File "Biet on_02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bieton/Biet on_02.htm
File size: 37.78 KiB (38686 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.postheader
{}
span.ctext
{}
span.vietadtextlink
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Biết Ơn</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Những_đôi_chân">Những đôi chân</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Mới giữa tháng, Kiên đã gởi thư về xin thêm tiền. Mẹ
thở dài xoa đầu cô Út:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">- Thôi, để một thời gian nữa mới tính chuyện mua xe
đạp cho con vậy nhé!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng, cả năm bị mất mùa. Cả nhà gồng gánh hết sức
mới tạm đủ tiền cho Kiên, nói chi đến việc mua một chiếc xe đạp mới.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tết, Kiên đóng bộ thật bảnh về nhà. Ba mẹ và em mừng
rỡ ra đón. Cậu tháo đôi giầy ra, và chợt nhìn xuống chân: chân ba mẹ nứt
nẻ vì công việc nhà nông vất vả, chân em sần sùi, đen đủi vì phải lội bộ
gần chục cây số đến trường hàng ngày. Chỉ có chân Kiên trắng hồng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Cổng_trường">Cổng trường</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Cổng trường ngày thi đông nghẹt thí sinh & phụ huynh.
Những gánh hàng, dãy quán mọc lên san sát trên khoảng đất trống cạnh
trường.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Út, Út, Út ơi!". Cô học trò lúng túng tách khỏi đám
bạn, đi về phía tiếng kêu.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Ăn đi con. Xôi đậu. Thi sẽ đâu đấy".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">"Con ăn rồi. Sao má lại ra đây!". Cô quày quả vào
trường, vội vàng như trốn chạy...</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">...Mùa thi lại về. Cô giáo trẻ tần ngần trước cổng
trường nhộn nhịp. Giọt nước mắt muộn màng đọng nơi khóe mắt. "Con mãi sẽ
không đậu khi chối từ gánh xôi của má. Má ơi!".</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Thanh Hải</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Soong_cơm_tráng">Soong cơm tráng</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Xưa, nhà nghèo, đông con, cơm còn bữa rau bữa cháo,
nói gì đến thức ăn. Lâu mới có món cá con kho mặn. Soong cá ăn xong, đổ
cơm vào tráng ăn rất ngon. Ba luôn nhường cho con cơm tráng lần đầu và
tráng lại lần hai cho mình. Ba lao động cực nhọc, không một lời than, cố
nuôi con ăn học nên người. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nay trưởng thành, xa nhà, các món Tây Tàu con đã từng
nếm nhưng không thể nào bằng món cơm tráng ngày xưa. Chiều mưa làm con
nhớ nhà, nhớ Ba và thèm chén cơm tráng, Ba ơi!</font></p>
<p align="right" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Nguyễn Thanh Thanh</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Nguồn_cội_">Nguồn cội </a> </font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Chị sắp có con đầu lòng, bao nhiêu niềm háo hức, mong
đợi, hạnh phúc được chị thể hiện bằng cách sắm sửa cho con không thiếu
thứ gì. Vậy mà hôm lên đón cháu về, má chị lại rầy: "Sao lại bận cho
thằng nhỏ cái áo cũ mèm như vầy?" . Chị cười: "Má không nhớ cái áo này
sao?" . Rồi nước mắt chợt rơi. Đó là cái áo má chị may bằng tay khi sinh
chị mà chị còn giữ được tới bây giờ. Cái áo đó bốn đứa em của chị lúc
nhỏ đứa nào cũng đã từng mặc qua.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="VÔ_ƠN__">VÔ ƠN
</a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Câu chuyện có hai
màn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Màn 1: Ở làng kia
đám cháy phát từ căn nhà của một bà goá khi bà ta còn ở ngoài đồng.
Người ta gọi bà. Bà chạy về như điên cuồng, mặt tái nhợt: “con gái của
tôi, con gái của tôi ở bên trong!”, bà vừa chạy vừa la. Không một chút
do dự, bà đâm sầm vào căn nhà đang bốc lửa, ôm đứa bé trong tay và chạy
trốn ngọn lửa. Và bà đã phải trả một giá rất đắt: con bà bằng yên nhưng
bà bị một cái đà đỏ lửa rơi xuống trúng má phải và để lại một vết sẹo to
đáng khiếp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Màn 2: Ở thành phố,
12 năm sau, người đàn bà goá này già cỗi và mệt mỏi vì lao lực vất vả
kiếm ăn nuôi sống người con gái duy nhất của bà. Bà chấp nhận tất cả để
con bà được ăn học không thua kém bất cứ ai. Bà khom người bước bên vệ
đường dưới sức nặng của đống áo quần lãnh về giặt ủi thuê cho chủ khách
sạn. Vì cúi thấp người nên khuôn mặt bà bị che khuất đi. Mệt quá, bà
đặt gối xuống nghỉ. Vừa đúng lúc đó, bên vệ đường đối diện, con gái bà
đi tới cùng với 3 người bạn. Một trong ba cô la lên: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- Ồ, dễ sợ quá!
Người đàn bà với khuôn mặt chết khiếp đó là ai thế? - Người con gái con
của bà vừa quay đầu đi vừa trả lời tỉnh bơ: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">-
Tao không biết! Tao không biết bà là ai.!"</span><font face="Arial">
</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<h1 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:"Arial","sans-serif"">
<a name="Sự_tích_bông_hoa_cúc_trắng">Sự tích bông hoa cúc trắng</a></span></h1>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">ngày
xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó
là một bé gái vô cùng hiếu thảo. thật không may mẹ của cô bé lại bị bệnh
rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên không có tiền mua
<span class="vietadtextlink">thuốc</span> chữa , và cô bé vô cùng buồn
bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ
bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé :</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Cháu
hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lấy một
bông hoa duy nhất trên đó. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ
cháu sống được bằng đấy ngày, cô bé liền vào rừng và rất lâu sau mới tìm
thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy
bông hoa nhưng khi đếm chỉ có bốn cánh.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Chỉ có
bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bằng đấy ngày
thôi sao? không đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn
thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên
nhiều đến mức không còn đếm được nữa. từ đó người đời gọi bông hoa ấy là
bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ
mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BA_NGƯỜI__HÀNH_KHẤT">BA NGƯỜI HÀNH KHẤT</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Có 3 người hành khất kia rất nghèo và bất hạnh thay, cả 3 người đều mang
tật: một người bị cùi, người thứ hai bị mù và người thứ 3 mắc bệnh đầu
có gầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một ngày kia, để thử lòng 3 người, Thiên Chúa sai Thiên thần đến gặp họ
và hỏi từng người một xem anh ta mơ ước điều gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tôi muốn có một làn da thật tươi mát, mịn màng và không hoen chút tỳ ố
nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người hành khất bị cùi thưa với Thiên thần Chúa như thế, khi ngài đến
gặp anh ta trước tiên và hỏi anh điều anh mơ ước. Thiên thần Chúa đưa
tay chạm vào người anh ta, tức thì da dẻ của anh cùi liền trở nên nhẵn
nhụi, hồng hào. Tiếp đó, thiên thần Chúa lại hỏi anh ta có muốn được
giầu có không và muốn giầu như thế nào. Người hành khất cùi trả lời:
“Tôi muốn có một đàn lạc đà.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Anh ta liền được Thiên thần Chúa trao cho một con lạc đà cái sắp đẻ. Nhờ
đó, chẳng bao lâu, đàn lạc đà sinh sôi nảy nở thêm nhiều và anh ta trở
thành một trong những người giầu có nhất vùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Kế đó, Thiên thần Chúa tìm đến với người hành khất mắc bệnh đầu có gầu.
Da đầu anh bị nứt nẻ và gầu dính bê bết vào tóc làm anh ta vô cùng ngứa
ngáy, khó chịu. Nghe Thiên thần Chúa hỏi đến điều mơ ước, anh đáp ngay,
không một chút do dự:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tôi chẳng có mơ ước nào khác hơn là được thoát khỏi cái căn bệnh gầu
đầu quái quỉ này. Cầu cho da đầu tôi được sạch sẽ là quí hóa lắm rồi!
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Và anh này đã được toại nguyện. Anh ta còn được ban cho làm chủ đàn bò
đông đúc theo như ý muốn, khi thiên thần Chúa hỏi anh có muốn giầu có
như thế nào không.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cuối cùng, thiên thần Chúa đến gặp người hành khất mù, và cũng giống như
2 người kia, anh ta liền được trao ban cho một đôi mắt thật đẹp và được
trở thành một ông chủ có nhiều chiên nhất vùng ấy, đúng như điều mơ ước
của anh ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Nhiều năm đã trôi qua sau các biến cố ấy . . . Thiên thần Chúa giờ được
sai trở lại để hoàn tất cuộc thử thách. Trong hình dạng một người cùi,
thiên thần Chúa tìm đến nhà người hành khất cùi trước đây và cất lời van
xin ông ta:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Thưa ngài, tôi là một khách bộ hành quá nghèo khổ, xin ngài giúp cho
tôi một con lạc đà để tôi cưỡi . . .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Lạc đà ở đâu ra mà cho anh ? -người kia vội ngắt lời-</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người cùi -thiên thần Chúa- từ tốn nói với ông chủ:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tôi nhớ dường như ngày xưa ngài cũng đã từng bị cùi như tôi bây giờ,
nhưng Thiên Chúa đã thương tình chữa ngài lành lặn và còn cho ngài trở
nên giầu có.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Anh đừng có láo lếu! -ông chủ giận dữ quát lên-. Tôi chẳng có giống
như anh bao giờ cả, và của cải tôi có đây là gia tài ông bà tôi để lại!
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Có phải ngài vừa mới nói dối lần thứ 2 không ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người cùi -thiên thần Chúa- vừa dứt lời, Thiên Chúa liền biến người kia
trở về trạng thái cũ trước đây. Thế là chỉ trong nháy mắt, ông chủ đàn
lạc đà đã trở lại nguyên hình một người hành khất cùi! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một sự kiện tương tự cũng đã xẩy ra cho người hành khất mắc bệnh đầu có
gầu trước đây. Vì đã từ chối không chịu giúp đỡ theo lời khẩn cầu của
thiên thần Chúa trong hình dạng 1 người bị bệnh gầu đầu -hình ảnh đáng
thương của mình trước kia, ông chủ đàn bò đông đúc đã bị Thiên Chúa biến
trở lại nguyên hình 1 người hành khất mắc bệnh gầu đầu! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Sau cùng, giả dạng một người mù, thiên thần Chúa lại tìm đến với anh nhà
giàu thứ 3 vốn là người hành khất mù trước đây và ngỏ lời xin anh ta
giúp đỡ. Anh này nhìn người khách mù lộ vẻ trìu mến và thương cảm. Anh
nói với khách:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngày xưa tôi cũng giống như anh bây giờ đây, nhưng Thiên Chúa, Người đã
dủ lòng thương tôi, ban cho tôi được như hôm nay. Vậy để tỏ lòng biết ơn
đối với Người, tôi mời anh hãy quá bộ đến tệ xá, chia sẻ cuộc sống và
của cải với tôi. Tôi sẽ đích thân săn sóc cho anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Vừa nghe xong những lời ấy, thiên thần Chúa bảo anh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Anh vừa đạt đến kết quả thật tốt đẹp trong cuộc thử thách của Thiên
Chúa. Anh thật sự xứng đáng được khen ngợi và được lãnh nhận phần thưởng
mà Thiên Chúa đã và đang trao ban cho anh, nói rồi, thiên thần Chúa từ
biệt ra đi."</span> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p><hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_MẸ_GOÁ">BÀ MẸ GOÁ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Hai anh em nọ con của một mẹ goá, đã lớn lên và có địa vị trong xã hội,
công việc kinh doanh rất phát đạt. Người mẹ già yếu đối với chúng là một
gánh nặng và chúng phải hao tốn vì trang trải thuốc men cho bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngày kia, hai anh em cùng đến gặp một tổng giám thị một trại tế bần và
yêu cầu ông ta nhận mẹ mình vào trong trại. Ông tổng giám thị chấp nhận
nhưng trước khi chia tay ông nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Tôi có câu chuyện muốn kể cho cô và cậu nghe:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Mấy năm trước đây tại thành phố này có một người chết đi để lại người vợ
trẻ và hai đứa con thơ. Bà mẹ ấy nghèo lắm. Khi đó tôi đã đề nghị với bà
ta bỏ hai đứa con nhỏ vào cô nhi viện. Bà ta đã tỏ ra rất bất mãn với
lời khuyên của tôi và tỏ vẻ tức bực: “Tôi có 2 tay, và khi nào tay tôi
chưa mòn trơ xương thì không đời nào tôi để con tôi vào cô nhi viện”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Hai anh em hỏi ông Tổng giám thị: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Truyện này có dính líu gì đến chúng tôi đâu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Vì người đàn bà đó là thân mẫu của cô và cậu đó!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Mẹ nuôi con bằng trời bằng b</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Con nuôi mẹ con kể từng ngày!!!"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_NÀO_QUÊN_RỒI_CHA_ƠI_">BÀ NÀO QUÊN RỒI CHA ƠI </a> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một ông thầy, sắp được phong chức linh mục, về thực tập ở một giáo xứ nọ
mà cha sở ở đó nổi tiếng là người giảng hay. Bao nhiêu người nguội lạnh,
bao nhiêu tân tòng quay về với Chúa do tài thuyết giảng của cha. Bài
giảng đầu tiên của thầy thực tập rơi đúng vào ngày hiền mẫu. Vì là bài
giảng đầu tiên nên thầy băn khoăn lắm. Thầy vấn kế cha sở. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Thưa cha, ngày mai con giảng bài đầu tiên trong đời con trước đông
người. Xin cha chỉ cho con vài bí quyết để sao cho thu hút được người
nghe. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cha sở nhiệt tình hướng dẫn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- À ngày mai là ngày Mother Day phải không? Tôi nghĩ ra rồi. Thầy sẽ
nhập đề như thế này. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
“Những ngày tháng hạnh phúc khó quên nhất trong đời của tôi là những năm
tháng sống trong vòng tay của một người đàn bà mà tôi hết mực yêu
thương. Đó là mẹ tôi.” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Nhưng mà thầy phải nhớ kỹ điều này. Thầy đừng nói hết một lượt. Nói
hết một lượt thì hỏng bét. Trước hết thầy nói với giọng hùng hồn :
“Những ngày tháng hạnh phúc khó quên nhất trong đời của tôi là những năm
tháng sống trong vòng tay của một người đàn bà mà tôi hết mực yêu
thương”. Rồi thầy dừng ở đó vài chục giây cho nó áp phê. Thầy cứ đảo mắt
ngó quanh cử tọa để họ cứ việc thắc mắc trước khi thầy xuống giọng “Đó
là mẹ tôi”. Thầy coi Thành Được hát vọng cổ ra sao thì thầy cứ bắt chước
gần như vậy là ăn tiền. Sau khi thầy nói về những kỷ niệm với người mẹ
của thầy thì thầy bắt sang nói về những người đàn bà Việt Nam tần tảo
nuôi con khôn lớn, giúp con giữ đạo mà trong lịch sử và giáo sử thiếu
gì. Nhiều bà lắm. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ông thầy mừng lắm. Tối ngủ yên nhiều mộng đẹp. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Sáng ngày ra, giáo dân chật cứng cả nhà thờ để cử hành ngày tôn vinh các
bà mẹ. Thầy uy nghi tiến lên bục giảng. Thầy làm đúng như lời cha sở
dặn. Nhưng có một trục trặc nhỏ là thầy thấy giáo dân đông thì thầy run
quá đỗi. Khi thầy dứt câu đầu tiên thì thầy dừng ở đó hơi lâu vì quên
mất câu tiếp theo là gì. Thầy đảo mắt ngó quanh cử tọa thì họ xầm xì bàn
tán nhao nhao cả lên. Một bà còn hét toáng lên, </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Ông thầy này nói kỳ cục quá. Bà nào vậy? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Thầy hết vía quay qua cha sở, </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Cha ơi cứu con. Nhiều bà quá con quên không nhớ đang nói bà nào cha
ơi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_QUẢ_PHỤ_HẤP_HỐI">BÀ QUẢ PHỤ HẤP HỐI</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một bà mệnh phụ Tin Lành khi đến thăm một quả phụ đang hấp hối, đã
khuyên bà này đừng tin tưởng vào Đức Mẹ làm gì, nhưng nên cầu nguyện
thẳng với Chúa. Người hấp hối liền đáp lại:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Nếu khi ra trước Chúa Giêsu, Quan Án chí công, tôi không nghe thấy
Ngài tuyên công gì cho tôi cả, ngoại trừ lòng tôi yêu mến tôn sùng đặc
biệt Mẹ Ngài vì kính mến Ngài, thì tôi chả phải sợ gì nữa hết."</span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀI_HỌC_LÀM_NGƯỜI">BÀI HỌC LÀM NGƯỜI</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Khi còn bé, một hôm đi học về, tôi kể cho bà tôi nghe một danh nhân thời
cổ, khi còn là một chú bé theo cha đến nhà người bạn của cha mình. Chủ
nhà cho chú bé một trái quít. Nhớ đến mẹ ở nhà, chú bé cất trái quít vào
tay áo. Khi ra về, vái chủ nhà, trái quít rơi ra, chủ nhà cả cười cho là
tính trẻ con. Chú bé nói để cho mẹ ở nhà. Mọi người cảm động vì lòng
hiếu thảo của trẻ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bà tôi nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi bảo: “Con có bắt chước chú bé ấy
không?” Tôi hùng hồn đáp: “Dạ có! Lúc nào có món ăn ngon, con cũng để
dành cho bà và ba mẹ con cả”. Bà lại hỏi: “Thế khi lớn lên con có nuôi
bà và mẹ cha con không?” Tôi ngây thơ trả lời: “Dạ có! Ngập ngừng một
lúc tôi nói tiếp, con chỉ sợ con nghèo không có tiền nuôi bà và ba mẹ!”
Bà cười xoa đầu tôi: “con ơi, người ta muốn thảo hiếu ông bà, cha mẹ đâu
phải lúc giàu mới tỏ lòng hiếu thảo”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bây giờ bà tôi đã mất, nhưng những lời dạy năm xưa tôi vẫn nhớ mãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lúc bà tôi bệnh, Bác sĩ bảo không qua khỏi, ba mẹ tôi buồn lắm. Tôi đi
học về là quấn quít bên bà luôn. Bình thường mẹ tôi hay cắt móng tay,
móng chân cho bà, luôn giữ quần áo bà sạch sẽ, thơm tho. Bà bệnh, mẹ tôi
lại càng dịu dàng, chu đáo hơn. Một hôm, ba tôi mang vào phòng bà một
cái bánh đậu xanh thơm ngon. Bà tôi rụng răng gần hết nên bao giờ ba tôi
cũng mua bánh mềm. Tôi thèm lắm, bà chia cho tôi nhưng tôi từ chối: “Bà
ăn đi, ba có cho con rồi!”. Ba tôi vốn đã không ưa hát bộ, nhưng bà tôi
lại rất thích, ông bèn vuốt bộ râu tưởng tượng múa máy tay chân, quì
xuống trước mặt bà tôi, ra vẻ như Ngô-Tôn-Quyền trong truyện Tam Quốc,
thưa chuyện cùng mẹ là Ngô-Quốc-Thái. Ông ứ ừ: “Dạ muôn tâu mẫu hậu, tên
này - ông trỏ tôi - nói dối lắm. Hắn chưa ăn bánh mà hắn nói ăn rồi, xin
lệnh mẫu hậu cho con xử trảm hắn ứ ư ừ...” Bà tôi cười chảy cả nước mắt.
Bà ôm tôi vào lòng: “Cháu cưng của ta mà người đời xử trảm ư! Mau nghe
lệnh, cho cháu nửa cái bánh”. Tôi nhảy cỡn lên, bà tôi vui lắm. Ba tôi
ít nói, nhưng hình ảnh ông làm hề những ngày bà sắp mất tôi không thể
quên được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Càng lớn, tôi càng hiểu rằng sự chăm sóc ân cần, thăm hỏi cha mẹ hoặc
một món quà nhỏ, tuy không có giá trị tiền bạc nhưng biểu lộ sự yêu
thương của con cái đối với cha mẹ, là nguồn an ủi to lớn cho đấng sinh
thành."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">Sưu tầm</font></i></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>