File "Ngay-23-12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaVong/CauChuyenMuaVong/Ngay-23-12.htm
File size: 7.8 KiB (7989 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>&nbsp;Không Thể Đo Được Tình Yêu</title>
<base target="_self">
<meta name="description" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
<meta name="keywords" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
</head>

<body background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td colspan="2">
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Những Câu Chuyện Mùa 
			Vọng</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<b><font face="Arial" color="#0000FF">&nbsp;Không Thể Đo Được Tình 
			Yêu<br>
			</font></b><font face="Arial" size="2">Ngày 23-12</font></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial" size="2"><i><strong style="font-weight: 400">
			Quynh Thuc Tran, 10 tuổi</strong></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify" colspan="2">
		 <table width="86%" align="center" background="nen14.jpg" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" height="260">
			<tr>
				<td align="center" height="260" valign="top">
				<p class="style32" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;</p>
				<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;<p class="style28" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<img border="0" src="_Images/santa2_2.gif" width="83" height="83"><p class="style28" align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&nbsp;</td>
			</tr>
			</table>
			<div style="line-height: 150%" id="fontchu" align="justify">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font face="Arial">Hai! Chỉ còn hai tuần nữa đến Giáng Sinh vậy 
				mà quanh gốc cây thông chẳng có gói quà nào cả. Tôi đoán năm nay 
				gia đình tôi không đủ khả năng để mua quà. Tôi biết tất cả tiền 
				bạc đều dùng để thanh toán hóa đơn, tiền thuê nhà và mua thức ăn 
				cho gia đình. Tôi hiểu tầm quan trọng của điều đó. Nhưng dù sao 
				cũng sắp Giáng Sinh! <br>
				Nghĩ rằng mình có thể làm được một điều gì, tôi nhìn quanh 
				phòng, sục sạo vào những chỗ bí mật, xem mình có giấu tiền ở đâu 
				không. Sau đó, tôi vào phòng khách, lục lọi cả dưới nệm sa-lon. 
				Tôi lộn nguợc các túi quần và túi áo, hy vọng tìm được ít nhất 
				là mười đôla. Nhưng chỉ tìm được bảy. Tôi nghĩ thầm: Ôi, trời 
				ơi! Làm sao mình mua được năm phần quà với bảy đôla? Mua những 
				món rẻ nhất ở cửa hiệu Chín Mươi Chín Xu cũng không thể được.
				<br>
				Một tuần trôi qua nhưng chẳng có một món quà nào nằm nơi gốc cây 
				thông. Một hôm, trong bữa ăn trưa, tôi nghĩ đến chuyện hỏi cha 
				mẹ xem họ có quên ngày lễ sắp đến hay không, nhưng tôi quyết 
				định im lặng. Tôi biết tình cảnh khi không có tiền là như thế 
				nào rồi. <br>
				Đêm đó, tôi cầu xin rằng trong ngày Giáng Sinh, gia đình có thể 
				cho tôi một món quà đặc biệt, và chúng tôi có thể sống một cuộc 
				sống khá giả hơn - một cuộc sống không phải lo lắng về chuyện 
				tiền bạc. <br>
				Thời gian qua đi, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Để xua tan hình ảnh 
				món quà Giáng Sinh ra khỏi đầu óc, tôi quyết định đi chơi với 
				San, bạn tôi. Trong khi chúng tôi chơi đùa và trò chuyện, San 
				hỏi tôi có món quà nào chưa. Nếu nói &quot;chưa&quot; thì tôi cảm thấy 
				ngượng, vì vậy tôi nói là mình không biết chắc. Có lẽ không bao 
				lâu nữa tôi cũng sẽ có. <br>
				Tôi hỏi San: <br>
				- Còn bạn thì sao? <br>
				San trả lời với vẻ hào hứng: <br>
				- Nơi gốc thông có hơn mười gói quà đề tên tớ. <br>
				Tôi ngạc nhiên khi thấy nó có nhiều quà đến thế. May thay, lúc 
				đó tôi phải vào nhà để ăn tối, vì vậy tôi không phải chịu đựng 
				thêm cuộc trò chuyện đó nữa. <br>
				Trong suốt bữa ăn, tôi nhớ tới ông già Noel. Tôi nghĩ ông ấy sẽ 
				mang nhiều quà đến cho tôi và gia đình tôi. Chỉ còn bốn ngày nữa 
				là Giáng Sinh, vì vậy tôi quyết định mình phải ngoan ngoãn hơn. 
				Tôi phải cố tạo một ấn tượng tuyệt vời với ông già Noel! <br>
				Sáng hôm sau, tôi lập danh sách những món quà mà tôi muốn có. 
				Phần thời gian còn lại, tôi bận rộn phụ giúp gia đình và cố gắng 
				thật ngoan. Miễn tôi tin rằng thật sự có ông già Noel, thì tôi 
				biết ông ấy sẽ đến. <br>
				Đêm hôm đó, trước khi đi ngủ, tôi lại cần xin cho tôi và gia 
				đình tôi có quà. Rồi tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ về sự ích kỷ 
				của mình. Thế là, thay vì xin quà, tôi cầu nguyện cho tình yêu 
				và hạnh phúc, và tôi muốn có một gia đình thật tuyệt vời như thế 
				này mãi mãi. <br>
				Buổi sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm và cảm thấy lòng lâng lâng. 
				A, Giáng Sinh rồi! Tôi hồi hộp tới nỗi nhảy bộp ra khỏi giường 
				và đi thẳng tới cây thông Giáng Sinh. <br>
				Không có một món quà nào cả! <br>
				Lúc đầu, tôi cảm thấy buồn. Nhưng rồi tôi nhìn quanh, thấy gương 
				mặt của mọi người trong gia đình tôi đầy ắp yêu thương và hạnh 
				phúc khi họ chuẩn bị bữa điểm tâm Giáng Sinh đặc biệt. Ngay lúc 
				đó, tôi nhận ra chúng tôi thương yêu nhau biết bao nhiêu! <br>
				Tôi bắt đầu hiểu rằng ông già Noel đã mang đến cho tôi món quà 
				tuyệt vời nhất trong đời. Đó là tình yêu. Khi nghe cha tôi nói 
				&quot;Ba thương con&quot;, khi nghe mẹ tôi nói &quot;Mẹ thương con&quot;, khi biết 
				cha mẹ tôi luôn có mặt bên cạnh tôi, thì đó quả là món quà tuyệt 
				vời nhất mà tôi có được. <br>
				Hồi mới tám tuổi, tôi đã biết không thể đo tình yêu bằng những 
				món quà dưới gốc cây thông Giáng Sinh. Tình yêu là sức mạnh. 
				Tình yêu là điều đặc biệt. Miễn là chúng ta có tình yêu thương, 
				thì mỗi ngày sẽ là ngày Giáng Sinh đối với chúng ta. </font>
			</div>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="240">
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a><p>
	<font color="#008000" face="Arial" size="2"><b>Trang nhà</b></font></p>
			</center>
</td>
		<td width="215">
		 <p align="center"><a target="contents" href="../MuaVong_Listing.htm">
			<img border="0" src="../../LOGOtinmung2.gif" width="68" height="41"></a></p>
			<p align="center"><b><font face="Arial" size="2" color="#008000">Mùa 
			Vọng</font></b></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager