File "CauNguyen_02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/CauNguyen/CauNguyen_02.htm
File size: 31.56 KiB (32318 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"></head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="506" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Cầu Nguyện</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:9.0pt;text-align:justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cầu_nguyện">Cầu
nguyện</a></span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Tối hôm ấy, khi thầy Bruno đang cầu nguyện,
thầy bị chia trí bởi tiếng kêu ôộp ôộp của một con ễnh ương. Thầy cố hết sức
để không nghĩ đến mớ âm thanh quấy rầy đó, nhưng bất lực. Vì thế, thầy thò
đầu ra cửa sổ và quát: “Này, chúng bay câm mồm đi! Tao đang cầu nguyện đây.”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Thầy Bruno là một bậc thánh, vì thế lệnh của
thầy có hiệu lực ngay tức khắc. Tất cả các sinh vật trong khu vực lân cận đó
đều im thin thít. Bầu khí bỗng nhiên vắng lặng – tha hồ mà cầu nguyện ...</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Nhưng liền tức thì, một âm thanh khác nổi
lên quấy rầy tâm tình thờ phượng của Bruno – một âm thanh phát ra từ trong
lòng thầy: “Ồ, biết đâu tiếng kêu của con ễnh<i> ương kia cũng làm vui lòng
Chúa không kém chi các bài Thánh Vịnh của mình đấy chứ?” “Mà này, làm sao
tiếng kêu của con ễnh ương có thể làm vui tai Chúa được nhỉ?”</i> Thầy tự
hỏi rồi tự trả lời. Và tiếng nói trong lòng thầy vẫn tiếp tục mè nheo: <i>
“Nhưng Chúa tạo ra thứ âm thanh ấy chắc hẳn phải có một mục đích?”</i></span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Bruno quyết định khám phá xem đó là mục đích
gì. Thầy lại thò đầu ra cửa sổ và ra lệnh: “Hãy hát lên đi!” con ễnh ương
bắt đầu kêu inh ỏi, và tất cả đám ễnh ương trong khu vực đó cùng xôn xao phụ
họa. Thật lạ, khi thầy Bruno chăm chú lắng nghe bầu âm thanh ấy, nó không
còn quấy rầy nữa. Thầy nhận ra rằng nếu thầy không phản kháng chúng, quả
thực chúng làm cho cái yên tĩnh của đêm tối nên phong phú đến không ngờ.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:28.5pt">
<span style="font-family:Arial">Khám phá được điều đó, lòng thầy Bruno bỗng
hoà nhập với vũ trụ. Chưa bao giờ thầy thấu hiểu ý nghĩa của cầu nguyện bằng
tối nay.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-family: Arial"><a name="Câu_trả_lời_của_Rabbi">Câu trả lời
của Rabbi</a></span></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Những người Do Thái tại một thị trấn nhỏ ở
Nga đang nóng lòng chờ đợi một<b> </b>Rabbi</span><span style="font-family:Arial">
đến với họ. Đây là một biến cố hiếm hoi, vì thế họ dành nhiều thời gian
chuẩn bị trước các câu hỏi để trình bày với bậc thầy thánh thiện ấy.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Cuối cùng vị Rabbi đến và họ đón tiếp ông
tại thị sảnh. Ông cảm nhận được sự căng thẳng trong bầu khí khi tất cả mọi
người chăm chú đón nghe lời phát biểu của ông.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Thế nhưng, ông chẳng nói gì cả. Ông chỉ nhìn
chằm chằm vào mắt họ, và e hèm qua mũi. Mọi người bắt đầu e hèm theo ông.
Rồi ông cất tiếng hát. Họ cất tiếng hát theo ông. Ông lắc lư nhảy múa...
Chẳng mấy chốc mọi người đều nhảy múa. Họ nhảy múa nhiệt tình đến nỗi như
quên hết mọi sự trên đời; tất cả họ hoàn toàn nên một, và họ không còn bị
phân rã bên trong nữa. Chính sự phân rã này kìm hãm không cho người ta tiếp
cận Chân Lý.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Gần một tiếng đồng hồ trôi qua. Vũ khúc của
họ chậm dần lại và ngừng hẳn. Sự căng thẳng bên trong đã hoàn toàn tan biến,
mọi người ngồi xuống với bầu khí an tĩnh tràn ngập căn phòng. Bấy giờ, vị
Rabbi mới lên tiếng. Và ông chỉ nói vỏn vẹn có một câu: “Tôi tin rằng tôi đã
trả lời tất cả các vấn đề của quí vị.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family:
Arial"> -Một tu sĩ Hồi giáo được hỏi tại sao ông tôn thờ Thiên Chúa bằng cách
nhảy múa. Ông trả lời: “Bởi vì tôn thờ Thiên Chúa nghĩa là chết đi chính
mình; việc nhảy múa giết chết bản ngã người ta. Khi bản ngã chết, mọi vấn đề
sẽ cùng chết với nó. Ở đâu không có cái tôi, ở đó có Thiên Chúa, có Tình
Yêu.”</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family:
Arial"> -Thầy ngồi với các đệ tử trong khán phòng. Thầy nói: “Các anh đã nghe
nhiều lời cầu nguyện và cũng đã đọc nhiều lời cầu nguyện. Tối nay, Thầy muốn
các anh nhìn thấy một lời cầu nguyện.”</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family:
Arial">Lúc ấy, màn được kéo lên và vở ba-lê bắt đầu.</span></i></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 9.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Nơi_nào_không_có_Chúa">Nơi nào không có Chúa?</a></font></b></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Một Sufi lên đường đi hành hương thánh địa
Mecca. Khi đến ngoại ô thành phố</span><span style="font-family:Arial">
Mecca, ông nằm xuống bên đường, kiệt sức vì cuộc hành trình. Chưa kịp ngủ,
ông bị kéo giật dậy bởi một khách hành hương trông tướng rất quạu quọ. “Giờ
này tất cả các tín đồ trên thế giới đều đang cúi đầu về phía Mecca. Còn ông,
ông lại đang duỗi đôi bàn chân của ông về Đền Thờ. Ông là loại tín đồ nào
vậy?</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial">Vị Sufi vẫn nằm im, chỉ mở mắt nhìn và nói:
“Này người anh em, xin làm ơn giúp tôi hướng đôi bàn chân về một phía nào đó
không có Chúa!”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:Arial"> -Lời nguyện của một tín đồ với Thần Vishnu:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-left: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family:Arial">“Kính lạy Thần, con xin ngài tha thứ cho
con vì ba tội trọng: thứ nhất, con đã đi hành hương tới nhiều đền đài thánh
thất, con quên mất rằng ngài hiện diện khắp mọi nơi; thứ hai, con thường kêu
xin ngài giúp đỡ, con quên mất rằng ngài quan tâm đến những điều tốt lành
cho con hơn cả con quan tâm đến bản thân mình; và cuối cùng, con đang van
xin ngài tha thứ cho con, dù con biết rằng ngài tha tội cho con trước cả khi
con phạm tội.”</span></i></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-left: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Phát_minh">Phát minh</a></font></b></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Sau nhiều năm cần mẫn làm việc, một nhà
phát minh khám phá được cách tạo ra lửa<b>.</b></span><span style="font-family:Arial">
Ông mang các dụng cụ của ông đến những vùng miền bắc đầy băng giá và giới
thiệu cho một bộ lạc ở đó cách tạo ra lửa - đồng thời ông giải thích cho họ
những tiện ích của lửa. Người ta thích thú quan tâm tới phát minh mới mẻ này
đến nỗi không ai nhớ cám ơn ông. Rồi một hôm, ông lặng lẽ rời họ ra đi. Là
một con người cao thượng, ông không mơ ước được người ta tưởng nhớ hay tôn
sùng mình. Ông chỉ tha thiết một điều, đó là người ta tận dụng được phát
minh của ông.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Dân chúng ở bộ lạc thứ hai cũng sốt sắng
nghe ông chỉ dạy. Nhưng các giới chức tôn giáo ghen tị với ảnh hưởng của ông
và họ đã thủ tiêu ông. Để lấp liếm tội ác của mình, họ đã cho làm một bức
chân dung của Nhà Phát Minh Vĩ Đại và đặt nó lên bàn thờ chính của Đền Thờ.
Họ lập ra một phụng vụ để tưởng nhớ Nhà Phát Minh và tôn sùng danh của ông.
Người ta chú ý từng li từng tí đến nỗi không một chấm hay phẩy nào trong
phụng vụ có thể bị thay đổi hay bỏ sót. Khí cụ làm ra lửa được cung kính cất
giữ trong một chiếc hòm – và người ta nói rằng nó sẽ chữa lành bất cứ ai đau
yếu mà đặt tay lên nó trong niềm tin.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Chính vị Thượng Tế đảm nhận công việc biên
soạn một Tiểu Sử Của Nhà Phát Minh. Nó trở thành Sách Thánh, trong đó tấm
lòng nhân ái của Nhà Phát Minh được đưa ra như một ví dụ cho mọi người phấn
đấu bắt chước, những việc làm của ông được ca ngợi, tính cách siêu phàm của
ông được ấn định thành một tín điều. Quyển Sách được truyền cho các thế hệ
tương lai, và các vị tăng lữ có thẩm quyền giải thích ý nghĩa những lời Nhà
Phát Minh nói và ý nghĩa của cuộc sống thánh thiện cũng như cái chết của
ông. Họ kiên quyết xử tử hay tuyệt thông bất cứ ai đi trệch ra khỏi giáo lý
của họ.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Vì quá bận rộn với những công việc đầy ý
nghĩa ‘tôn giáo’ như thế, họ hoàn toàn quên mất cách ... làm ra lửa!</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial"> Tu viện trưởng Lot đến gặp Tu viện trưởng
Joseph và nói: “Thưa Cha, theo khả năng của con, con giữ những luật nho nhỏ,
chay tịnh thì cũng chút chút thôi, con cầu nguyện, suy tư và chiêm niệm
trong thinh lặng, và trong khả năng mình, con giải phóng được tâm hồn mình
khỏi những ý tưởng xấu. Giờ đây, thưa Cha, con phải làm gì nữa?” Vị tu sĩ
cao niên đứng lên để trả lời. Ông đưa hai tay lên trời và các ngón tay của
ông trở nên giống như mười ngọn lửa. Ông nói: “Hãy chuyển tất cả thành lửa.”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Anh_thợ_đóng_giày_">Anh thợ đóng giày </a></span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Một anh thợ đóng giày đến với Rabbi Isaac
và nói:</span><span style="font-family:Arial">“Thưa ngài, tôi gặp khó khăn
với việc cầu nguyện buổi sáng. Các khách hàng của tôi là những người nghèo
và họ chỉ có một đôi giày. Họ đưa giày đến cho tôi vào chiều tối, tôi nhận
và phải làm hầu như suốt đêm. Đến sáng sớm, tôi vẫn còn phải làm quần quật
vì khách hàng cần giày để đi làm. Vậy tôi xin hỏi: “Làm sao tôi có thể đọc
kinh sáng được?”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Thế cho tới nay việc cầu nguyện ban sáng
của anh thế nào?” Vị Rabbi hỏi.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Đôi khi tôi cầu nguyện ‘hỏa tốc’, rồi vội
vã quay trở lại làm việc. Và tôi cảm thấy áy náy về điều đó. Nhiều bữa khác,
tôi bỏ luôn, không thực hiện giờ cầu nguyện của mình. Dĩ nhiên là trong
những ngày đó tôi càng cảm thấy trống rỗng hơn. Tay tôi loay hoay với những
chiếc giày nhưng lòng tôi thì trĩu nặng một nỗi dằn vặt và xấu hổ. Ôi, thật
tệ hại, một kẻ không cầu nguyện buổi sáng!”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Vị Rabbi trả lời: “Nếu tôi là Thiên Chúa,
tôi sẽ đánh giá nỗi xấu hổ của bạn cao hơn nhiều so với các kinh nguyện.”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Xá_giải">Xá giải</a></span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Người Công Giáo thường đến thú tội của mình
với một linh mục; linh mục sẽ xá giải</span><span style="font-family:Arial">
cho đương sự như dấu chỉ sự tha thứ của Thiên Chúa. Cũng rất thường có mối
nguy là các hối nhân sử dụng sự xá giải này như một thứ ‘giấy chứng nhận”
bảo đảm cho mình khỏi bị Chúa trừng phạt; vì thế họ tin tưởng vào sự xá giải
của một linh mục hơn là vào lòng thương xót của Thiên Chúa.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Đây là câu chuyện kể về khoảnh khắc hấp hối
của Perugin, một họa sĩ người Ý thời Trung Cổ. Ông quyết định rằng ông sẽ
không đi xưng tội nếu chỉ vì sợ bị Chúa phạt. Ông cho việc xưng tội như vậy
là một sự báng bổ xúc phạm đến chính Thiên Chúa.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Không hề biết những gì ông đang nghĩ trong
lòng, vợ ông nhắc nhở: “Bộ anh không sợ chết mà chưa kịp xưng tội sao?”
Perugin trả lời: “Hãy nghĩ đi, em yêu. Nghề chuyên môn của anh là vẽ tranh,
và anh đã vẽ tranh một cách rất lành nghề. Còn nghề của Thiên Chúa là tha
thứ; nếu Ngài cũng lành nghề không kém anh, thì anh không thấy có lý do gì
để mình phải sợ.”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cha_sở">Cha sở</a></span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial">Cha sở của làng là một con người thánh
thiện, vì thế mỗi khi dân làng gặp khó khăn,</span><span style="font-family:Arial">
họ đều chạy đến với ngài. Ngài sẽ lặng lẽ đi đến một nơi đặc biệt trong rừng
và dâng lên Chúa một lời cầu nguyện cũng rất đặc biệt. Chúa luôn luôn nghe
lời cha sở, và dân làng được Chúa cứu giúp.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Cha sở qua đời. Gặp khó khăn, dân làng lại
chạy đến với vị kế nhiệm. Vị này không thánh thiện, nhưng biết rõ cả nơi
chốn đặc biệt kia trong rừng lẫn lời cầu nguyện đặc biệt nọ. Ngài thưa: “Lạy
Chúa, Chúa biết con không thánh thiện gì. Nhưng chắc chắn sẽ không vì thế mà
Chúa đoán phạt dân chúng, phải không? Vậy xin Chúa nghe lời con và cứu giúp
họ.” Thế là, Chúa nghe lời cha sở, và dân làng được cứu giúp.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Rồi ngài qua đời. Dân làng lại chạy đến với
cha sở thứ ba khi họ gặp khó khăn. Vị này biết lời cầu nguyện đặc biệt kia
nhưng không biết nơi chốn nọ trong rừng. Vì thế, ngài thưa: “Lạy Chúa, chỗ
nào với Chúa cũng vậy thôi, phải không?” Bất cứ chỗ nào có Chúa hiện diện
cũng là nơi thánh. Vì thế, xin Chúa nghe lời con cầu nguyện và ra tay cứu
giúp chúng con.” Một lần nữa, Chúa nghe lời và cứu giúp dân làng.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Đến đời cha sở thứ tư, dân làng lại gặp khó
khăn và chạy đến cầu cứu. Vị này không biết cả lời nguyện kia lẫn nơi chốn
nọ. Vì thế ngài nói với Chúa: “Lạy Chúa, Chúa không quan tâm đến những công
thức có tính rập khuôn máy móc, nhưng Chúa quan tâm đến tiếng kêu từ đáy
lòng những người khốn khổ. Xin Chúa lắng nghe lời con cầu nguyện và ra tay
cứu giúp dân chúng.” Chúa lại nhận lời và cứu giúp dân làng.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Chuyện tương tự lại xảy ra với cha sở thứ
năm. Vị linh mục này quan tâm đến tiền bạc nhiều hơn chuyện cầu nguyện. Ngài
nói: “Lạy Chúa, Chúa là loại Chúa nào vậy? Chúa hoàn toàn có thể giải quyết
những vấn đề mà chính Chúa gây ra, thế tại sao Chúa vẫn ngồi im, không động
đậy một ngón tay, để chờ cho đến khi người ta quị lụy van xin? Nào, Chúa hãy
làm cho họ điều gì Chúa muốn.” Rồi, vị linh mục hối hả quay lại với công
việc làm ăn của mình. Một lần nữa, Chúa nghe lời cầu nguyện ấy và ra tay cứu
giúp dân làng.</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Thần_Hari">Thần
Hari</a></span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Narada, một nhà hiền triết Ấn Độ, rất sùng
ngưỡng Thần Hari. Lòng sùng ngưỡng ấy lớn đến nỗi bữa nọ ông nghĩ rằng trên
cả thế giới này không ai yêu mến Thần Hari hơn ông. </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Hiểu được ý nghĩ của ông, Thần nói: “Này
Narada, con hãy đi đến thị trấn trên bờ sông Hằng, vì có một tín đồ của Ta ở
đó. Sống với tín đồ ấy sẽ ích lợi rất nhiều cho con.” </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Narada ra đi và cuối cùng tìm gặp một bác
nông dân. Mỗi sáng sớm thức dậy, bác nông dân này kêu tên Thần Hari chỉ một
lần, rồi vác cày ra ruộng. Bác làm việc suốt ngày ngoài ruộng. Tối, trước
khi ngủ, bác kêu tên Thần Hari lần nữa. Narada nghĩ: “Làm sao có thể gọi
ông nông dân quê mùa này là một tín đồ của Thần được nhỉ? Mình thấy ông ta
suốt ngày chỉ chìm đắm trong công việc làm ăn.”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Thần Hari nói với Narada: “Hãy rót sữa vào
một tô, đầy đến miệng, và hãy bưng tô sữa ấy đi một vòng quanh thành phố.
Hãy cố sao để khi con trở về đây, không một giọt sữa nào bị tràn đổ ra
ngoài.” Narada làm y lời.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Khi Narada đã đi xong một vòng thành phố và
trở về, Thần Hari hỏi: “Trong cả chuyến đi vừa rồi, con đã nhớ đến Ta mấy
lần?”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Chẳng có lần nào cả, thưa Ngài.” - Narada
trả lời - “Làm sao con có thể nhớ đến Ngài khi con còn phải chú ý đến tô sữa
này?” </span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Thần nói: “Tô sữa đó chiếm hết sự quan tâm
của con đến nỗi con hoàn toàn quên Ta. Nhưng hãy nhìn người nông dân kia: dù
bao nhiêu gánh nặng nuôi sống gia đình đè trên vai, anh ta vẫn có thể nhớ
đến Ta hai lần mỗi ngày!”</span></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Lời_cầu_nguyện_">Lời cầu nguyện </a></span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
</span><span style="font-family:Arial">Không ích gì nếu lời cầu nguyện của
chúng ta được đáp lại không đúng lúc: Ở Ấn Độ ngày xưa, các nghi lễ Vedic
được gán cho một tầm quan trọng rất lớn. Người ta nói rằng những nghi lễ ấy
có tính hiệu năng đến nỗi, chẳng hạn, hễ các hiền nhân cầu khẩn trời mưa thì
nhất định mưa sẽ đổ xuống tràn trề. Một người đàn ông đã cầu nguyện theo
nghi lễ ấy, xin Thần Lakshmi, nữ thần của cải, cho mình được nên giàu có.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Anh cầu xin như thế ròng rã mười năm mà
không có kết quả gì. Sau đó anh bất chợt nhận thấy bản chất phù du của của
cải và quyết định bắt đầu sống một đời sống thoát tục trong dãy Himalayas.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">Ngày nọ, anh đang ngồi thiền, bỗng mở mắt ra
và trông thấy trước mặt mình là một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, nàng chói sáng
rực rỡ cơ hồ như toàn thể con người nàng được làm bằng vàng vậy.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Cô là ai và cô đến đây làm gì?” Anh hỏi.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Ta là Nữ Thần Lakshmi mà anh đã khẩn nguyện
trong 12 năm nay,” - người phụ nữ xinh đẹp ấy trả lời - “Ta hiện ra đây để
thỏa mãn điều anh ao ước.”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Ồ, thưa Nữ Thần,” - anh thốt lên - ”Tôi đã
chuyển sang sống cuộc sống chuyên chăm thiền định và không còn tơ tưởng gì
về của cải nữa. Ngài đến quá muộn. Tại sao ngài lại chậm chạp như thế nhỉ?”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify">
<span style="font-family:Arial">“Nói thật,” - Nữ Thần trả lời - “Xét vì anh
đã thực hành các lễ nghi ấy một cách trung thành bền bĩ, nên anh đã được ban
cho của cải dư dật từ lâu rồi. Nhưng, vì Ta yêu mến anh và muốn điều tốt đẹp
cho anh, Ta đã quyết định giữ chúng lại.”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt" align="justify"><i>
<span style="font-family:Arial">Nếu bạn có quyền chọn lựa, bạn sẽ chọn điều
nào: một là, được ban cho những điều mình xin; hai là, ơn an bình sâu thẳm
bất chấp mình có nhận được những điều mình xin hay không?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" align="right">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Anthony De Mello, S.J</span></p>
<hr>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt"><span style="font-family: Arial; font-weight: 700">
<a name="Kinh_nguyện">Kinh nguyện</a></span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt"><span style="font-family:Arial">Chiều
muộn, một anh nông dân nghèo trên đường từ chợ phiên về nhà chợt<b> </b>nhận
ra rằng mình không đem theo sách kinh nguyện. Chiếc xe kéo của anh đang lăn
bánh giữa một khu rừng và anh lo âu rằng ngày hôm nay của mình sẽ trôi qua
mà chẳng có kinh nguyện nào cả.</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt"><span style="font-family:Arial">Vì
thế, anh thưa lên với Chúa: “Lạy Chúa, con đã làm một điều thật tệ hại. Sáng
nay con ra khỏi nhà mà không nhớ mang theo sách kinh nguyện, trí nhớ con lại
tồi đến nỗi con chẳng có thể đọc suông một kinh nào nếu không có sách. Vậy,
con chỉ còn có cách này: Con sẽ đọc chậm rãi bảng chữ cái ABC... năm lần, và
vì Chúa biết rõ hết mọi kinh, xin Chúa tự xếp các chữ ấy thành những kinh mà
con không thể nhớ. Vậy nhé!”</span></p>
<p style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;text-indent:28.5pt"><span style="font-family:Arial">Và
Chúa nói với các thiên thần của Ngài: “Trong số tất cả những kinh nguyện mà
Ta nghe hôm nay, rõ ràng đây là lời cầu nguyện tuyệt vời nhất, bởi vì nó đến
từ một tấm lòng đơn sơ chân thành.”</span></p>
<p align="right" style="margin-top:9.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:right">
<span style="font-family:
Arial"> <i>Anthony De Mello, S.J</i></span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>