File "Ngay-25-12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaVong/CauChuyenMuaVong/Ngay-25-12.htm
File size: 6.32 KiB (6476 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>&nbsp;Sự Hy Sinh Của Mason</title>
<base target="_self">
<meta name="description" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
<meta name="keywords" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
</head>

<body background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td colspan="2">
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Những Câu Chuyện Mùa 
			Vọng</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<b><font face="Arial" color="#0000FF">&nbsp;Sự Hy Sinh Của Mason<br>
			</font></b><font face="Arial" size="2">Ngày 25-12</font></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial" size="2"><i><strong style="font-weight: 400">
			Veneta Leonard</strong></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify" colspan="2">
		 <table width="86%" align="center" background="nen14.jpg" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" height="260">
			<tr>
				<td align="center" height="260" valign="top">
				<p class="style32" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;</p>
				<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;</td>
			</tr>
			</table>
			<div style="line-height: 150%" id="fontchu" align="justify">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font face="Arial">Đó là một buổi sáng Giáng Sinh, vàa năm đó, 
				Mason, đứa con trai duy nhất của tôi được mười ba tuổi. Tôi nuôi 
				nó một mình suốt mười năm trời nay. Chồng tôi bị mắc bệnh ung 
				thư khi Mason lên hai, và qua đời khi Mason lên ba. Những năm 
				tháng sau đó quả là gian nan và vất vả, nhưng con trai tôi và 
				tôi có sự gắn bó với nhau rất đặc biệt. Chúng tôi là bạn thân 
				của nhau, và con trai tôi là đứa trẻ quan tâm nhất, ân cần nhất 
				mà tôi biết. <br>
				Ở tuổi mười ba, mỗi tuần Mason nhận được năm đôla cho việc giữ 
				gìn phòng ngủ sạch sẽ và làm vài việc lặt vặt trong nhà. Mỗi lần 
				nhận tiền xong, nó nhảy lên chiếc xe đạp, phóng tới một cửa hiệu 
				gần nhà để mua kẹo hoặc cuốn tạp chí mới ra. Hình như nó không 
				biết tiết kiệm tiền, vì vậy khi Giáng Sinh sắp tới, nó không còn 
				gì để mua quà tặng người khác. Tôi chưa hề nhận món quà nào mà 
				nó đi mua ở cửa tiệm, chỉ toàn là do nó tự tay làm ở nhà. Bởi 
				vậy năm nay tôi chẳng chờ mong điều gì khác. <br>
				Sau khi Mason mở hết những gói quà của nó ra, nó cám ơn tôi, hôn 
				tôi thật mạnh rồi chạy nhanh vào phòng mình. Tôi tự hỏi tại sao 
				nó không muốn ở lại chơi với những món quà mà nó vừa nhận được. 
				Bận suy nghĩ, tôi giật mình khi Mason xuất hiện trước mặt tôi, 
				hai tay cầm một gói quà bọc giấy thật đẹp. Tôi cho rằng đó là 
				một đề án mà nó đã làm ở trường, và lần này tôi muốn biết nó đã 
				sáng tạo ra cái gì. Tôi yêu quý tất cả những món quà của nó, 
				cũng như yêu quý chính nó. <br>
				Trong hộp là một đôi găng tay da màu đen, đắt tiền và mới tinh, 
				bảng giá tiền vẫn còn đính vào đó. Vẻ mặt tôi lộ rõ nét bàng 
				hoàng. Nước mắt rưng rưng, tôi hỏi Mason lấy chúng ỏ đâu vậy. Nó 
				nói thật gọn: <br>
				- Con mua ở cửa hiệu. Chứ mẹ nghĩ ở đâu? <br>
				Tôi bối rối, vì tôi biết nó không có nhiều tiền như thế. Tôi hỏi 
				xem ai đã giúp nó mua đôi găng tay này, thì nó lắc đầu rồi ngẩng 
				cổ lên nói tự mua một mình. <br>
				Cuối cùng, tôi đã bắt buộc Mason giải thích ở đâu mà nó có tiền 
				mua quà cho tôi. Thì ra nó đã bán chiếc xa đạp mới của nó cho 
				một đứa bạn ở trường - chiếc xe mà nó nhận được vào dịp sinh 
				nhật cách đây hai tháng. <br>
				Tôi bật khóc khi nghĩ đến sự hy sinh của con trai. Qua dòng nước 
				mắt, tôi nói rằng đây là điều ân cần nhất mà nó hành động vì 
				tôi, nhưng tôi muốn lấy lại chiếc xe đạp cho nó. <br>
				Mason trả lời giản dị: <br>
				- Đừng, mẹ à. Bởi vì ba không còn sống với chúng ta nên chẳng có 
				ngày Giáng Sinh nào mẹ nhận được món quà ưng ý. Và cũng hiếm khi 
				mẹ mua quà đẹp cho bản thân. Con muốn tặng cái này cho mẹ. Chiếc 
				xe đạp cũ của con vẫn còn tốt lắm. Mẹ cứ giữ đôi găng tay đi, và 
				mỗi lần đeo vào tay, mẹ biết rằng con yêu mẹ. <br>
				Sáng hôm đó, hai mẹ con tôi đi lang thang bên nhau hàng giờ, và 
				tôi không hề rời đôi găng tay. Kể từ ngày đó, tôi thường xuyên 
				đeo đôi găng tay cho đến khi chúng bị thủng lỗ. Nhưng tôi vẫn 
				giữ chúng, cất trong ngăn tủ của tôi. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp 
				chúng và thế là nhớ đến sự hy sinh của Mason. Ngay lập tức, món 
				quà của tình yêu thương tràn ngập cõi lòng tôi - món quà của 
				buổi sáng Giáng Sinh năm đó - món quà không bao giờ phai tàn.
				</font></div>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="227">
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a><p>
	<font color="#00

PHP File Manager