File "BaiAi_02.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/BacAi/BaiAi_02.htm
File size: 28.68 KiB (29370 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Bác Ái</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:
justify"><b><a name="Vị_Vua_Thứ_Tư"><font face="Arial">V</font><span style="font-family:Arial">ị</span><font face="Arial"> 
	Vua Th</font><span style="font-family:Arial">ứ</span><font face="Arial"> T</font><span style="font-family:Arial">ư</span></a></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
	<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hôm nay lễ Ba Vua. Phúc 
	A? chỉ nhắc đến ba vị vua. Thế nhưng văn sĩ Joergernen người Ðan Mạch thì 
	lại tưởng tượng ra một vị vua thứ tư. Vị vua thứ tư này đến chầu Chúa Giêsu 
	sau ba vị vua khác. Triều bái Hài Nhi Giêsu nhưng mặt ông tiu nghỉu bởi vì 
	ông không còn gì để dâng tặng Ngài. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
	<span style="font-family: Arial">Trước khi lên đường, ông chọn ba viên ngọc 
	quý nhất trong kho tàng của ông, thế những dọc đường gặp bất cứ ai xin, ông 
	cũng mang ra tặng hết. Người thứ nhất mà ông đã gặp là một cụ già rét run vì 
	lạnh. Ðộng lòng trắc ẩn, ông đã tặng cho cụ viên ngọc thứ nhất. Ði thêm một 
	đoạn đường nữa, ông gặp một toán lính đang làm nhục một cô gái. Ông đành 
	mang viên ngọc thứ hai ra thương lượng với chúng để chuộc lại cô gái. Cuối 
	cùng khi tiến vào địa hạt Bêlem, ông gặp một người lính do vua Herôđê sai đi 
	để tàn sát các hài nhi trong một ngôi làng lân cận. Vị vua thứ tư đành phải 
	rút ra viên ngọc cuối cùng để tặng cho người lính và thuyết phục anh từ bỏ ý 
	định gian ác.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
	<span style="font-family: Arial">Tìm được Hài Nhi Giêsu, vị vua thứ tư chỉ 
	còn hai bàn tay trắng. Ông bối rối kể lại cuộc hành trình của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
	<span style="line-height: 115%; font-family: Arial">Nghe xong câu chuyện, 
	Hài Nhi Giêsu mỉm cười đưa bàn tay bé nhỏ ra đón nhận quà tặng của ông. Nó 
	không phải là vàng bạc châu báu, nhưng là tấm lòng vàng được dệt bằng những 
	nghĩa cử đối với tha nhân, nhất là những người túng thiếu, đói khổ, những 
	người cần giúp đỡ. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 27.0pt; line-height: normal">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
	<span style="font-family: Arial"><a name="Trả_món_nợ_ân_tình">Trả món nợ ân tình</a></span></b></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Chuyến đi đầu tiên bà Oanh còn nhớ là cách 
	đây 15 năm. Lần đó, tình cờ đi khám bệnh, bà ngồi cạnh một phụ nữ từ Sóc 
	Trăng lên. Và câu chuyện về cái vùng quê nghèo khổ mà người phụ nữ ấy kể 
	khiến bà thương cảm. Bà về bàn với một vài người bạn, họ đề nghị bà đi xác 
	minh rồi về cùng nghĩ cách giúp đỡ. Bà vẫn nhớ đó là một ngày mưa tầm tã, bà 
	phải xắn quần xách dép lội bì bõm vào cái ấp heo hút đó. Từ đó, miền quê Sóc 
	Trăng trở thành mảnh đất nặng nợ ân tình với bà.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Lần khác, bà đưa mấy người ở Sóc Trăng lên 
	thành phố mổ mắt. Lúc về ngang cầu Mỹ Thuận, họ năn nỉ bà cho họ được hé mắt 
	nhìn cây cầu nổi tiếng. Bà bảo họ nói nghe thương lắm, rằng: “Cả đời tôi 
	chẳng được đi đâu xa nên chắc không còn cơ hội nào qua cầu Mỹ Thuận. Lúc đi 
	mắt chưa nhìn thấy nhưng giờ bác sĩ bảo có thể nhìn được rồi thì cho hé mắt 
	một chút thôi”. Nghe tội quá nên bà làm liều, hé băng ra cho họ nhìn. Và bà 
	thật sự xúc động khi mấy người dân lam lũ đó reo mừng như đứa trẻ khi nhìn 
	thấy chiếc cầu treo. Chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ an ủi bà cả đời.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Biết bao niềm vui, biết bao nước mắt trong 
	những chuyến đi làm từ thiện. Và nhiều cảnh đau lòng khiến tâm hồn nhạy cảm 
	của bà cứ trăn trở, dằn vặt mãi. Có khi chỉ là hình ảnh những người bệnh tâm 
	thần giành giật nhau chiếc bánh, rồi ăn ngấu nghiến để được xin thêm. Hay 
	những khi đi xuống trại dưỡng lão, mấy bà cụ ôm lấy bà nói những câu tê tái: 
	“Cô là người xa lạ mà còn thường xuyên đến thăm tôi, còn con tôi chẳng bao 
	giờ thấy đến”. Bà rơi nước mắt vì thương và đau cho nhân tình thế thái.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Không chỉ giúp đỡ những người nghèo ở các 
	miền quê heo hút, bà còn cho nhiều sinh viên ở miễn phí trong nhà mình, chỉ 
	lấy tiền ăn và em nào không đủ khả năng thì bà sẵn sàng giúp đỡ. Cứ mỗi mùa 
	tuyển sinh đến, bà lại sửa soạn dọn nhà để đón thí sinh từ các tỉnh vào ở. 
	Mấy năm nay, bao nhiêu thế hệ thí sinh đã được bà giúp đỡ; khi đậu đại học 
	rồi, họ vẫn thường xuyên quay lại nhà bà như một nơi thân thiết và coi bà 
	như người mẹ thứ hai.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">Bây giờ, dù tuổi cũng đã nhiều nhưng mỗi 
	năm, bà vẫn tổ chức đi sáu – bảy chuyến và cứ nghe vùng nào bị thiên tai bão 
	lũ là bà lại lên đường. Sau mỗi một việc làm được cho người khác, bà như 
	thấy lại nụ cười của người phụ nữ tốt bụng năm nào...</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Hà Dịu</span></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
	<span lang="ES" style="font-family: Arial; text-transform: uppercase">
	<a name="cha_maximilien_kolbe_">cha 
	maximilien kolbe </a> </span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Một buổi sáng cuối tháng 7 năm 
	1941 tại trại tập trung Oswiccim của Đức quốc xã, có một người vượt ngục, 10 
	người khác bị xử thay vào. Các&nbsp;nạn nhân run rẩy bước ra, đứng không vững, 
	khiếp đảm, không dám kêu la,&nbsp;trừ một người kêu ré lên ”Ôi vợ và các con 
	tôi”. </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Hàng trăm dãy tù nhân xếp hàng 
	dài im thin thít, hú hồn vì chưa phải tên mình, không một ai dám cựa quậy. 
	Bỗng từ dãy tù nhân bên trái, một người gầy guộc rời hàng bước về phía viên 
	trưởng trại. Mọi người nín thở&nbsp;: chuyện chưa từng có&nbsp;&nbsp;! Viên trưởng trại đặt 
	tay lên súng&nbsp;:&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Anh muốn gì&nbsp;?&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">- Tôi muốn chết thay một người 
	trong bọn họ. </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial">Viên trưởng trại sửng sốt. Y 
	tưởng mình nghe lầm. Nhưng không, người kia thực sự xin được chết thay cho 
	kẻ có vợ và các con đang đợi ở nhà. Sau mấy câu gượng gạo, viên trưởng trại 
	nhượng bộ, chấp nhận lời yêu cầu. Kẻ tình nguyện đó là Maximilien Kolbe, một 
	linh mục công giáo. Cha đã được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II phong thánh 
	ngày 10.10.1082 tại&nbsp;Rôma. </span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 1.0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="ES" style="font-family: Arial; font-style: italic">Trích “Phúc”
	</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial"><a name="CÚ_SỐC_CỦA_GANDHI_">CÚ SỐC CỦA GANDHI 
	</a> </span></strong>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial">&nbsp;<span style="color:black">&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong quyển 
	Tự Thuật của mình, Mahatma Gandhi có kể về thời sinh viên của ông ở Nam Phi. 
	Đó là thời gian mà ông rất say mê thích thú Thánh Kinh, nhất là với Bài 
	Giảng Trên Núi. Ông xác tín rằng Kitô giáo là câu trả lời cho hệ thống đẳng 
	cấp vốn đã thao túng và làm nhiễm độc xã hội Ấn Độ hàng bao thế kỷ. Và ông 
	nghiêm túc nghĩ đến chuyện cải giáo để trở thành Kitôhữu. </span></span></p>
	<p style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày kia, ông bước vào 
	một nhà thờ để dự Thánh Lễ và đồng thời để tìm hiểu thêm. Ông bị chặn lại 
	chỗ lối vào. Người ta dịu dàng nói với ông rằng nếu ông muốn tham dự Thánh 
	Lễ thì ông nên đến một nhà thờ dành riêng cho người da đen, ở đó ông sẽ được 
	nồng nhiệt đón tiếp. Gandhi đã quay lưng bỏ đi, và ông không bao giờ trở 
	lại.</span><span style="font-family: Arial">&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span></p>
	<p style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Tác giả Lê Công Đức, 
	Lm. (Dịch) </span></strong></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family:
Arial;color:black"><a name="ÁNH_SÁNG_THẾ_GIAN_">ÁNH SÁNG THẾ GIAN</a></span></strong><font face="Arial"><a name="ÁNH_SÁNG_THẾ_GIAN_"><span style="color:black">
	</span></a></font></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Ngày xửa 
	ngày xưa tại một vùng nọ trên trái đất bất ngờ bị thiếu ánh sáng. Mặt trời 
	không mọc lên nơi đó nữa, dân làng liền đổ xô đến nhà của ông Renô để xin 
	diêm quẹt và đèn cầy, vì ai ai cũng biết rõ ông Renô có cả một kho chứa 
	những mặt hàng này. Nhưng dân chúng càng van xin, nài nỉ thì ông Renô càng 
	chối từ, viện đủ mọi lý do.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">Ngày qua 
	ngày, dân chúng trong làng trở thành quen thuộc với bóng tối. Họ không còn 
	tuốn đến nhà ông Renô để xin diêm quẹt và đèn cầy nữa. Lúc đó, ông Renô mới 
	ý thức thái độ ích kỷ của mình và bắt đầu mở kho, mời gọi mọi người trong 
	làng đến tự do lấy diêm quẹt và đèn cầy về nhà xài. Nhưng trớ trêu thay, lúc 
	đó, ai ai cũng trả lời cho ông như sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="line-height: 140%; font-family: Arial; color: black">- Chúng 
	tôi đã quen sống trong bóng tối rồi. Chúng tôi không cần ánh sáng nữa!</span></i></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 28.05pt; line-height: 140%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr>
	<p style="text-align: justify; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="Những_Vị_Thánh_Vô_Danh">Những Vị Thánh Vô 
	Danh</a></span></strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;<em><span style="font-family: Arial; font-style: normal">Có 
	một vị thánh nọ thánh thiện đến độ, không hề dám có ý nghĩ rằng mình là một 
	con người thánh thiện.</span></em>&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Ngày 
	kia, một thiên thần đến nói với ngài: &quot;Chúa sai tôi đến gặp ngài. Ngài hãy 
	xin bất cứ điều gì ngài muốn. Chúa sẽ ban cho ngài. Vậy ngài có muốn được ơn 
	chữa bệnh không?&quot;</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Vị 
	thánh trả lời: &quot;Không. Thà để cho chính Chúa chữa trị thì tốt hơn&quot;. Vị sứ 
	thần đề nghị điều khác: &quot;Ngài có muốn đem những người tội lỗi trở về đường 
	công chính không?&quot;</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Vị 
	thánh cũng lắc đầu từ chối: &quot;Không. Cải hóa tâm hồn không phải là việc của 
	tôi. Ðó là công việc của các thiên thần&quot;. Vị sứ giả của Chúa mới gợi ý thêm: 
	&quot;Ngài có muốn trở thành một mẫu gương để thiên hạ luôn đến để bắt chước 
	không?&quot;</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Vị 
	thánh cũng khiêm tốn trả lời: &quot;Không. Bởi vì làm như thế tôi sẽ trở thành 
	trung tâm thu hút sự chú ý&quot;. Thiên thần mới hỏi: &quot;Vậy thì ngài mong muốn 
	điều gì?&quot;. Vị thánh trả lời: &quot;Ơn Chúa, có ơn chúa, đó là điều tôi hằng khao 
	khát&quot;.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Vị 
	thiên thần được Chúa sai đến vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nên đề nghị lần cuối 
	cùng: &quot;Ngài phải xin một phép lạ. Nếu không tôi đành phải để phép lạ xảy ra 
	vậy&quot;. Vị thánh của chúng ta đành phải ưng thuận: &quot;Vậy thì tôi xin điều này: 
	ước gì mọi việc thiện được thực thi qua tôi mà tôi không hề hay biết&quot;. Thế 
	là để là cho lời ước của vị thánh thành sự thật, Thiên Chúa ban cho cái bóng 
	phía sau của ngài được mọi thứ quyền năng. Nơi nào có cái bóng ngài đi qua, 
	thì nơi đó, người bệnh được lành, đất đai trở thành phì nhiêu, nguồn suối 
	phát sinh sự sống, niềm vui trở lại trên những khuôn mặt sầu khổ.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 15.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<em><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: normal">Nhưng 
	vị thánh không hề hay biết điều đó, vì dân chúng chú ý đến cái bóng đến độ 
	quên hẳn con người.</span></em><span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;</span></p>
	<p style="text-align: right; margin-bottom: 4.5pt"><i>
	<font face="Arial" size="2"><strong style="font-weight: 400">
	<span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Msgr. Petrus Nguyển Văn 
	Tài&nbsp;</span></strong></font></i></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="CÁI_LẠNH_TRONG_TÂM_HỒN_">CÁI LẠNH TRONG TÂM 
	HỒN</a></span></strong><font face="Arial"><a name="CÁI_LẠNH_TRONG_TÂM_HỒN_"><span style="color: black"> </span>
	</a>
	</font></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Sáu con 
	người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng 1 cái hang rất tối và 
	lạnh. Mỗi người còn 1 que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.<br>
	Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay 
	lại. Bà vừa nhìn thấy 1 khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng. <br>
	Người thứ 2 lướt qua các bộ mặt quanh đống lửa, thấy 1 người trong số đó 
	không đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là thanh củi cũng bị thu về.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Người thứ 
	3 trầm ngâm trong 1 bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận cổ, nhìn 
	người đối diện, nghĩ thầm: &quot;Tại sao mình lại phải hi sinh thanh củi để sưởi 
	ấm cho tên nhà giàu kia?&quot;. </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Người đàn 
	ông giàu lui lại 1 chút, nhẩm tính: &quot;Thanh củi trong tay, phải khó nhọc lắm 
	mới kiếm được, tại sao ta phải chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng 
	đó?&quot;</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Ánh lửa 
	bùng lên 1 lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ ra 
	những nét hằn thù: &quot;Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi này sưởi ấm 
	những gã da trắng!&quot; </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Chỉ còn 
	lại người cuối cùng trong nhóm. Nhìn những người khác trầm ngâm trong im 
	lặng, anh ta tự nhủ: &quot;Mình sẽ cho thanh củi, nếu có ai đó ném thanh củi của 
	họ vào đống lửa trước&quot;.</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="line-height: 145%; font-family: Arial; color: black">Cứ thế, 
	đêm xuống dần. Sáu con người nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những khúc 
	củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt. Sáng hôm sau khi những người cứu 
	hộ tới nơi, cả 6 đều đã chết cóng. Một kết cục của những suy nghĩ ... </span>
	</p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial"><a name="HƠI_ẤM_CỦA_TÌNH_NGƯỜI_">HƠI ẤM CỦA TÌNH NGƯỜI 
	</a> </span>
	</strong></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">&nbsp;Một vị linh đạo Ấn Giáo và các môn sinh 
	ngồi quây quần bên một bếp lửa hồng. Sức nóng của than hồng và hơi nóng của 
	từng người làm cho căn phòng ấm hẳn ra... Nhưng bỗng chốc, vị linh đạo già 
	run lập cập, môi ông bập bẹ không nói ra lời. Các môn sinh lo lắng cho sức 
	khỏe của thầy: &quot;Thưa thầy, chắc thầy yếu trong người, chúng con xin phép 
	được cho thêm củi vào lò sưởi&quot;. </span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Trong cơn thổn thức, vị linh đạo già cố gắng 
	nói từng tiếng: &quot;Lửa và sức nóng trong căn phòng này quá đủ cho ta... Ta cảm 
	thấy lạnh là bởi vì bên ngoài có một người hành khất đang run lập cập&quot;.
	</span></p>
	<p style="text-align: justify; text-indent: 31.35pt; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family:Arial">Quả thật, đúng như lời của vị thầy, các môn 
	sinh đã mở cửa nhìn ra ngoài, và họ đã tìm thấy một người hành khất đang rét 
	run vì đói và lạnh... Họ đưa người đó vào trong căn phòng, săn sóc cho anh 
	và từ giây phút ấy, vị linh đạo già cũng trút bớt được nỗi rét run của mình.
	</span></p>
	<p style="text-align: right; text-indent: 28.5pt; line-height: 145%; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; font-style: italic">Sưu tầm</span></p>
	<hr>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<strong><span style="font-family: Arial; color: black">
	<a name="CHIẾC_ĐỒNG_HỒ_MẠ_VÀNG_">CHIẾC ĐỒNG HỒ MẠ VÀNG
	</a>
	</span></strong></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có một người hành khất 
	già nua nọ, không ai biết ông ta từ đâu đến, áo quần tả tơi bẩn thỉu. Cũng 
	chẳng biết ông bao nhiêu tuổi nhưng trông có vẽ già lắm. Cứ sau thánh lễ 
	Chúa nhật hằng tuần, ông lại xuất hiện với chiếc nón lá cũ kỹ và bộ quần áo 
	rách rưới ngữa tay xin bố thí trước cửa nhà thờ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bỗng có một&nbsp; hôm, một 
	cậu bé ngạc nhiên hỏi mẹ mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ ơi, hôm nay sao 
	không thấy ông giá ăn xin hả mẹ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Ừ mẹ cũng chẳng biết, 
	chắc hôm nay ông đi kiếm sống nơi khác rồi đấy con ạ”, mẹ em trả lời. Thôi 
	con cứ giữ lại số tiền con dành cho ông, thế nào rồi ông cũng quay lại mà.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một tuần sau, rồi hai 
	tuần, ba tuần, cậu bé vẫn cứ đợi mà cũng chẳng thấy bóng dáng ông lão ăn xin 
	đâu cả.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rồi một hôm nọ, đúng 
	vào ngày lễ noel, cậu bé nhận được một món quà rát dễ thương là một chiếc 
	đồng hồ mạ vàng và một lá thư của ông lão ăn xin mà cậu đã trông đợi bấy lâu 
	nay.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong thư ông viết: 
	“Cám ơn cháu nhiều lắm, chút quà này là số tiền ông dành dụm suốt cuộc đời 
	ăn xin của ông. Vì không đủ sức để mang quà đến cho cháu. nên ông mới nhờ 
	người mang hộ. Chúc cháu sống vui và giúp ích được nhiều cho những người bất 
	hạnh chung quanh. Mến chào Cháu”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ đó về sau, cậu 
	không còn nghe tin gì về ông lão nữa cả, mặc dù cậu đã cố đi tìm hết các 
	làng, các chợ,&nbsp; nơi có nhiều người ăn xin mà cậu vẫn tới đó để tặng chút 
	tiền dành dụm hằng tuần.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial; color: black">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cậu đã trân trọng giữ 
	mãi chiếc đồng hồ của ông lão và cậu rất hãnh diện với chiếc đồng hồ này. 
	Mỗi khi có ai đến gõ cửa trước nhà cậu, cậu vẫn luôn niềm nỡ tiếp đón, vì 
	cậu tin rằng chia sẻ với người cơ bần không chỉ là thể hiện một tình thương 
	nhưng còn&nbsp; là trân trọng một tấm lòng. Bài học này cậu đã khắc ghi trong tim 
	từ thuở bé thơ với lời dạy bảo của cha mẹ cậu, và lời nhắn nhủ của cụ già đã 
	khuất năm xưa.&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial"><span style="color:black">&nbsp;</span></font><strong style="font-weight: 400"><span style="font-family: Arial; color: black; font-style: italic">Tác 
	giả Thiên Văn, LSH </span></strong></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager