File "Ngay-12-12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaVong/CauChuyenMuaVong/Ngay-12-12.htm
File size: 7.89 KiB (8081 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>&nbsp;Thiên Thần Ở Giữa Chúng Ta</title>
<base target="_self">
<meta name="description" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
<meta name="keywords" content="Mủa Vọng Giáng Siinh">
</head>

<body background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td colspan="2">
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Những Câu Chuyện Mùa 
			Vọng</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<b><font face="Arial" color="#0000FF">&nbsp;</font></b><font face="Arial" color="#0000FF"><b>Thiên 
			Thần Ở Giữa Chúng Ta</b></font></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial" size="2">Ngày 12-12</font></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial" size="2"><i><strong style="font-weight: 400">Rita 
			Hampton</strong></i><strong style="font-weight: 400"> </strong>
			</font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify" colspan="2">
		 <table width="86%" align="center" background="nen14.jpg" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" height="260">
			<tr>
				<td align="center" height="260" valign="top">&nbsp;</td>
			</tr>
			</table>
			<div style="line-height: 150%" id="fontchu" align="justify">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font face="Arial">Tôi sinh ra trong một gia đình đông đúc, gồm 
				chín anh chị em, và chúng tôi ai nấy đều có gia đình, có con 
				cái. Vào mỗi tối Giáng Sinh, tất cả gia đình chúng tôi tụ họp ở 
				nhà người chị cả, tặng quà cho nhau, xem bọn trẻ diễn kịch vui 
				về ngày Giáng Sinh, ăn uống, ca hát và đón mừng ông già Nô-en 
				đến thăm. <br>
				Vào Giáng Sinh năm 1988, vợ chồng tôi có bốn đứa con. Peter mười 
				một tuổi, Leigh-Ann chín tuổi, Laura sáu tuổi và Matthew hai 
				tuổi. Khi ông già Nô-en tới, Matthew sà vào lòng ông ấy, và suốt 
				buổi tối, nó không nhường chỗ cho ai cả. Tối đó, bất cứ ai chụp 
				hình chung với ông già Nô-en đều phải chụp chung với bé Matthew.
				<br>
				Hầu như không ai trong số chúng tôi biết rằng những tấm hình 
				chụp với ông Nô-en và Matthew sẽ quý giá đến ngần nào. Năm ngày 
				sau Giáng Sinh, bé Matthew dễ thương của chúng tôi chết vì một 
				tai nạn ở nhà. Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng. May mắn thay, 
				chúng tôi nhận được nhiều sự nâng đỡ - từ gia đình và bạn bè - 
				mới có thể vượt qua đau khổ đó. <br>
				Tôi biết năm đầu tiên sau cái chết của người thân là năm khó 
				khăn nhất. Ta phải chịu đựng nhiều điều khi vắng mặt người thân 
				yêu đó. Tôi cũng vậy. Sinh nhật và những ngày lễ đặc biệt trở 
				nên buồn bã thay cho niềm vui. Khi chúng tôi đón mừng Giáng Sinh 
				đầu tiên không có Matthew, tôi cảm thấy khó hòa nhập vào tinh 
				thần ngày lễ. Và rồi, vào ngày 13 tháng Mười Hai, một chuyện kỳ 
				diệu xảy ra, nâng đỡ tinh thần chúng tôi khi chúng tôi nghĩ rằng 
				đó là điều không tưởng. <br>
				Chúng tôi vừa dùng xong bữa tối thì tiếng gõ cốc cốc nơi cửa 
				trước. Khi ra mở cửa, chúng tôi không thấy ai. Tuy vậy, trên 
				hàng hiên có một tấm thiệp mừng và một gói quà. Chúng tôi mở 
				thiệp ra đọc, biết rằng người gửi quà muốn ẩn danh và muốn động 
				viên chúng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này. <br>
				Trong gói quà là cuộn băng cát sét với những bài hát Giáng Sinh 
				được yêu thích nhất. Cuộn băng được bỏ trong một cây thông Giáng 
				Sinh nhỏ bằng giấy bồi. Tấm thiệp giới thiệu rằng đó là &quot;cây 
				thông giấy&quot;, một biến tấu của &quot;cây lê giấy&quot; trong bài hát &quot;Mười 
				Hai Ngày Giáng Sinh&quot;. <br>
				Chúng tôi nhìn nhau nghĩ: món quà này thật tinh tế, và sự ân cần 
				của &quot;chú lùn nhỏ&quot; khiến tôi vô cùng xúc động. Chúng tôi bỏ băng 
				vào máy cát-sét, và từng bài hát vang lên, tinh thần Giáng Sinh 
				bắt đầu sưởi ấm tâm hồn chúng tôi. <br>
				Từ đó, hàng loạt các món quà từ người ẩn danh gửi đến chúng tôi 
				- mỗi ngày một món quà cho đến tản ngày Giáng Sinh. Mỗi món quà 
				đều tuân theo chủ đề &quot;Mười Hai Ngày Giáng Sinh&quot; một cách sáng 
				tạo. Bọn trẻ nhà tôi rất thích món quà &quot;bảy con chim thiên nga 
				đang bơi.&quot; Đó là một cái gỗ đững những cục xà bông có hình dạng 
				thiên nga, cùng với xấp vé vào cửa một hồ bơi địa phương - khiến 
				bọn trẻ có thứ để mong đợi khi những ngày xuân ấm áp đến. Trong 
				món quà &quot;tám cô gái vắt sữa&quot; có tám chai sữa sôcôla được dán 
				những gương mặt bằng giấy, quấn tạp dề và đội mũ. Mỗi ngày là 
				một món quà đặc biệt. Món quà &quot;năm chiếc nhẫn vàng&quot; được gửi đến 
				đúng lúc chúng tôi dọn điểm tâm - đó là năm cái bánh vòng có màu 
				vàng mật lấp lánh với vẻ mời gọi. <br>
				Ngày nào chúng tôi cũng nhận được nhiều cú điện thoại của gia 
				đình, của hàng xóm, của bạn bè... hỏi han xem hôm đó chúng tôi 
				nhận được món quà gì. Chúng tôi cùng kinh ngạc, cùng cười khúc 
				khích trước tình sáng tạo và vẻ kỳ diệu mỗi khi nhận món quà ân 
				cần đó. Bị thu hút vào niềm phấn khích và sự tò mò muốn biết món 
				quà cùa ngày hôm sau là gì, hình như chúng tôi đã dần quên đi 
				nỗi buồn đau. Điều mà chú lùn nhỏ đã làm thật là diệu kỳ. <br>
				Từ đó, mỗi năm, khi chúng tôi trang trí cho cây thông Giáng 
				Sinh, chúng tôi treo lên đó các món quà đã nhận được, và cùng 
				nghe lại bài hát &quot;Mười Hai Ngày Giáng Sinh&quot;. Chúng tôi gởi lời 
				cám ơn &quot;chú lùn nhỏ&quot; - người mà chúng tôi nhận ra đó là Thiên 
				Thần Giáng Sinh của chúng tôi. Chúng tôi không phát hiện được 
				người đó là ai, mặc dù cũng có những nghi vấn. Thật ra chúng tôi 
				thích như vậy hơn. Nó mãi mãi là một điều diệu kỳ - mãi mãi bí 
				ẩn và thiêng liêng như lần Giáng Sinh đầu tiên. </font></div>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td width="227">
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a><p>
	<font color="#008000" face="Arial" size="2"><b>Trang nhà</b></font></p>
			</center>
</td>
		<td width="228">
		 <p align="center"><a target="contents" href="../MuaVong_Listing.htm">
			<img border="0" src="../../LOGOtinmung2.gif" width="68" height="41"></a></p>
			<p align="center"><b><font face="Arial" size="2" color="#008000">Mùa 
			Vọng</font></b></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager