File "Biet on_01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bieton/Biet on_01.htm
File size: 30.98 KiB (31728 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
span.small
{}
h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
h3
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:13.5pt;
font-family:"Times New Roman"}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman"}
span.postheader
{}
span.ctext
{}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">
Truyện Minh Hoạ - Biết Ơn</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial"><a name="ĐÓN_NHẬN_">ĐÓN NHẬN
</a> </span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Truyện cổ Trung Hoa kể: Ở
miền núi Hô-Phu, có một người đàn bà bán rượu tên là Wong. Một hôm,
xuất hiện một vị thiền sư đạo đức đến trọ ở gần quán, dù không có tiền,
ngài cũng được bà chủ quán tiếp đãi nồng hậu. Vị thiền sư ở đó khoảng ba
năm. Trước khi cáo từ, ngài đào một giếng cạnh quán. Mọi người ngạc
nhiên khi một dòng nước trong vắt vọt lên, họ nếm thử thì thấy đó là một
loại rượu hảo hạng. Từ đó, bà chủ quán trở thành nổi tiếng và giàu có.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Ít lâu
sau, vị thiền sư lại ghé ngang quán, ngài hỏi thăm bà chủ quán về giếng
rượu. Bà này than phiền: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-
Rượu tốt nhưng tôi không bao giờ có dư để dự trữ.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Vị
thiền sư mỉm cười rồi lẳng lặng viết lên tường: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">-
Trời đất thật bao la, nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn
thế nữa. Dù không tốn kém bà chủ vẫn có rượu để bán thế mà vẫn không
hài lòng.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Viết
xong thiền sư lẳng lặng ra đi, và dòng rượu cũng khô cạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial"><a name="Đò_thầy">Đò thầy</a></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Kính tặng thầy
cô giáo ngày 20/11</span></em></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Ánh nắng mặt trời
cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một
hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một
lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội trở người qua bão
táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi, một nụ cười đọng mãi. Lặng
lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Con chim hót cũng có
ngày có tháng, bông hoa nở cũng có kỳ có hạn nhưng lòng thấy đâu có xá
thời gian. Dìu dắt trò vừa ngoan vừa giỏi, lòng ngập tràn một niềm tin
mong mỏi – Các con mình bay tiếp những miền xa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Kể sao hết tấm lòng
bao la biển rộng, chỉ muốn ôm hết thảy con người song đâu màng chút danh
lợi hư vinh. Âm thầm đón, âm thầm đưa lối; vẻ vang nhiều từ nơi ấy đi
ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 130%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="line-height: 130%; font-family: Arial">Nắng nhạt dần và
chút se lạnh tới, tuần hoàn theo chu kỳ thời gian không chút mệt mỏi,
ngại ngần. Bầu nhiệt huyết sục sôi cùng tuổi trẻ. Mỗi viên phấn đưa chứa
bao điều mới mẻ, gom nhặt thật nhiều dày thêm hành trang. Một lời giảng
là bao điều tâm huyết, dốc hết lòng gửi đến bao con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Tên gọi thầy cả xã hội tôn vinh - chẳng
mong mỏi điều gì hơn thế. Hạnh phúc nào bằng lòng con luôn nhớ, một
người thấy đã chở đò năm xưa!...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="font-family: Arial">Đỗ Hồng</span></em><strong style="font-weight: 400"><i><span style="font-family: Arial; display: none">Địa
chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật
Javascript để xem nó <script language="JavaScript" type="text/javascript">
<!--
document.write( '</' );
document.write( 'span>' );
//-->
</script></span></i></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h1 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial"><font size="3">
<a name="Những_đôi_guốc_gỗ">Những đôi guốc
gỗ</a></font></span></strong></h1>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Chiều, đi ngang chợ, con bắt gặp những
đôi guốc gỗ xinh xinh đang được bày bán. Kí ức ngày thơ bổng chợt ùa về
trong con. Và con lại nhớ…</span></p>
<p class="MsoBodyText" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày xưa, nhà mình đông người, lương
giáo viên của ba không đủ để trang trải cuộc sống, nên ngoài việc lớp,
việc trường, ba vẫn phải làm nhiều việc để kiếm thêm tiền lo cho chúng
con ăn học. Bữa cơm nhà mình thường vẫn phải độn rau má hay khoai lang.
Con là con út nên bao giờ cũng dược cả nhà nhường cho bát cơm trắng. Áo
quần của chúng con thường là mặc thừa của nhau: anh chị lớn thì để lại
cho em.</span></p>
<p class="MsoBodyText" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Duy chỉ có những đôi guốc gỗ - những
đôi guốc mà ba kì công đục, đẽo, bào vuốt cẩn thận thì mấy chị em mỗi
đứa sở hữu một đôi. Con đã từng ngã lên ngã xuống vì bàn chân con bé quá
mà gỗ lại trơn. Những lúc như thế, con khóc um lên đòi ba phải mua cho
con đôi dép nhựa xanh đỏ như lũ bạn...Con đã vô tâm trước những nhọc
nhằn của ba.</span></p>
<p class="MsoBodyText" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Thấy con ngã, Ba dịu dàng đỡ con dậy,
rồi còn giả vờ đánh nhẹ đôi guốc: “<em><span style="font-family:Arial">hư
này, dám làm con gái ba ngã</span></em>”. Và ngay ngày hôm sau , ba đã
đóng thêm vào đế guốc một lớp cao su cho con đi dễ dàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Con đã lớn lên trong những ngày gian
khó nhưng có tình yêu thương ấm áp của ba. Gìơ con đã trở thành một cô
giáo như ba hằng mong muốn, con đã kiếm được tiền để mua nhiều thứ,
nhưng con vẫn nhớ đôi guốc gỗ ngày xưa như nhớ tới những tháng ngày mình
đã sống để tự nhắc mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày Nhà giáo Việt Nam lại đến rồI, con
muốn gửi tới ba kính yêu ngàn lời yêu thương và biết ơn. Ba ơi! Con yêu
Ba.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<em><span style="font-family: Arial">Nguyễn thị Nhâm </span></em></p>
<hr>
<p class="boxtitle11" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Tạ_Ơn_Chúa_Trong_Mọi_Hoàn_Cảnh">Tạ Ơn Chúa Trong Mọi Hoàn Cảnh?</a></font></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Matthew Henry là một học giả Kinh Thánh lừng danh vào
đầu thế kỷ 18. Một ngày kia, ông bị bọn cướp trấn lột và đêm hôm đó,
Henry đã ghi xuống cuốn nhật ký của ông như sau: Hãy để cho lòng ta cảm
tạ ơn Thượng Đế.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thứ nhất, bởi vì cho đến bây giờ ta mới bị ăn cướp;
trước đây ta chưa bao giờ bị bọn cướp đón đường cả.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thứ nhì, bởi vì mặc dầu bọn chúng cướp cái ví tiền,
nhưng chúng nó không cướp mất mạng sống của ta.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thứ ba, bởi vì mặc dầu chúng nó cướp sạch những gì ta
có trên người lúc đó, nhưng cũng chẳng đáng giá là bao.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Thứ tư, ta là người bị cướp, chứ ta không phải là
quân đi ăn cướp.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h2 align="justify" style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px">
<font face="Arial" size="3"><span class="postheader">
<a name="Món_Quà_Của_Mẹ_Tôi">Món Quà Của Mẹ Tôi</a></span></font></h2>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px" align="justify">
<font face="Arial">Tôi lớn lên trong một thị trấn nhỏ, nơi ngôi trường
tiểu học chỉ cách nhà có mười phút đi bộ. Vào thời đó, trong giờ ăn
trưa, lũ học trò chúng tôi được phép đi về nhà và thường có mẹ ở nhà làm
sẵn bữa trưa để chờ con mình.</font></p>
<p style="text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px" align="justify">
<font face="Arial">Hồi đó, tôi không hề nghĩ điều này là quá xa hoa, bởi
vì, thật mà khó có được như vậy trong cái xã hội bận rộn của ngày hôm
nay, khi cả cha lẫn mẹ đều phải đi làm trong nơi công sở, đầu tắt mặt
tối quanh năm suốt tháng. Ấy vậy mà hồi đó, tôi xem điều đó là điều hiển
nhiên thôi, khi mẹ tôi là người chuẩn bị các bữa ăn trưa cho tôi, là
người thưởng thức và khen ngợi các bức tranh nguệch ngoạc vẽ bằng mấy
ngón tay của tôi và cũng là người theo dõi các bài tập làm ở nhà cho
tôi. Tôi chẳng bao giờ thắc mắc, tại sao một người phụ nữ thông minh và
có nhiều hoài bão như mẹ tôi, người có cả một nghề nghiệp chuyên môn
trước khi sinh ra tôi và có thể trở lại công việc bất cứ lúc nào, lại
dành thời gian chỉ cho tôi thôi, trong những giờ ăn trưa của tôi trong
những năm tháng ở bậc tiểu học.</font></p>
<p align="justify" style="margin-top: 12px">
<span style="font-family: Arial">Tôi chỉ biết có một điều, đó là khi hồi
kẻng trưa vang lên, tôi bèn cắm đầu cắm cổ chạy một mạch về nhà. Mẹ tôi
thường đứng ở đầu cầu thang ngóng đợi, miệng mở một nụ cười khi vừa thấy
tôi, làm như thể tôi là điều gì quan trọng nhất trong đời của mẹ. Cũng
bởi điều này mà tôi biết ơn mẹ vô cùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h2 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span class="postheader"><a name="Biết_Ơn">Biết Ơn</a></span></font></h2>
<h2 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span style="font-weight: normal">Một giáo
sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil)
đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi
đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần
mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn
đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời
van xin: “Thưa ông! Cho con bánh mì”. Khác với những lần trước, mỗi khi
gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh
lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần
nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê
gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn,
ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu
bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay
nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run
nói: “Con cám ơn ông!”. Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé
ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận
tiền hay thức ăn ông cho nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế!</span></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h2 style="text-align: justify; margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span class="postheader">
<a name="Lòng_Biết_Ơn"> Lòng Biết Ơn</a></span></font></h2>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một y tá trẻ vừa mới ra trường, chăm sóc bệnh nhân
đầu tiên là Eileen. Eileen mắc phải chứng bệnh rất nặng, chỉ nằm chờ
chết, vì những mạch máu trong não cô đã bị vỡ ra. Nửa thân người cô đã
mất cảm giác, dần dần toàn thân cô giống như khúc gỗ, rồi bị hôn mê. Các
nhân viên bệnh viện mỗi ngày lật Eileen hai lần để truyền thức ăn lỏng
vào bao tử. Việc làm nầy thật nhàm chán vì Eileen chẳng có một đáp ứng
gì. Cô chẳng khác gì một tượng gỗ, không cử động hay tỏ ra hành động cám
ơn nào! Trước khi chăm sóc Eileen, cô y tá trẻ được những y tá kinh
nghiệm cho biết tình trạng của Eileen và việc mà cô phải làm.</font></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhưng nữ y tá tập sự nầy quyết định là phải làm khác
hơn với những gì các y tá của bệnh viện đó đã làm. Cô nói chuyện, hát,
khích lệ Eileen, thậm chí tặng quà cho Eileen. Đến ngày Lễ Tạ Ơn, ngày
trọng đại nhất của nước Mỹ và cũng là ngày quan trọng đối với những
người biết ơn Đấng Tạo Hóa về những ơn lành Ngài dành cho họ, cô y tá
này thay vì nghỉ phép, đã tình nguyện vào bệnh viên chăm sóc cho Eileen.
Cô ta đến với Eileen đang bất động và nói rằng: “Chị Eileen ơi! Hôm nay
là ngày rất trọng đại, ngày Lễ Tạ Ơn Đức Chúa Trời nhưng tôi không muốn
xa chị. Chị biết Ngày Lễ Tạ Ơn nầy có ý nghĩa gì không?” Lúc đó tiếng
điện thoại reo, cô ý tá nhắc chiếc điện thoại lên, nhưng khi quay đầu
nhìn lại, cô vô cùng ngạc nhiên vì Eileen tỉnh dậy, nhìn cô với hai hàng
nước mắt, chảy xuống làm ướt đẫm cả chiếc gối. Eileen lay động cả thân
để bày tỏ lòng biết ơn người y tá trẻ đã tận tình chăm sóc một người
chẳng hề có một đáp ứng gì, cảm ơn cô y tá đã hát những bài ca đầy khích
lệ, với lời nói yêu thương, đầy hy vọng, nhất là nói đến Ơn Trời, Đấng
sáng tạo và bảo tồn vạn vật, ban sự sống và chu cấp mọi vật thực cho
loài người. Sau đó Eileen qua đời trong an bình với cả lòng biết ơn,
biết ơn người y tá trẻ đã dành cho mình lòng ưu ái và sự chăm sóc đặc
biệt.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<h1 style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><a name="Bài_học_về_lòng_biết_ơn">Bài học về lòng biết ơn</a></font></h1>
<h2 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span class="ctext">
<span style="font-weight: normal">Vào cái thời khi mà món kem nước hoa
quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày
nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào
cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả
mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào.
Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ
đến. </span></span></font></h2>
<h2 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span class="ctext">
<span style="font-weight: normal">Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ
tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô
phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa
quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi
quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao
nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên
nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang
đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu
yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền
trên bàn và ra về. </span></span></font></h2>
<h2 style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial" size="3"><span class="ctext">
<span style="font-weight: normal">Khi người phục vụ quay trở lại để dọn
bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5
đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem
mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích
bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một
ít tiền boa cho cô.</span></span></font></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
<span style="font-family: Arial"><a name="Chuyện_một_đêm_mưa_gió">Chuyện một đêm mưa gió</a></span></b></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bà Oanh không phải là người khá giả,
hai mẹ con sống rất đạm bạc trong một căn nhà cấp bốn đã cũ. Cuộc đời
của bà cũng gặp nhiều trắc trở, nhất là sau khi chồng chết, phải một
mình nuôi con. Nhưng bà luôn sẵn sàng chia sẻ với những người xung
quanh. Bắt đầu từ một câu chuyện xảy ra cách đây hơn 20 năm. Cho đến
giờ, bà vẫn còn nhớ từng chi tiết, kể cả cái cảm giác đau đớn, tuyệt
vọng trong đêm mưa gió ấy.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Lúc đó, sau khi gom góp sạch sẽ vốn
liếng đi buôn chung với một người, bà bị lừa mất trắng, lại mang thêm nợ
nần. Đã vậy, con gái bà mới 2 tuổi bị bệnh phải đi bệnh viện, chồng thì
đi làm ăn ở Campuchia nên một mình bà phải tự xoay xở. Ngày nào các bác
sĩ cũng lấy máu của con gái để xét nghiệm nhưng không tìm ra bệnh. Xót
con, lại không có tiền đóng viện phí nên một tối, bà ôm con trốn viện.
Từ bệnh viện Nhi đồng 1, bà ôm con về nhà trong cơn mưa tầm tã. Bọc con
thật kín, bà cứ thế lầm lũi đi bộ về nhà mặc mưa quất rát mặt. Gần 12
giờ đêm, bà mới về đến Gò Vấp. Một phụ nữ bán hàng ven đường thấy bà
thất thểu đi về đã gọi lại hỏi chuyện. Vừa mệt, vừa lạnh, lại đang tuyệt
vọng vì bệnh tình của con nên có người hỏi là bà bật khóc tức tưởi. Xót
xa trước tình cảnh của bà, người phụ nữ ấy hỏi địa chỉ nhà và hứa sẽ cho
mượn tiền. Lúc ấy, bà không tin lại có người tốt bụng đến nỗi sẵn sàng
giúp đỡ một người xa lạ. Nhưng như người sắp chết đuối vớ được bất kỳ
cái gì đều cố bám vào, bà cho địa chỉ nhà mình. Và không ngờ, hôm sau
người phụ nữ ấy đã đến tận nhà cho bà mượn 10 ngàn đồng, nói khi nào có
thì trả. Số tiền đó khi ấy không lớn lắm nhưng đủ cho bà có một cái vốn
nho nhỏ để ngày ngày mua rổ đồ ăn sáng đi bán trong các con hẻm. Nhặt
nhạnh từng đồng bạc lẻ, dần dần bà cũng đã trả được tiền vay từ người
đàn bà tốt bụng kia. Món nợ tiền bạc trả xong nhưng bà nghĩ món nợ ân
tình thì không bao giờ trả hết. Giờ đây, người phụ nữ tốt bụng ấy không
còn nữa nhưng bà Oanh nghĩ việc giúp đỡ, san sẻ với những người khác
cũng là cách để trả món nợ ân tình kia.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Bà Oanh tâm sự: Trước đây, bà từng nghĩ
những người làm từ thiện là người nhiều tiền, dư dả nên đi làm chuyện
tào lao. Nhưng từ khi nhận được sự giúp đỡ từ người phụ nữ xa lạ kia, bà
thay đổi hẳn suy nghĩ. Không phải cứ giàu mới có thể làm từ thiện. Rõ
ràng, người phụ nữ ấy không giàu có, nhưng đã sẵn sàng chìa bàn tay ra
giúp người khác khi khó khăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial"><a name="Sòng_phẳng">Sòng phẳng</a></font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="PT-BR" style="font-family: Arial">Ông Richard, một nha sĩ về
hưu, bán lại cơ sở đông khách cho người con trai Peter cũng hành nghề
nha sĩ. Một hôm, cần làm lại hai cầu răng hư, ông đến cơ sở của con.
Sau khi kiểm tra, Peter chuyển việc làm lại cầu răng cho một cơ sở
khác.Tốn phí hết 300 dollars. Peter gửi hóa đơn cho bố. Nhận được hóa
đơn, ông bà Richard lặng người. Không chịu được thái độ vô ơn của con,
bà Richard tức tốc đến nhà con: Mày là một thằng vô ơn. Tốn hao từ nhỏ
cho đến lúc mày thành tài không bằng mấy trăm dollars của mày…Peter bức
xúc đến phòng tư vấn hỏi xem phải đối xử thế nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: 700"><a name="Cám_ơn">Cám
ơn</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Ngày càng thêm nhiều người gia nhập tu
viện, và vì thế cần phải xây dựng một ngôi nhà lớn hơn. Một thương gia
viết tấm séc một triệu đôla và trao cho Thầy. Thầy cầm và nói: “Được.
Tôi nhận”. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">Người thương gia lộ rõ vẻ bất mãn. Một
triệu đôla là một món tiền lớn, song Thầy chẳng buồn nói một lời cám
ơn! </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Đó là tấm séc một triệu đôla, thưa
Thầy!” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Vâng, tôi biết.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Dù tôi là người giàu có, song một
triệu đôla vẫn không phải là một món tiền nhỏ đối với tôi, thưa Thầy!” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Anh muốn tôi cám ơn anh à?” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Lẽ ra phải thế.” </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial">“Sao tôi phải cám ơn nhỉ? Chính người
cho mới phải biết ơn chứ!” Thầy nói.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13.5pt; font-family: Times New Roman; font-style: italic">
Anthony de Mello, S.J.</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>