File "BaiAi_08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/MinhHoa/Bac-Ai/BaiAi_08.htm
File size: 52.4 KiB (53662 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Truyện Minh Hoa</title><base target="_self"><style>
<!--
h2
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:Arial;
	font-style:italic}
-->
</style>
</head><body background="../_Image/bgr.gif">
<table border="0" width="535" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td><b><font face="Tahoma" color="#FF5328" size="4">Truyện Minh Hoạ - Bác Ái</font></b><hr color="#0000FF"></td></tr><tr><td>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<b>
	<span style="font-size:12.0pt;
font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"><a name="Chơi_trò_nào_">&nbsp;<span lang="EN-US">Chơi 
	trò nào?</span></a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;Ngày kia, ông Mac-sa, một nhà văn người Nga, đi ngang qua một sân chơi, ông 
	dừng lại quan sát một đám trẻ em trạc tuổi lên sáu lên bảy đang chơi đùa với 
	nhau. Thấy chúng chơi trò gì là lạ, ông cất tiếng hỏi: - Này các cháu, các 
	cháu chơi trò gì thế? Đám trẻ nhốn nháo trả lời: - Chúng cháu chơi trò đánh 
	nhau. Nghe thế Ông Mac-sa hơi cau mày, rồi gọi các em đến, ông ôn tồn giải 
	thích: - Tại sao các cháu chỉ chơi trò đánh nhau mãi. Các cháu biết chứ, 
	đánh nhau hay chiến tranh có gì là đẹp đâu. Các cháu hãy chơi trò hoà bình 
	xem nào. Ông vừa dứt lời, một em bé reo lên: - Phải rồi, tụi mình thử chơi 
	trò hoà bình một lần xem sao. Thế là cả bọn kéo nhau ra sân, chụm đầu vào 
	nhau bàn tán. Thấy chúng chấp nhận ý kiến của mình, nhà văn hài lòng mỉm 
	cười tiếp tục đi. Nhưng chưa được mấy bước ông nghe có tiếng chân chạy theo. 
	Và chưa kịp quay lại, ông đã nghe giọng một em bé hỏi: - Ông ơi, trò chơi 
	hoà bình làm sao? Chúng cháu không biết. Làm sao trẻ em biết chơi trò chơi 
	hoà bình, khi chúng vẫn thường thấy trên ti vi, tranh ảnh, những cảnh chiến 
	tranh khốc liệt, chém giết dã man? Chừng nào thế giới của người lớn biết 
	sống quảng đại yêu thương, biết giải quyết những tranh chấp không thể tránh 
	được bằng đường lối ôn hoà, thông cảm và tha thứ, chừng ấy thế giới trẻ thơ 
	mới triển nở được trong bầu khí hồn nhiên tươi sáng, hứa hẹn một tương lai 
	huy hoàng cho gia đình và xã hội.&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
	<b>
	<span lang="EN-US" style="font-size:12.0pt;font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<a name="Chữa_trị_lưng_gù_">Chữa trị lưng gù</a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	Có một người ở đồng bằng, tự xưng mình là biết chữa trị lưng gù, công hiệu 
	một trăm phần trăm. Có một người lưng gù nghe như thế rất là phấn khởi, bèn 
	đưa cho ông ta rất nhiều tiền mời ông ta chữa trị. Người đồng bằng kêu người 
	lưng gù nằm sát trên giường, sau đó tự mình đứng lên trên, dùng chân đạp chổ 
	bị lồi trên lưng của người gù. Người gù thấy tình trạng như thế, sợ hãi la 
	to:&nbsp;&nbsp; -&nbsp; “Ông muốn đạp chết tôi à ?”&nbsp;&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Người đồng bằng nói: - “ Tôi chỉ bảo đảm lưng của anh thẳng lại, còn anh 
	sống hay chết tôi không bảo đảm !&nbsp;&nbsp;<br>
	<br>
	</span>
	<span lang="EN-US" style="line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif">
	&nbsp;Suy tư :Thời nay có rất nhiều thanh niên nam nữ thích học làm Bác sĩ, cũng 
	đúng thôi, vì Bác sĩ vừa có danh vị trong xã hội, vừa có tiền, vừa... oai ra 
	phết, ai lại không thích chứ ? Bác sĩ , là người đem lại hạnh phúc cho nhiều 
	người, biết bao con bệnh thập tử nhất sinh đã được Bác sĩ cứu thoát, biết 
	bao gia đình bất hạnh vì con cái, cha mẹ bệnh hoạn triền miên đã được các 
	Bác sĩ chữa khỏi. Chúng ta phải cúi mình tri ân các Bác sĩ của chúng ta, vì 
	chính họ đã được Thiên Chúa uỷ thác cho một trách nhiệm: Thay mặt Ngài đem 
	lại niềm vui và hạnh phúc cho nhân loại, chữa lành các bệnh tật cho mọi 
	người. Nhưng cũng có những Bác sĩ chỉ có “Xếp” mà không có “sĩ” , nghĩa là 
	họ chỉ biết bắt chẹt các con bệnh nghèo, làm ngơ trước nỗi đau khổ của người 
	nghèo bị bệnh, không tiền thì không chữa trị, đó là nguyên tắc của họ. Họ 
	chỉ có&nbsp; “Xếp” mà không có “sĩ”, nghĩa là họ bôi Xếp danh nghĩa “Bác sĩ” cao 
	quý của họ, họ không có “sĩ “ vì họ không có lương tâm của một Bác sĩ chân 
	chính, bởi vì họ chỉ tìm sĩ diện cho mình hơn là cứu sống bệnh nhân của họ, 
	“sĩ” của họ là tiền và chức vị. Chúng ta cầu xin Thiên Chúa ban cho các Bác 
	sĩ của chúng ta có tấm lòng nhân ái trước cảnh đau khổ của mọi người như 
	Chúa Giêsu ; chúng ta cầu xin Chúa ban cho các Bác sĩ biết nhận ra Chúa 
	Giêsu trong những người bệnh, để họ ưu ái, an ủi và hết lòng phục vụ Chúa 
	trong các bệnh nhân của mình.&nbsp; </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Bác_sĩ_Albert_Schvveitzer._">Bác sĩ Albert Schvveitzer.</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp; Trong một mẩu chuyện tự thuật, nhà truyền giáo và đồng thời cũng là 1 Bác 
	sĩ, ông Albert Schvveitzer, đã ghi lại những tư tưởng và lịch khúc quanh 
	cuộc đời mình như sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Tôi đã bỏ địa vị giáo sư tại Đại học Strabourg, bỏ công việc tìm tòi khảo 
	cứu khoa học của tôi, bỏ thú tiêu khiển ưa thích nhất của tôi là chơi đàn 
	đại phong cầm, để ra đi hành nghề Bác sĩ tại các vùng nhiệt đới Phi Châu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Câu chuyện xẩy ra như thế nào ?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Khi đã vào lứa tuổi 30, tôi quyết định theo học ngành Y khoa để có thể 
	đem thử nghiệm những ý tưởng của tôi. Bởi lẽ tôi đã đọc nhiều về những nỗi 
	đau khổ vì bệnh tật của những sắc dân sinh sống trong các khu rừng già, cũng 
	như tôi đã từng nghe những nhà truyền giáo nói về cuộc sống bán khai của họ. 
	Càng nghĩ về họ, về những nỗi thống khổ của họ, tôi càng lấy làm lạ là những 
	người Âu Châu không chút bận tâm về những bổn phận nhân đạo to lớn mà những 
	dân tộc sinh sống tại những vùng hẻo lánh đó cống hiến cho họ. Rồi bài Dụ 
	ngôn Người Phú hộ và Anh ăn mày Lazarô hình như trực tiếp nói với tôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Tội lỗi của người phú hộ đối với anh ăn mày là không mảy may bận tâm về 
	số phận của 1 người hành khất hằng ngày bị đói khổ nằm trước dinh thự của 
	mình. Ông ta không để ý cho con tim và lương tâm nói cho mình biết phải làm 
	gì đối với anh ăn mày. Cũng thế, chúng ta đang phạm tội đối với người nghèo 
	khổ đang nằm trước ngưỡng cửa nhà chúng ta.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Những tư tưởng trên đã hướng dẫn ông Albert Schvveitzer từ bỏ tất cả để 
	ra đi dấn thân chăm sóc và chữa lành cho các bệnh nhân sinh sống tai các 
	vùng rừng già Phi Châu. Qua đó, ông đã rao giảng về Nước Trời, cũng như góp 
	tay xây dựng hòa bình giữa các dân tộc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Vào năm 1952, nhà truyền giáo và Bác sĩ Albert Schvveitzer đã nhận được 
	giải thưởng Nobel về Hòa Bình. Nhưng đáng chú ý hơn là sự dấn thân và cuộc 
	sống của ông phản ảnh phần nào ý nghĩa của những lời Đức Giêsu căn dặn các 
	môn đệ của Ngài trước khi sai họ đi rao giảng Tin Mừng. (Mt. 10,7-15)&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Bản_chất_con_người_là_cứu_vớt_">Bản chất con người là cứu vớt</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Một tín đồ Ấn Giáo xuống tắm dòng sông Hằng để thanh tẩy và cầu nguyện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Ông đang ngụp lặn giữa dòng sông, thì bỗng đâu có rác rưới tụ đến. Trong&nbsp; 
	đống rác có con bọ cạp đang chao đảo, chới với giữa dòng nước. Sẵn lòng 
	khoan dung, ông chìa tay ra để cứu vớt con vật. Cánh tay ông vừa đua ra đã 
	bị con vật chích. Nhưng không mất kiên nhẫn, con vật càng hung hăng, ông 
	càng chịu đựng để cho nó chích liên tiếp, miễn là cứu sống được nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Có người theo dõi cảnh tượng đó mới trách ông:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-Ông thật là mất giờ vô ích. Nó là con bọ cạp , bản chất của nó chỉ là dùng 
	nọc độc để chích thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Người tín đồ điềm nhiên trả lời:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	-Bản chất của bọ cạp là dùng nọc độc để chích, nhưng bản chất của con người 
	là cứu vớt.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Chúng ta dễ có khuynh 
	hướng phân biệt xã hội thành hai loại người, tốt và xấu. Bạn và thù, kẻ xấu 
	là hạng người đáng phải xa lánh, kẻ thù thì phải bị ghét bỏ. Sự phân biệt ấy 
	khiến xã&nbsp; hội chúng ta ra ngột ngạt khó thở.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Sống mà phải thanh 
	trừng gạn lọc nhau, sống mà phải dòm trước ngó sau để đề phòng kẻ xấu, người 
	thù, sống&nbsp; như thế quả thực không khác gì một thứ sống dở chết dở, bởi vì 
	khi chúng ta loại bỏ người, thì cũng là lúc chúng ta tự giam hãm mình trong 
	cô đơn sợ hãi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Chúa Giêsu đã đến để 
	đánh đổ óc biệt phái. Những kẻ bị xã hội cho là xấu xa, tội lỗi đã trở thành 
	bạn hữu của Ngài. Ngài đã nhìn người bằng đôi mắt thông suốt và yêu thương, 
	để chỉ thấy con người là hình ảnh cao quí của Thiên Chúa, trong cái nhìn ấy, 
	hàng rào của thù hận và bạn, của xấu và tốt đều bị tháo gỡ. Trong cái nhìn 
	ấy, mọi người đều có chung một danh xưng, đó là anh em của nhau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Hơn ai hết, Kitô hữu 
	chúng ta được mời gọi để nhìn người bằng chính cái nhìn của Chúa. Giữa một 
	xã hội luôn lấy sự phân biệt tốt xấu, bạn thù làm nguyên tắc sống chúng ta 
	cần thể hiện bản chất cứu sống của con người Ấn Giáo trong câu chuyện trên.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Dù người ta có lừa 
	lọc, cắn xé, phản bội chúng ta, thì bàn tay chúng ta vẫn phải là bàn tay 
	được chìa ra để giải hòa, san sẻ, và cái nhìn của chúng ta phải là cái nhìn 
	của khoan dung tha thứ.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700" lang="fr">
	<a name="Bản_chúc_thư_">Bản chúc thư</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Trong quyển nhật ký 
	của ông, mục sư Martin Luther King người đã xả thân tranh đấu cho dân da đen 
	tại Hoa Kỳ, đã viết những dòng sau đây:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; “Tôi rất hãnh diện, 
	nếu ngày tôi qua đời ai đó sẽ kể lại rằng Martin Luther King là người đã cố 
	gắng sống và yêu thương.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Ngày đó tôi mong 
	muốn các bạn sẽ có thể nói rằng tôi đã cố gắng sống cho công lý, rằng tôi đã 
	đồng hành với những ai thực thi công lý, rằng tôi đã dấn thân để mang lại 
	cơm bánh cho người đói khổ, rằng tôi đã cho kẻ rách rưới áo mặc. Tôi ước 
	mong ngày đó các bạn sẽ nói rằng tôi đã ân cần thăm viếng những người tù tội 
	và yêu thương phục vụ mọi người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nếu các bạn muốn, 
	các bạn hãy nói rằng tôi là người đã tranh đấu cho công lý, hoà bình và bình 
	đẳng. Còn tất cả những thứ khác, như giải thưởng Nobel&nbsp; hoà bình năm 1964 
	chẳng hạn, đều không có gì quan trọng cả. Tôi không có tiền bạc để lại khi 
	tôi ra đi. Tất cả những gì tôi muốn để lại chỉ là một cuộc sống hy sinh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;&nbsp; Nhưng đây là điều 
	tôi muốn nói với các bạn: Nếu tôi đã có thể giúp đỡ một người nào đó, nếu 
	tôi đã chứng tỏ cho một người nào đó thấy rằng người ấy đang làm một chọn 
	lựa sai lầm, thì lúc đó cuộc sống của tôi không vô ích. Nếu tôi chu toàn 
	được những bổn phận của một Tín hữu Kitô , nghĩa là mang lại ơn cứu rỗi cho 
	trần gian, quảng bá sứ điệp của Thầy chí thánh, thì quả thực tôi đã không 
	sống một cuộc đời vô ích”.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700" lang="fr">
	<a name="Chỉ_tình_yêu_mới_đáng_kể_">Chỉ tình yêu mới đáng kể</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Một chuyện hoang đường 
	của Nga kể rằng. Một ông phú hộ kia khi gần chết, lòng trí chỉ nghĩ đến tiền 
	của, thứ đã làm ông ta bận rộn suốt đời. dùng chút sức lực còn lại, ông cỗ 
	gỡ chiếc bao nhỏ đeo ở cổ và lấy ra chiếc chìa khoá trao cho người đầy tớ 
	gái. Oâhằng chỉ chiếc rương nằm trong góc nhà và ra lệnh cho cô ta lấy bọc 
	tiền ở trong đó bỏ vào quan tài.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Khi chết xong, ông lên 
	trời và bắt đầu cuộc sống mới. Đứng trước chiếc bàn dài bày đủ thứ cao lương 
	mỹ vị, ông hỏi:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Món này giá bao nhiêu?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Một xu. Người bán hàng 
	trả lời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Hộp cá mòi kia bao 
	nhiêu?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Cũng thế. Một xu thôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Còn miếng bánh này?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Tất cả đều một xu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Ông phú hộ mỉm cười:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Rẻ thật! Ông nghĩ thầm</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Sau một hồi ngắm 
	nghía, ông chọn một đĩa đồ ăn. Nhưng khi ông lấy đồng tiền vàng ra trả, cô 
	tha ngân không nhận. </span>
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cô vừa lắc đầu vừa nói với ông rằng:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Ông đã học được quá ít trong cuộc sống!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Thế nghĩa là gì? Ông phú hộ càu nhàu và gặng hỏi, đồng tiền vàng của tôi 
	không đủ sao?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Bấy giờ người thu ngân trả lời ông ta rằng:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Ở đây chúng tôi chỉ nhận những tiền mà trước đây đã được dùng vào việc giúp&nbsp; 
	đỡ người khác thôi.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Cho_đi_&amp;_nhận_lại_">Cho đi &amp; nhận lại</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Thánh Yoan TC (1495-1550), vị sáng lập Dòng Bác ái với 4 lời khấn: Khó 
	nghèo, Vâng lời, Khiết tịnh và Trợ thế, có xây dựng ở tỉnh Grenade một bệnh 
	viện. Một hôm, có một vị bá tước gởi đến cho ngài số tiền 25 đồng vàng 
	Ducats để Ngài giúp các bệnh nhân đau khổ nghèo khó. Ngay chiều hôm ấy, ông 
	ta giả Trang làm một người ăn xin đến tận bệnh viện kêu gọi sự bố thí của 
	thánh nhân. Thấy tình trạng thê thảm của người hành khất, thánh Gioan TC 
	động lòng thương, lấy cả số tiền 25 ducats đem cho người ấy với những lời 
	khích lệ an ủi. Ngày hôm sau, vị bá tước đích thân đến và thú nhận tất cả. 
	Ông xin lỗi thánh nhân vì đã dám thử lòng Bác ái của ngài. Khi từ giã, ông 
	đưa tặng thêm 150 ducats ngoài số 25 ducats xin hoàn trả lại. Từ đó, cứ mỗi 
	tuần, ông lại gởi tới bệnh viện một số tiền lớn, một số thuốc men, lương 
	thực và quần áo để thánh nhân giúp đỡ cho các bệnh nhân nghèo.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Giấc_mơ_mong_tìm_thấy_">Giấc mơ mong tìm thấy</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Hoàn cảnh sáng tác: Bằng tất cả tình yêu thương và sự đồng cảm trước những 
	mảnh đời bất hạnh, tôi viết lên bằng chính con tim mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Thế là trời đổ mưa. 
	Cơn mưa đầu mùa luôn khiến con người ta cảm thấy khó chịu. Tôi vốn là một 
	con bé vô cùng ghét mưa. Vì thế đi dưới trời mưa, đó là điều tôi không bao 
	giờ muốn cả. Lúc này mà ở nhà đọc truyện thì sướng biết mấy! Nhưng vì chiều 
	nay là sinh nhật nhỏ bạn, đành phải “ hi sinh” bản thân này đi tìm cho nhỏ 
	món quà thật ý nghĩa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Cơn mưa như nặng hạt 
	hơn. Mọi vật trước mắt tôi dường như trắng xóa. Tôi cố giương to đôi mắt sau 
	cặp kính cận đã bị nước mưa bám đầy để quan sát xe cộ, chợt nhìn thấy bóng 
	dáng nhỏ nhắn đang lang thang đi dưới mưa. Con bé đi lủi thủi đi về phía 
	trước với cái đầu trần, chân đất cùng bộ quần áo mỏng manh, ngắn ngủn. Đột 
	nhiên tôi thắng xe lại khi đã đi qua con bé một đoạn, ngoảnh đầu lại nhìn 
	tôi thấy nó vẫn cúi gầm đầu nhìn xuống và lặng lẽ bước đi như chú gà con lạc 
	mẹ. Lòng tôi chợt dấy lên niềm thương cảm xót xa. Bước đến gần, tôi hỏi: “ 
	Bé ơi, em có làm sao không? Đi dưới trời mưa thế này dễ bị bệnh lắm đó”. Con 
	bé nhìn tôi dưới đôi mắt mệt mỏi, u buồn. Nó không trả lời. Người nó gầy còm 
	với nước da ngăm đen và gương mặt xanh xao, hốc hác. Trông nó đến tội 
	nghiệp! Tôi đoán độ nó chừng tám, chín tuổi. Vì sợ đứng dưới mưa lâu thế này 
	nó sẽ bị cảm mất, tôi liền dắt nó vào một quán ăn cạnh đó. Tôi kêu cho nó tô 
	hủ tiếu mì. Chắc là nó đang đói bụng lắm, tôi thấy chỉ vài phút sau là nó đã 
	ăn hết sạch. Đặt cái tô gần như là chẳng còn gì cả xuống bàn, nó ngước nhìn 
	tôi và nói: “Cảm ơn chị. Lần đầu tiên em được ăn ngon thế này! Ngày nào em 
	cũng đi vô quán này hết nhưng chỉ nhìn người ta ăn thôi chứ đâu dám ăn”. Nói 
	rồi con bé rút trong người ra một cọc vé số đã được gói kĩ trong cái bọc ni 
	lông. Lúc này tôi mới hiểu, nó còn nhỏ như thế mà đã phải đi bán vé số phụ 
	giúp gia đình. Tôi thầm trách ba mẹ nó sao mà vô trách nhiệm quá, đành lòng 
	để một đứa trẻ đang tuổi ăn học thế này lang thang dưới trời mưa đi bán vé 
	số. Tôi liền hỏi: “ Vậy em không đi học hay sao mà đi bán vé số?” Ngước đôi 
	mắt non nớt nhìn tôi nó nói: “ Dạ… không. Đi học chắc là vui lắm hả chị?” 
	“Thế ba mẹ em đâu?” – Tôi lo lắng hỏi. Nó ngừng một hồi lâu rồi nói: “ Em 
	không có ba mẹ. Từ nhỏ em đã sống với nội rồi. Em thương nội lắm! Nội em 
	bệnh đã mấy tháng nay, em phải đi bán vé số kiếm tiền mua thuốc cho nội 
	uống”.Tự dưng tôi thấy lòng mình đau thắt lại, sống mũi mình cay cay khi 
	nghe những lời nói của trẻ con mà không hề trẻ con chút nào. Tôi thấy mà 
	thương con bé quá! Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó mà tôi nghẹn ngào hỏi: “ 
	Ước mơ của em là gì nào?”Con bé nhìn cọc vé số trên tay và nói: “ Em ước 
	…ngày nào cũng bán hết vé để có tiền chữ bệnh cho nội. Em ước… được có ba mẹ 
	để dắt em đi chơi công viên và em ước… mình được đi học như những đứa trong 
	xóm…” Những ước mơ rất đổi bình thường, giản dị, những điều mà lẽ ra một đứa 
	trẻ khi vừa mới sinh ra đã có. Nhưng với con bé thì lớn lao và xa vời quá! 
	Từng lời nói như từng mũi kim đâm vào trái tim tôi. Tự nhiên tôi thấy đau 
	lòng khi biết rõ sự bất hạnh của con bé. Mắt tôi nhòe đi và nhận ra rằng 
	mình đã may mắn hơn con bé biết chừng nào! Được đến trường như bao người 
	khác, có ba mẹ yêu thương, chiều chuộng, có bạn bè vui chơi, học tập. Những 
	điều đó tôi nghĩ hiển nhiên ai cũng có cả. Khi gặp con bé rồi tôi mới biết 
	xung quanh mình còn biết bao mảnh đời bất hạnh. Nhiều trẻ thơ đã phải sớm va 
	chạm với đời vì miếng cơm, manh áo, vì giấc ngủ chưa được tròn. Hạnh phúc 
	gia đình với con bé sao mà khó tìm quá!? Tương lai con bé rồi sẽ ra sao? 
	Cuộc đời con bé rồi sẽ như thế nào? Có ai bảo đảm cho con bé có được cuộc 
	sống no ấm, đủ đầy như bao trẻ khác? Làm sao biết đến ngày mai khi hôm nay 
	con bé vẫn còn là một đứa trẻ thơ dại lang thang giữa chợ đời, chưa tìm thấy 
	điểm tựa vững chắc của cuộc đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Nhìn sâu vào đôi mắt 
	ngây thơ đang ngơ ngác nhìn đời, tôi như thấy được cả một vùng trời mơ ước 
	của con bé. Có điều gì lớn lao đâu nhưng sao con bé tìm hoài không thấy? Em 
	như chú chim non bé nhỏ lạc vào khu rừng rộng lớn. Nhưng bằng sức lực bé nhỏ 
	ấy, con bé cố gắng vượt qua, tự tạo cho mình tấm áo giáp bề ngoài cứng rắn 
	để vươn lên bằng cả sự quyết tâm. Con bé không hề chán nản, than thân trách 
	phận mà ngược lại nó sống rất lạc quan và mạnh mẽ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Nó nhoẻn miệng cười 
	như muốn cảm ơn tôi thêm một lần nữa vì đã cho nó ăn tô hủ tiếu rồi vội vã 
	lao nhanh ra khỏi quán để bán cho kịp số vé còn lại. Trời đã tạnh mưa từ lúc 
	nào.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif">Dáng nó nhỏ bé chen 
	vào dòng người qua lại. Với những bước đi tập tễnh, chông chênh giữa cuộc 
	đời còn nhiều ngổn ngang ghềnh đá, rồi có lúc em vô tình vấp ngã, có ai dang 
	rộng vòng tay để nâng đỡ em? Tự chống chọi với đời, con bé sẽ đứng lên bằng 
	đôi chân của chính mình và bước tiếp trên con đướng phía trước với bao gập 
	ghềnh sỏi đá.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Nghĩ lại mình, tôi thấy mình tệ quá! Có những lúc gặp chút ít khó khăn trong 
	việc học, tôi đã bắt đầu nản chí như muốn buông xuôi tất cả. Giờ thì tôi 
	biết cuộc sống này ý nghĩa biết bao vì “ mỗi cuộc đời là một con đường. Con 
	đường mở ra không phải để ta an giấc hay nghỉ ngơi mà để ta bước đi trên 
	đó”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Mải mê với những dòng suy nghĩ, chợt nhìn về phía cuối đường, tôi chẳng thấy 
	con bé đâu nữa, chỉ còn nghe văng vảng bên tai tiếng rao ngày một xa dần: “ 
	Vé số đây! Vé số chiều sổ đây!…”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<b>
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	<a name="Một_câu_chuyện_đẹp_">Một câu chuyện đẹp</a></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Đây là một câu chuyện mà mẹ Teresa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh 
	hằng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Khi tôi dám nhận một người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng một 
	người đang cảm thấy chán nản, cô đơn, mặc cảm, lại là người muốn bước ra hè 
	phố. Đó là một người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn 
	để vượt qua những ngịch cảnh của cuộc đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú 
	vị và ấm áp biết bao.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ 
	đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc 
	ba người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường, nhưng mắt 
	người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi 
	và cô ta thốt lên “cảm ơn”, sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không 
	thể làm gì hơn nhưng tự hỏi lòng mình: “Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình 
	trạng giống như cô ta?”. Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản: </span>
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">“</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">Tôi 
	sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, tôi 
	sẽ nói tôi lạnh, đau đớn…”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của 
	mình. Cô ta chết với một nụ cười sung sướng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Sau đó, có lần tôi đón nhận một người đàn ông từ một ống cống, nửa người của 
	anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nhà, anh ta chỉ 
	nói: “Tôi đã sống như một con thú và tôi sắp chết như một thiên thần, đã 
	được yêu mến và chăm sóc”, sau đó anh chết vẫn với nụ cười trên môi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ 
	ai hay so sánh với điều gì. Như một thiên thần - giàu có về lòng thương, 
	tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một cơ may, hãy nắm lấy nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống rất đẹp, hãy chiêm ngưỡng nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một giấc mơ, hãy đón nhận nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một thử thách, hãy đáp ứng nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một trò chơi, hãy chơi với nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một gia tài, hãy giữ gìn nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một tình yêu, hãy thưởng thức nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một nỗi buồn, hãy vượt qua nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<font face="Arial,sans-serif"><span lang="EN-US">•</span></font><span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;"> 
	Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	<hr color="#000000" size="1">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-weight: 700">
	<a name="Chết_vì_con_chiên_">Chết vì con chiên</a></span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Vào&nbsp; buổi chiều ngày 5 tháng 9 năm 1793 một người khách qua đường dừng 
	chân&nbsp; hỏi một cô bé chăn chiên:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; - Em người làng nào?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Cô bé nhanh nhẹn đáp:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; -Em người làng Mayer.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	Người khách nói tiếp:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; - Em là người làng Mayer hả? Chú vừa chứng kiến cuộc hành quyết cha sở 
	của em. Ngài đúng là một vị thánh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Cha sở ấy chính là cha Joseph Herbert. Ngài bị chém đầu vì cương quyết 
	không chịu thi hành các chỉ thị của hiến pháp cách mạng 1789 tại Pháp. Cuộc 
	đời của cha Herbert quả là cuộc đời của vị mục tử gương mẫu. Cha là vị chủ 
	chăn của hết mọi người không trừ ai. Cha chia sẻ những lo âu cũng như niềm 
	vui của các con chiên bổn đạo. Vào các năm đói kém cha để ý giúp đỡ cách 
	riêng những gia đình nghèo. Những người dân trong làng đều hết mực khen ngợi 
	cha.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Khi cuộc cách mạng năm 1789 xảy ra, nhà nước cách mạng ban hành những chỉ 
	thị chống lại Đức Giáo hoàng và Giáo hội Công giáo, cha Herbert cương quyết 
	không thề hứa tuân theo các chỉ thị này. Cha nói: “Tôi chỉ thề hứa trung 
	thành với tổ quốc trong những gì thuần tuý thuộc lãnh vực trần gian mà thôi. 
	Tôi chỉ thề hứa trung thành với luật pháp quốc gia, khi nào luật pháp này 
	chính đáng, công bình và không trái với luật của Thiên Chúa cũng như luật 
	của Giáo hội hoặc luật tự nhiên”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Cha nói: “Tôi xin thề hứa trung thành với nước Pháp tổ quốc thân yêu của 
	tôi, nhưng tôi từ chối thề hứa cho phép nhà nước xen mình vào những việc 
	thuộc&nbsp; lãnh vực tinh thần và thiêng liêng. Đó là hai lãnh vực vượt trên 
	quyền hạn của mọi vua chúa trên trần gian này. Các việc thiêng liêng và tinh 
	thần chỉ thị thuộc quyền hạn của Giáo hội Chúa Ktiô mà thôi”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Giống như tất cả các linh mục chân chính của Giáo hội Công giáo Pháp thời 
	bấy giờ cha Herbert nhận định rõ ràng hiến pháp cách mạng 1789, trong điều 
	khoản nói về hàng giáo sĩ, chỉ nhằm tiêu diệt hàng giáo sĩ bằng cách cắt đứt 
	mối giây liên hệ giữa linh mục Pháp với Đức Giáo hoàng Rôma. Do đó, cha 
	Herbert không thể nào giơ tay thề hứa tuân theo hiến pháp. Vì làm như thế là 
	cha phản bội lương tâm của mình. Trong một lá thư viết cho Đức giám mục giáo 
	phận Lucon, Cha Herbert tuyên xưng lại lòng tin như sau:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; “Là con của tổ quốc và là công dân của xứ sở con luôn luôn trả lại cho 
	César những gì thuộc về César. Nhưng con không từ chối trả lại cho Thiên 
	Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa. Con không hề nao núng sợ hãi. Trong các 
	bài giảng con không hề giảng dậy điều gì trái với trật tự công cộng. Con chỉ 
	giảng những gì Chúa Giêsu đã dậy chúng ta trong Phúc âm của Ngài, cũng như 
	chỉ lặp lại các giáo huấn của Hội thánh truyền dậy trong các công đồng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Với tất cả những điều đó, con cảm thấy lương tâm được bằng an. Và con tin 
	tưởng rằng Thiên Chúa là vị thẩm phán chí công sẽ ban cho con ơn can đảm để 
	con quảng đại chết vì đức tin, nếu chính Ngài truyền cho con phải làm như 
	thế.”</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Rồi truyện gì phải đến đã đến. Cha Herbert bị vài bổn đạo của cha tố cáo 
	nên cha bị bắt giam. Cùng với việc bắt giam cha mất tất cả, mất quyền công 
	dân, mất quyền thi hành chức vụ linh mục và mất sức khoẻ. Cha bị ngược đãi, 
	Cha đã khẩn thiết xin những tên đao phủ của cha hãy hành quyết cha ngay 
	trước nhà thờ xứ đạo của&nbsp; cha.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Vài giờ trước khi bị chém đầu, cha Herbert đã viết là thư cuối cùng cho 
	người cháu gái của cha sống tại họ đạo Mayer. Cha viết:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; “Cậu hoàn toàn vô tội. Cậu chỉ chết vì đức tin. Cậu chết cho các bổn đạo 
	và chết vì các bổn đạo của cậu. Nhưng cậu thật lòng tha thứ cho những người 
	đã tố cáo cậu”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Cuối thư cha còn viết thêm:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; “Cháu hãy chuyển lời cậu chào thăm tất cả bổn đạo của cậu. Cậu đã chu 
	toàn phận vụ một chủ chăn. Cậu đã dâng hiến mạng sống mình vì đoàn chiên. Hy 
	vọng cái chết của cậu sẽ mang lại cho mọi người những hoa trái tốt đẹp dồi 
	dào. Hôm nay thứ năm cậu sẽ bị xử tử, nghĩa là chút nữa đây cậu sẽ chết”.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Chấp nhận bị con chiên phản bội và sẵn lòng chết vì đoàn chiên, gương cha 
	sở họ Mayer là phản ánh trung thực tình yêu của Chúa Kitô . Đấng đã tự hiến 
	mạng sống mình cho đoàn chiên qua cái chết trên thập giá.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<span lang="EN-US" style="font-family:&quot;Arial&quot;,&quot;sans-serif&quot;">
	&nbsp;&nbsp; Là những con chiên trong đoàn chiên Chúa, có lẽ đôi khi chúng ta không 
	khỏi buồn lòng và hoang mang ngán ngẩm trước cái cảnh mà có lần Chúa đã mô 
	tả trong sách tiên tri: người chăn chiên chẳng lo chăm sóc chiên mà chỉ tìm 
	tư lợi, chẳng bênh vực chiên mà khi đoàn chiên lâm nguy thì lại bỏ trốn... 
	Tuy nhiên chúng ta vẫn tạ ơn Chúa vì biết bao mục tử chân chính là những 
	hình ảnh sống động của Đấng Chăn chiên nhân lành, người đã đến cho chiên 
	được sống và được sống dồi dào.&quot;</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
	<i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Sưu tầm</span></i></p>
	</td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="http://tinmung.net/"><img border="0" src="../../_Images/LOGOtinmung-80.gif" width="80" height="48"></a></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager