File "BaiAi_04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/BacAi/BaiAi_04.htm
File size: 28.39 KiB (29071 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
font-style:italic}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Bác Ái</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Nhìn_nhầm">Nhìn nhầm</a></span></p>
<p style="text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một tay cao bồi cưỡi ngựa băng
qua sa mạc. Thình lình anh gặp một người da đỏ</span><span style="font-family:"Arial","sans-serif"">
nằm sóng soãi trên đường, đầu trẹo nghiêng, úp một tai xuống đất.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">“Làm chi
đó, sếp?” Chàng cao bồi hỏi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">“Da
trắng, to cao, tóc hung, lái một chiếc Mercedes-Benz, trên xe có một con chó
bẹc-giê Đức, bảng số SDT965, chạy về hướng tây.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">“Hử, chỉ
úp tai xuống đất mà sếp nghe được tất cả những thông tin đó à?”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">“Tui có
nghe gì dưới đất đâu! Tên chó đẻ ấy đã cán tui.”</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Bố_thí">Bố thí</a></span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một người ăn mày đứng trước cửa
văn phòng của ông trọc phú nọ để xin của bố thí.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">Ông trọc
phú gọi người thư ký của mình và nói: “Cậu có thấy người đàn ông tội nghiệp
đứng đàng kia không? Nhìn kìa, mấy ngón chân của ông ta thòi ra khỏi giày,
quần ông ta xơ xác, áo rách bươm. Tôi dám chắc ông ta không có dao cạo râu,
không có nước tắm rửa – và chắc khá lâu rồi ông ta không có được bữa ăn nào
ra hồn. Tôi thật đau lòng khi phải nhìn một tình cảnh khốn khổ như thế. Vậy,
nào, anh hãy đưa anh ta đi khuất mắt tôi. Mau!”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family:"Arial","sans-serif"">-Một
người đàn ông cụt hai tay hai chân đang ăn xin bên vệ đường. Lần đầu tiên
gặp anh ta, tôi quá động lòng – và tôi đã bố thí cho anh một ít tiền. Lần
thứ hai, tôi cũng cho tiền, nhưng ít hơn. Lần thứ ba, tôi lạnh lùng giải anh
ta tới cảnh sát vì anh ta ăn xin nơi công cộng và gây phiền toái cho người
ta.</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p style="text-align:justify">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight:700">
<a name="Làm_rồi_hãy_nói">Làm rồi hãy nói</a></span></p>
<p style="text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Một anh lính nhảy dù
nhảy ra khỏi máy bay gặp bữa có gió lớn. Anh bị thổi tạt đi xa đến hàng trăm
dặm. Rồi, chiếc dù vướng vào một tàng cây. Bị treo lửng lơ ở đó trong mấy
giờ liền, anh cố sức kêu cứu.</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Cuối cùng, có người đi
ngang qua, ngước nhìn lên, hỏi anh: “Làm sao anh lại leo lên đó được vậy?”</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Anh lính nhảy dù kể
lại cho người kia nghe sự việc. Rồi anh hỏi: “Tôi đang ở đâu đây?”</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Trên một ngọn cây.”
Người kia trả lời.</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Chà, chắc ông là một
giáo sĩ, phải không?”</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Người đứng dưới đất
giật bắn mình. “Vâng, tôi là giáo sĩ. Nhưng làm sao anh biết?”</span></p>
<p style="margin-top:6.0pt;text-align:justify;text-indent:.5in">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">“Vì điều ông nói hoàn
toàn đúng nhưng cũng hoàn toàn vô dụng.”</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="Ăn_trộm_trở_thành_đệ_tử">Ăn trộm trở thành đệ tử</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Buổi chiều, khi Shichiri Kojun đang tụng kinh, một tên trộm, tay cầm 1 lưỡi
gươm bén bước vào bảo Shichiri đưa tiền cho hắn, nếu không, hắn sẽ giết
chết. Shichiri nói với hắn</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Đừng có làm phiền ta. Tiền để trong ngăn kéo kia, anh có thể lấy đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Rồi Shichiri tiếp tục đọc kinh. Một lát sau, Shichiri dừng lại, gọi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Này, đừng có lấy hết nghe. Ta cần một ít để mai đóng thuế đó! </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Tên trộm nhặt gần hết số tiền và bắt đầu chuồn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Hãy cảm ơn người ta khi anh nhận quà chứ, -Shichiri nói thêm. Tên trộm cám
ơn ông rồi đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ít hôm sau, tên trộm bị bắt. Giữa đám đông, hắn xưng đã phạm tội với
Shichiri. Khi Shichiri được mời đến làm chứng, ông nói:</span></p>
<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
- Người này không phải ăn trộm, Ít nhất là về phần tôi."</span> </p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="ÁNH_SÁNG_VÀ_BÓNG_TỐI">ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ngày kia, một vị linh sư gọi các đệ tử lại và hỏi: “Khi nào thì ta biết đêm
chấm dứt và ngày bắt đầu?” Các đệ tử liền lần lượt trả lời: “Khi ta có thể
thấy sự khác biệt giữa con trâu và con bò;” “Khi ta thấy được sự khác biệt
giữa con vịt và con ngan;” “Khi ta có thể nhìn ra sự khác nhau giữa trái cam
và trái táo.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Vị linh sự gật gù và nói: “Các con đang nói về ánh sáng tự nhiên như yếu tố
phân biệt ngày đêm, nhưng làm sao nhận ra ánh sáng tâm linh giữa bóng tối?”
Chỉ khi nào tâm hồn chúng ta nhận ra người sống chúng quanh thực sự là anh
chị em mình để yêu thương giúp đỡ."</span> </p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BẮT_TAY">BẮT TAY</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Guido Fontgalland, nổi tiếng thế giới vì có một cuộc sống đơn sơ và đầy tình
yêu cao thượng đã bay về trời vào năm 1925 khi mới 2 tuổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Từ lúc lên 5, mỗi lần bố thí cho người nghèo, Giudo luôn bắt tay họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Có người hỏi lý do của cử chỉ này, ông đã trả lời rằng: “Tôi muốn cho người
nghèo một chút gì của chính tôi. Tiền của thuộc về ba má tôi, nhưng bắt tay
là thuộc về tôi. Tôi thấy rằng những người nghèo rất thích được bắt tay như
vậy.”</span> </p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀ_CỤ_GIÀ_DẸP_KHÚC_GỖ">BÀ CỤ GIÀ DẸP KHÚC GỖ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Phục vụ, sống thực hành</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Xanphơ (Ông chủ) sai Êlốp đi dò xem đám cưới của người hàng xóm có nhiều
người đến dự không. Êlốp đến nhà người hàng xóm, ném một khúc gỗ xuống
ngưỡng cửa nhà ông ta, rồi ngồi bên cạnh chờ khách ra về. Tiệc tan, ai ra
khỏi nhà cũng đều vấp phải khúc gỗ nhưng chỉ bực bội nhìn khúc gỗ rồi đi
đường mình. Chỉ có một bà cụ già sau khi vấp đã quay lại đẩy khúc gỗ sang
bên để người khác không bị cản trở. Êlốp hài lòng trở về gặp chủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Thế nào, ở đấy có nhiều người không? Xanphơ vốn tò mò hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tất cả chỉ có một con người, mà đấy lại là một bà già, Êlốp trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Sao lại thế? Người chủ ngạc nhiên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
- Tất cả đều vấp phải khúc gỗ; Êlốp nói, mà không ai dẹp nó đi. Thế mà lũ
cừu cũng làm như vậy. Riêng bà cụ già dẹp khúc gỗ đi để người khác không bị
ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
“Một mình bà cụ là người!"</span> </p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="BÀI_GIẢNG_BIẾT_ĐI">BÀI GIẢNG BIẾT ĐI</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một buổi chiều của năm 1953, các ký giả và một số nhân viên chính phủ tập
trung tại một nhà ga xe lửa ở Chicago, Hoa Kỳ để chào đón người được giải
thưởng Nobel Hoà Bình 1952.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người vừa xuống khỏi xe lửa là một người đàn ông to lớn, tóc ngắn và mang
một chòm râu cắt gọn ghẽ. Các máy ảnh chóp liên hồi. Các nhân vật cao cấp
của thành phố dang rộng tay để đón chào vị thượng khách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người được giải Nobel Hoà Bình cám ơn mọi người rồi bỗng đưa mắt nhìn vào
một chỗ nào đó trên sân ga. Ông xin kiếu vài phút để đi thẳng về hướng ấy.
Mọi người đều tưởng ông đã để quên một hành lý nào chăng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Ông băng qua đám đông đi thẳng tới một người đàn bà có tuổi đang khệ nệ với
hai va li nặng. Ông giơ tay đỡ lấy một chiếc va li, mỉm cười với bà rồi dẫn
bà ra một chiếc xe buýt gần đó. Khi giúp người đàn bà lên xe, ông không quên
chúc bà thượng lộ bình an. Quay lại với đám đông đang chờ đợi, ông nói :
“Xin lỗi quí vị vì đã bắt quí vị chờ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Người được giải Nobel Hoà Bình năm ấy, không ai khác hơn là Bác sĩ Anbert
Schweiser, nhà truyền giáo nổi tiếng đã hy sinh cả cuộc đời cho những người
nghèo tại Phi Châu. Chứng kiến cử chỉ của ông, một người trong ban tổ chức
đón tiếp ông hôm đó, đã nói với các ký giả: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy
một bài giảng biết đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lời của Thiên Chúa luôn được thể hiện bằng hành động.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Lời Ngài nói ra liền có trời đất muôn vật , Thiên Chúa không chỉ nói yêu
thương con người bằng những lời nói suông. Lời nói yêu thương cửa Ngài đã
hoá thành nhục thể để chia sẻ toàn vẹn thân phận con người. Và cuối cùng, có
lẽ không còn ngôn ngữ nào diễn tả được tất cả tình yêu của Ngài đối với con
người, nên lời yêu thương ấy đã âm thầm đón nhận cái chết trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá chính là lời tỏ tình trọn vẹn và cuối
cùng mà Thiên Chúa ngỏ với con người. Đó là chân lý của Giáo Hội mời gọi con
người không ngừng suy niệm trong suốt cuộc đời của mình. Thiên Chúa yêu
thương con người và dùng chính cái chết của Con một Ngài để tỏ bày tình yêu
ấy với con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Bài học yêu thương này chỉ có thể được hiểu và đón nhận bằng tất cả cuộc
sống của chúng ta mà thôi. Tình yêu luôn mời gọi và đáp trả bằng tình yêu.
Một tình yêu đích thực không chỉ được nói lên bằng những hành động cụ thể,
bằng cả cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa qua cái chết của Chúa Giêsu, người Ki
tô hữu cũng được mời gọi loan báo và san sẻ tình yêu ấy cho mọi người. Họ
không chỉ loan báo bằng những lời nói suông , mà bằng cả cuộc sống yêu
thương của họ. Họ phải là những bài giảng sống động và biết đi về tình yêu
của Thiên Chúa."</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="MỘT_BÀI_GIẢNG_HAY">MỘT BÀI GIẢNG HAY</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một Xếp nông dân người Anh có dịp nghe John Wesley, một nhà thuyết giáo nổi
tiếng, giảng trong một buổi lễ. Các lời của ngài nói thu hút Xếp ta và Xếp
chăm chú lắng nghe cả bài, không bỏ sót câu nào, ý nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Wesley giảng về việc sử dụng của cải. Trong điểm thứ I, ngài quảng diễn tư
tưởng: “Hãy thu hoạch (làm giàu) tối đa”. Người nông dân thúc cùi chỏ người
đứng bên cạnh và nói: “một bài giảng tuyệt vời. Tôi chưa hề nghe một bài nào
như thế từ toà giảng. Vị này hoàn toàn nói đúng!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Wesley khai triển tiếp điểm thứ II: “Hãy tiết kiệm tối đa”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Xếp nông dân nhà ta khoái chí lắm, những gì Xếp nghe đều rất ăn ý với
Xếp.”Chưa bao giờ mình nghe một bài giảng hay như vầy”, Xếp tự nói thầm.
Wesley đang lên án sự xa xỉ, các chi tiêu quá đáng và chỉ trích tinh thần ăn
chơi phung phí. Xếp nông dân càng nghe càng thấy thích và Xếp nghĩ trong
trí: “Cám ơn Chúa, xưa nay mình luôn làm và sống như thế mà!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
Cuối cùng, nhà thuyết giáo đi đến điểm thứ III của bài giảng: “Hãy chia sẻ
tối đa”. Nghe vậy, bất thình lình nỗi hứng thú của Xếp nông dân xẹp lẹ xuống
và Xếp bỏ ra khỏi nhà thờ, dáng tư lự thinh lặng và ... thất vọng!"</span>
</p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
<a name="GIÚP_ĐỠ">GIÚP ĐỠ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Một ngày mùa đông giá lạnh, Lady Grey, một phụ nữ quí tộc người Anh, rất
giàu có, đã cải Trang làm một người hành khất đi ăn xin từng nhà trong thành
phố Luân Đôn. Đến một số nhà, bà đã bị xua đuổi một cách tàn nhẫn. Ở một số
nhà khác, bà chỉ được bố thí cho những thứ đáng vất đi. Hầu như tất cả
những nơi ấy đều là những gia đình giàu có dư giả. Thế rồi, bà lại tìm đến
những khu nhà lụp xụp nghèo nàn. Tại một túp lều xiêu vẹo, bà đã được một
ông lão tàn tật ân cần mời vào sưởi ấm bên bếp lửa và cùng chia nhau một
miếng bánh mì đen.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size:12.0pt;line-height:115%;font-family:"Arial","sans-serif"">
Hôm sau, người phụ nữ quí tộc ấy cho người đến mời tận nhà những người bà đã
đến xin ăn tối hôm trước. Tất cả được mời vào căn phòng chiêu đãi sang
trọng trong dinh thự của bà, mỗi người có chỗ ngồi riêng được dọn sẵn. Họ
trông thấy trước mặt mình là những món ăn y như những thứ họ đã đem bố thí
cho bà hành khất: người thì của khoai thối, người thì một miếng bánh đen mốc
meo không thể ăn nổi, người thì một cốc nước lã bẩn thỉu, lại có một số
đĩa trống không, chẳng có gì. Duy chỉ có chiếc đĩa trước mặt ông lão tàn
tật nghèo là đầy ắp những món ăn ngon lành sang trọng. Mọi người chưa hết
ngẩn ngơ thì lúc ấy, người phụ nữ quí tộc xuất hiện và bà tuyên bố:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
“Hôm qua, tôi đã đích thân đi ăn xin từng nhà để hiểu biết hơn về lòng nhân
ái của quí vị. Hôm nay, tôi chỉ đáp lễ bằng cách dọn ra mời các vị đúng
những thứ mà các vị đã cho tôi. Tôi tin rằng các vị cũng sẽ được tiếp đãi
như vậy trong bữa tiệc mai sau, trước mặt Thiên Chúa là Đấng bây giờ đang
đứng trước cửa nhà của các vị để trông chờ tấm lòng nhân ái của các vị... “</span></p>
<p style="text-align: right; text-indent: .5in; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Sưu tầm</span></p></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>