File "BaiAi_03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/BacAi/BaiAi_03.htm
File size: 38.77 KiB (39705 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h2
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:Arial;
font-style:italic}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Bác Ái</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
<a name="SỰ_KHÓ_KHĂN_NƠI_NHÀ_TRỌ_">SỰ KHÓ KHĂN NƠI NHÀ
TRỌ </a> </span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Thời đó, tôi đang dạy lớp 2
tại thành phố London, tỉnh bang Ontario, Canada, và được yêu cầu dựng một
hoạt cảnh Giáng Sinh cho mùa Giáng Sinh năm đó. Một số người đã cho rằng
những gì xảy ra trong hoạt cảnh đã làm hỏng buổi trình diễn, nhưng có một số
người khác lại cho rằng, đây lại là một câu chuyện về Giáng Sinh chân thật
nhất mà họ được xem. </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Bây giờ, mời bạn làm quan
tòa, phân xử xem sao nhé!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Sau một thời gian suy nghĩ và
tính toán, tôi cũng thực hiện xong bảng phân vai cho hoạt cảnh. Nhưng cũng
gặp phải một điều phiền phức, đó là cậu học sinh, tên là Ralph. Em là một
chú bé rất mập, đã được 9 tuổi, mà lẽ ra phải đang học ở lớp 4 cơ đấy. Ngoài
sự mập mạp quá đáng, em còn là một chú bé rất vụng về, làm cái gì, hay nghĩ
điều gì cũng rất chậm, chậm quá thể. Tuy nhiên, đám trẻ lại rất thương quý
em, đặc biệt là những đứa còn bé – Em lúc nào cũng tỏ ra như là người anh
lớn tự nhiên phải bênh vực, bảo vệ các em nhỏ.<script>
</script> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ralph muốn là một chú bé chăn
chiên với ống sáo trên tay. Tôi mới bảo em, là tôi có được một vai rất quan
trọng và rất hợp vối em. Em sẽ là quản lý nhà trọ. Lý do của tôi là: vì bản
chất chậm chạp, em sẽ không phải nhớ nhiều lời đối thoại. Thêm nữa, cái khổ
người dềnh dàng của em, sẽ làm cho sự từ chối gia đình ông Giuse về chỗ ở
trọ, gây nhiều ấn tượng hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Chúng tôi tập đi tập lại hoạt
cảnh nhiều lần, mỗi em đều cố gắng và cảm thấy sự quan trọng đóng góp cho sự
thành công của buổi trình diễn. Hội trường tràn ngập những người thân và bạn
bè cho buổi văn nghệ rực rỡ mỗi năm và trên sân khấu đầy những đứa bé mặt
mày hớn hở, vui tươi chờ đợi đến phiên mình diễn, tràn đầy hưng phấn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Nhưng không ai trong đám đông
khán giả hay ở trên sân khấu, lại gặp được những phút giây kì diệu trong đêm
trình diễn hoạt cảnh Giáng sinh hơn là Ralph.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Buổi diễn tiến hành rất suông
sẻ, không có xẩy ra điều rủi ro nào đáng kể – cho tới khi ông Giuse xuất
hiện, với những bước đi chậm chậm, nhẹ nhàng dìu bà Maria đến cửa quán trọ.
Ông gõ thật mạnh lên cánh cửa gỗ của quán trọ.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Từ nãy giờ, Ralph chỉ chờ có
thế. Em mở tung cánh cửa với một thái độ rất thô lỗ, và la toáng lên:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Mấy người muốn gì, hả?"<script>
</script> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông Giuse nhỏ nhẹ:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Dạ, chúng tôi đang cần một
chỗ trọ ạ."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Đi kiếm chỗ khác đi."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ralph nhìn thẳng về phía
trước, nói thêm với giọng cứng rắn:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Quán trọ đầy người rồi."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Xin ông thương dùm cho,
chúng tôi đã hỏi khắp nơi mà cũng chẳng được gì. Chúng tôi đã đi từ xa đến
và đã rất mệt mỏi, thưa ông."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Không còn phòng nào cho
các người đâu."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Thưa ông quản lý nhân
lành, xin làm ơn, đây là Maria, vợ tôi. Cô ấy đang có thai gần đến ngày sinh
và cần một chỗ để nghỉ qua đêm. Cô ấy đã mệt mỏi quá rồi. Chắc là ngài có
một góc nhỏ nào đó, chỗ nào cũng được, cho cô ây nghỉ đỡ."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ralph nhíu mày, cúi nhìn
Maria, im lặng một lúc lâu. Bên dưới, khán giả trở nên căng thẳng và bắt đầu
bối rối.<script>
</script> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Tôi vội nhắc khẽ từ phía cánh
gà:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Không năn nỉ ỉ ôi gì cả,
xéo ngay, xéo."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ralph cứ đứng đờ người ra,
cau trán như đang cố suy nghĩ điều gì!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Từ sau cánh gà sân khấu, tôi
đã nhắc ba lần, lần sau nhắc to hơn lần trước. Ralph cứ đứng như trời trồng
không tỏ một dấu hiệu nào cả. Đám thiên thần đứng sau hậu trường với tôi,
cũng bắt đầu bối rối, bồn chồn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Sau cùng, Chắc Ralph cũng nhớ
ra, tự động lập lại nhưng chữ mà em đã học thuộc lòng trong những tuần lễ
dài diễn tập:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Không năn nỉ ỉ ôi gì cả,
xéo ngay, xéo."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ông Giuse buồn rầu, quàng tay
dìu bà Maria và chuẩn bị rời đi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">"Ông" quản lý nhà trọ, Ralph,
lại không chịu đóng cửa trở vào trong nhà trọ như đã được hướng dẫn. Em đứng
bất động, nhìn theo cặp vợ chồng cô đơn, bất hạnh. Trông em có vẻ lúng túng
khó xử, miệng em há to, trán cau lại có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, và mắt em
long lanh đầy nước mắt.<script>
</script> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Đột nhiên, toàn bộ hoạt cảnh
Giáng sinh, phần còn lại thay đổi hoàn toàn.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">Ralph gào lên:</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Ông Giuse ơi, đừng đi vội.
Làm ơn đừng bỏ đi. </span>
<span lang="IT" style="font-family: Arial; color: black">Đưa cô Maria trở
lại đây."</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="IT" style="font-family: Arial; color: black">Mặt em đột nhiên
hân hoan với nụ cười rộng mở. </span>
<span style="font-family: Arial; color: black">Em giang rộng vòng tay:
</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black">- "Các bạn có thể ở trong
phòng của tôi mà."</span></p>
<p style="text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">Và lạy Chúa tôi, mắt tôi đầy
lệ. Tôi bật khóc lúc nào không biết! Hồng ân Chúa đổ xuống trên mọi người,
và trong giây phút linh thiêng ấy, ca đoàn thiên sứ bé nhỏ hòa vang khúc ca:
</span></p>
<p style="text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
<span style="font-family: Arial; color: black">"Vinh Danh Thiên Chúa Trên
Trời. Bình An Dưới Thế Cho Người Chúa Thương."</span></p>
<p style="text-indent: 28.8pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
<strong style="font-weight: 400">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Phạm Vinh
Sơn</span></strong></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial"><b><a name="Nỗi_buồn_mùa_thi">Nỗi buồn mùa thi</a></b></font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 25.65pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Có một nỗi đau mà hằng ngày vẫn canh cánh trong lòng tôi,
nhất là mỗi khi đến dịp hè về.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Nhà tôi ngày ấy rất nghèo: ba tôi làm công nhân, mẹ buôn
bán nhỏ, vì thế số tiền hằng ngày ba mẹ kiếm được không trang trải nổi cho
bốn miệng ăn của anh chị em tôi. Lúc đó chị tôi đang học lớp 12, tôi học lớp
10, còn hai em trai đứa học lớp 7, đứa học lớp 2. Chị em chúng tôi hằng ngày
đều phải nhịn ăn sáng để đi học, bữa cơm trưa nhiều khi chỉ vỏn vẹn vài vắt
mì ăn lót dạ. Vật dụng trong nhà, những gì có thể bán được mẹ cũng đã bán
hết để lấy tiền mua gạo cho các con ăn học, đến những bộ đồ mới của mẹ cũng
“đội nón” ra đi để đóng học phí cho chị em tôi. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Một hôm, mẹ đem đi cầm mấy bộ đồ được hai, ba chục ngàn
đồng gì đó, rồi gom góp trong nhà cũng được vài chục ngàn để đưa chị tôi
đóng tiền học vì chị sắp tốt nghiệp THPT. Tôi không dám nói với mẹ mình vẫn
còn thiếu nhà trường hai tháng tiền học vì sợ mẹ không biết phải tìm ở đâu
ra. Tôi chỉ biết tâm sự với chị của mình. Tôi nói với chị là nếu không đóng
đủ tiền học cô giám thị sẽ không cho vào phòng thi (lúc đó là kiểm tra học
kỳ 2). Chị cầm 43.000 đồng đưa cho tôi và bảo đem đóng học phí trước một
tháng, tháng còn lại đợi vài bữa chị nói với mẹ kiếm tiền đóng cho tôi. Tôi
hỏi còn chuyện học hành của chị thì sao, chị nói sẽ đi kiếm việc làm phụ ba
mẹ. Tôi cầm tiền của chị đi đóng học phí mà nước mắt không biết sao cứ chảy
dài trên mặt. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Sau khi đóng trước một tháng học phí, cô giám thị nói vẫn
còn thiếu một tháng nữa, trong thời hạn trước ngày thi hai môn cuối nếu
không đóng đủ tôi sẽ không được vào phòng thi. Kỳ hạn cũng đã đến. Tôi có
nói với chị về chuyện học phí của mình nhưng chị cũng bất lực, ba mẹ đi vay
cũng không được. Tôi đành bặm gan đến trường và vào phòng thi, trong lòng cứ
hồi hộp cầu xin cô giám thị đừng đi ngang qua. Nhưng rồi cô giám thị vẫn đọc
tên tôi và yêu cầu phải rời bàn thi cho đến khi đóng đủ tiền học phí mới
được tiếp tục vào thi.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Arial">Tôi lê từng bước nặng trĩu về nhà và hiểu rằng tương lai
mình đã khép lại từ ngày ấy. Ước mơ được đứng trên bục giảng để dạy học cho
những trẻ em nghèo khổ tan vỡ. Nước mắt tôi vẫn cứ mãi rơi mỗi khi mùa hè
đến. Những khi xem chương trình có sinh viên, học sinh nghèo được sự giúp đỡ
của mọi người để tiếp tục học, tim tôi lại rộn lên niềm vui và luôn thầm
mong mọi học sinh được cắp sách đến trường, không phải bị gián đoạn việc học
vì không có tiền đóng học phí như mình 13 năm về trước.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><font face="Arial">DƯƠNG NGỌC BẢO</font></i></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Kẻ_Ăn_Cắp_Một_Ổ_Bánh_Mì">Kẻ Ăn Cắp
Một Ổ Bánh Mì</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Người ta
thường kể về một trong những ông thị trưởng đầu tiên của thành phố New York
bên Hoa Kỳ giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị
trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông
lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh
mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: "Gia đình
tôi đang chết đói".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Nghe
xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biện bạch của ông lão, viên thị
trưởng đưa ra phán quyết như sau: "Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một
hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn
cắp là ông phải đóng 10 đô la". Vừa công bố bản án, ông thị trưởng rút trong
túi của mình ra 10 đô la và trao cho người đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử
tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý
vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ
để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp".
Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền và trao tất cả cho ông
lão.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Khi
chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được
tất cả 47 đô la 50 xu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Cánh_Diều_">Cánh Diều</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Người
Rumani nói về nguồn gốc của trò chơi thả diều bằng mẩu chuyện như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Tại một
làng kia, có một người nghèo mà ai cũng gọi là Cob. Cob là một tên gọi không
mấy thanh cao trong ngôn ngữ Rumani. Người ta gọi ông bằng tên ấy vì cái
miệng sún răng cũng như đôi chân khập khiễng của ông. Con người có dáng vẻ
xấu xí ấy lẽ dĩ nhiên chỉ có thể là một người nghèo mà thôi. Không vợ, không
con, ông Cob lầm than như tất cả những người nghèo khác. Ði đến đâu, ông
cũng trở thành trò đùa cho mọi người. Vậy mà con người ấy không hề than thân
trách phận hoặc tỏ ra giận dữ, buồn phiền mỗi khi bị chọc ghẹo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Cả đời,
ông chỉ có mỗi một băn khoăn: là chưa hề làm một việc thiện cho người khác.
Ông yêu người, ông muốn tặng thật nhiều quà cho mọi người. Nhưng ông cảm
thấy mình quá nghèo để có thể thực hiện được giấc mơ ấy. Ông thường tự nhủ:
"Bệnh tật, đau yếu, khốn khổ, chết chóc, đó là số phận chung của mọi người.
Ai không nhỏ lệ thì cũng khóc thầm trong lòng. Nước mắt là cơm bữa của loài
người. Do đó, cần phải làm cho con người phấn khởi, vui tươi". Nghĩ thế, ông
trình bày lên Chúa ước nguyện như sau: "Xin Chúa cho con có thể mang lại cho
những người đau khổ một quà tặng".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một quà
tặng cho nhân loại đau khổ, nhưng ông Cob vẫn không biết món quà đó phải như
thế nào. Trong khi chờ đợi, mỗi lần bị cười chê, mỗi lần bị đem ra làm trò
cười, ông vẫn tươi cười với ý nghĩ rằng: "Ít ra mình cũng làm cho người
vui".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Sau một
thời gian suy nghĩ, cuối cùng ông Cob mới tìm ra được món quà tặng mà ông sẽ
mang lại cho nhân loại đau khổ: đó là một cánh diều bay lơ lửng trên không.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Nghĩ đó
là sự linh ứng của Chúa, ông Cob đi nhặt tất cả những gì cần thiết để làm
một cánh diều. Ông miệt mài cắt xén, sơn vẽ để hoàn thành được một cánh diều
óng ả, sáng chói như một đĩa bay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Khi cánh
diều gặp gió bay cao, cả dân làng kéo nhau ra cánh đồng để nhìn ngắm cánh
diều của ông Cob. Mọi người đưa mắt nhìn lên không trung và quên hẳn những
nhọc nhằn của cuộc sống. Ðó là quà tặng mà người khốn khổ nhất của ngôi làng
đã mang lại cho người đồng loại của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một tác
giả nào đó đã nói: "Trái tim không phải là một món hàng để mua bán, mà là
một món quà để trao tặng". Một trái tim không biết trao tặng là một trái tim
chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Sự giàu
có và nghèo nàn có thể phân biệt con người thành giai cấp thứ bậc. Có người
tiền rừng bạc biển, có người nghèo rớt mòng tơi. Nhưng mỗi người chỉ có một
quả tim, và quả tim đó lẽ ra phải giống nhau, bởi vì người ta không thể cân
lường được quả tim. Do đó, quà tặng xuất phát từ quả tim đều vô giá. Giá trị
của món quà không hệ tại ở số lượng của tiền của, mà ở quả tim được gói gém
trong món quà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Chúa
Giêsu đã nhìn thấy qủa tim mà một người đàn bà góa đã gói trọn trong một
đồng xu nhỏ dâng cúng đền thờ. Nhân vật Cob trong câu chuyện của người
Rumani trên đây đã đặt tất cả con tim của mình vào cánh diều để làm vui cho
con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: normal">Một ánh
mắt, một nụ cười, một lời nói an ủi, một bàn tay nâng đỡ, đó là bao nhiêu
quả tim mà con người có thể trao tặng cho nhau. Và có thể là những món quà
cao quý nhất mà những người xung quanh đang chờ đợi nơi chúng ta. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Hương_Vị_Của_Khói_">Hương Vị
Của Khói</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðể đả phá tính ích kỷ,
người Ả Rập thường kể câu chuyện như sau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Tai một khu phố nọ, có
không biết bao nhiêu cửa hàng ăn uống mọc lên. Hương vị bốc lên từ các cửa
hàng này thu hút những người giàu lẫn kẻ nghèo. Những người giàu đến đây để
thưởng thức những của ngon vật lạ, còn những người nghèo thì chỉ mong ăn
được chút cơm thừa canh cặn hay cùng lắm là chỉ để hít thở được hương vị
thơm ngon bốc lên từ các nhà bếp...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một hôm, có một người
nghèo mon men đến một cửa hàng. Trên tay anh cầm một ổ bánh mì. Anh người
nghèo này có ý nghĩ độc đáo: thay vì chầu chực hưởng phần ăn thừa của thực
khách, anh bèn leo lên mái nhà, rồi ngồi cạnh ống khói của nhà bếp. Anh vừa
nhai bánh mì vừa hít thở làn khói bốc ra từ nhà bếp, anh nhai ngấu nghiến ổ
bánh mì mà tưởng tượng như mình đang thưởng thức những của ngon được dọn
trên bàn thượng khách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhưng không may cho
anh, vì hôm đó người chủ nhà hàng gặp nhiều rắc rối trong công việc làm ăn
cho nên không có được bộ mặt vui tươi cho mấy. Thế là ông sai những người
hầu bàn lôi cổ người ăn xin xuống khỏi mái nhà và yêu cầu trả tiền. Ông lý
luận với người ăn xin như sau: "Khói bốc ra từ nhà bếp của ta không phải là
khói chùa, nhà ngươi đã thưởng thức làn khói đầy hương vị đó, yêu cầu nhà
ngươi trả tiền cho ta".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người ăn xin không
chịu trả tiền. Nội vụ đã được đem ra trước tòa án. Quan đầu tỉnh phải nhức
đầu vì vụ án này. Ông cho triệu tất các bực thức giả trong toàn tỉnh để giúp
ông giải quyết vụ án. Những người này đưa ra hai ý kiến xem ra đều có lý cả:
một bên nói rằng khói bốc ra từ cửa hàng, do đó nó là chủ hữu của ông chủ
cửa hàng. Những người khác thì cho rằng khói cũng như không khí là của mọi
người, thành ra người ăn xin có quyền hưởng mà không phải trả đồng xu nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Sau khi đã bàn bạc và
cân nhắc, quan đầu tỉnh mới đưa ra phán quyết như sau: "Người nghèo đã hưởng
khói mà không đụng đến thức ăn, cho nên anh ta hãy lấy một đồng bạc, ra giữa
công viên, gõ đồng bạc vào ghế đá, âm thanh của đồng bạc sẽ lan ra. Người
chủ cửa hàng muốn đòi tiền của khói, ông hãy lắng nghe âm thanh ấy".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Người kể câu chuyện
ngụ ngôn trên đây có lẽ muốn nói với chúng ta rằng sự ích kỷ không mang lại
cho chúng ta một lợi lộc nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhưng sự ích kỷ không
bao giờ mang tính chất trung lập. Nghĩa là khi tôi khép kín tâm hồn, khi tôi
chỉ biết nghĩ đến mình, không những tôi làm cho người khác bớt hạnh phúc, mà
chính tôi cũng chết đi một phần trong tôi. Tình liên đới không phải là một
thứ xa xỉ phẩm được thêm vào tương quan giữa người với người hoặc như một
thứ tô điểm phụ thuộc cho nhân cách của tôi, mà là đòi hỏi thiết yếu của ơn
gọi làm ngưòi. Tôi càng nên người hơn khi tôi sống cho tha nhân. Tôi càng
trở nên phong phú hơn khi tôi trao ban...<br>
Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta ơn gọi đích thực của con người: đó là
sống trọn vẹn cho tha nhân. "Này là Người, này là con người với đầy đủ tính
người". Ðó phải là ý nghĩa của lời tuyên bố của Philato khi ông cho trình
diện trước đám đông một Chúa Giêsu với tấm thân không còn hình tượng của con
người nữa và nói: "Này là người...". Con người chỉ thể hiện được trọn vẹn
tính người khi con người tiêu hao hoàn toàn vì người khác, khi con người
sống hoàn toàn cho người khác...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðó là định luật của
Tình Yêu mà Chúa Giê su đã mạc khải cho chúng ta: Ai đi tìm mạng sống mình,
người đó sẽ mất. Ai mất mạng sống mình, người đó sẽ tìm gặp lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
<hr>
<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; color: black; font-weight: 700">
<a name="Chữ_Thập_Ðỏ">Chữ Thập Ðỏ</a></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Buổi sáng ngày
24/6/1859, Henri Dunant, một thương gia trẻ tuổi người thụy Sĩ, thức giấc
với nhiều bận tâm. Từ mấy ngày nay, anh đang trọ tại một lữ quán nghèo thuộc
miền Castiglione delle Stiviere bên Italia. Anh đến italia với một công tác
rất táo bạo, đó là gặp cho kỳ được Hoàng Ðế Napoleon đệ tam của nước Pháp để
xin cấp cho anh giấy phép được thiết lập một số nhà máy xay lúa tại Algerie,
lúc bấy giờ đang là thuộc địa nước Pháp...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Từ trong quán trọ nhìn
ra, anh thấy từng đoàn binh sĩ Pháp di chuyển về cánh đồng Solferino... Và
những gì phải xảy ra đã xảy ra... 300 ngàn con người từ hai phía đã giáp
chiến. Tiếng súng nổ, tiếng người la hét giãy giụa. Khi màn đêm xuống, tiếng
súng thưa dần, người ta chỉ còn nghe thấy tiêng rên la của các thương binh
từ hai phía... Giờ phút này Henri Dunant không còn nghĩ gì đến dự án thiết
lập các nhà máy xay lúa tại Algerie nữa. Thay vào đó, nỗi oán ghét chiến
tranh và sự cảm thông với các thương binh mỗi lúc một xâm chiếm tâm hồn anh,
nhất là khi người ta bắt đầu di chuyển các thương binh vào các làng mạc...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Một người lính Pháp
vừa lê lết vừa xin nước uống. Nguyên một bàn chân đã bị cắt đi khỏi thân
thể. Dunant dìu anh vào quán trọ. Cùng với các y sĩ của các phe đang tham
chiến, Henri Dunant đã động viên tất cả dân làng để mang thực phẩm và thuốc
men đến cho các thương binh, bất kể họ thuộc bên nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trong những ngày ấy,
thay cho dự án kinh doanh, Henri Dunant đã dành thời giờ đê viết lại hồi ký
về trận Solferino. Anh mô tả lại tất cả những gì anh đã chứng kiến và kêu
gọi tất cả những người thiện chí trên thế giới hãy giúp anh để chấm dứt thảm
cảnh ấy. Không mấy chốc, cuốn sách đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được
gửi đến các Chính Phủ trên thế giới. Ngay tức khắc, một tổ chức nhân đạo tại
Génève đã thỏa thuận trợ giúp cho công tác của Dunant. Anh đi khắp các thủ
đô Âu Châu để thuyết phục các nhà cầm quyền ký vào một quy ước nhìn nhận
quyền bất khả xâm phạm của các thương binh, các y tá và tất cả những ai phục
vụ trong ngành quân y...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ngày 26/10/1963, đại
diện của 16 nước đãgặp nhau tại Génève. Tổ chức do Henri Dunant khai sinh
được chính thức chào đời ngày hôm đó. Người ta gọi tổ chức này là Hội Chữ
Thập Ðỏ, do biểu tượng của một chữ thập đỏ in trên nền trắng... Dấu hiệu này
đã được treo trên các lều, các nhà cửa thuộc về phong trào này... Ðó là món
quà lớn nhất mà Henri Dunant đã tặng cho nhân loại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Trong tập hồi ký trận
Solferino, Henri Dunant đã ghi lại như sau: Có nhiều binh sĩ Áo dưới quyền
chỉ huy của Hoàng Ðế Prancois Joseph bị bắt làm tù binh. Henri Dunant đã săn
sóc họ tận tình. Thấy thế, một bà cụ già trong làng đã phản đối vì cho rằng
người Áo là kẻ thù. Henri Dunant đã nói với bà cụ già như sau: "Trong sự đau
khổ, không còn khác biệt giữa bạn và thù nữa.. Tất cả chúng ta đều là anh em
với nhau".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Nhìn mọi người như anh
em của mình, một cái nhìn như thế hẳn phải xuất phát từ một niềm tin rất sâu
sắc...<br>
Năm 1901, lần đầu tiên, giải thưởng Nobel hòa bình đã được trao tặng và
người được danh dự ấy chính là vị sáng lập ra Hội Chữ Thập Ðỏ. Mười năm sau,
con người đã trao tặng cho thế giới một món quà cao quý như thế đãqua đời
trong một bệnh viện dành cho những người hành khất nghèo nàn bên Thụy Sĩ.
Gia tài của ông đẻ lại là vài cuốn sách, năm ba lá thư và một di chúc thiêng
liêng như sau: "Hoặc tôi là một môn đệ của Ðức Kitô giống như các tín hữu
của những thế kỷ đầu hoặc tôi không là gì hết".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-weight: normal">Ðặc biệt của các tín
hữu sơ khai và cũng là lý tưởng của Henri Dunant chính là lòng mến, lòng mến
đã biến họ nhận ra mọi người như là anh em, con cùng một Cha trên Trời...
Mỗi người Kitô chúng ta cũng có thể lập lại lời di chúc của vị sáng lập Hội
Chữ Thập Ðỏ: "Hoặc tôi tôn trọng và yêu thương tha nhân hoặc tôi không là gì
hết".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>