File "Biet on_04.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bieton/Biet on_04.htm
File size: 47.48 KiB (48616 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
	{}
h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman"}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman"}
span.postheader
	{}
span.ctext
	{}
span.vietadtextlink
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
span.title
	{}
span.detail-lead
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
	Truyện Minh Hoạ - Biết Ơn</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		<a name="Tâm_tình_gởi_Mẹ">Tâm tình gởi Mẹ</a></span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		“Anh ơi, anh ơi...mình có con rồi” đó là giọng rất vui của mẹ nói với 
		ba, sau khi nhìn thấy kết quả của thử nghiệm thai. Đúng vậy, tôi đã hình 
		thành trong bụng mẹ cách đó hai tuần. Sự hiện diện của tôi đã làm cho cơ 
		thể mẹ thay đổi, tôi cũng thay đổi rất nhiều thói quen và tánh tình của 
		mẹ. Tôi “bắt” mẹ phải ăn trong lúc đêm khuya, khi mọi người đang yên 
		giấc và đôi lúc còn làm cho mẹ nôn ói, cáu gắt với mọi người, chắc mẹ 
		mệt lắm! Nhiều khi tôi nghịch ngợm đá lung tung làm mẹ phải giật mình, 
		tôi mỉm cười khoái chí… Mẹ nói với tôi: “Con à, để cho mẹ yên được 
		không?” Tiếng của mẹ nghe ngọt ngào và êm tai quá. Những lúc như thế tôi 
		cố gắng ngồi yên không phá nữa, nhưng có những lúc vì muốn nhắc nhở mẹ 
		về sự hiện diện của mình, tôi đá “giò lái” mấy cái làm mẹ giật nẩy mình.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Ở trong bụng mẹ thật sự rất ấm và an toàn, mẹ ôm chặt tôi ở phía trước 
		và mang tôi đi bất cứ nơi nào mẹ đi qua. Ngày sanh tôi, mẹ quằn quại 
		trong đau đớn. Tôi biết chứ, nhưng vì cứ tưởng sẽ xa mẹ vĩnh viễn nên 
		không chịu ra đời, sự rụt rè của tôi đã làm cho cơn đau của mẹ kéo dài. 
		“Xin lỗi mẹ! Xin lỗi mẹ! Nhưng mà mẹ biết không, vì không muốn xa mẹ và 
		muốn được làm một với mẹ nên con cứ ì ra không đi đâu cả.” Khi vừa lọt 
		lòng mẹ, tôi sợ hãi vì thế lấy hết sức mình khóc thật lớn và nghĩ thầm: 
		“Sao ở ngoài này lạnh thế kia? Đây là thế giới ồn ào, hoàn toàn khác 
		biệt với thế giới mà mình đã từng sống. Liệu mình còn có những ngày an 
		bình như ở trong lòng mẹ không?” Nhưng chỉ vài giây thôi, một vòng tay 
		mềm mại ôm lấy tôi, giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên: “Nín đi con…cục 
		cưng của mẹ sao khóc lớn vậy?” Nhờ giọng nói êm ái đó, tôi lấy lại bình 
		tĩnh và mỉm cười. Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy mẹ, một cảm giác gần 
		gũi trong tôi vì suốt chín tháng cưu mang mẹ và tôi nối liền nhau, cảm 
		nhận được những niềm vui và nỗi buồn của nhau. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Lúc tôi chập chững những bước đi đầu đời, mẹ là người nắm tay dẫn tôi 
		từng bước, đỡ tôi lúc té ngã. Chỉ cần mẹ ôm tôi vào lòng xoa nhẹ lên chỗ 
		đau thì vết thương của tôi như đã lành hẳn, tôi quên mất mình vừa bị té. 
		Nhớ ngày đầu tiên bước vào lớp học, tôi nhút nhát sợ hãi đứng thập thò ở 
		cửa lớp, nhưng mẹ đã giúp tôi thêm can đảm, bước vào lớp với nụ cười 
		gượng gạo để giấu đi giòng lệ đọng trên khoé mắt. Những trưa hè tan học, 
		tôi chui vào lòng mẹ để được nghe những lời vỗ về, được mẹ xoa vào cái 
		lưng bé xíu. Ôi, bàn tay mẹ sao mát lạnh và dễ chịu quá, khiến cho giấc 
		ngủ trưa đến với tôi thật êm đềm. Lúc ốm đau, mẹ là người ngồi cạnh, có 
		lúc đã phải thức trắng đêm vì tôi. Mẹ như muốn gánh đi sự đau đớn mà tôi 
		đang có vì cơn bệnh, mẹ hoàn toàn chia sẻ mọi vui buồn cùng tôi. Khi tôi 
		lầm lỗi, vấp ngã bị mọi người chê cười, ruồng bỏ nhưng mẹ vẫn dang rộng 
		cánh tay đón tôi vào lòng, dùng tình thương để nâng tôi dậy... chỉ có mẹ 
		là người duy nhất có thể làm điều này thôi! đó là bao dung chấp nhận, hy 
		sinh cho con cái của mình cho dù những đứa con của mẹ đã bao lần lạc 
		lối. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Khi ở tuổi mới lớn, tôi ngơ ngác, sợ hãi trước những thay đổi của cơ 
		thể, mẹ là người chỉ dẫn cho tôi, giúp tôi hiểu rõ đó là việc tự nhiên 
		của tạo hoá. Lúc tôi trưởng thành, mẹ dạy tôi phải làm gì để luôn là đứa 
		con gái ngoan, ngõ hầu sau này trở thành người mẹ, người vợ tốt trong 
		gia đình. Ngày tôi lên &quot;Xe Hoa&quot;, nhìn mắt mẹ rưng rưng ngấn lệ, tôi hiểu 
		phần nào nỗi lo lắng và ưu tư của mẹ… Mẹ lúc nào cũng lo lắng và hy sinh 
		cả tuổi xuân vì tôi cho dù con của mẹ đã lớn, đúng là “Lòng mẹ bao la 
		như biển Thái Bình...” Tôi càng hiểu rõ hơn sự bao la ấy khi tôi thực sự 
		làm mẹ, như người đời thường có câu: </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		“Thức đêm mới biết đêm dài,</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Nuôi con mới biết công lao mẹ thầy” </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 120%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Đúng thế, tôi cảm nhận tình thương sâu xa của mẹ dành cho tôi nhiều hơn 
		khi lòng mình quặn thắt vì nhìn thấy con tôi té ngã hoặc chảy máu. Tôi 
		mơ hồ như có ai đang cào xé trong lòng vậy. Cũng như mẹ, tôi luôn hướng 
		lòng về con cái của mình, luôn mong những điều tốt đẹp đến với con mình, 
		và cầu mong chúng được hạnh phúc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Cám ơn mẹ đã cưu mang, sinh ra con, cám ơn mẹ đã cho con giòng sữa ngọt, 
		đã dạy dỗ, dìu dắt con trên đường đời. Mẹ ơi! Lắm lúc con và mẹ đã không 
		hiểu nhau vì sự cách biệt về tuổi tác, thay đổi của xã hội nhưng con 
		không cố tình làm mẹ buồn đâu, chỉ mong mẹ luôn vui và sống với chúng 
		con. Đừng để chúng con mồ côi mẹ nhé!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: 120%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Mẹ_là_cô_giáo">Mẹ là cô 
		giáo&nbsp;</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Thuở bé, tôi rất thích bài 
		hát <i>Mẹ là cô giáo, </i>thường<i>&nbsp;</i>nghêu ngao: “<i>Lúc ở nhà, mẹ 
		cũng là cô giáo. Khi đến trường, cô giáo như mẹ hiền…</i>”. Đơn giản vì 
		tôi yêu mẹ. Đơn giản vì mẹ tôi là cô giáo.</span><span style="font-family:
&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		tôi là một cô gái Huế theo chồng vào xứ Quảng. Không biết có phải vì 
		tính cách đặc trưng của người cố đô mà tính mẹ tôi rất kín đáo, dịu dàng 
		nhưng cũng rất kiên cường.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mẹ 
		dạy lớp 1, là giáo viên, cũng là tổ trưởng tổ 1. Cho đến bây giờ, khi đã 
		gần đến tuổi về hưu, mẹ vẫn dạy&nbsp;lớp 1. Tôi nhớ có lần phụ huynh của mẹ 
		đến nhà chơi, bà nội tôi cũng ngồi&nbsp; đó&nbsp;tiếp&nbsp;chuyện. Nội chép miệng: 
		“Cũng tội, Thu (tên mẹ tôi) sinh con thứ 3 nên cứ dạy lớp 1. Nếu không, 
		chắc cũng dạy lớp 4, lớp 5 rồi.”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thật 
		ra, khi em gái thứ 3 của tôi, Út Tiên, ra đời, vẫn chưa có chính 
		sách&nbsp;hạn chế&nbsp;sinh con thứ 3 của Nhà nước. Chắc là nội nhớ nhầm. Nhưng, 
		mẹ tôi cũng không nói gì. Chỉ sau này, mẹ mới tâm sự với tôi: “ Hồi 
		trước, mẹ từng dạy lớp 4, lớp 5 nhưng lớp 1 vẫn là lớp mẹ gắn bó nhất. 
		Bởi lớp 1 là lớp đầu đời của mỗi người. Trong 5 lớp&nbsp;bậc tiểu học, lớp 1 
		là khó nhất. Để dạy được lớp 1, không phải là dễ, con à!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tôi 
		hiểu nỗi lòng của mẹ. Ở quê tôi, không phải ai cũng có điều kiện cho con 
		học mẫu giáo. Vì thế, vào lớp 1, rât nhiều bé vẫn chưa biết cách cầm 
		bút, kẻ thước…Chính mẹ tôi, cô giáo dạy lớp 1, đã kiên nhẫn chỉ cho các 
		bé từng&nbsp;điều nhỏ nhất, đơn giản nhất như cầm bút, đặt thước, ngồi đúng 
		tư thế…&nbsp;Mẹ bảo, vất vả nhưng vui và hạnh phúc lắm. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thời 
		gian đầu, về quê chồng dạy học, mẹ tôi gặp nhiều khó khăn vì giọng nói. 
		Giọng Huế của mẹ khiến bọn học trò không hiểu. Mẹ tôi dặn ngày mai mang 
		“bảng con” lên lớp học, học trò về nói ba mẹ mang “bàn con” lên lớp. Có 
		đứa còn bảo “Cô nói tiếng Pháp, con không hiểu”… Nhiều chuyện nhầm lẫn 
		&quot;cười ra nước mắt&quot;. Nhưng bây giờ,&nbsp;hơn 20 năm ở đất Quảng, chất Huế của 
		mẹ đã pha đi ít nhiều…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Điều 
		đặc biệt là học trò lớp mẹ dạy rất hiếm khi viết sai chính tả, vì mẹ 
		luôn cố gắng đọc đúng âm chuẩn. Xứ Quảng quê tôi, cái nơi “en không en 
		tét đèn đi ngủ” (ăn không ăn, tắt đèn đi ngủ) ấy, cái nơi không có “xe 
		đạp” mà chỉ có “xe độp” ấy, nhờ mẹ, nhiều thế hệ học trò đã biết phát âm 
		đúng và hạn chế được lỗi chính tả…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hôm 
		nào đi dạy về, tôi cũng thấy mẹ đèo theo học trò, đứa phía trước, đứa 
		phía sau. Mẹ bảo, trời nắng, nhìn mấy đứa đi bộ, không đành…Có lẽ vì tấm 
		lòng nhân hậu, yêu nghề đó&nbsp;mà mẹ được nhiều người quý mến. Tôi cảm nhận 
		được điều đó từ những bậc phụ huynh và những người học trò cũ trở về 
		thăm mẹ. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Còn 
		tôi, tôi tự xem mình là người hạnh phúc nhất trên đời vì mẹ là cô giáo 
		đầu tiên và cũng là cô giáo suốt cả cuộc đời tôi. Không chỉ ban tặng cho 
		tôi hình hài, mẹ còn dạy chữ và dạy tôi cách làm người. Cám ơn mẹ nhiều 
		lắm, mẹ yêu của con.</span></p>
		<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
		Trần Mai Thảo</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Chúng_ta_là_một_gia_đình__">Chúng ta 
		là một gia đình&nbsp; </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ngày xưa, con đọc được câu 
		chuyện kể về một đứa con bất hiếu, làm nhiều việc sai trái với bố mẹ. 
		Khi đứa con đó gặp nạn, bạn bè bỏ anh ta đi hết, chỉ có bố mẹ là vẫn 
		dang tay đón anh ta trở về. Con hỏi mẹ: &quot;Sao cha mẹ anh ta lại làm như 
		thế? Họ không giận anh ta sao?&quot;. Mẹ đã trả lời: &quot;Vì họ là một gia 
		đình!&quot;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nhà 
		mình ở miền núi, đất đai khô cằn. Anh cả lớn lên, đã bỏ ra thành phố lập 
		nghiệp. Học xong, con cũng đến sống cùng anh. Chỉ còn mình mẹ ở lại quê 
		nhà. Công việc bận rộn, thi thoảng lắm anh mới về thăm mẹ, còn thì chỉ 
		là những cuộc điện thoại hỏi thăm. Nhưng chừng đó cũng khiến anh mệt 
		mỏi, anh giục: &quot;Mẹ bán nhà, dọn xuống thành phố ở với chúng con. Mảnh 
		đất &quot;chó ăn đá, gà ăn sỏi&quot; đó có gì mà mẹ lưu luyến&quot;. Mẹ một mực từ 
		chối. Mẹ bảo, đây là nơi bố mẹ gặp nhau rồi sinh ra các con. Từng viên 
		gạch trên hàng rào đều do bố tự tay chọn đất, đóng khuôn, nung lửa. Cây 
		bưởi ngoài hiên do con trai ăn trái, nhả hạt xuống vườn, giờ đã thành 
		cây cho trái. Mảnh sân con, lỗ chỗ lỗ thủng nhưng in dấu những bước chân 
		lẫm chẫm tập đi của con gái. Mỗi góc nhà đều mang dấu tích của các thành 
		viên trong gia đình nên mẹ không thể xa rời. Tại nơi này, bố đã ra đi 
		mãi mãi nên mẹ sẽ ở lại đây chờ ngày bố đến gọi mẹ đi. Ngôi nhà là phần 
		hồn của mẹ, đừng bắt mẹ phải xa nó. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Anh 
		cả là người rất mê tướng số. Anh bảo, có một điểm anh ghét nhất trên cơ 
		thể mình là nước da đen do di truyền của mẹ. Nước da rám khiến anh trông 
		lúc nào cũng khắc khổ, không ra dáng ông chủ. Rồi anh làm ăn thất bát, 
		vỡ nợ, phải nhờ mẹ xuống trông nhà để anh &quot;lánh nạn&quot;. Anh sắp xếp cho mẹ 
		vào vai &quot;người giúp việc&quot;, nhưng ai trông thấy cũng nhận ra là hai mẹ 
		con vì nước da &quot;đặc trưng&quot;. Anh lầm bầm: &quot;Đúng là nước da... phản chủ. 
		Chủ nợ nhận ra mẹ, lại dùng mẹ uy hiếp con mất&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Anh 
		cả chưa kịp bỏ trốn thì được tin mẹ đã nhờ người bán xong ngôi nhà. Cầm 
		tay anh, mẹ bảo: &quot;Con cứ yên tâm. Tiền bán nhà, mẹ sẽ đưa cả để con trả 
		nợ. Mảnh đất đó &quot;chó ăn đá, gà ăn sỏi&quot; mẹ cũng không lưu luyến nữa. Mẹ 
		già rồi, con ở đâu thì đó là quê hương của mẹ...&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Nghe 
		đến đây, anh cả run rẩy: &quot;Sao mẹ lại bán nhà? Đó là phần hồn của mẹ 
		mà?&quot;. Mẹ đáp: &quot;Vì chúng ta là một gia đình...&quot;. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Giờ 
		tôi cũng đã lấy chồng, sinh con. Vợ chồng tôi suốt ngày đầu tắt mặt tối 
		kiếm tiền nuôi con. Một hôm, con gái tôi lại hỏi: &quot;Sao bố mẹ phải khổ vì 
		con vậy?&quot;. Giống như mẹ tôi trước kia, tôi trả lời: &quot;Vì chúng ta là một 
		gia đình&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Anh 
		cả bây giờ cũng không còn phàn nàn về nước da &quot;di truyền của mẹ&quot; nữa. Ai 
		chê anh &quot;Hai lúa&quot; quá, anh còn đắc chí bảo: &quot;Gen di truyền đó mà&quot;.&nbsp;
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Đúng 
		rồi, vì chúng ta là một gia đình, lúc nào cũng có nhau và sống vì nhau, 
		phải không mẹ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Linh Chi</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Tình_thương_của_ngoại_">Tình 
		thương của ngoại </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Hình 
		ảnh ngoại trong con không chỉ là bà ngoại mà còn cả tấm lòng của một 
		người mẹ. Đến bây giờ mọi người vẫn nhắc bảo con rằng: “Lúc nhỏ, nếu mày 
		không có ngoại cũng chết rồi “. Mẹ con lấy chồng khi mới 17 tuổi vì vậy 
		mà khả năng chăm sóc con cái còn yếu, mặc dầu tình thương của mẹ là bao 
		la. Hơn nữa, hoàn cảnh gia đình còn gặp nhiều khó khăn. Sau khi sinh con 
		một năm, mẹ lại sinh thêm bé Mun. Cái nghèo, cái khó trong thời bao cấp 
		vẫn là nỗi lo cho mỗi gia đình, chỉ cần ăn đủ là khó rồi, nói chi đến 
		bệnh tật. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Từ 
		khi sinh ra đến lúc 6 tuổi, con bệnh tật liên miên. Mẹ con phải gửi cháu 
		cho ngoại bồng bế, trông nom. Dẫu ký ức của con về ngoại trong giai đoạn 
		này không hiện hữu, nhưng khi nghe mọi người kể lại, con thấy mình thật 
		hạnh phúc. Bởi ngoại thương con nhất mà. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Rồi 
		khi con bắt đầu đi học, thời gian bên ngoại không nhiều, chỉ có những kì 
		nghỉ hè về học Anh văn, học lớp năng khiếu múa. Được sống chung cùng ông 
		bà ngoại, lúc ấy ông ngoại còn sống, cuộc sống mới bình yên biết bao. 
		Hằng ngày sau những giờ đi học, con ở nhà phụ ngoại đập hột mít, món này 
		dùng để ghế cơm. Hè nào cũng vậy, nhà ngoại phải có trên mười ang hột 
		mít. Thích thì mình giữ lại cho con cháu, hoặc bán cho người dân để kiếm 
		thêm tiền. Những bữa cơm quây quần, ấm cúng ngoại nhỉ, làm sao con quên. 
		Làm sao con quên được bếp tro ngày xưa. Con nhúm lửa, ngoại nấu cơm. Lửa 
		tắt con lại loay hoay thổi lửa. Suốt ngày bà cháu quấn quýt bên nhau mới 
		vui làm sao. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Thời 
		gian mãi trôi, rồi con cũng lớn. Đi học xa, nhưng những kỉ niệm về 
		ngoại, hơi ấm nhẹ nhàng mỗi lần con húc đầu vào ngoại vẫn không rời xa 
		trong tâm trí. Ngoại còn nhớ không? Hồi đó trước khi vào Sài Gòn nhập 
		học, con có xin ngoại một chiếc áo ấm len, con nghĩ sẽ mang theo trong 
		những tháng ngày sinh viên, những tháng ngày xa ngoại, được mặc nó, được 
		ôm nó, con lại thấy ấm cúng và nhớ ngoại da diết. Con thèm được ở bên 
		ngoại như vậy đó, ngoại ơi. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bây 
		giờ, con lại về với ngoại rồi, nhưng chỉ có hai tháng. Vì con về quê 
		thực tập, rồi lại vác balô vào Sài Gòn. Ngoại thì tuổi cao, sức yếu, 
		bệnh tật, không biết sẽ ra đi lúc nào. Nhưng con sẽ kiếm tìm những hoài 
		niệm ở quê mình, những thời gian vàng bạc được bên ngoại, mà suốt cuộc 
		đời này không bao giờ con quên. Ngoại ạ! Con yêu ngoại nhiều lắm. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 40.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Thiên 
		Hậu</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span class="title">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Bà_ơi!_">Bà ơi!
		</a>
		</span></span><span class="detail-lead"></span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Vậy 
		là gần đến ngày giỗ của bà rồi. Mỗi lần gần đến ngày này con lại thấy 
		nhớ bà vô cùng. . </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Bà 
		luôn là người con yêu thương, vì bà lúc nào cũng thương yêu con hết.</span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ngày 
		còn nhỏ, con luôn được bà dành tình cảm nhiều nhất. Nghe mẹ kể, bà là 
		người trông nom, ẵm bồng con từ lúc con nhỏ xíu. Con nhớ mỗi lần xuống 
		ngoại, bà đều nắm tay dắt con vào nhà và lấy những đồ ăn mà bà đã để 
		dành trong một cái lu đất. Khi thì chén bún mà bà ăn nhín lại, lúc thì 
		cái bánh tráng, ly nước đậu. Hồi còn nhỏ con rất thích ngủ chung với bà. 
		Con thích được ôm bà và được bà ôm vào lòng, thích cái cảm giác ấm ấm 
		của chậu than hay để dưới giường của bà mỗi khi mùa lạnh đến. Vậy mà lúc 
		ngủ say con lại hay đạp đá lung tung làm bà ngủ không được, để khi sáng 
		dậy lại bị bà mắng yêu. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Con 
		còn thích lúc nhìn bà ngồi giã trầu rồi nhai móm mém, miệng bà đỏ thắm. 
		Tự nhiên lúc đó con thấy bà đẹp thiệt. Con nghĩ chắc còn trẻ bà đẹp lắm. 
		Con cũng nghịch hay lấy đồ ăn trầu của bà bắt chước ngoáy trầu làm bà 
		mắng hòai. Con nghe kể là hồi nhỏ con hay lấy bã trầu của bà bỏ vào 
		miệng nhai. Đến bây giờ mọi người vẫn trêu con là ăn bã trầu của bà mà 
		lớn lên đấy. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Mỗi 
		lần con bị mẹ đánh lại trốn xuống chỗ bà khóc thút thít. Vì con muốn 
		được bà an ủi mà. Lúc nào bà cũng hỏi lý do tại sao con bị đánh, rồi 
		trách mẹ chuyện có xíu xiu mà lại đi đánh con. Vậy là con hết khóc, hai 
		bà cháu lại ngồi trên võng đong đưa. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Rồi 
		bà ngày càng yếu dần, bà không còn đi được nữa, trí nhớ cũng giảm đi rất 
		nhiều, có khi bà chẳng nhớ ai hết. Còn con, mỗi lần có chuyện buồn lại 
		trốn xuống chỗ bà, con lại khóc thút thít nhưng không còn được bà an ủi 
		nữa. Bà không còn nhớ con là ai nữa. Bà hỏi con là con ai, con nói là 
		cháu bà thì bà lại ừ, ừ nhưng con biết là bà không nhớ con. Nhưng không 
		sao bà à, con với bà lại nói những chuyện không đầu không đuôi một hồi 
		rồi con lại quên khóc mất. </span></p>
		<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Ngày 
		bà mất, con buồn vô hạn. Con sẽ không còn nhìn thấy bà, nhưng trong lòng 
		con bà vẫn sống mãi, bà ơi!. </span></p>
		<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">HV Bình 
		Định</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black; font-weight: 700">
		<a name="Sợi_Thừng_">Sợi Thừng </a> </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Thời xưa con người sống thọ đến hai , ba trăm tuổi nên có nhiều thế hệ 
		sống trong một nhà.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Có một gia đình nghèo nọ gồm ông , bố và con sống cùng nhau. Người ông 
		sống đã một trăm hai mươi nhăm tuổi và đã già đến nỗi không tự ăn được.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Tuy già yếu như vậy nhưng ông vẫn thường kể cho con và cháu nghe những 
		chiến công ngày trước khi còn là người lính , những gì đã kịp làm khi 
		ông còn là chiến binh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Người cháu nghe ông rất say sưa đầy thán phục. Người cha thì lại không 
		bằng lòng khi phải nuôi người ông và lúc nào cũng chỉ muốn tống khứ 
		người ông đi cho rảnh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Một lần người cha nói với con :</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Một ngày tao chỉ làm ra có một pê-sô mà đã mất một nửa số tiền đó để 
		nuôi ông mày một cách vô tích sự .</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Thôi , ngày mai trói ông lại đem vứt vào rừng sâu cho chết đi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Được thôi , bố ạ ! Người con đáp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Đến sáng họ trói ông cụ lại , mang vào rừng thẳm , quẳn ông cụ ở đó rồi 
		đi về nhà.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Đi một quãng , bỗng nhiên người con nói với cha mình :</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Đợi con đã , con quay lại lấy sợi thừng !</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Mầy cần nó làm gì? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Ông bố ngạc nhiên hỏi .</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		À , để khi bố già thì con có dây thừng để trói bố lại .</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: black">
		Người con trả lời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;; font-weight:700">
		<a name="BIA_MỘ_NEW_ORLEANS">BIA MỘ NEW ORLEANS</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:
12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tại một nghĩa trang 
		ở New Orleans có một bia đá kỷ niệm mang nhiều ý nghĩa. Bia đã diễn tả 
		một con thuyền giữa cơn bão biển một người mẹ và người con gái đang cùng 
		nhau bám vào mạn thuyền. Ở bên dưới có ghi hàng chữ: Họ chết đuối ngày 4 
		tháng7 năm 1900.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Họ có nhiều gia tài, và người ta nêu lên câu hỏi là nên để tên ai trên 
		tờ di chúc. Tên người mẹ hay tên con gái? Toà tuyên bố là tên người con 
		được dùng trong tờ di chúc, lý do là cô là người chết sau cùng vì mẹ cô 
		bao giờ cũng giữ cô ở chỗ an toàn cho đến lúc cuối cùng. Một sự ghi ơn 
		kỳ diện đề cao tình yêu người mẹ.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="BIẾT_ƠN">BIẾT ƠN</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Người ta 
		kể truyện một người lính trẻ đêm trước ngày ra trận có viết một bức thư 
		về gia đình. Trong thư anh viết có những lời lẽ như sau: “Ba má thân 
		mến, sáng mai con phải xông pha nơi tiền tuyến, có lẽ con sẽ nhớ nhà và 
		nhớ ba má nhiều. Con đã thề hứa cùng Chúa nếu Chúa cho con sống qua trận 
		chiến nguy hiểm này con nguyện sẽ sống cuộc đời tốt lành hơn.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Trận 
		chiến qua đi trong an toàn, chàng thanh niên vội vã viết thư cho anh bạn 
		ở đơn vị khác: “Tèo thân mến, mày có còn sống sót không? Phần tao vừa 
		trải qua một trận chiến thật kinh hãi không thể tưởng, thần chết đã kề 
		sát bên tao trong gang tấc. Nếu mày còn được may phúc sống sót, hai đứa 
		mình sẽ gặp nhau tại Paris, chúng mình sẽ nhuộm đỏ kinh thành này bằng 
		men rượu nồng và chơi bời cho đã đời trai.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Trước khi 
		giáp trận: “Lạy Chúa, xin giúp con sống qua ngày mai”. Trận chiến kết 
		thúc: “Lạy Chúa, trận chiến đã qua, con cóc cần Chúa nữa”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">&quot;Biết thế 
		nào được ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size:12.0pt;
line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Cô giáo: 
		Lại ba em giúp em làm bài tập này phải không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Trò: Thưa cô biết thế nào được ạ. Mẹ em lúc nào cũng bận túi bụi cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="BÔNG_HỒNG_CHO_NGƯỜI_HÀNH_KHẤT">BÔNG HỒNG CHO NGƯỜI HÀNH KHẤT</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Thi sĩ nổi tiếng người Áo là Rê-nơ Maria Rây-ông qua đời năm 1926, đã 
		sống nhiều năm tại Ba lê, nước Pháp. Mỗi buổi chiều, ông có thói quen 
		tản bộ qua các đường phố gần nơi cư trú. Ngày nào ông cũng thấy một 
		người đàn bà ăn xin bên vệ đường. Người đàn bà ngồi đó đón nhận những 
		đồng xu nhỏ mà khách qua đường bố thí, nhưng không để lộ một cử chỉ biết 
		ơn nào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Ngày kia, thi sĩ cùng với một người bạn gái đi qua con đường ấy. Người 
		bạn gái ngạc nhiên vô cùng bởi vì mặc cho người hành khất chìa tay van 
		xin, ông không hề bố thí cho bà một đồng xu nhỏ nào. Đoán được sự thắc 
		mắc của cô bạn, thi sĩ đã giải thích: “Nếu chúng ta có trao tặng bà ta 
		thì hãy trao tặng vào quả tim hơn là vào lòng bàn tay của bà”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Vài ngày sau, thi sĩ cũng đi dạo qua ngả phố ấy cùng với người bạn. Đến 
		một cửa hàng bán hoa, ông dừng lại mua một bông hoa hồng. Người bạn gái 
		nghĩ rằng đó là bông hoa mà thi sĩ sẽ dành cho cô. Thế nhưng thay vì 
		trao cánh hoa cho cô bạn, thi sĩ đã đến với người đàn bà hành khất một 
		cách trịnh trọng rồi đặt nhẹ bông hoa hồng vào tay bà. Đôi mắt gần như 
		bất động của người hành khất bỗng sáng lên. Bà đứng thẳng dậy chộp lấy 
		bàn tay của thi sĩ và hôn lấy hôn để như muốn tỏ lòng biết ơn. Bà áp 
		bông hoa vào ngực rồi vội vã rời bỏ chỗ ngồi quen thuộc ấy để đi đâu 
		không ai biết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Một tuần lễ sau, người đàn bà hành khất trở lại chỗ cũ. Thi sĩ Rê-nơ- 
		Rây-ông giải thích cho người bạn gái của ông như sau “Suốt một tuần lễ 
		qua, người đàn bà này sống bằng chính bông hoa ấy. Bà cần một chút tình 
		thương hơn là vô số những đồng xu bố thí ”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Sự trao ban chỉ có giá trị khi nó được làm trong ý thức về tính liên đới 
		với tha nhân. Thật thế, tất cả chúng ta đều mắc nợ nhau. Không ai có thể 
		sống mà không sống với người khác. Không ai có thể sống hạnh phúc một 
		mình. Karl Max đã nói chí lý: “Chỉ súc vật mới có thể quay lưng lại với 
		nỗi khổ đau của đồng loại và chăm lo riêng cho bộ lông của mình”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
		Lời của thánh Phaolô còn đòi hỏi hơn nhiều “Anh em chớ mắc nợ nhau điều 
		gì ngoài tình thương mến” (I Cor.13,13)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
		Trao ban không là một việc tuỳ tiện. Đó chính là đòi hỏi của ơn gọi làm 
		người. Và dĩ nhiên trao ban không có nghĩa là vất đi của cải thừa thãi 
		hoặc những thứ cũ kỹ mình không còn sử dụng nữa. Trao ban là trao tặng 
		chính mình . Tình thương mến không phải là cái phần thừa mứa của chúng 
		ta, mà phải là phần cao quý nhất. Của cải vật chất mà chúng ta trao tặng 
		cho tha nhân phải là biểu trưng của chính sự tôn trọng, sự quí mến mà 
		chúng ta có đối với họ.&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		<hr>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
		<a name="Lời_cám_ơn">Lời cám ơn</a></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Hai thiên thần 
		được sai xuống trần gian để làm một chuyến công tác chuyên biệt. Mỗi 
		thiên thần đeo một chiếc giỏ lớn. Cả hai đi rảo qua khắp các nơi, tiếp 
		cận hết mọi người, mọi nhà – không phân biệt nghèo giàu, nam nữ, trẻ 
		già… Hai thiên thần đặc biệt chú ý đến những người đang cầu nguyện, 
		trong các nhà thờ cũng như tại những nơi chốn riêng tư.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Cuối cùng, cả hai 
		bay trở về trời với những gì mà mình đã thu gom được. Chiếc giỏ của một 
		thiên thần thì đầy cứng và nặng trĩu. Còn chiếc giỏ của thiên thần kia 
		vẫn nhẹ tênh!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Cậu mang gì mà 
		nặng thế?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Mình được sai 
		xuống thu lượm tất cả những lời cầu nguyện của tất cả những ai nói ‘CON 
		CẦN …’ và ‘XIN CHÚA CHO CON …’ Còn cậu, cậu thu gom thứ gì mà trông eo 
		sèo thế?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“À, mình được sai 
		xuống để thu hoạch những lời ‘CÁM ƠN CHÚA’ của người ta , nhất là của 
		những người mà Thiên Chúa đã tặng ban ơn huệ&nbsp; cách đặc biệt. Nhưng cậu 
		thấy đó, lơi cám ơn của con người hiếm hoi như lá mùa thu !”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
		</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager