File "Biet on_03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bieton/Biet on_03.htm
File size: 80.08 KiB (82002 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.postheader
{}
span.ctext
{}
span.vietadtextlink
{}
table.MsoNormalTable
{mso-style-parent:"";
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Biết Ơn</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÁT_CANH_HẸ_">BÁT CANH HẸ </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif"">Xưa có một người bị
ngờ là kẻ trộm, phải giam ở trong ngục, không ai được vào thăm hỏi. Một
hôm, bà mẹ làm cơm nhờ người canh ngục mang vào. Người kia trông thấy
mâm cơm, khóc nức nở, không sao ăn được. Người canh ngục hỏi tại làm
sao. Người kia nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:
115%;font-family:"Arial","sans-serif""> - Tôi ở nhà hay ăn
canh hẹ; mẹ tôi thường rửa từng cái nõn hẹ, ngắt thật đều, nấu cho tôi
ăn. Nay trong mâm cơm có bát canh hẹ, chắc là mẹ tôi đã từ xa lặn lội
đến đây, không được giáp mặt tôi, tôi lại không được ra ngoài để hầu hạ
mẹ tôi, xót xa biết là dường nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Người canh ngục thương tình, vào bẩm chuyện với quan. Quan nghĩ:
“Người có hiếu như thế, tất là người tốt”, bèn đem án xét lại thì quả là
bị kẻ thù vu cáo. Lập tức, quan làm tờ thân oan ngay cho. Người kia được
tha về."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Có_những_điều...em_ghét!">Có những điều...em ghét!</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cô em gái nhỏ của chị! Lớn hơn em bảy tuổi, sống cùng nhau dưới một mái
nhà trong sự bảo bọc của ba mẹ, chị biết rằng có rất nhiều thứ làm em
“Ghét cay ghét đắng”, có những thứ em ghét có lý do và có những điều em
nói là “Tự dưng cảm thấy ghét, thế thôi!”…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét đi đâu vào lúc trời mưa”. Nhưng em có hình dung được
trong cơn mưa bất chợt trên phố, giữa dòng người nhốn nháo tìm chỗ trú
mưa thì vẫn có bóng một người phụ nữ băng băng trên con đường quen thuộc
về nhà. Mặc cho những hạt mưa theo gió như quất vào gương mặt cằn cỗi,
nước mưa thấm đẫm trên vai áo, người phụ nữ chỉ kịp vội vàng dừng lại
ven đường mua ít rau. Về đến nhà, chưa thay bộ quần áo khô, người phụ nữ
ấy liền phải vào bếp nấu nướng trong khi đôi tai lắng nghe theo tiếng
tích tắc của chiếc đồng hồ đang nhích dần những kim giây trên góc bếp.
Và mỗi ngày, đúng 11 giờ trưa là em lại rời khỏi chiếc máy tính rồi chạy
xuống phòng ăn quen thuộc nơi mâm cơm đã sẵn sàng. Ngày qua ngày như
vậy, đó như là một thói quen của em và cho dù có bận bịu thế nào thì
chưa bao giờ mẹ về nhà trễ giờ chuẩn bị cơm cho em đi học buổi chiều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét ngồi trên chiếc xe 50 cũ rích mỗi khi mẹ chở em đến
trường”. Nhưng em có biết chiếc xe ấy là tài sản lớn nhất lúc ba mẹ cưới
nhau. Chiếc xe đã là bạn đồng hành tin cậy nhất của mẹ những buổi chợ
sớm tần tảo bán buôn kiếm thêm thu nhập lúc chị còn nằm trong bụng mẹ và
lúc em chưa ra đời. Chiếc xe gắn bó với mẹ một khoảng thời gian còn dài
hơn cả quãng đời từ lúc chị em mình được sống bên mẹ. Tuy màu sơn đã
phai, tiếng nổ đinh tai nhức óc nhưng chưa bao giờ tự dưng dừng lại giữa
đường để chị em mình phải đi bộ về nhà. Thế nên, em đừng hỏi tại sao mẹ
vẫn không chịu học thi bằng lái để đi những chiếc xe tay ga đời mới chở
em đi học cho giống với chúng bạn như mong ước của em.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét nhất là sự chờ đợi”. Nhưng em có nhớ những ngày cuối
đông giá rét, chị thường đi học ngoại ngữ về sớm nên chờ để đón em ở
trước ngõ nhà cô giáo dạy thêm. Trời lạnh khiến chị phải xuýt xoa cho
hai bàn tay vào túi áo bông. Xung quanh chị toàn là phụ huynh cũng đang
chờ con đi học về, có người vừa đi làm về nên trong bụng còn chưa có hạt
cơm nào, có người vội đến rồi thở phào nhìn thấy lớp học chưa tan vì sợ
con đứng đợi ngoài đường bị cảm lạnh trong khi trên người họ vẫn chưa
kịp mặc thêm chiếc áo ấm, có những bà mẹ kĩ càng chuẩn bị cả khăn quàng
cổ và găng tay để chốc nữa mang vào cho con. Sương đêm quánh đặc khiến
chị khó thở nhưng xung quanh chị dường như ấm dần bởi tiếng trò chuyện
râm ran của các bác xen lẫn niềm tự hào vì thành tích học tập của con
cái. Thời gian đứng chờ dưới tiết trời khắc nghiệt như ngắn lại phần nào
khi sự chờ đợi mang niềm tin và mục đích lớn lao cho tương lai tươi sáng
của một thế hệ mai sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét ai đụng vào đồ đạc riêng tư của em”. Nhưng em có bao giờ
để ý rằng chiếc khăn mặt thơm phức mùi nước xả treo trong phòng tắm là
do mẹ đã mang vào. Và sao em vẫn thản nhiên khi chiếc bàn học hôm qua
còn đầy vỏ kẹo hay snack hôm nay đã sạch sẽ, tập vở ngăn nắp. Những bộ
quần áo xếp gọn gàng trong tủ cũng do một tay của mẹ. Và cả bộ đồng phục
phẳng phiu mà em mặc đến trường mỗi ngày cũng nhờ mẹ tranh thủ thức đêm
để ủi cho em. Đến những chiếc tất chân em mang có khi không đủ đôi thì
em cũng nhốn nháo hỏi từng người rồi nhờ mẹ tìm giúp…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét ăn cá chiên”. Và cả nhà đều biết thế nhưng em có hiểu
rằng để bữa ăn hôm ấy có hai món cá kho và cá chiên thì mẹ đã phải nấu
làm hai lần. Cho dù hôm ấy cả bữa cơm của chúng ta chỉ có hai con cá thì
mẹ cũng chiên một con cho ba và kho một con cho em. Mẹ sợ em ăn cơm
không ngon miệng và sợ cả cái tính hay dỗi hờn, không thích là bỏ cơm
của em sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe dành cho học tập.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em nói “Em ghét đi siêu thị với ba khi ba đang mặc trên người bộ quần áo
công nhân bạc phếch, mang đôi dép cao cu không quai hậu và đội chiếc mũ
công nhân màu vàng cũ kĩ đến mức lúc gửi đồ siêu thị còn không nhận”.
Nhưng sao em không nghĩ rằng chiếc mũ ấy đã che mưa nắng cho ba cả ngày
trời nơi công trường bụi bặm, bộ quần áo nhàu nát đó đã giúp ba ấm áp
những khi phải rời khỏi nhà từ buổi sớm đi làm để kịp tiến độ công trình
trong khi chị em mình còn đang ngủ ngon lành bên những chú gấu bông và
đôi dép cao su bao năm theo bước chân ba đã che chở cho đôi chân tránh
biết bao mũi gai trên những con đường đầy sỏi đá. Lẽ ra, thời gian buổi
chiều ba cần được ở nhà nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc thì ba
lại tranh thủ chở con gái cưng đến siêu thị. Em sải bước vòng quanh để
tìm món đồ ưng ý nhất trong khi bước chân ba ngày càng rã rời và cuối
cùng thì ba cũng tìm được một góc ngồi chờ để em tha hồ chọn lựa mà
không một lời hối thúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Em của chị còn bé nên những hành động hay lời nói chỉ đơn giản như suy
nghĩ của em. Chị nghĩ rằng, khi đọc xong những dòng này có lẽ mặt em sẽ
phụng phịu, nước mắt em sẽ rơi với bao suy nghĩ khiến em mệt đầu, nhưng
chị tin đến lúc đó em sẽ hiểu được thế nào là “Tình yêu thương thực
sự!”. Bởi vì ý nghĩa lớn lao của tình yêu còn nằm trong cả sự chấp nhận,
sẻ chia và lo lắng không mong được đền đáp. Người ta có thể làm được
những điều mình không thích một cách vui vẻ nếu việc làm đó mang lại lợi
ích cho người mà họ yêu quý nhất. Và chắc chắn rằng “Có những sở thích
riêng của bản thân đôi khi là ích kỷ” và “Có những niềm hạnh phúc bắt
nguồn từ sự hy sinh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Bupbekiwi</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Hộp_bút_chì_cho_mẹ">Hộp bút chì cho mẹ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Chuông điện thoại văn phòng reo vang. Giọng một phụ nữ xa lạ tự giới
thiệu mình là mẹ một cậu bé bảy tuổi và bảo rằng bà đang cận kề với cái
chết. Vị bác sĩ chữa bệnh khuyên bà hãy cân nhắc kỹ lưỡng trước khi
quyết định nói sự thật đừng để đứa con của bà quá đau buồn. Bà ngỏ ý xin
những lời khuyên. Tôi nói với bà là trái tim chúng ta thường "sáng suốt"
hơn bộ óc và tôi nghĩ bà biết phải làm gì đó tốt đẹp nhất cho đứa con
bà. Tôi mời bà tham dự buổi diễn thuyết của tôi về đề tài trẻ em đối phó
như thế nào khi cảm nhân cái chết của người thân. Bà hứa sẽ đến dự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Hôm tôi diễn thuyết, tôi trông thấy một phụ nữ tiều tụy xanh xao được
hai người đàn ông dìu vào phòng. Tôi trình bày sự kiện trẻ em có thể
giải quyết sự thật tốt hơn là từ chối nó, ngay cả sự khước từ nhằm tránh
làm chúng tổn thương. Tôn trọng trẻ em nghĩa là không che giấu những
buồn thảm trong gia đình mà phải kể hết cho chúng nghe. Vào giờ giải
lao, bà loạng choạng bước về phía tôi, mắt đẫm lệ : "Điều đó xuất phát
từ tận con tim! Tôi biết là mình phải kể cho con nghe sự thật !" Bà nói
là sẽ làm điều ấy trong đêm đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Sáng hôm sau bà gọi điện đến. Tôi có thể biết rõ câu chuyện qua giọng
nói nghẹn ngào. Đêm, khi cả hai mẹ con cùng ở nhà bên nhau, bà đã đánh
thức thằng bé dậy trước khi nói khẽ vào tai nó : "Derek, mẹ có chuyện
muốn nói với con!". Cậu nhanh nhảu cắt lời bà: "Ôi! Mẹ yêu, mẹ định nói
là mẹ sắp từ giã cõi đòi phải không?". Bà ôm chặt cậu vào lòng, cả hai
cùng nức nở,bà đáp : "Đúng vậy con ạ!". Vài phút sau, cậu bé đòi bước
xuống đất. Cậu nói mình đã để dành sẵn cho bà một món quà. Đằng sau tủ
ngăn kéo của cậu là hộp bút chì cũ. Bên trong chứa bức thư với dòng chữ
nghệch ngoạc :"Tạm biệt mẹ thân yêu! Con luôn yêu mẹ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Tôi không rõ đến bao lâu cậu bé mới hiểu được nỗi lòng người mẹ. Tôi chỉ
biết hai ngày sau bà mẹ qua đời. Và hộp bút chì cùng bức thư đã nằm gọn
trong hộp đựng nữ trang của bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Mẹ_và_cuộc_hành_trình_của_bạn">Mẹ và cuộc hành trình của bạn</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn
mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ
bằng cách khóc suốt đêm dài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi
khi mẹ gọi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám
ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách
tô chúng lên bàn ăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng
cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la
lên:” Con không đi”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó
qua cửa sổ nhà bên cạnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó
chảy cả vào lòng bàn tay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng
bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến
tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám
ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng
cách xin ngồi ở hàng ghế khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi
nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ
rằng không biết thế nào là sành điệu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ
bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn
mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách
lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng
cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc
trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn
bè đến chiều tối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường
đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên
ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách
đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai.
Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng
cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch
tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con
xin mẹ đấy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết
bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn
cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người
thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng
cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái
như thế nào?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao
giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn
tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối
với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó
thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay
trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu
ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy
nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi
thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho
mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt
ngày ở trong bếp không???”.<br>
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với
mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở
lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ
hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Khi_bố_còn_khỏe">Khi bố còn khỏe</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi còn khỏe, sáng nào bố cũng dậy từ rất sớm để quét sân. Tiếng chổi
tre trong buổi sớm tinh mơ lướt trên mặt sân ràn rạt, ràn rạt. Nằm trong
buồng, con gái trùm chăn kín đầu, càu nhàu: "Trưa không quét, tối không
quét, sao bố lại chọn đúng lúc con còn đang ngủ để quét". Bố cười hiền
hậu bảo: "Sân cũng như con người, cần được rửa mặt vào buổi sáng. Ngắm
cái sân sạch giống như là sự khởi đầu cho cả một ngày tinh tươm con ạ!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi còn khỏe, đến bữa, bố lại "cắp nách" chai rượu thuốc, làm vài
chén... đưa cơm. Bố rất thích ăn món chân gà nhắm rượu, nhưng cả nhà thi
thoảng mới được ăn gà. Vì vậy bố thay bằng món "đũa tre chấm muối tiêu".
Bố bảo, cái đũa cứng từa tựa như... chân gà. Con gái lại càu nhàu, bảo
bố chỉ... "khéo vẽ” để tìm cớ uống rượu. Bố cười: "Cứ để cho bố ăn, bố
uống. Bố còn ăn còn uống được là còn mừng. Mai kia...".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi còn khỏe, bố mong muốn được ra đảo Phú Quốc một lần. Con gái hứa,
mai này đi làm, có lương, con sẽ mời bố đi Phú Quốc. Nhưng khi có lương
rồi, con lại chần chừ, bố cố chờ, đợi con mua được chiếc xe máy. Rồi bây
giờ lại đợi con mua nhà xong đã nhé...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi còn khỏe, bố rất hay... giám sát sinh hoạt của con. Cứ độ 10g tối mà
chưa thấy con gái về, bao giờ bố cũng bắc ghế ra sân ngồi ngóng. Một
lần, con buồn chuyện tình cảm, nằm trong buồng, khóc, bố gõ cửa hỏi: "Có
chuyện gì vậy con?". Con gái được thể ầm ĩ: "Có mỗi nhu cầu được ở một
mình, buồn một mình, sao bố cứ can thiệp vậy...". Biệt danh "cảnh sát
trưởng" được con đặt cho bố từ ngày đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi còn khỏe, bố làm đủ mọi vai trong gia đình, từ đầu bếp, bảo vệ, thợ
giặt... Khi con đi làm thì bố dắt xe ra tận cổng, con chỉ việc ngồi lên
phóng ra ngoài đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Rồi một ngày, bố đổ bệnh. Góc sân im lìm tiếng chổi tre. Từng lớp lá cứ
rơi đầy trên sân. Con thèm được tiếng chổi của bố đánh thức quá.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Con gái mua về cả nửa ký chân gà, đến bữa, mang luôn chai rượu vào tận
giường cho bố, giục bố dậy ăn đi. Nhưng, bố đâu thể ăn được. Bố bảo đắng
miệng lắm. Bỗng thấy thấm thía câu nói của bố thuở nào: <i>"Bố ăn được
là còn mừng. Mai kia...".</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Con đi làm về, chẳng còn bóng bố ngồi khắc khoải nơi sân nhà. Con treo
chiếc đồng hồ thật to nơi đầu giường "cảnh sát trưởng". Nhưng, bố còn
hỏi con gái: "Bây giờ là sáng hay tối rồi...".</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Con vội hỏi tour đi du lịch Phú Quốc. Nhưng bố không thể đi được. Bố bảo
bố biết tấm lòng con là đủ rồi.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Bố ơi, bố mau khỏe để làm ông gác cổng khó tính, làm người quản vườn tận
tụy, người đầu bếp khéo tay và hơn tất cả là làm người bố tuyệt vời của
con gái. Hạnh phúc ấy, lâu nay con không nhận ra.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i>
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Trung Thu</span></i><span style="font-size: 20.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Giáng_sinh_ấm">Giáng sinh ấm</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Andy ngồi trên tuyết, cậu bé thấy lạnh hơn từng giây một. Andy không đi
ủng - thứ mà người ta vẫn thường đi trên tuyết vào mùa đông. Cậu bé
không thích ủng và dù sao cậu bé vẫn không có ủng cơ mà. Đôi giày vải,
mỏng dính, mòn vẹt mà Andy đang mang đã có vài lỗ thủng và chúng không
thể làm được việc là giữ ấm cho đôi chân cậu bé.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Andy đã ngồi trên tuyết thật là lâu rồi. Và dù cố đến mấy, cậu bé vẫn
không thể nghĩ ra được món quà Giáng sinh cho Mẹ. Cậu bé buồn bã lắc đầu
" Vô ích thôi, dù rằng mình có nghĩ ra món quà gì, mình cũng không có
tiền mà ."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Từ khi bố Andy mất 3 năm về trước, gia đình cậu bé suy sụp nặng nề. Ban
đêm Mẹ cậu làm việc ở bệnh viện, nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ mấy
mẹ con sống tạm qua ngày. Chúng còn nhỏ lắm, chẳng biết có nghĩ ra món
quà gì để tặng Mẹ hay không. Thật không công bằng, bây giờ đã là chiều
tối đêm Giáng sinh mà cậu bé vẫn ngồi đây, chẳng thể nghĩ được điều gì
cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Chú chùi những giọt nước mắt, Andy đứng dậy đi xuống phố - nơi có rất
nhiều cửa hàng. Cuộc sống thật khó khăn khi mà cậu bé mới 6 tuổi và
không có bố, đặc biệt là khi mà người ta cần một người đàn ông để tâm
sự. Andy đi từng cửa hàng này sang cửa hàng khác, nhìn vào từng cửa sổ
rực rỡ một. Mọi thứ đều đẹp và ngoài khả năng của cậu. Trời đã bắt đầu
tối, Andy buồn bã định quay về nhà thì bỗng nhiên cậu bé nhìn thấy một
vật gì đó ánh lên trong tuyết. Andy cúi xuống: 1 đồng xu nhỏ bóng loáng
dưới đất. Hẳn chưa ai có cảm giác được giàu có như là Andy cảm thấy vào
lúc ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi Andy nắm chặt "kho tàng mới nhặt được " của mình, cậu bé cảm thấy
như có hơi ấm chạy qua cơ thể, và cậu mạnh dạn bước vào cửa hàng đầu
tiên, niềm hân hoan của Andy ngay lập tức bị đóng băng lại khi từng nhân
viên bán hàng bảo với cậu rằng chẳng thể làm gì với đồng xu nhỏ xíu đó.
Cậu bé đi ra, nhìn thấy một của hàng hoa, Andy liều đứng lại xếp hàng
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi người chủ cửa hàng hỏi Andy cần gì, cậu bé đưa một đồng u và e dè
hỏi liệu mình có thể mua được 1 bông hoa tặng Mẹ trong đêm Giáng sinh
với đồng xu nhỏ xíu này không, người chủ cửa hàng nhìn Andy, đặt tay lên
vai cậu bé và nói :" Đợi một chút, con trai, để ta xem có thể làm gì cho
con." </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi đứng chờ, Andy ngắm những bông hoa tuyệt đẹp và cậu đã hiểu vì sao
Mẹ cậu cũng như bao người phụ nữ khác lại thích hoa đến thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Tiếng đóng cửa sớm khi người khách cuối cùng rời khỏi cửa hàng đã đưa
cậu quay về với hiện thực. Còn lại một mình trong cửa hàng, Andy bắt đầu
cảm thấy cô đơn và hoảng sợ. Bỗng người chủ cửa hàng lại đi ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Trước mắt cậu bé là 12 bông hồng đỏ thắm, cuống dài, lá xanh cùng với
những bông hoa gì đó trắng, nhỏ li ti, được bọc thành một bó có dây nơ
màu bạc. Tim Andy ngừng một nhịp khi ông chủ cửa hàng đặt bó hoa vào một
chiếc hộp trắng và bảo: "Tất cả là một đồng xu, con trai."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Andy chậm chạp đặt đồng xu vào tay ông chủ cửa hàng. Không thể là thật
được! Không ai bán cho cậu cái gì với một đồng xu đâu ! Nhận thấy sự băn
khoăn trên mặt cậu bé, ông chủ cửa hàng giải thích: " May mắn là ta có
mấy bông hoa bán với giá một đồng xu một bó. Con trai có thích không ? "</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Lần này thì Andy không ngần ngại nữa. Ra khỏi cửa hàng, Andy nghe thấy
tiếng ông chủ nói với theo :" Giáng sinh vui vẻ, con trai ." </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Khi ông chủ cửa hàng quay vào trong nhà, vợ ông hỏi :"ông vừa nói chuyện
và đem hoa cho ai thế ?" Nhìn qua cửa sổ và chớp chớp mắt để ngăn không
cho nước mắt trào ra, ông chủ cửa hàng khẽ nói :" Một điều thật lạ lùng
đã xảy ra. Sáng nay, khi tôi chuẩn bị mở cửa hàng, tôi có cảm giác như
ai đang mách bảo mình để sang bên cạnh 12 bông hoa hồng thật đẹp vì đó
sẽ là món quà đặc biệt. Tôi đã nghĩ là mình đã tưởng tượng ra, thế nhưng
tôi vẫn cứ để 12 bông hồng ra một chỗ. Và ngay lúc nãy, một cậu bé vào
cửa hàng và muốn mua hoa để chúc Giáng sinh cho Mẹ chỉ với 1 đồng xu.
Nhìn vào cậu bé, tôi thấy tôi của nhiều năm về trước. Tôi đã là một đứa
trẻ nghèo khổ không biết mua gì cho Mẹ vào đêm Giáng sinh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Một người qua đường đã cho tôi 10 dolla không vì lý do gì. Khi tôi nhìn
thấy cậu bé tối hôm nay, tôi biết người đã mách bảo tôi là ai....</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Tối Giáng sinh ấy, cả gia đình người chủ cửa hàng hoa và cả gia đình
Andy nữa, không ai cảm thấy lạnh chút nào....</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Mẹ_tôi">Mẹ tôi</a></span></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Năm
con lên sáu, bố bỏ ra đi. Ngày anh hai con bị bệnh nặng nằm trong bệnh
viện là ngày đám cưới của bố. Nghe đâu đám cưới to lắm. Con chỉ tưởng
tượng thôi đã nghe lòng quặn thắt. Từ đó, mẹ vừa là mẹ vừa là bố. </span>
</p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Mẹ chăm lo cho chúng con từng miếng ăn giấc ngủ. Ngày nắng hay mưa mẹ
cũng chở những bao hàng to gấp hai, ba lần con đem bỏ mối ở các chợ. Từ
ngày con vào cấp 2, dù mưa hay nắng, khỏe mạnh hay ốm bệnh gì mẹ cũng
đều dậy lúc 5 giờ sáng để kịp chở con đến trường. Nhờ vậy, suốt những
năm tháng học trò, con chưa bao giờ trễ học. Dáng mẹ ngày càng hao mòn
theo năm tháng. Đêm nào cũng vậy, trong giấc mơ chập chờn, con vẫn nghe
tiếng máy may đều đều ngoài nhà trước. Mẹ đang cố may thêm vài cái áo
cho kịp đơn hàng của khách. Ngày mai là đến ngày đóng học phí cho con.
Con biết rằng mẹ đang rất lo lắng...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Con không có bố hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ mẹ để chúng con thiếu thốn
thứ gì, cả vật chất lẫn tình thương. Mẹ rất sợ những lời của thiên hạ
“con không cha nên”. Mẹ dạy chúng con rất nhiều điều hay lẽ phải ở đời.
Dù không có được cái hạnh phúc như bao người phụ nữ, mẹ vẫn khuyên con
trân trọng hạnh phúc và người đàn ông nào yêu thương mình thật lòng. Có
rất nhiều người đàn ông đã có ý định bước tới với mẹ nhưng mẹ đều từ
chối. Con hiểu rằng không phải mẹ khó tính. Mẹ sợ chúng con phải sống
với cha ghẻ. Mẹ sợ những người đàn ông kia không thương con như mẹ. Mẹ
đã sai lầm một lần nên nhất quyết không thể có sai lầm lần hai. Chuyện
này con chỉ biết khi tình cờ nghe cuộc nói chuyện của mẹ với dì của con.
Mẹ đã hy sinh cho chúng con cả cuộc đời mẹ. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif""> </span><span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">Ngày
con vào đại học, mẹ đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc. Giờ đây con
đã có chồng và sắp có con. Mẹ vẫn lặng lẽ bên cuộc đời con, cầu chúc cho
con những điều tốt lành nhất. Mẹ lo lắng từng cái áo, cái quần, tã lót
cho cháu ngoại sắp chào đời. Mẹ vui mừng khi con bảo em bé hôm nay đạp
nhiều trong bụng con. Mẹ nói với con rằng ngày xưa mẹ không có mẹ, người
mẹ yêu thương nhất là bà ngoại nên bây giờ mẹ cũng yêu cháu ngoại như bà
cố của con ngày xưa. Người ta thường bảo ơn mẹ là trời bể, là đại dương
bao la nhưng đối với con, tình mẹ còn rộng lớn hơn cả những thứ đó. Đời
con thật hạnh phúc khi có mẹ. Vậy mà có những phút vô tình, con nông nổi
làm những chuyện khiến mẹ buồn. Dù mẹ không nói nhưng con thấy được
trong mắt mẹ một nỗi buồn vô biên. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Con thật lòng xin lỗi mẹ! Những chiều mùa thu lặng lẽ bước qua, những
sáng mùa xuân rộn ràng sắp đến. Mỗi khi nghe tiếng hát ai văng vẳng "Mỗi
mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ
càng gần...” là con lại rớt nước mắt. Con lo sợ. Sợ một ngày nào đó, khi
thức dậy con phát hiện mẹ không còn bên cạnh con nữa. Lúc đó, con phải
một mình lẻ loi giữa dòng xoáy cuộc đời, sẽ chẳng còn ai để con ngả vào
lòng khóc nức nở như thời thơ bé nữa. Mẹ ơi, mẹ hãy hứa với con, đừng
bao giờ rời xa con. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif";color:black">
Con muốn mãi mãi là đứa con gái yêu bé bỏng của mẹ như thuở nào. Đứa con
đang tượng hình trong bụng con rất cần có một bà ngoại như mẹ. Mẹ mãi là
nguồn sáng soi rọi đường đời của chúng con. Khi viết ra những dòng chữ
này, con muốn gửi đến mẹ muôn vạn lời chúc tốt lành và một lời xin lỗi
muộn màng. Nếu cuộc đời quả thật có luân hồi thì kiếp sau con vẫn mong
được là con gái của mẹ!</span></p>
<p class="author" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Phạm Thị
Hoàng Oanh</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ngọt_bùi_chè_kho">Ngọt bùi
chè kho</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cũng
như nhiều gia đình miền Bắc, chè kho là món không thể thiếu trên bàn thờ
ngày Tết ở nhà chồng tôi. Năm đầu về làm dâu, mẹ chồng dạy tôi nấu món
ấy. Dù đã được thưởng thức, nhưng đó là lần đầu tiên tôi biết chè kho
được nấu như thế nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Từ
trước Tết, mẹ chồng tôi đã chuẩn bị rất kỹ nguyên liệu chính là đỗ xanh.
Phải là đỗ xanh lòng vàng, nhặt kỹ hết sạn, hạt sâu, hạt lép, hạt đỗ
"nhọn đít" (những hạt này không thể chín, cứ rắn đanh dù nấu kỹ). Đường
cát trắng, vừng xát vỏ, chút nước hoa bưởi hay vani cũng được chuẩn bị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đỗ
xanh được ngâm nước ấm từ đêm 29 Tết, sáng 30 đem đãi sạch vỏ. Đỗ để
ráo, rắc chút muối rồi đem thổi hoặc đồ lên cho chín. Chõ đậu chín vàng
ươm, bở tơi, bốc hơi thơm ngậy được cho vào cối giã nhuyễn, nắm thành
từng nắm. Đứa em thập thò được chị dâu dúi cho một nắm con con, chạy
biến. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
lấy con dao thật sắc, lưỡi mỏng, nhanh tay thái từng nắm đỗ đã nguội.
Bột đậu rơi xuống đều đặn tơi mịn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nồi
chè kho luôn được mẹ chồng tôi nấu vào tối 30 Tết, khi bữa cơm tất niên
đã dọn dẹp xong. Mẹ lấy lượng đường ngang bằng lượng đậu, cho vào chút
nước rồi đặt lên nấu cho tan. Đun nhỏ lửa thôi, nước đường sôi liu riu
đến khi đặc sánh lại gọi là đường "đến". Mẹ luôn đặt bát nước lã bên
cạnh, thỉnh thoảng nhúng đầu đũa vào nước đường rồi nhanh tay nhỏ vào
bát nước. Khi giọt đường không tan loãng ra mà vo tròn lại ở đáy bát, ấy
là đường đã "đến" rồi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
bắc nồi nước đường xuống, bóp tơi bột đậu rắc dần vào nồi nước đường,
tay kia vẫn không ngừng quấy bằng chiếc đũa cả. Sau đó là công đoạn tốn
sức và phải chú ý nhất. Đặt nồi bột lên bếp, đun nhỏ lửa, đều tay quấy
liên tục. Bởi nếu ngơi tay quấy hoặc quấy không chú tâm là bột sẽ vón
lại, đường bén nồi và khi ấy thì khó chữa lắm. Tay đũa nặng dần, bột đậu
quánh lại, càng phải dùng sức nhiều hơn. Khi đường bám quanh thành nồi
đã trắng ra là chè đã được. Mẹ cho chút vani hay nước hoa bưởi, hương
thơm nhẹ mát tỏa ngát thật quyến rũ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Rồi
mẹ múc chè ra những chiếc đĩa nhỏ xinh xắn được chuẩn bị từ trước, nhẹ
tay sửa cho đĩa chè mịn đều. Vừng xát vỏ rang vàng sau đó được rắc lên
mặt đĩa chè. Mâm chè vàng thơm hoàn toàn được mẹ đậy lồng bàn rất cẩn
thận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Những
năm đầu làm dâu, tôi ngại tiết mục nấu chè kho lắm. Những ngày giáp Tết
thường giá rét, để đãi xong chậu đậu, đôi tay người đãi đỏ ửng, lạnh
cóng. Có năm quên tí muối, năm thì quá tay nước nên đỗ nát, ướt nhoẹt.
Rồi cả mấy chục phút ngồi quậy nồi bột bở hơi tai, mỏi rã cả tay. Nếu vì
mỏi tay mà bắc ra sớm, đường chưa "đến" thì chè sẽ bị ướt, chảy nước.
Nhớ nhất có năm vì mải khách tới, mẹ lại không có nhà, tôi đã quên nồi
chè đang quậy dở. Khi nhớ ra thì bột đã khét, không còn cách nào cứu
nổi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Tôi
lo xanh mặt vì đó là món không thể thiếu trên bàn thờ lúc cúng giao
thừa. Chỉ còn hơn một giờ nữa là giao thừa, tôi và chồng cuống quýt nấu
nước sôi, ngâm đỗ mới, đãi vỏ, thổi chín, giã nhuyễn, nắm lại, thái
ra... Rồi vợ chồng thay nhau quấy, vừa làm vừa nhìn đồng hồ. Thật may
mắn, những đĩa chè kho xinh xắn đạt yêu cầu hoàn thành vừa vặn trước 0
giờ đúng 5 phút! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Phút
sang canh, khi đất trời thiêng liêng trong thời khắc chuyển tiếp, bàn
thờ sáng đèn nến, nghi ngút khói nhang thơm, những đĩa chè kho được bố
chồng tôi kính cẩn đặt lên dâng tổ tiên. Món chè kho không cao sang
nhưng tôi cảm nhận được sự thành kính của mẹ chồng mình trong cách làm
thật cẩn thận, kỳ công. Đĩa chè đủ ngọt thơm bùi béo đậm đà mà thanh
khiết, được lưu trên bàn thờ suốt mấy ngày Tết. Chè kho để được lâu vì
lượng đường nhiều, đủ bảo quản chè không hỏng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cúng
xong, cả nhà quây quần chúc Tết. Chồng tôi pha ấm trà thật ngon. Tôi cắt
đĩa chè hình hoa thị bằng con dao mỏng sắc. Những lát chè mịn màng, cầm
không dính tay. Cả nhà nâng chén trà nóng thơm, nhấm nháp lát chè kho
mềm mịn. Vị chè kho ngọt thanh quyện với hương trà thơm ngát, khói nhang
đầm ấm trong phút giây đầu năm mới, để cả nhà thanh thản trong thương
yêu, mong một năm mới với những điều tốt lành... Những ngày Tết, khách
quý đến, bố mời dùng lát chè thơm ngọt với chén trà sen, câu chuyện ngày
xuân càng đậm đà ý vị...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đến
bây giờ, mẹ chồng tôi vẫn giữ nếp nhà trong đĩa chè kho ngày 30 Tết. Món
ăn giản dị nhưng đậm đà ấy ẩn chứa cả sự khéo léo tần tảo của người đàn
bà trong gia đình. Sâu xa hơn nữa là để con cháu biết trân trọng thành
kính với ông cha. Chè kho cũng trở thành nét riêng trong gia đình nhỏ
của tôi, dù ở xa quê, mỗi khi Tết đến...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Minh Thư</span></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Mảnh_ghép_yêu_thương">Mảnh ghép
yêu thương</a></span></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cả
buổi chiều hôm nay, con gái mẹ đứng trước gương để chuẩn bị cho buổi
tiệc sinh nhật một cậu bạn cùng lớp. Con ướm thật lâu nhiều bộ đầm xinh
xắn, cuối cùng chọn một chiếc váy ngắn voan hồng. </span></p>
<p class="author" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
xoay qua xoay lại hồi lâu...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Mẹ
ơi, người con thấp bé quá, mang giày cao gót thì đau chân mà giày búp bê
lại thấp quá, thế nào cũng không đẹp mẹ ạ.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
đi ra, đi vào rồi lại quay về chiếc gương than thở một mình: "Lại thêm
cái mũi thấp và cái miệng rộng nữa chứ, mình đúng là sự kết hợp của
những "mảnh ghép xấu xí" từ ba mẹ đây mà, chán quá đi thôi..."</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
lặng đi...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Con
đợi mẹ thay đồ rồi lấy xe đưa con đi nhé!</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">-
Thôi mẹ, bạn con tới bây giờ, bọn nó đi xe máy cả mà mẹ, xe cúp 50 của
mẹ sao hợp với váy đẹp của con - con gái nháy mắt tinh nghịch với mẹ.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nhưng
mẹ biết, đó là sự thật!</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
vào bếp nấu cho xong bữa cơm tối, không quên nói vọng ra: "Mưa phùn gió
bấc, lạnh lắm con à, mặc áo ấm, mang găng tay vào con nhé!"</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Lâu
lâu mới có một hôm, con không sao đâu mà.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Nghe
tiếng các bạn gọi ríu rít ngoài cổng, mẹ chạy ra, khoác vội cho con
chiếc khăn len quàng cổ...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Bữa
cơm tối chỉ có mình mẹ vì bố đi công tác xa nhà mấy hôm. Vừa dọn xong
chén bát thì trời bỗng dưng mưa to.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Lại
mất điện nữa rồi, mẹ lắc đầu ngao ngán...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
thắp lên một ngọn nến, ánh sáng màu vàng tỏa một góc phòng xua bớt cảm
giác lạnh lẽo lúc này...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
khoác thêm chiếc áo dài tay, từ cửa sổ nhìn xuống đường loe lét ánh đèn
xuyên qua màn mưa u tối.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cũng
một đêm cuối đông lạnh như thế, con gái mẹ đã chào đời...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Khi
con vừa cất tiếng khóc, trời mưa to quá nên bệnh viện cũng mất điện, mẹ
lo lắng không biết con như thế nào, mẹ chỉ yên lòng lúc nghe tiếng bố
gọi tên con và nói khẽ vào tai mẹ: "Con gái mình xinh như một công chúa
em ạ!", rồi mẹ thiếp đi trong hạnh phúc...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Khi
mẹ tỉnh dậy, thấy con đang nằm bên cạnh mà mẹ ngỡ mình đang mơ. Mẹ cũng
thích ngắm trẻ con nhưng chưa bao giờ mẹ thấy trẻ con lại đẹp đến thế,
con như giọt sương buổi sớm trong lành và khiết tinh đến lạ.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
như một thiên thần mà mẹ tưởng chừng chỉ cần đụng nhẹ sẽ bay đi mất, con
chính là món quà tuyệt diệu nhất mà thượng đế đã trao cho mẹ. Mắt con to
tròn như viên pha lê trong suốt, môi con chúm chím như nụ hoa hồng chớm
nở. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
khẽ cựa mình trong vòng tay ấm áp của mẹ, mẹ nâng niu con như mầm xanh
cuộc sống, mẹ tự hứa với lòng sẽ ngày đêm chăm sóc, chở che cho "cây yêu
thương" của mẹ ngày một cao lớn, xanh tươi. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ánh
mắt mẹ bất ngờ gặp cái nhìn cũng đang dâng trào hạnh phúc của bố con.
Trong khoảnh khắc ấy, hai cặp mắt như hòa chung một niềm tự hào, thắp
sáng biết bao ước vọng. Đó là "mảnh ghép" từ niềm tin, ước mơ và hy
vọng!</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
gái yêu, con là sự kết hợp "những mảnh ghép hoàn hảo nhất" của cuộc đời
bố mẹ!</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Một
bàn tay lạnh nhỏ nhắn đặt trên tay của mẹ...</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Lúc
nãy, con không nghe lời mẹ mang áo ấm nên lạnh quá mẹ ạ.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Mẹ
quay mặt đi, lau đôi mắt đang ngấn nước. Kéo ngăn bàn, mẹ lấy thêm một
cây nến màu đỏ. Ánh sáng của cây nến vừa thắp lên nhanh chóng hòa vào
ánh sáng của cây nến nhỏ, làm ửng hồng khuôn mặt của con. Tay con xoa
vào tay mẹ, cùng sưởi ấm trên ngọn nến ấm áp.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Mẹ
ơi, nếu ngọn nến nhỏ tắt đi thì sao?</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Thì
mẹ sẽ lại thắp lên một ngọn nến mới.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">- Vậy
là hai ngọn nến sẽ mãi sáng đúng không mẹ? Như mẹ và con ý! Mẹ biết
không, tối nay, các bạn bảo con xinh như một công chúa ấy! </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
ngập ngừng... "Con là công chúa của mẹ mà thôi!"</span></p>
<p class="boxlink" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Hôm
nay, "công chúa nhỏ" viết thay suy nghĩ của mẹ! Con tự hào chỉ vì một
điều nhỏ "Con hiểu ý mẹ!" </span></p>
<p class="boxlink" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Triệu Hà
Vy</span></p>
<hr>
<p class="title" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Một_cảm_giác_thật_lạ_kỳ">Một cảm
giác thật lạ kỳ</a></span></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Với
mỗi người đàn bà, sinh con ra đã là mẹ rồi, nhưng để làm một người mẹ
tốt thực khó! Mẹ cảm thấy trong tim mình luôn có một nỗi thấp thỏm nuôi
con, cả khi cho con ăn, cho con đùa giỡn cùng đồ vật lạ, lúc con ngủ hay
con thức... Cứ vậy đã gần 8 tháng rồi con yêu ạ.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ngày
con mới lọt lòng, suốt 10 ngày mẹ không ngủ dù chỉ 1 giây, bởi trí óc
không thôi nghĩ về con bé bỏng. Tay mắt và mọi xúc giác luôn muốn được
chạm và nhìn ngắm con. Cái đứa bé này mẹ nhìn thấy rồi nhé, suốt 9 tháng
hơn, nhưng chỉ qua 1 làn máy tính mờ mịt và ngắn ngủi. Chân cái đứa này
nhé, bé như củ khoai, củ sắn mà đạp mẹ lung tung. Vậy mà đùng 1 cái, mẹ
được nhìn ngắm, sờ nắm nó ngay trực diện, được hôn hít vuốt ve, và hơn
hết là mẹ được nhủ thầm: "Con à... con ơi..."</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
là một điều kì diệu, mẹ cứ gọi con là "thiên thần" mãi nhưng thực hai
chữ ấy không đủ để nói hết sự lạ kì, đột ngột và hạnh phúc to lớn khi
được làm mẹ của con. Nhưng "thiên thần" của mẹ cũng khiến mẹ lúng túng
không biết bao lần. Ừ, vì mẹ là mẹ trẻ, và con là đứa con đầu lòng bé
bỏng của bố mẹ mà.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif""> Con
mới ra đời, mẹ đẻ mổ và chậm sữa giai đoạn đầu. Gần 1 tuần con chỉ ăn
bằng chiếc bình bé tí ti, còn mẹ thì nỗ lực hết mình để có sữa cho con.
Lòng nặng trĩu vì thiếu ngủ, kiệt sức vì những ưu tư trầm cảm, lúc nào
cổ họng cũng như đắng nghẹn và nước mắt luôn trực trào ra. Rất lo, rất
lo là con bé bỏng của mẹ không có sữa bú. Bố động viên mẹ nhiều, rồi khi
mọi nỗ lực cuối cùng cũng thành công thì con nhất quyết không chịu ti mẹ
nữa. Bao nhiêu cố gắng tự nhiên trào ra thành nước mắt. Mỗi khi con ngủ,
mẹ lại lang thang ngồi thần bên máy tính để nghe bố động viên, bố gửi
cho mẹ những bài viết rất cảm động để giúp cải tạo sự bướng bỉnh trong
thói quen con trẻ, rồi bố dặn mọi người động viên mẹ liên tục. </span>
</p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Bố
mắng Voi là "thằng bướng" nhưng thằng bướng nhất quyết bướng không khóc
không ti, không cho ăn thì lăn ra ngủ. Bác LA dặn mẹ phải cứng rắn cho
con dứt hẳn bú bình và chỉ bú mẹ thôi, con đói cũng kệ, và mẹ cũng làm
theo. Nhìn con khóc i i vì đói, bình sữa thì lúc nào cũng sẵn mà con
không được ăn, sao mà xót xa thế. Bố thì nhử con ti giả rồi ti thật,
thật thật giả giả con khóc ầm lên không chịu. Voi ạ, sau hơn 2 ngày con
mới biết ti mẹ lại, dù chỉ ít một thôi nhưng mẹ phấn chấn vô cùng. Vui
chảy nước mắt với cảm giác con gần gũi đến thế. Rồi mỗi đêm con ti mẹ
một mạch hơn 3 tiếng mới lăn ra ngủ, Voi đúng là Voi tồ mà... Đến giờ
thì dính hơi mẹ quá thôi, cứ tí lại dụi đầu vào ngực, mẹ lại nhủ thầm:
đấy, xưa không cho bú thì đỡ phải cai sữa không? hihihi... Nhủ là nhủ
thế thôi, nhưng trong lòng mẹ thực cảm thấy mãn nguyện vì đã dành cho
con những gì là ngọt ngào nhất từ chinh cơ thể mình.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Đã
gần 8 tháng - 8 tháng mẹ là người hạnh phúc! Mỗi sáng đưa con đi chợ hay
cho con ngồi hóng mát ở sân, cùng con ăn, cùng con chơi và giặt giũ,
suốt ngày mẹ ở bên con, để yêu thương, nuông chiều con bé bỏng. Những
ngày hè nóng nực nhất, nghe tiếng trẻ con khóc giữa đêm hay buổi trưa oi
ả trong những căn nhà cho thuê thấp tí giáp vách, mẹ thấy thương vô
cùng. Xưa chưa có con, mẹ không hề để ý những thứ tiếng ấy, nhưng từ khi
con bé, mẹ cảm thấy cuộc sống con trẻ đầy xúc động biết bao. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Những
đứa trẻ con ở trong những căn nhà trọ lụp xụp, mùa mưa thì sợ dột, nắng
thì nóng nực, lúc nào cũng ẩm thấp oi bức, nhưng các em bé ấy vẫn dần
từng ngày lớn lên, và sự đáng yêu trên gương mặt em nào cũng có. Như khi
mẹ đưa con đi chợ về, mắt con lim dim ngái ngủ, mẹ thấy em bé hàng xóm
cũng đang được ngồi xe đẩy ra. Chiếc xe thì cũ thương lắm, nhưng miệng
em bé cười rất tươi, đôi mắt rất long lanh và hạnh phúc. Cái sự đáng yêu
hồn nhiên ấy sao thật giống con mẹ, và trẻ con là một điều gì đó thật
lung linh trong sáng, thật vô tư thánh thiện, và cũng thật khiến lòng
người nhẹ dịu thanh bình. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Trẻ
con không chê cha mẹ khó, không ngại cha mẹ nghèo và vất vả, chỉ sợ cha
mẹ không thương mình, mà mấy người làm cha làm mẹ lại không yêu thương
con. Thực ít lắm! Vì con là lúc bình minh của cuộc đời làm cha làm mẹ,
con là ngày mai và là bông hoa tươi mát biết hé nở từng ngày, con là
cuộc đời, và cha mẹ nào cũng ước ao được làm hoàng hôn ấm áp phủ xuống
cuộc đời con. Voi ạ, sau lớn phải ngoan nhé. Mẹ thấy con mẹ hiền lành
lắm, cả ngày chả khóc bao giờ, đến nỗi mẹ thích nhìn con dỗi hờn, thích
nhìn con méo xệu mồm làm nũng và khó chịu, thích thế để được cưng nựng
con hơn.</span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Con
là con trai của bố, và sẽ là anh trai nữa đấy, nên phải ngoan nhiều,
cứng cáp hơn nữa, Voi biết không? Đôi khi mẹ còn lo lắng vì lần đầu làm
mẹ, còn nhiều lúng túng bỡ ngỡ và dù có là mẹ của 7 đứa con thì cũng
không thể thấu tường tận những kẽ ngách nhỏ ao ước trong tâm hồn con, dù
có đọc trăm cuốn sách cũng có lúc không hiểu âm thanh trái tim con,
nhiều lúc muốn con biết nói, để nói mẹ nghe con nóng, con lạnh, hay con
muốn đi chơi. Tất cả mẹ chỉ dám nghe bằng linh cảm từ trái tim người mẹ,
và cố gắng hết mình để nghe đạt âm thanh ấy thôi con yêu. </span></p>
<p class="normal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ước
một ngày mai con khôn lớn để hiểu được hai tiếng "yêu thương", mẹ sẽ
ngày đêm nhủ thầm vào tai con hai tiếng thiêng liêng ấy, nhủ vào lòng
mẹ, lòng con. Chúng ta sẽ cùng sưởi ấm gia đình mình bằng hai tiếng
thiêng liêng ấy, nhé con.</span></p>
<p class="title" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Sống
là cho</span></p>
<p class="lead" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Sống
là cho phải không mẹ? Mẹ từng dạy con như thế! Trước khi về mẹ nhắc đi
nhắc lại làm như con vẫn là đứa con nít ngày xưa! Vâng, hình như con
chẳng lớn lên là bao, vẫn như đứa trẻ bướng bỉnh, lúc nào cũng để mẹ bận
lòng và chưa cho cuộc sống được điều gì theo đúng nghĩa...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>