager