File "Biet on_06.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bieton/Biet on_06.htm
File size: 53.38 KiB (54666 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
span.postheader
	{}
span.ctext
	{}
span.cmpsitintextlink
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Biết Ơn</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="title" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><a name="Bày_tỏ_lòng_biết_ơn&nbsp;_">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Bày tỏ lòng biết ơn</span><span lang="EN-US" style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></a></b></p>
		<p class="title" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Lòng biết ơn mở ra sự 
		trọn vẹn của cuộc sống. Nó biến những thứ ta đang có thành đủ và nhiều 
		hơn. Nó biến sự từ chối thành sự chấp nhận, sự hỗn độn thành trật tự, mơ 
		hồ thành rõ ràng... lòng biết ơn biến quá khứ thành có ý nghĩa, mang lại 
		an bình cho hiện tại, tại viễn cảnh tương lai cho tươi sáng&#39; (Melody 
		Beattie).</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Có rất nhiều điều mà cuộc 
		sống bận rộn này làm cho ta quên đi sự biết ơn. Chúng ta sống, làm việc, 
		quay cuồng tận hưởng mọi thứ nhưng có thể như thế là chưa đủ, đó vẫn 
		chưa phải là một cuộc sống trọn vẹn, đủ đầy. Tất nhiên không phải ai 
		cũng phát hiện ra điều đó.</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Nhưng nếu một ngày nào đó 
		ta nghe luật sư tư vấn của mình nói rằng: có bao giờ bạn tưởng tượng một 
		ngày khi cả gia đình bạn đang quây quần bên ngọn lửa ấm cúng, bỗng nhiên 
		bếp lò nổ tung... và tất cả tan tành. Vậy gia sản của gia đình bạn sẽ 
		dành cho ai? Chúng ta sẽ không khỏi băn khoăn suy nghĩ. </span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Thật ra trong cuộc đời 
		ngắn ngủi này có hàng triệu con người, hàng tỷ thứ bạn tiếp xúc hàng 
		ngày khiến bạn quan tâm, chúng làm gì đó cho bạn nhưng có thể bạn sẽ 
		quên lãng... Nhưng bạn nên biết rằng nếu bạn quên một ai đó, thì nguy cơ 
		bạn bị người đó quên lãng cũng rất cao. Vậy nên hãy bắt đầu nhớ, suy 
		nghĩ, và biết ơn vì những cuộc gặp gỡ, vì những mối quan hệ, vì công 
		việc được làm, vì những người bạn tốt, vì những đứa con thân yêu, vì ánh 
		mặt trời ấm áp, vì một ngày mưa để bạn được thư giãn, vì cuộc đời cho 
		bạn một cuộc sống, một cuộc sống đầy ý nghĩa, đầy khát khao.</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<em><span style="font-family: Arial; color: black">Trong từng ngày sống 
		của mình, bạn phải thấy rằng: Không phải vì được sống </span></em>
		<span class="cmpsitintextlink"><i>
		<span style="font-family: Arial; color: black">hạnh phúc</span></i></span><em><span style="font-family: Arial; color: black"> 
		mà bạn mới biết ơn cuộc sống, mà chính thái độ biết ơn cuộc sống mới 
		khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">. 
		Vậy thì biết ơn thực sự là một phép màu, bởi vì nó làm cho cuộc sống của 
		chúng ta luôn cần, luôn muốn, luôn vươn tới hạnh phúc... Chính lòng biết 
		ơn mang lại cho chúng ta hạnh phúc mà cả đời này chúng ta tìm kiếm. Và 
		cũng không có lí do gì để bạn không biết ơn những người mang cho mình 
		một tách cà phê, một câu góp ý, một lời khen ngợi, một niềm vui, một 
		chút ngậm ngùi, một sự tiếc nuối.. để cuộc sống của chúng ta thêm màu 
		sắc, thêm rộn ràng.</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<em><span style="font-family: Arial; color: black">Bày tỏ lòng biết ơn 
		là một &quot;bữa tiệc&quot; thú vị của những quan điểm tinh thần sâu sắc. Những 
		câu trích dẫn mở đầu của mỗi mục thật đáng chú ý. Những đoạn tâm sự 
		riêng tư thật sâu sắc và tràn đầy tình yêu thương trong mỗi dòng chữ. 
		Đây là cuốn sách để nhâm nhi thưởng thức chứ không phải để đọc lướt. 
		Thật dễ chịu khi đọc đi đọc lại cuốn sách này và nó giúp chúng ta sẵn 
		sàng nói lời &quot;cảm ơn&quot; mỗi bước đi trên hành trình của mình</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">. 
		(Gerald G.Jampolsky).</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; color: black">Bạn nên bày tỏ lòng biết 
		ơn với mọi thứ xung quanh ngay bây giờ, ngay hôm nay, bởi biết đâu ngày 
		mai lại là ngày đầu tiên của 30 năm bại liệt toàn thân do một tai nạn 
		kinh hoàng, bởi biết đâu ngày mai một ai đó bạn muốn cảm ơn rời xa bạn 
		mãi mãi. Không có lí do gì để phải trì hoãn hạnh phúc để rồi phải hối 
		tiếc trong suốt quãng đời còn lại. Hãy biết ơn, và biết ơn cuộc sống vì 
		đã cho bạn một cơ hội để cảm ơn mọi thứ.</span></p>
		<p class="normal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="color: black">Và hãy cảm ơn M.J. Ryan vì 
		những gì bà đã chia sẻ qua cuốn sách </span></font>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black"><em>
		<span style="font-family: Arial">Bày tỏ lòng biết ơn</span></em></span><font face="Arial"><span style="color: black"> 
		bé nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa và cần thiết này. Cảm ơn vì hôm nay tôi có 
		thể ngồi đây, đọc cuốn sách này và viết lên những suy nghĩ của chính 
		mình, để sẻ chia, hi vọng và hạnh phúc.</span></font></p>
		<p class="normal" align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		<strong style="font-weight: 400">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Hạnh Lê</span></strong></span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><a name="Tất_cả_là_hồng_ân_">
		<span style="font-size: 12.0pt; color: black; font-weight: 700">&nbsp;Tất cả 
		là hồng ân</span></a></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">Cuộc 
		sống là một chuỗi những ân huệ nối tiếp nhau. Những ân huệ này đan xen 
		với những ân huệ khác. Có những ơn do nơi Thiên Chúa, và cũng có những 
		ơn đến từ con người. Vậy nếu cuộc sống là lãnh nhận thì người ta sẽ như 
		thế nào nếu không hề biết nói hai tiếng “cám ơn”, hoặc chẳng bao giơ bầy 
		tỏ tấm lòng tri ân.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">&nbsp;</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con đôi mắt, con nhìn bao kỳ công,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con đôi tai, con nghe đủ âm thanh,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con đôi môi, con hé mở nụ cười,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con hai tay,&nbsp; bưng chén cơm, cầm bút,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con đôi chân, dẫn con khắp nẻo đường,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúa cho con khối óc, phân biệt điều thực hư,</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những điều con có đó, tưởng tầm thường nhưng thật vĩ đại, thật 
		cao cả.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mà đã lần nào&nbsp; con nhớ đến những thứ ấy để cám ơn Chúa.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chắc đợi đến khi mắt mù, tai điếc, chân què, con mới nhận ra 
		những thứ ấy thật cao quí.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lạy Chúa, Chúa đã ban cho chúng con nhiều điều. Nhưng xin ban 
		cho chúng con một điều nữa là cho chúng con biết luôn nhận ra những ân 
		huệ Chúa mà không ngừng cảm tạ tri ân.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt; color: black">Amen .&nbsp;
		</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">
		<span style="font-size: 12.0pt; color: black; font-style: italic">
		(Hosanna)</span></font></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: left; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><a name=".Lấy_ân_trả_oán_">
		<span style="font-size: 12.0pt"><b>Lấy 
		ân trả oán</b></span></a></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tân Mục 
		Công đi săn ở núi Lương Sơn. Đang đêm bị quân gian vào lấy cấp mất con 
		ngựa. Mục Công sai người đi tìm. Tìm đến chân núi Kỳ Sơn, thấy có một 
		bọn hơn 100 người đang tụ tập nhau lại ăn thịt con ngựa của Mục Công, 
		quân sĩ về báo với Tân Mục Công và xin đem người đến vây bắt cả bọn.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tân Mục 
		Công nói:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không nên. 
		Ngựa đã chết mất rồi, nay ta đem quân đến giết người nữa, dân bảo ta quí 
		ngựa hơn người.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nói xong, 
		truyền đem mấy hủ rượu ngon đến cho bọn ăn trộm ngựa và bảo quân lính 
		nói rằng: “Chúa Công chúng tôi thấy các người an thịt ngựa mà thiếu rượu 
		sợ kém ngon, nên cho chúng tôi mang rượu đến cho các người dùng”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bọn ăn trộm 
		ngựa thấy vậy bảo nhau:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Biết là 
		chúng ta ăn trộm ngựa, chúa công đã không trừng phạt mà còn đem rượu 
		nữa, bao giờ chúng ta mới đền được ơn này?</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ít lâu sau, 
		Tân Mục Công cất quân di đánh nước Tấn, bị quân Tấn vây khốn. Bỗng có 
		một nhóm dũng sĩ hơn ba trăm người kéo đến giải vây. Hỏi ra mới biết đó 
		là bọn ăn trộm ngựa năm xưa.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lấy lòng 
		tốt cư xử với mọi người không bao giờ thiết thòi cả. Việt Nam mình có 
		câu: “Lấy oán trả oán, oán sẽ không bao giờ hết, chỉ khi lấy ân trả oán, 
		oán mới tiêu tan”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tất cả mọi 
		phản ứng trên đời dường như đều theo một định luật chung như thế cả. Thử 
		cầm một quả bóng bàn ném xuống một vật cứng như gỗ đá chẳng hạn, bóng sẽ 
		tưng lên rất mạnh sau một tiếng kêu to và khô khan. Nhưng nếu ném vào 
		một vật mềm, quả bóng sẽ êm ái nằm yên tại chỗ.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong câu 
		chuyện, lòng nhân từ của Tần Mục Công còn có sức cảm hóa được những 
		người gọi là đầu trộm đuôi cướp, trở thành những người mang ơn ông và 
		không ngần ngại tìm dịp giúp đỡ ông.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chúng ta 
		hãy cầu nguyện cho chúng ta biết noi gương Chúa Giêsu, Đấng đã dạy:</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy chúc 
		phúc cho những kẻ nguyền rủa mình.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy cầu 
		nguyện cho những kẻvu khống mình.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và chính 
		Người trên thánh giá đã cầu nguyện cho các lý hình: “Lạy Cha, xin tha 
		cho họ, vì họ không biết việc họ làm”.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lạy Chúa.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin cho con 
		luôn tránh xa bất cứ điều gì có thể gây thiệt hại cho tình thân giữa 
		chúng con.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gìn giữ 
		miệng lưỡi con, để con không bao giờ nói điều gì lỗi đức bác ái, hoặc 
		gâu oán thù, nhưng chỉ nói những lời mang lại hạnh phúc bình an.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gìn giữ 
		đôi mắt con, để con chỉ biết có những cái nhìn thân thiện, dịu dàng.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gìn giữ 
		tôi tai con, để con đừng thích nghe những lời dèm pha người khác.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gìn giữ 
		tư tưởng con, để con chỉ biết nghĩ đến những điều tốt đẹp xậy dựng.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gìn giữ 
		con tim con khỏi những ích kỷ, để con biết quảng đại yêu thương mọi 
		người.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin Chúa 
		ban cho con khả năng chịu đựng những gánh nặng của người khác gây ra cho 
		con và luôn luôn biết tha thứ cho họ.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhất là xin 
		cho con dừng bao giờ là gánh nặng cho người khác, nhưng biết luôn yêu 
		thương, tha thứ, sống bình an với tất cả mọi người.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Con hết 
		lòng cầu xin Chúa.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<font face="Arial"><span style="font-size: 12.0pt">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin Chúa 
		nhậm lời con.</span></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><span style="font-family: Arial"><a name="Món_quà_đắt_giá_">Món quà 
		đắt giá</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Một bác sĩ nọ rất thích vạn vật học, 
		nên ông thường đi vào rừng tìm những con vật để nghiên cứu. Trong một 
		ngày hè, ông đi vào rừng để tìm những con vật, nhưng vì say mê tìm kiếm 
		nên ông đã đi quá xa rồi khát nước, nhưng ông không biết tìm đâu ra nước 
		để uống. Khi ông thấy xa xa có một ngôi nhà nhỏ, ông liền tới xin một ly 
		nước. Đến nơi, một em bé gái khoảng 7-8 tuổi ra mở cửa tiếp ông, rồi em 
		liền chạy vào nhà thưa với mẹ là có người xin nước. Mẹ nói với cô bé đem 
		cho ông một ly sữa. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Ông đã uống hết ly sữa và rất cảm động, 
		vì đang lúc quá khát chỉ mong được ly nước để uống mà bây giờ được ly 
		sữa. Sau đó, ông đưa cho cô bé một danh thiếp có ghi địa chỉ, tên tuổi 
		nơi bệnh viện, nhà của ông và ông dặn cô bé: “Khi nào nhà cô có người 
		bệnh hãy đem đến địa chỉ này, sẽ được chữa một cách tận tình”. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Khoảng ba tháng sau, mẹ cô bé bị chứng 
		bệnh ung thư rất khó trị và theo địa chỉ của bác sĩ đó, mẹ cô được đem 
		đến bệnh viện nơi mà ông bác sĩ làm việc, và được ông tận tình săn sóc, 
		nhưng phải mất một thời gian chữa trị khá lâu mới khỏi. Khi xuất viện, 
		ông đưa một tờ giấy có ghi các khoản tiền chi phí thuốc thang và các thứ 
		cần thiết lên tới khoảng một triệu Dollar, nhưng bên dưới tờ giấy có đề 
		“tất cả số tiền trên đây được trả bằng một ly sữa”. Chúng ta thấy con 
		người mà còn biết ban ơn, trả ơn như vậy, huống chi là Thiên Chúa, như 
		Chúa nói: “Dù chỉ cho một người bé mọn một ly nước lã mà thôi thì cũng 
		được thưởng”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial">Mỗi ngày chúng ta đã hy sinh dành bao 
		nhiêu thời giờ lo cho công việc của anh chị em; chúng ta vâng lời giữ kỷ 
		luật….. mà không ai trả cho chúng ta đồng Dollar nào cả, nhưng chính 
		Thiên Chúa đã trả công cho chúng ta. Vậy chúng ta hãy cám ơn Chúa, không 
		phải chúng ta lấy phần thưởng ở đời này, nhưng Chúa dành cho phần thưởng 
		đời đời. Hằng ngày chúng ta dâng những hy sinh đau khổ, thực ra mà nói, 
		đau khổ của chúng ta không có là gì so với các thánh, nhưng nếu biết 
		dâng những hy sinh bác ái với anh em, vui chịu đau khổ vì lòng mến Chúa 
		thì phần thưởng Chúa dành cho chúng ta rất lớn lao.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Arittit_người_công_chính_">Arittit người 
		công chính</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Arittit là một thủ lãnh và chính trị gia nổi tiếng 
		của Hy Lạp vào khoảng thế kỷ thứ V trước công nguyên. Ông thanh liêm tới 
		nỗi dân chúng đã tặng ông biệt hiệu: “Arittit người công chính”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhưng càng được người đời khen tặng ông lại càng có 
		nhiều kẻ thù. Và các đối thủ của ông đã cấu kết với nhau để kết án ông 
		10 năm lưu đày.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Sau đó, theo thói quen của người Hy Lạp thời ấy, 
		người ta phát cho mỗi công dân một vỏ sò để những ai đồng ý bắt Arittit 
		đi đầy thì viết tên ông vào đấy.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có một thị dân không biết chữ, vừa khi thấy Arittit 
		đứng ở một góc phố mà chẳng biết là chính kẻ mới bị kết án, người ấy bèn 
		đến nhờ ông viết tên Arittit vào vỏ&nbsp; sò.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Sau khi đã viết xong và trao cho người ấy, Arittit 
		mới hỏi:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tại sao ông viết phiếu ủng hộ việc bắt Arittit đi 
		đày?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người ấy trả lời:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tạo sao ư? Bởi vì tôi không thể nào chịu được khi 
		nghe thiên hạ cứ gọi ông ta là người công chính, thế thôi.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Không chịu được sự hiện diện của người công chính có 
		thể là vì ghen tương mà cũng có thể là tại không muốn cải thiện cuộc 
		đời.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trong sách Khôn Ngoan có thuật lại việc kẻ gian ác về 
		hùa với nhau và bàn tính tiêu diệt người công chính. Vì nếp sống của 
		người công chính làm cho chúng bực mình. nhất là nếp sống ấy luôn luôn 
		đập vào mắt chúng như một lời khiển trách. Và thế là chúng hết chịu nổi.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thay vì nhìn vào những anh em có cuộc đời gương mẫu 
		để tự kiểm điểm và tu chỉnh, phải chăng có khi chúng ta lại bỉu môi dèm 
		pha, hoặc công kích?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ai lại không hiểu rằng một thái độ như thế chỉ có thể 
		là biểu hiệu của tính tự ái, hẹp hòi và cố chấp.&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Ba_người_hành_khất_">Ba người hành khất</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có 3 người hành khất kia rất nghèo và bất hạnh thay, 
		cả 3 người đều mang tật: một người bị cùi, người thứ hai bị mù và người 
		thứ 3 mắc bệnh đầu có gầu.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một ngày kia, để thử lòng 3 người, Thiên Chúa sai 
		Thiên thần đến gặp họ và hỏi từng người một xem anh ta mơ ước điều gì.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tôi muốn có một làn da thật tươi mát, mịn màng và 
		không hoen chút tỳ ố nào.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người hành khất bị cùi thưa với Thiên thần Chúa như 
		thế, khi ngài đến gặp anh ta trước tiên và hỏi anh điều anh mơ ước. 
		Thiên thần Chúa đưa tay chạm vào người anh ta, tức thì da dẻ của anh cùi 
		liền trở nên nhẵn nhụi, hồng hào. Tiếp đó, thiên thần Chúa lại hỏi anh 
		ta có muốn được giầu có không và muốn giầu như thế nào. Người hành khất 
		cùi trả lời: “Tôi muốn có một đàn lạc đà.”</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Anh ta liền được Thiên thần Chúa trao cho một con lạc 
		đà cái sắp đẻ. Nhờ đó, chẳng bao lâu, đàn lạc đà sinh sôi nảy nở thêm 
		nhiều và anh ta trở thành một trong những người giầu có nhất vùng.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Kế đó, Thiên thần Chúa tìm đến với người hành khất 
		mắc bệnh đầu có gầu. Da đầu anh bị nứt nẻ và gầu dính bê bết vào tóc làm 
		anh ta vô cùng ngứa ngáy, khó chịu. Nghe Thiên thần Chúa hỏi đến điều mơ 
		ước, anh đáp ngay, không một chút do dự:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tôi chẳng có mơ ước nào khác hơn là được thoát khỏi 
		cái căn bệnh gầu đầu quái quỉ này. Cầu cho da đầu tôi được sạch sẽ là 
		quí hóa lắm rồi! </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Và anh này đã được toại nguyện. Anh ta còn được ban 
		cho làm chủ đàn bò đông đúc theo như ý muốn, khi thiên thần Chúa hỏi anh 
		có muốn giầu có như thế nào không.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Cuối cùng, thiên thần Chúa đến gặp người hành khất 
		mù, và cũng giống như 2 người kia, anh ta liền được trao ban cho một đôi 
		mắt thật đẹp và được trở thành một ông chủ có nhiều chiên nhất vùng ấy, 
		đúng như điều mơ ước của anh ta.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Nhiều năm đã trôi qua sau các biến cố ấy . . . Thiên 
		thần Chúa giờ được sai trở lại để hoàn tất cuộc thử thách. Trong hình 
		dạng một người cùi, thiên thần Chúa tìm đến nhà người hành khất cùi 
		trước đây và cất lời van xin ông ta:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Thưa ngài, tôi là một khách bộ hành quá nghèo khổ, 
		xin ngài giúp cho tôi một con lạc đà để tôi cưỡi . . .</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Lạc đà ở đâu ra mà cho anh ? -người kia vội ngắt 
		lời-</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người cùi -thiên thần Chúa- từ tốn nói với ông chủ:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Tôi nhớ dường như ngày xưa ngài cũng đã từng bị cùi 
		như tôi bây giờ,&nbsp; nhưng Thiên Chúa đã thương tình chữa ngài lành lặn và 
		còn cho ngài trở nên giầu có.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Anh đừng có láo lếu!&nbsp; -ông chủ giận dữ quát lên-. 
		Tôi chẳng có giống như anh bao giờ cả, và của cải tôi có đây là gia tài 
		ông bà tôi để lại! </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Có phải ngài vừa mới nói dối lần thứ 2 không ?</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Người cùi -thiên thần Chúa- vừa dứt lời, Thiên Chúa 
		liền biến người kia trở về trạng thái cũ trước đây. Thế là chỉ trong 
		nháy mắt, ông chủ đàn lạc đà đã trở lại nguyên hình một người hành khất 
		cùi! </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một sự kiện tương tự cũng đã xẩy ra cho người hành 
		khất mắc bệnh đầu có gầu trước đây. Vì đã từ chối không chịu giúp đỡ 
		theo lời khẩn cầu của thiên thần Chúa trong hình dạng 1 người bị bệnh 
		gầu đầu -hình ảnh đáng thương của mình trước kia, ông chủ đàn bò đông 
		đúc đã bị Thiên Chúa biến trở lại nguyên hình 1 người hành khất mắc bệnh 
		gầu đầu! </font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Sau cùng, giả dạng một người mù, thiên thần Chúa lại 
		tìm đến với anh nhà giàu thứ 3 vốn là người hành khất mù trước đây và 
		ngỏ lời xin anh ta giúp đỡ. Anh này nhìn người khách mù lộ vẻ trìu mến 
		và thương cảm. Anh nói với khách:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ngày xưa tôi cũng giống như anh bây giờ đây, nhưng 
		Thiên Chúa, Người đã dủ lòng thương tôi, ban cho tôi được như hôm nay. 
		Vậy để tỏ lòng biết ơn đối với Người, tôi mời anh hãy quá bộ đến tệ xá, 
		chia sẻ cuộc sống và của cải với tôi. Tôi sẽ đích thân săn sóc cho anh.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vừa nghe xong những lời ấy, thiên thần Chúa bảo anh:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">- Anh vừa đạt đến kết quả thật tốt đẹp trong cuộc thử 
		thách của Thiên Chúa. Anh thật sự xứng đáng được khen ngợi và được lãnh 
		nhận phần thưởng mà Thiên Chúa đã và đang trao ban cho anh, nói rồi, 
		thiên thần Chúa từ biệt ra đi.&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial"><b><a name="Cậu_bé_Vidal_và_tướng_Bonaparte_">Cậu bé 
		Vidal và tướng Bonaparte</a></b></font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Năm 1796, chiến tranh giữa Pháp và liên minh Ý Áo. 
		Đại tướng Pháp: Bonaparte đưa quân đến một địa điểm, có cái cầu bắc qua 
		trận tuyến địch.&nbsp; Trong lúc trận chiến đang nguy, Bona hô tiến qua cầu.&nbsp; 
		Không một ai qua.&nbsp; Bona xuống ngựa, giựt lá cờ quân đoàn, chân bước qua 
		cầu, miệng hô: “Ai yêu tổ quốc thì theo ta.” Ngó lại, trên cầu chỉ có 
		một mình mà lá cờ đã rách nhiều mảnh vì đạn của quân địch.&nbsp; Khi ấy có 
		cậu bé mới 13 tuổi đánh trống thúc quân.&nbsp; Hai tay đập mạnh vào trống, 
		chân bước qua cầu theo đại tướng, quân sĩ tràn theo qua cầu.. Bona toàn 
		thắng và cũng chấm dứt cuộc chiến tranh ấy.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Tám năm sau, Bona đã là hoàng đế Napoleon, trở lại 
		chỗ cũ, có nghi lễ nghinh tiếp rất linh đình.&nbsp; Napoleon muốn bắt tay cậu 
		bé Vidal đã 21 tuổi hiện ở trong quân đoàn tại đó.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Hỏi đến Vidal thì cậu đã nghỉ phép để đưa đám tang 
		mẹ. Napoleon bãi bỏ tất cả nghi lễ quân cảnh, đi thẳng đến làng Vidal, 
		theo sau đám tang đến huyệt, đọc bài điếu văn rồi đi bộ với Vidal trở 
		về.&nbsp; Vidal từ chối và mời Hoàng đế lên xe.&nbsp; Hoàng đế Napoleon đáp:
		</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; - Tám năm trước con đã liều chết theo ta trên con 
		đường chết, nay trên con đường đau khổ, con cho ta theo con, cho có bạn.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Ai đã liều chết mà theo Chúa sẽ nghe tiếng Chúa: 
		“Ta sẽ ở với các ngươi cho đến tận thế.”&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Bông_hồng_trao_người_hành_khất_">Bông 
		hồng trao người&nbsp;hành khất</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Cho vào tim hơn là bàn tay.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Thi sĩ nổi tiếng người Áo là Rê-nơ Maria Rây-ông qua 
		đời năm 1926, đã sống nhiều năm tại Ba lê, nước Pháp. Mỗi buổi chiều, 
		ông có thói quen tản bộ qua các đường phố gần nơi cư trú. Ngày nào ông 
		cũng thấy một người đàn bà ăn xin bên vệ đường. Người đàn bà ngồi đó đón 
		nhận những đồng xu nhỏ mà khách qua đường bố thí, nhưng không để lộ một 
		cử chỉ biết ơn nào.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Ngày kia, thi sĩ cùng với một người bạn gái đi qua 
		con đường ấy. Người bạn gái ngạc nhiên vô cùng bởi vì mặc cho người hành 
		khất chìa tay van xin, ông không hề bố thí cho bà một đồng xu nhỏ nào. 
		Đoán được sự thắc mắc của cô bạn, thi sĩ đã giải thích: “Nếu chúng ta có 
		trao tặng bà ta thì hãy trao tặng vào quả tim hơn là vào lòng bàn tay 
		của bà”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Vài ngày sau, thi sĩ cũng đi dạo qua ngả phố ấy cùng 
		với người bạn. Đến một cửa hàng bán hoa, ông dừng lại mua một bông hoa 
		hồng. Người bạn gái nghĩ rằng đó là bông hoa mà thi sĩ sẽ dành cho cô. 
		Thế nhưng thay vì trao cánh hoa cho cô bạn, thi sĩ đã đến với người đàn 
		bà hành khất một cách trịnh trọng rồi đặt nhẹ bông hoa hồng vào tay bà. 
		Đôi mắt gần như bất động của người hành khất bỗng sáng lên. Bà đứng 
		thẳng dậy chộp lấy bàn tay của thi sĩ và hôn lấy hôn để như muốn tỏ lòng 
		biết ơn. Bà áp bông hoa vào ngực rồi vội vã rời bỏ chỗ ngồi quen thuộc 
		ấy để đi đâu không ai biết.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Một tuần lễ sau, người đàn bà hành khất trở lại chỗ 
		cũ. Thi sĩ Rê-nơ- Rây-ông giải thích cho người bạn gái của ông như sau 
		“Suốt một tuần lễ qua, người đàn bà này sống bằng chính bông hoa ấy. Bà 
		cần một chút tình thương hơn là vô số những đồng xu bố thí ”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Sự trao ban chỉ có giá trị khi nó được làm trong ý 
		thức về tính liên đới với tha nhân. Thật thế, tất cả chúng ta đều mắc nợ 
		nhau. Không ai có thể sống mà không sống với người khác. Không ai có thể 
		sống hạnh phúc một mình. Karl Max đã nói chí lý: “Chỉ súc vật mới có thể 
		quay lưng lại với nỗi khổ đau của đồng loại và chăm lo riêng cho bộ lông 
		của mình”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Lời của thánh Phaolô còn đòi hỏi hơn nhiều “Anh em 
		chớ mắc nợ nhau điều gì ngoài tình thương mến” (I Cor.13,13)</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trao ban không là một việc tuỳ tiện. Đó chính là đòi 
		hỏi của ơn gọi làm người. Và dĩ nhiên trao ban không có nghĩa là vất đi 
		của cải thừa thãi hoặc những thứ cũ kỹ mình không còn sử dụng nữa. Trao 
		ban là trao tặng chính mình . Tình thương mến không phải là cái phần 
		thừa mứa của chúng ta, mà phải là phần cao quý nhất. Của cải vật chất mà 
		chúng ta trao tặng cho tha nhân phải là biểu trưng của chính sự tôn 
		trọng, sự quí mến mà chúng ta có đối với họ.&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Chỉ_cần_được_thông_cảm_">Chỉ cần được 
		thông cảm</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp;&nbsp; Vị linh mục dừng lại ghé thăm một gia đình nghèo ở 
		vùng núi Kentucky. Vừa khi linh mục cất lời chào, người mẹ gia đình vội 
		ứa nước mắt kêu lên: “Ôi, thưa cha, con vừa được biết cha đến thăm hôm 
		nay. Con tin cha có thể gíup con”. Nói rồi, bà dốc hết bầu tâm sự, bao 
		lo âu, bao rắc rối. Vừa lắng nghe vị Linh Mục vừa thỉnh thoảng châm vào 
		một vài lời khích lệ, nhưng ngài cảm thấy hoàn toàn bất lực trước nỗi 
		khổ tâm của bà. Kể xong, bà dừng lại một lát rồi kêu lên: “Ôi, thưa cha, 
		cha giúp con nhiều quá. Cha đã giải quyết cho con mọi vấn đề”.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">&nbsp; &nbsp;Vị linh mục bối rối. Ngài có giải quyết vấn đề nào 
		đâu!&nbsp; Nhưng rồi! ngài chợt hiểu ra: Người đàn bà này chỉ cần và chỉ mong 
		được thông cảm.&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr size="1" color="#000000">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial"><a name="Cô_giáo_năm_xưa_">Cô giáo năm xưa</a></font></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trên tuần báo “Catholic” xuất bản tại Hoa Kỳ, một 
		thương gia nọ đã chia sẻ kinh nghiệm bản thân như sau:</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Hồi nhỏ tôi kém cỏi tới độ năm học nào tôi cũng đội 
		sổ. Thành tích này đeo đuổi tôi mãi cho tới khi bước vào trung học. 
		Nhưng một ngày kia, một biến cố xảy đến đã thay đổi cuộc đời tôi. Năm đó 
		tôi vừa lên bậc trung học. Nhân một lớp học về giao tế, cô giáo của tôi 
		đã mời bà chị của cô đến tham dự. Vừa bước vào lớp, cô giáo liền hướng 
		dẫn người chị đến thẳng chỗ tôi. Cô đặt tay trên vai tôi và giới thiệu 
		với người chị như sau: “ Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất 
		lớp”. Cô không nói đây là cậu học sinh học dở nhất lớp mà lại nói đây là 
		cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất lớp.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Hôm đó, tôi ra khỏi lớp, tôi cảm thấy như mình cao 
		hơn được một chút. Tôi vừa đi vừa nhảy vừa ca hát và tự tin hơn bao giờ. 
		Từ đó bắt đầu đạt những thành tích khả quan hơn trong việc học. Sau đó, 
		tôi tốt nghiệp cao học, làm&nbsp; giáo sư và nay đang hăng say trong lãnh vực 
		kinh doanh. Tất cả đều bắt đầu với cô giáo năm xưa của tôi. Cô đã cho 
		tôi thấy rằng tôi cũng là&nbsp; một người có giá trị. Tôi cũng có một cái gì 
		đó để trao tặng cho người khác.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Kinh nghiệm của người doanh nhân Hoa Kỳ trên đây thật 
		là phù hợp với cái nhìn của Ki tô giáo về con người.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Trước hết, với cái nhìn đức tin, chúng ta biết rằng 
		mỗi người sinh ra trên cõi đời này là một giá trị có một không hai. Bởi 
		vì mỗi người đều là hình ảnh của Thiên Chúa. Giàu sang, nghèo hèn, thông 
		minh lỗi lạc hay ngu đần dốt nát, tất cả mọi người đều không những bình 
		đẳng theo phẩm giá mà còn là những nhân vật khác biệt, độc nhất vô nhị, 
		bất khả xâm phạm.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Chúa đã muốn mạc khải cho chúng ta cái giá trị cao cả 
		ấy nơi mỗi một con người qua cung cách đối xử của Ngài với những người 
		nghèo hèn khốn khổ nhất trong xã hội. Dưới ánh mắt của Chúa Giêsu, mỗi 
		người là một giá trị độc nhất, là đối tượng của một sự tôn trọng và yêu 
		thương cá biệt.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Đây thực là một cái nhìn cách mạng có giá trị cho mọi 
		thời đại.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Không thể cải tạo xã hội, không thể có một cuộc cách 
		mạng đích thực nào nếu không có cái nhìn tôn trọng ấy đối với con người.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Từ kinh nghiệm của doanh nhân trên đây, chúng ta cũng 
		có thể rút ra một chân lý khác trong cái nhìn của Ki tô giáo về con 
		người. Đó là giá trị đích thực của con người không hệ tại ở những gì họ 
		có mà chính là ở những gì họ trao tặng. Chân lý này đã được Chúa Giêsu 
		nêu bật qua toàn bộ những lời giảng dạy và trong cuộc sống của Ngài, 
		nhất là qua cái chết của Ngài trên thập giá.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Giáo huấn của Chúa Giêsu có thể được tóm tắt trong 
		câu nói của Chúa mà thánh Phaolô ghi lại như sau: “Cho đi thì có phúc 
		hơn nhận lãnh”. Càng cho đi con người càng lớn hơn lên trong nhân cách , 
		người có tư cách đích thực trước tiên là người biết trao ban cho kẻ 
		khác. Và dĩ nhiên, trao ban đích thực không phải là trao ban của cải vật 
		chất, bởi vì của cải tự nó không phải là của con người. Quà tặng đích 
		thực chính là bản thân, trao ban đích thực là trao ban chính mình.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Có hiểu như thế thì chúng ta mới thấy rằng dù nghèo 
		hèn đến đâu, ai cũng có một cái gì để trao ban. Và giá trị của quà tặng 
		không tuỳ thuộc ở số lượng của vật chất, mà chính là ở tấm lòng của con 
		người. Một nụ cười nhân ái, một lời nói cảm thông, một cử chỉ tha thứ có 
		giá trị gấp bội phần hơn những vàng bạc châu báu mà một người giàu có 
		chỉ vất ra như của bố thí.&quot;</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager