File "BaiAi_06.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/BacAi/BaiAi_06.htm
File size: 41.6 KiB (42598 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Bác Ái</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:0;line-height:
normal; margin-top:12px" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<b><a name="CHỒN_HÔI__ĐI_CHÚC_TẾT_GÀ">CHỒN HÔI&nbsp; ĐI CHÚC TẾT GÀ&nbsp;</a>&nbsp;</b> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;Nghe tin bà gà bị bệnh, lại nhân tiện nhằm ngày tết, chồn hôi chuẩn bị quà 
	cáp đi thăm. Ông gà nhìn thấy nó, lông mũ dựng đứng, cắn răng nghiến lợi nói 
	: _&nbsp; “Tao biết mày trong lòng không yên, tao đã chuẩn bị tốt, các bạn, lên 
	nào...” Ông gà lên tiếng la lớn, lập tức, từ cửa sau đột nhiên xuất hiện dê 
	núi, chó săn, khỉ, gà tây.v.v...tay cầm dao cầm mác, cầm gậy cầm gộc, nhắm 
	vào chồn hôi mà đánh, đánh cho đến khi chồn hôi thương tích đầy mình, vắt 
	chân lên cổ mà chạy. Thật không thể chạy trốn số mệnh, chưa hoàn hồn, chồn 
	hôi thở hổn hển mặt mày ủ rủ nói : -&nbsp; “Lần này, tôi muốn gột sạch tiếng xấu 
	ngàn đời, nên mới đặc biệt có chủ ý đi…&nbsp;&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;</span><b><i><span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Suy 
	tư</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	: Một người có bề dày thành tích xấu, muốn làm lại cuộc đời thật khó lắm 
	thay ! Cái khó thứ nhất là chính bản thân họ : Trong thời gian giúp xứ tại 
	một họ đạo nhỏ trung tâm thành phố Saigon, chung quanh nhà thờ là những tụ 
	điểm tệ nạn xã hội, tôi hầu như mỗi ngày đều tiếp xúc, chuyện trò với họ, 
	hiểu rõ hoàn cảnh của mỗi thanh niên thiếu nữ, họ là những người mà xã hội 
	bỏ rơi, chán ghét... Có những cô gái trẻ đẹp làm nghề mãi dâm, họ đã nói với 
	tôi : “Thầy biết không, tụi con cũng muốn bỏ nghề này, nhưng ai cũng nhìn 
	tụi con cách khinh bỉ, hơn nữa tụi con chẳng biết đi đâu cả”. - Các thanh 
	niên bụi đời thì nói : “Ngày hôm nay tụi con không đi&nbsp; ăn trộm, nhưng bạn bè 
	cứ tới rủ đi, không đi không được, thầy thông cảm cho tụi con”. Cái khó thứ 
	hai là chính xã hội và chúng ta từ chối đón nhận họ hoà nhập với cộng đồng. 
	Cũng tại giáo xứ tôi phục vụ, mỗi lần đi nhà thờ là giáo dân phải đi ngang 
	qua những khu vực tệ nạn trên, thái độ của giáo dân rất dể dàng nhận thấy : 
	người lắc đầu, kẻ đi như chạy cho mau qua khỏi đó, lại có người không thèm 
	nói chuyện với họ...Với hai cái khó trên, quả thật là họ khó trở lại làm 
	người lương thiện. Nhưng cũng có nhiều giáo dân rất có tình người, không 
	những nói chuyện thân tình với họ, mà còn mời họ đến nhà chơi, mời họ đi nhà 
	thờ... ...Vị linh mục chính xứ ở đó cũng làm rất nhiều cách để cho con em 
	của họ hội nhập với xã hội, ngài mở nhà trẻ tình thương, mở lớp dạy nghề cho 
	thiếu niên, các hoạt động vui chơi, thành lập hướng đạo sinh.v.v... và hiệu 
	quả thật khả quan, hoàn cảnh môi sinh càng ngày càng tốt hơn. Chúa Kitô đến 
	không phải để cứu những người công chính, nhưng là để cứu những tội nhân 
	(Mt&nbsp; 9, 13). Người trộm lành, thu thuế Lêvi, một Giakêu lùn, một Maria 
	Magdala... Hãy nhìn thiện chí của họ để mừng vui - Đừng nhìn quá khứ của họ, 
	vì quá khứ như xác chết đã chôn trong nấm mồ, họ không muốn chúng ta đào 
	lên. “Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn 
	năn sám hối” (Lc 15, 10). </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<i>
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
	&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lm. Giuse Maria Nhân Tài</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight:700">
	<a name="__ĂN_LẦM_BÀN">ĂN LẦM BÀN</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Một câu chuyện có 
	thật đã xảy ra tại Thuỵ sĩ như sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Tại một tiệm ăn 
	bình dân, sau khi đã mua thức ăn, một người đàn bà nọ bưng khay của mình đến 
	một dãy bàn trống, Nhưng vừa ngồi xuống bàn ăn, người đàn bà mới chợt nhận 
	ra rằng mình chưa có muỗng nĩa.&nbsp; Bà liền để chiếc khay xuống bàn và đứng lên 
	đi tìm muỗng nĩa. Nhưng khi trở lại bàn ăn bà ngạc nhiên vô cùng vì một 
	người da đen đang ngồi ngay trước mâm của bà và đang ăn chính thức ăn mà bà 
	đã mua.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Người đàn bà nghĩ 
	bụng đây hẳn phải là một tên du thủ du thực, mặt dầy mặt&nbsp; dạn.&nbsp; Nhưng nhìn 
	kỹ người đàn bà nhận thấy kẻ đối diện với mình không hẳn là một kẻ bất 
	lương, trái lại còn có vẻ đàng hoàng và trí thức là khác.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Bà ta ngồi xuống 
	bàn xin phép người đàn ông da đen và dùng phần ăn còn lại trong mâm.&nbsp; Người 
	đối diện với bà không lên tiếng, nhưng lại nở một nụ cười rất thân thiện.&nbsp; 
	Ông ta giúp người đàn bà lấy thức ăn bằng một cử chỉ nhẹ nhàng tử tế và đầy 
	tình thân thiện. Thỉnh thoảng ông nhìn người đàn bà rồi mỉm cười.&nbsp; Cứ thế 
	trong thinh lặng bà dùng hết phần ăn trong khay.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Sau đó, người đàn 
	ông da đen đứng lên ra hiệu cho người đàn bà ngồi yên tại chỗ.&nbsp; Một lúc sau 
	ông trở lại với một gói khoai tây chiên và đặt trước mặt người đàn bà.&nbsp; Lần 
	này hai người cũng lặng lẽ chia nhau ăn hết gói khoai tây.&nbsp; Sau đó người đàn 
	bà rời đi luôn.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Như bừng tỉnh sau 
	một cơn mê, người đàn bà đứng dậy tìm mãi mà không thấy cái xách tay của bà 
	đâu.&nbsp; “Thì ra cái tên da đen này đã đánh cắp túi xách tay của mình”. Bà định 
	hô lên cho người ta chạy đến và chặn bắt kẻ gian.&nbsp; Nhưng quay lại dẫy bàn ăn 
	nơi bà vừa đứng dậy, người đàn bà nhận ra một mâm thức ăn còn nguyên vẹn 
	nhưng không có muỗng nĩa và bên cạnh đó có cả túi xách tay của bà nữa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif">Ngườì đàn bà bỗng 
	nhận thức được bà đã phạm một lầm lỗi lớn.&nbsp; Đó là không phải người đàn ông 
	da đen đã ăn phần ăn của bà và đánh cắp cái xách tay của bà mà chính bà đã 
	lầm bàn ăn và đã ăn phần ăn của ông ta.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="ANH_BAC-QUA-LÊ_NHÂN_HẬU">ANH BAC-QUA-LÊ 
	NHÂN HẬU</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Anh Bac-qua-lê từ biển trở về nhà 
	sau khi thăm gia đình đang nghỉ hè. Tại nhà ga Milanô miền Bắc Italia, anh 
	phải đợi ba tiếng đồng hồ mới có xe lửa đi tiếp. Trong phòng đợi lớn của nhà 
	ga, anh thấy một gia đình gồm hai vợ chồng, một đứa con gái gầy ốm, bẩn thỉu 
	chừng hai tuổi, và một đứa bé mới sinh chừng hai tháng. Tất cả đang nằm trên 
	thềm nhà ngủ gà gật. Bac-qua-lê không khỏi nghĩ và những đứa con của chàng 
	lúc này đang chạy chơi trên biển.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Tiến lại gần đôi vợ chồng đáng 
	thương đó, chàng hỏi chuyện và được biết: Họ từ thành phố Balanô mãi tận đảo 
	Cicilia ở miền Nam Italia lên đây,&nbsp; vì nghe người ta nói trên miền Bắc dễ 
	kiếm ra việc làm. Nhưng đã ba ngày ròng rã chẳng tìm được việc, vì các công 
	xưởng đều đóng cửa trong tháng Tám để nghỉ hè. Đã ba ngày ba đêm gia đình họ 
	phải sống trong phòng đợi nhà ga. Chút vốn liếng đem theo đã dùng phần lớn 
	cho việc di chuyển. Từ hai ngày nay, ông chồng phải nhịn ăn để nuôi con.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Nghe đến đây, anh Bac-qua-lê 
	không còn do dự gì. Anh nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">- Anh chị an tâm, nhà tôi lúc này 
	trống vắng không có ai. Anh chị và hai cháu về nhà tôi ở tạm vài bữa. Vé xe 
	lửa để tôi lo, có lẽ dưới miền tôi ở sẽ dễ kiếm việc hơn ở đây.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Về đến nhà, anh Bac-qua-lê lục 
	lọi trong bếp kiếm đồ cho họ ăn, rồi anh tự tay dọn phòng cho họ ngủ để bù 
	lại những ngày vất vả mệt nhọc. Sau đó, anh tới gặp cha sở và ông trưởng hội 
	thánh Vinh Sơn Phaolô để bàn cách giúp đỡ gia đình ấy tìm việc làm và một 
	căn nhà.</span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif">Anh nói: 
	“Chúng ta phải giúp đỡ họ sống xứng đáng là người. Nếu không chúng ta chỉ có 
	cái vỏ Kitô&nbsp; giáo mà không có thực chất”.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-weight: 700">
	<a name="CỌNG_HÀNH_">CỌNG HÀNH </a> </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">Một truyện 
	ngụ ngôn của người Nga được kể lại như sau: Một hôm có một người đàn bà khó 
	tính qua đời. bà nổi tiếng là cả đời không làm chi tốt, cũng chẳng yêu 
	thương ai. Những người làng xóm làm&nbsp; chứng về tính hận thù và hay ghét của 
	bà. Ngay trong giây phút bà hấp hối lũ quỉ nhảy mừng và mỗi tên đã hung hăng 
	tìm cách lôi bà xuống hồ lửa đang cháy hừng hực. Chúng không đợi kết quả của 
	việc phán xét chi cả. Chúng tin là cuộc sống không tình thương của bà, chỉ 
	trầm luân trong lửa đời đời mà thôi. Trong khi đó thiên thần bản mệnh của bà 
	nhất định không chịu thua. Vị thiên thần lăng xăng chạy ngược chạy xuôi, tìm 
	kiếm trong dĩ vãng để lôi ra một chứng cố nào có thể cứu bà khỏi khổ hình. 
	Tìm mãi, loay hoay sổ này sổ nọ vẫn thất vọng. Vị thiên thần còn đi vào cả 
	dĩ vãng của cha mẹ bà để xem có phải vì hoàn cảnh mà bà đã trở thành như vậy 
	không? Nhưng công cuộc tìm kiếm chỉ đem lại thất bại, rất may đúng phút đó, 
	vị thiên thần khám phá ra một cử chỉ Bác ái của bà. Có một lần bà đã cho một 
	người nghèo kia một cọng hành. Thế là thiên thần hộ mệnh mang vội vàng đến 
	trình diện trước tòa Chúa, xin Chúa cứu xét trường hợp của bà. Chúa nhân từ 
	ưng ngay, và khuyên bảo thiên thần hãy kiếm ra cái cõng hành kia. Sau đó vị 
	thiên thần sẽ dùng cọng hành để kéo bà ra khỏi hồ lửa. Mừng quá, vị thiên 
	thần vội thực hành ngay. Vớ được cọng hành bà nắm chặt và được cứu thoát từ 
	từ. Vị thiên thần lo sợ nhiều nên kéo cọng hành rất thận trọng. Mọi sự xảy 
	ra tốt đẹp. Bà kia hớn hở mừng rỡ vì sẽ được cứu thoát. Nhưng bà không ngờ 
	bà còn phải qua một cuộc thử thách cuối cùng. Đang lâng lâng lướt nhẹ, bà 
	chợt cảm thấy sự đụng chạm từ nhiêu nơi: nào là gấu áo, nào là chân, nào là 
	tay và cả lưng áo nữa. Bà vội nhìn lại và thấy nhiêu linh hồn khác đang bám 
	víu vào cả bà để hy vọng được cứu. Dĩ nhiên là bà không chút nào bằng lòng. 
	Với một cử động mạnh bà hất tất cả những bàn tay đó đi. Rủi thay, chính cử 
	động đó đã làm gẫy cọng hành và chính bà cũng cùng số phận với những người 
	khác. Họ rơi thẳng xuống đáy lò lửa. Lạy Chúa, chúng con cảm ơn Chúa vì câu 
	truyện đơn sơ trên. Nhờ nó chúng con hiểu thêm được giới luật thứ hai của 
	Chúa: chúng con phải yêu người như chính mình chúng con vậy . người đàn bà 
	kia vì không bao giờ biết yêu nên khi bị trừng phạt cũng không biết yêu 
	người là gì. Bà chỉ biết đến thân bà. Nhưng tình Chúa thật bao la vô bờ. Một 
	cọng hành nhỏ mà tình cờ bà bố thí cho một người nghèo đã có thể là lý do 
	cứu rỗi của bà. Nhưng tiếc thay, chính tính ích kỷ đã kết án bà trong án 
	phạt đời đời. Xin dạy chúng con biết luôn hướng về kẻ khác. Xin dậy chúng 
	con biết nhìn thấy hình ảnh Chúa trong người bên cạnh để chúng con cảm nhận 
	được rằng: mọi việc thiện dù nhỏ bé đến đâu dù làm cho một em nhỏ cũng chính 
	là làm cho Chúa.&quot;&nbsp; </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="COI_CHỪNG...!!!_">COI CHỪNG...!!! </a> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Ngay bên lối ra vào của cửa tiệm có treo một tấm bảng lớn : “CẨN THẬN ! COI 
	CHỪNG CHÓ” Ông khách rụt rè bước vào, đi một vòng tránh xa chỗ con chó đang 
	nằm. Nhìn kỹ lại, ông khách thấy con chó “kiểng” chỉ bé tí xíu, …chắc chỉ 
	vừa đủ cho một nồi “rượu mận”. ….Ngạc nhiên, ông khách hỏi: -“Ê ông chủ, con 
	chó bé tí xíu mà dữ lắm hả?” -“Hổng có đâu, -ông chủ tiệm đáp-, nó hiền lắm! 
	Chưa bao giờ cắn ai cả! “ -“Zậy chứ sao ông để cái bảng “coi chừng chó ” to 
	tổ chảng như zậy, …làm tui hết hồn” -“ Ay, tui phải để cái bảng đó cho mọi 
	người trông thấy nó, chứ nếu không thì người ta sẽ đạp chết nó mất .”&nbsp;
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
	VĩnhTrần</span></p><hr>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	<a name="CÔNG_VIỆC_BỔN_PHẬN_(1)">CÔNG VIỆC BỔN PHẬN (1)&nbsp;&nbsp;&nbsp;</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	- Lòng Trung tín&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vào năm 79, núi lửa Vénuse bất thình lình phun nham 
	thạch chôn vùi toàn thành phố Pompéi dưới một lớp đất sâu 7 mét.&nbsp; Năm 1748, 
	người ta bắt đầu khai quật thành phố này, và giữa các đồ vật khác, người ta 
	tìm thấy xương của 38 người lính La-mã đang làm nhiệm vụ trong khi xảy ra 
	tai nạn bất ngờ này.&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người lính tuần canh đang còn cầm gươm ở tay, nghĩa 
	là mọi người đang còn ở nhiệm sở mặc dù nguy hiểm đang gần kề.&nbsp; Đây là 1 
	gương sáng về sự trung tín trong bổn phận và lương tâm nghề nghiệp !&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	CÔNG VIỆC BỔN PHẬN (2)&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	- Lòng trung tín - Vì tình yêu,&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong 1 tu viện ở núi Sinai, có 1 thầy 
	hoả đầu quân mỗi ngày phải lo ăn cho 200 người.&nbsp; Cả ngày thầy chỉ quanh quẩn 
	bên mấy cái chảo, mấy cái nồi, thế mà lúc nào thầy cũng vui tươi.&nbsp; Một bữa 
	kia, vị tu viện trưởng hỏi thầy:&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Làm thế nào mà thầy vẫn luôn vui cười 
	dù với 1 công việc nặng nhọc, đều đều và đơn điệu như thế?&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Như cha thấy 
	đó, thầy trả lời, chính vì con đã làm tất cả vì tình yêu Thiên Chúa và phục 
	vụ tha nhân, và ý nghĩ này giúp con nhẹ nhàng gánh vác công việc bổn 
	phận.&quot;&nbsp;&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	CÔNG VIỆC BỔN PHẬN (3)&nbsp;&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	- Lòng trung tín - Chăm chỉ,&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày kia, thánh Macaire đi thăm vị ẩn sĩ 
	danh tiếng: Thánh Antôn.&nbsp; Sau khi chào hỏi nhau, 2 người bạn bắt đầu nói 
	những chuyện về Thiên Chúa.&nbsp; Mặc dù đi đường mệt nhọc, Macaire vừa nói 
	chuyện vừa làm công việc bằng tay mà ngài thường làm trong khi rảnh rỗi:&nbsp; 
	Đan chiếu, bởi vì ngài không bao giờ chịu ở nhưng 1 giây phút nào.&nbsp; Khi đến 
	giờ chia tay, thánh Antôn ôm người bạn già của mình và cầm lấy 2 tay bạn mà 
	nói:&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Đây là đôi tay chứa đầy nhân đức!&nbsp; Ước gì chúng sẽ được tôn vinh, 
	vì chúng là những bàn tay không chịu ở nhưng trong khi đi đường, cũng như 
	trong các cuộc đàm thoại thánh thiện của chúng ta.” Cuối 1 cuộc đời làm 
	việc, không phải thánh Antôn, nhưng là chính Thiên Chúa sẽ khen ngợi chúng 
	ta.&nbsp; Người còn làm hơn thế nữa: chính Người là phần thưởng của chúng ta!&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<a name="CÔ_GIÁO_NĂM_XƯA._">CÔ GIÁO NĂM 
	XƯA. </a> </span></font></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<font face="Arial,sans-serif">Trên tuần báo “Catholic” xuất bản tại Hoa Kỳ, một thương 
	gia nọ đã chia sẻ kinh nghiệm bản thân như sau: Hồi nhỏ tôi kém cỏi tới độ 
	năm học nào tôi cũng đội sổ. Thành tích này đeo đuổi tôi mãi cho tới khi 
	bước vào trung học. Nhưng một ngày kia, một biến cố xảy đến đã thay đổi cuộc 
	đời tôi. Năm đó tôi vừa lên bậc trung học. Nhân một lớp học về giao tế, cô 
	giáo của tôi đã mời bà chị của cô đến tham dự. Vừa bước vào lớp, cô giáo 
	liền hướng dẫn người chị đến thẳng chỗ tôi. Cô đặt tay trên vai tôi và giới 
	thiệu với người chị như sau: “ Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất 
	lớp”. Cô không nói đây là cậu học sinh học dở nhất lớp mà lại nói đây là cậu 
	học sinh có nụ cười dễ thương nhất lớp. Hôm đó, tôi ra khỏi lớp, tôi cảm 
	thấy như mình cao hơn được một chút. Tôi vừa đi vừa nhảy vừa ca hát và tự 
	tin hơn bao giờ. Từ đó bắt đầu đạt những thành tích khả quan hơn trong việc 
	học. Sau đó, tôi tốt nghiệp cao học, làm&nbsp; giáo sư và nay đang hăng say trong 
	lãnh vực kinh doanh. Tất cả đều bắt đầu với cô giáo năm xưa của tôi. Cô đã 
	cho tôi thấy rằng tôi cũng là&nbsp; một người có giá trị. Tôi cũng có một cái gì 
	đó để trao tặng cho người khác. Kinh nghiệm của người doanh nhân Hoa Kỳ trên 
	đây thật là phù hợp với cái nhìn của Ki tô giáo về con người. Trước hết, với 
	cái nhìn đức tin, chúng ta biết rằng mỗi người sinh ra trên cõi đời này là 
	một giá trị có một không hai. Bởi vì mỗi người đều là hình ảnh của Thiên 
	Chúa. Giàu sang, nghèo hèn, thông minh lỗi lạc hay ngu đần dốt nát, tất cả 
	mọi người đều không những bình đẳng theo phẩm giá mà còn là những nhân vật 
	khác biệt, độc nhất vô nhị, bất khả xâm phạm. Chúa đã muốn mạc khải cho 
	chúng ta cái giá trị cao cả ấy nơi mỗi một con người qua cung cách đối xử 
	của Ngài với những người nghèo hèn khốn khổ nhất trong xã hội. Dưới ánh mắt 
	của Chúa Giêsu, mỗi người là một giá trị độc nhất, là đối tượng của một sự 
	tôn trọng và yêu thương cá biệt. Đây thực là một cái nhìn cách mạng có giá 
	trị cho mọi thời đại. Không thể cải tạo xã hội, không thể có một cuộc cách 
	mạng đích thực nào nếu không có cái nhìn tôn trọng ấy đối với con người. Từ 
	kinh nghiệm của doanh nhân trên đây, chúng ta cũng có thể rút ra một chân lý 
	khác trong cái nhìn của Ki tô giáo về con người. Đó là giá trị đích thực của 
	con người không hệ tại ở những gì họ có mà chính là ở những gì họ trao tặng. 
	Chân lý này đã được Chúa Giêsu nêu bật qua toàn bộ những lời giảng dạy và 
	trong cuộc sống của Ngài, nhất là qua cái chết của Ngài trên thập giá. Giáo 
	huấn của Chúa Giêsu có thể được tóm tắt trong câu nói của Chúa mà thánh 
	Phaolô ghi lại như sau: “Cho đi thì có phúc hơn nhận lãnh”. Càng cho đi con 
	người càng lớn hơn lên trong nhân cách , người có tư cách đích thực trước 
	tiên là người biết trao ban cho kẻ khác. Và dĩ nhiên, trao ban đích thực 
	không phải là trao ban của cải vật chất, bởi vì của cải tự nó không phải là 
	của con người. Quà tặng đích thực chính là bản thân, trao ban đích thực là 
	trao ban chính mình. Có hiểu như thế thì chúng ta mới thấy rằng dù nghèo hèn 
	đến đâu, ai cũng có một cái gì để trao ban. Và giá trị của quà tặng không 
	tuỳ thuộc ở số lượng của vật chất, mà chính là ở tấm lòng của con người. Một 
	nụ cười nhân ái, một lời nói cảm thông, một cử chỉ tha thứ có giá trị gấp 
	bội phần hơn những vàng bạc châu báu mà một người giàu có chỉ vất ra như của 
	bố thí.&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </font></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<a name="CÔ_GÁI_BÊN_ĐƯỜNG__">CÔ GÁI BÊN 
	ĐƯỜNG&nbsp; </a> </span></font></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Rải rác trên sườn một ngọn đồi tiếng là thơ mộng vào bậc nhất của miền nam 
	nước nhật bản người ta thấy những ngôi chùa cổ kính, những thiền tự trang 
	nghiêm ẩn mình sau những tàng cây lớn bốn mùa xanh tươi mịn màng. Một buổi 
	chiều kia, sau trận mưa đầu mùa, cảnh vật tươi mát hẳn lên, thiên nhiên càng 
	thêm hữu tình, hai nhà sư Tan-đan và E-ki-đô cùng xuống núi, thong dong tản 
	bộ dọc theo con đường dẫn vào một làng quê. Tới một khúc đường quẹo, hai 
	người gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ áo Kimônô sặc sỡ và chiếc khăn quàng 
	bằng lụa óng ả. Cô gái đứng bên vệ đường dáng vẻ băn khoăn vì không thể băng 
	qua khúc đường lầy lội với một trang phục như thế. Nhà sư Ta-đan liền bảo; - 
	Đi lối này cô bé. Rồi không để cô gái kịp xoay xở, Tan-đan nhanh tay bồng cô 
	gái, bước qua vũng lầy và đặt cô xuống bên kia đường. Cô gái tỏ dấu cám ơn, 
	còn nhà sư thì mỉm cười đáp lễ rồi tiếp tục cuộc đi dạo. nhưng từ lúc ấy 
	ê-ki-dô không buồn nói với bạn nữa lời. Mãi tới khi hai người dùng chân 
	trước ngôi đền, E ki do không nhịn lâu hơn được, liền nói với Tan đan: - 
	chúng ta là những nhà sư, không được phép gần đàn bà, nhất là những đàn bà 
	trẻ đẹp. Nguy hiểm lắm! Sao anh lại dám làm như thế. Tan-dan mỉm cười và 
	thản nhiên đáp: - Tôi đã bỏ nàng ở chỗ vũng lội rồi. Còn anh, sao anh vẫn 
	mang nàng tới tận nơi đây?* Câu chuyện này có nhiều người kể hơi khác, nhưng 
	đại để là tội tại lòng. Suy diễn: Khi con người thực sự làm chủ được mình, 
	khi họ có được một tâm hồn hoàn toàn siêu thoát, chính là lúc họ không còn 
	bị ràng buộc hay bị chi phối bởi bất cứ điều gì nữa. Đây là một con người tự 
	do đích thực. Cuộc sống làm người, cuộc sống đức tin hay cuộc đời tu hành 
	của họ sẽ không ngừng thăng tiến trong an bình và hân hoan.&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đó cũng chính 
	là cuộc sống mà thánh Phao-lô cầu mong cho mọi người ki tô hữu khi Ngài nói: 
	“Họ có vợ mà như không có, khóc mà như không khóc, vui mà như không vui, mua 
	sắm mà như không có gì, dùng của đời mà như không dùng chi cả”. (xem 1Cr. 
	7:29-31)&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	<a name="CHÚA_YÊU_TA_CÁCH_TRỌN_VẸN._">CHÚA YÊU TA CÁCH TRỌN VẸN. </a> </span></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Một ông mục sư trung thành, đạo đức, đang đau nặng. Anh em tín đồ quỳ cạnh 
	giường bệnh, cầu xin Chúa cứu chữa ông. Họ nhắc với Chúa răng ông coi sóc 
	bầy chiên của Ngài rất tận tâm, và họ lặp đi lặp lại mấy chữ: “Chúa biết 
	răng ông mục sư yêu mến ngài biết bao.”&nbsp;Nghe vậy ông mục sư bèn xoay qua 
	phía họ mà nói:&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br>
	- Xin anh em đừng cầu nguyện như thế. Khi Maria và Matha sai người đi mời 
	Đức Giếsu, thì họ không nói: “Lạy Chúa, này kẻ yêu Chúa”, nhưng phải nói: 
	“Lạy Chúa này kẻ Chúa yêu, mắc bệnh.” tôi được an ủi chẳng phải vì tôi yêu 
	Chúa cách bất toàn, nhưng vì Chúa yêu tôi cách trọn vẹn.”&quot; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<a name="_CHÚA_NHẬM_LỜI_AI_">CHÚA NHẬM 
	LỜI AI? </a> </span></font></p>
	<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Chỉ còn hai người sống sót sau một vụ đắm tầu. Sáng hôm sau hai người này 
	lên được một hòn đảo hoang. Trước khi bị đắm tầu, họ đã tranh luận với nhau, 
	về việc cầu nguyện, nên giờ đây hai người đánh cá với nhau xem ai sẽ được 
	Chúa nhận lời họ cầu nguyện. Họ chia đảo nhỏ ra làm hai phần mỗi người chiếm 
	cứ một phần đảo để dễ kiểm chứng lời cầu nguyện của ai sẽ được chấp nhận. 
	Sáng hôm sau người thứ nhất thấy nơi phần đảo của mình có những cây ăn trái 
	nặng trĩu những trái thơm ngon. Còn bên phần đất của người thứ hai thì không 
	có gì cả. Một tuần lễ sau, người thứ nhất cầu nguyện cho có người nữ nào đó 
	đển để cưới làm vợ vì anh ta cảm thấy cô đơn. Sáng hôm sau, vì có tầu bị đắm 
	gần đấy, và chỉ có một người sống sót dạt vào bờ bên phần đất của anh. Đó là 
	một người nữ. Thế là người thứ nhất lập gia đình với người nữ ấy và rồi xin 
	cho có con cái, nhà cửa. Anh được như ý. Nhưng bên phần đất của người thứ 
	hai thì vẫn chưa thấy có gì cả. Cuối cùng người thứ nhất cầu nguyện xin cho 
	có tầu đến cứu để đưa anh về đất liền. Anh cũng được tọai nguyện, vì vài hôm 
	sau có tầu hàng đi qua ghé vào đảo. Khi người thứ nhất vui mừng bước lên tầu 
	với vợ&nbsp; con thì bỗng nghe một tiếng lạ từ trời phán xuống: - Còn người thứ 
	hai kia thì sao? Con bỏ anh ta lại đảo hoang này một mình à? Người thứ nhất 
	nhanh nhẹn trả lời: - Thưa ngài, đây là kết quả những lời cầu nguyện của 
	riêng tôi vì tôi đã cầu nguyện. Anh kia cũng cầu nguyện nhưng không được gì 
	cả thì anh ta đành phải chịu vậy chứ sao? Tiếng từ trời phán tiếp: - Con lầm 
	rồi. Ta đã nhận lời cầu nguyện của anh ta chứ không phải lời cầu nguuyện của 
	con. Người thứ nhất thắc mắc hỏi lại thì được trả lời: - Con muốn biết anh 
	ta cầu nguyện thế nào ư? Phải, ngày đêm anh ta đã không ngừng lập lại với ta 
	rằng: “Xin Chúa nhận lời cầu nguyện của anh bạn con.” Có hai lời cầu nguyện: 
	lời cầu nguyện của những tâm hồn biết nghĩ đến nhu cầu của người khác và lời 
	cầu của người ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình. Biết bao lần chúng ta đã 
	đón nhận được muôn vàn ơn Chúa nhờ lời cầu nguyện của những tâm hồn quảng 
	đại. Họ đã hy sinh cuộc sống, hy sinh bản thân, chấp nhận đau khổ để không 
	ngừng dâng lên Chúa những lời cầu đầy vị tha đầy tình thương ấy. Cho mọi nhu 
	cầu của thế giới cũng như của mỗi người chúng ta. Tấm gương của những tâm 
	hồn quảng đại ấy cũng mời gọi chúng ta ra khỏi chính mình, mở rộng cõi lòng 
	và giang rộng vòng tay trước mọi nhu cầu của anh chị em đang cần đến cuộc 
	sống hy sinh và lời cầu nguyện của ta.&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<font face="Arial,sans-serif"><a name="CHÚA_ĐẾN_VỚI_THA_NHÂN">CHÚA 
	ĐẾN VỚI THA NHÂN</a></font></span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%">
	<font face="Arial,sans-serif">&nbsp;Một tác giả kể câu chuyện ngụ ngôn sau đây: Vào buổi 
	sáng nọ, người thợ giầy thức giấc rất sớm. Anh quyết định chuẩn bị chiếc 
	xưởng nhỏ của anh cho tươm tất rồi vào phòng khách chờ đợi cho bằng được 
	người khách quí. Và người khách đó không ai khác hơn là chính Chúa, bởi vì 
	tối qua trong giấc mơ, Ngài đã hiện ra và báo cho anh biết Ngài sẽ&nbsp; đến thăm 
	anh trong ngày hôm sau Người thợ giầy ngồi chờ đợi, tâm hồn tràn ngập hân 
	hoan. Khi những tia nắng sớm vừa rọi qua khung cửa, anh đã nghe được tiếng 
	gõ cửa. Lòng anh hồi hộp , sung sướng, hẳn là Chúa đến. Anh &nbsp;ra mở cửa. Thế 
	nhưng kẻ đang đứng trước mặt anh không phải là Chúa, mà là người phát thư. 
	Sáng hôm đó là một ngày cuối đông, cái lạnh khiến mặt mũi, tay chân người 
	phát thư đỏ như gấc. Người thợ giầy không nỡ để nhân viên bưu điện phải run 
	lẩy bẩy bên ngoài cửa. Anh mời ông ta vào nhà và pha cà phê mời khách. Sau 
	khi đã được sưởi ấm, người phát thư đứng dậy cám ơn và tiếp tục công việc. 
	Người thợ giầy lại vào phòng khách chờ Chúa. Nhìn qua cửa sổ, anh thấy một 
	em bé đang khóc sướt mướt trước cửa nhà. Anh gọi nó lại, hỏi cớ sự. Nó mếu 
	máo cho biết đã lạc mất mẹ và không biết đường&nbsp; về nhà. Người thợ giầy lấy 
	bút viết vài chữ để lại trên bàn để báo cho người khách quí biết mình phải 
	đi ra ngoài. Nhưng tìm đường dẫn đứa bé về nhà đâu phải là chuyện đơn giản 
	và nhanh chóng. Mãi chiều tối anh mới tìm ra nhà đứa bé, và anh về lại nhà 
	thì phố xá đã lên đèn. Vừa bước vào nhà, anh đã thấy có người đang đợi anh, 
	nhưng đó không phải là Chúa, mà là một người đàn bà với dáng vẻ tiều tuỵ. Bà 
	cho biết đứa con của bà đang ốm nặng và bà đã không thể chợp mắt suốt đêm 
	qua. Nghe thế, người thợ giầy lại hối hả đến săn sóc đứa bé. Nửa đêm anh mới 
	về đến nhà, anh để nguyên quần áo và lên giường ngủ. Thế là một ngày đã qua 
	mà Chúa chưa đến thăm anh. Nhưng đột nhiên trong giấc ngủ người thợ giấy 
	nghe thấy tiếng Chúa nói với anh: -Cám ơn con đã dọn cà phê nóng cho Ta 
	uống. Cám ơn con đã dẫn đường cho Ta về nhà. Cám ơn con đã săn sóc an ủi Ta. 
	Cám ơn con đã tiếp đón Ta ngày hôm nay. Ý nghĩa câu chuyện quá rõ ràng: mỗi 
	lần chúng ta tiếp đón một trong các người anh em là chúng ta tiếp đón chính 
	Chúa. Hằng năm chúng ta hân hoan đón mừng Chúa Giáng sinh. Hai ngàn năm 
	trước ngài đã đi gõ cửa từng quán trọ, nhưng không một cánh cửa nào đã mở ra 
	đón tiếp , đến nỗi Ngài đã phải Giáng sinh trong hang bò lừa. Từ đó, ngài 
	vẫn không ngừng đi gõ cửa từng tâm hồn. Giáng sinh lại đến mỗi lần có một 
	tâm hồn quảng đại biết mở rộng cửa đón nhận Ngài. Ngài cần một tách cà phê, 
	một chén cơm , một ly nước, một lời khích lệ, một sự cảm thông, tha thứ. Bao 
	nhiêu nghĩa cử là bấy nhiêu lễ Giáng Sinh.&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </font> </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager