File "YNghiaPSTheoVietDao.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaPhucSinh/TimHieu/YNghiaPSTheoVietDao.htm
File size: 18.7 KiB (19150 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Mùa Phục Sinh - Ý Nghĩa Phục Sinh Theo Việt Đạo</title>
<base target="_self">
<meta name="keywords" content="Mùa phục sinh, phuc sinh">


<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	page-break-after:avoid;
	text-autospace:none;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	color:blue; margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h3
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:13.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	font-weight:bold}
span.fullpost
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">MÙA PHỤC SINH</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font color="#0000FF">
			<span style="line-height: 115%; font-family: Arial; font-weight: 700">
			<span style="font-family: Arial; line-height: 115%; font-weight: 700">
			Ý Nghĩa Phục Sinh theo Việt Đạo</span><br>
			</span></font><font size="2"><span style="font-family: Arial">Nguồn 
			: Giáo Phận Thanh Hóa</span></font></p></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		 <p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Mầu nhiệm 
			Phục Sinh là một tín điều mà Giáo Hội Công Giáo (GHCG) đã xây dựng 
			Thiên Chúa Giáo trên nền tảng đó với Đức Tin từ trên 2000 năm nay. 
			Để từ đó giảng dạy cho tín hữu khắp nơi ý nghĩa Phục Sinh là sự chết 
			và sống lại của Chúa Kitô với mục đích chuộc tội và cứu rỗi nhân 
			loại, dựa trên Phúc Âm và các thư của thánh Phaolô (Actes des 
			Apôtres). Nên nếu ai tin vào việc Chúa Kitô chết và sống lại cho 
			mình thì coi như sẽ được cứu rỗi và sẽ được sống lại với Chúa đời 
			đời, như đã nói lên trong kinh Tin Kính (Credo).</span></b></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Ở đây, 
			tôi không có ý bàn luận về ý nghĩa Phục Sinh theo thần học dưới cái 
			nhìn của GHCG coi Chúa Kitô là một Ngôi Vị thứ hai tức là (Đức Chúa) 
			Con của (Đức Chúa) Cha xuống thế làm người để chịu khổ hình bị đóng 
			đinh và bị chết trên thập tự, rồi sau ba ngày đã sống lại. Nhưng qua 
			bài viết này tôi chỉ mạo muội góp một vài ý về nghĩa Phục Sinh dưới 
			cái nhìn của Việt Đạo còn gọi là Việt Nho.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Với 
			nền tảng của Việt Đạo theo nhân sinh và vũ trụ quan, con người là 
			Một với Trời Đất Vũ Trụ Vạn Vật hữu hình và vô hình (thiên địa vũ 
			trụ vạn vật nhất thể). Nhất Thể đó còn gọi là Tạo Hoá, là Thượng Đế, 
			là Chúa, là Allah, là Chân Lý, là Ngọc Hoàng Vô Cực Đại Thiên Tôn 
			hay bất cứ danh từ nào mà con người bất cứ ở đâu dùng để ám chỉ và 
			tôn xưng Nhất Thể đó. Vì Nhất Thể là mọi vạn vật, mọi tính chất, mọi 
			màu sắc, mọi trạng thái, mọi hình dáng, mọi mùi vị, mọi phương cách, 
			mọi ngôi vị, mọi chủng tộc, v.v... Nên có thể nói Nhất Thể là cái 
			khối vũ trụ <b>Hữu</b> hình lộ ra trước mắt, mà cũng là cái khối <b>
			Vô</b> hình con mắt chẳng thấy đâu, nghĩa là Không mà vừa là Có, là 
			Ngôi vị và vừa không Ngôi vị như khi nói hai chữ Thiên Chúa thì Chúa 
			là ngôi Vị và Thiên tức là không còn ngôi Vị. Đó là <b>Nguyên Lý 
			biến dịch và bất dịch của Càn Khôn</b>, là quy luật tất yếu tiến hoá 
			siêu việt <b>tự</b> nhiên mà <b>dĩ</b> nhiên mọi người bất cứ màu da 
			chủng tộc nào cũng phải dựa vào (dĩ) tuân theo và <b>đương</b> nhiên 
			là mọi người bất cứ ở đâu trên trái đất cũng đều có thể cảm nghiệm 
			để chứng nghiệm, như ban ngày thì sáng ban đêm thì tối, nên đâu có 
			cần phải tin hay phải chứng minh theo kiểu khoa học!</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Chính 
			vì là <b>Nguyên Lý</b> bất di bất dịch nghĩa là đúng <b>tự</b> nhiên 
			ngay từ nguyên thủy thì <b>dĩ</b> nhiên đó là quy luật tất yếu của 
			Càn Khôn thì <b>đương</b> nhiên (tất) là Đạo, là Chân Lý, là Thượng 
			Đế, là Chúa Tể Càn Khôn, là Ngọc Hoàng Thượng Đế, là Ông Trời, 
			v.v... chớ còn ai vô đây nữa!? Cho nên mình muốn kêu là Ông Trời hay 
			Bà Trời hay Ông Chúa Bà Chúa thì cũng là Thiên Chúa với Ngôi Vị mà 
			cũng không Ngôi Vị. Vì đó là tính chất của Chân Lý, của Thượng Đế, 
			của Chúa Tể Càn Khôn,... vừa tất biến mà bất biến, vừa không mà có, 
			vừa tròn mà vuông,... hay nói kiểu Việt Nho là &quot;âm trung hữu dương 
			căn, dương trung hữu âm căn&quot;. Hay nói tóm tắt như Kinh Dịch là &quot;nhất 
			âm nhất dương chi vị Đạo&quot;, với âm là Không và dương là Có hay âm là 
			Vô vi còn dương là Hữu vi, hay âm là đêm và dương là ngày,... hay 
			nói sao cũng được miễn là có cặp &quot;âm dương&quot; và sắp đúng vị trí &quot;âm 
			dương&quot; như em trên anh dưới, vợ trước chồng sau, nhà trước nước 
			sau,... thì mới đúng là Đạo! Vì tính chất của Đạo cũng là &quot;thiên địa 
			vị yên, vạn vật dục yên&quot; nghĩa là Trời Đất có đặt đúng chỗ (thuận 
			thiên) thì mọi vật mới được dưỡng nuôi, thì đó mới là Đạo, là Chân 
			Lý. </span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Vì vậy 
			quan niệm Thượng Đế hay Thiên Chúa với Việt Đạo hoàn toàn đúng nghĩa 
			với những danh từ tiếng Việt như tiểu hồn, tiểu ngã hay tiểu linh 
			quang là con người tức &quot;nhân&quot;, và Đại Hồn, Đại Ngã hay Đại Linh 
			Quang là Cha Trời tức Thiên cũng còn gọi là Tâm là Tính. Cho nên chỉ 
			khi nào con người tiểu hồn trở thành Đại Hồn, Đại Ngã thì mới có Tâm 
			Linh, tức là đã thành Nhân, thành Thánh, thành Thần thì mới là Linh! 
			Vì vậy mà người mình hay nói thuộc lòng hay viết tự động những chữ 
			như &quot;thiên tính&quot;, &quot;nhân tính&quot;, &quot;đại ngã&quot; hay &quot;tâm linh&quot;,... mà không 
			hề nghĩ thấu đó là chiều kích vô biên của nghĩa Đạo, là nghĩa Thượng 
			Đế là Thiên Chúa&nbsp;! Cho nên mình chỉ có quan niệm giới hạn theo đầu 
			óc hẹp hòi của mình rồi đóng khung Thiên Chúa như &quot;superman&quot; nhập 
			thể qua con người biết rao giảng Tin Mừng, làm nhiều phép lạ, rồi để 
			bị bắt bị xử, bị vác thập tự, bị đóng đinh, bị chết trên thánh giá, 
			để chuộc tội mình, để sau ba ngày sống lại rồi sau đó hiện ra với 
			thánh nữ Madalêna, với các thánh tông đồ, và có lần hiện ra nói với 
			thánh Tôma là: <i>&quot;... phúc cho ai không thấy mà tin&quot;</i> 
			(Jn.20,29), để chứng minh Ngài là Chúa và để bảo mình tin vào Ngài 
			để mai mốt mình chết rồi được sống lại như Chúa để sống với Chúa 
			trên Thiên Đàng.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Hiểu 
			như vậy là tại vì mình chưa có Minh Triết, để đừng nói là bị nhồi 
			sọ, nên mình chưa hiểu nguyên lý Thái Cực phân định ra Lưỡng Nghi, 
			có âm có dương, rồi phân tán ra vạn triệu, rồi vạn triệu quay về có 
			Một, Một này lại sẽ tiếp tục phân chia ra mỗi sự, mỗi vật, một sứ 
			mạng, một ý nghĩa, để tiếp tục liên kết biến hoá rồi tiến hoá quay 
			về có Một, không bao giờ ngừng! Hay nói theo Việt Đạo &quot;nhứt bản tán 
			vạn thù, vạn thù quy nhứt bản&quot;, tức Thượng Đế nắm cả guồng máy âm 
			dương của Càn Khôn. Thiên Chúa là âm, là dương, và không âm, không 
			dương cùng một lúc, là ngôi Vị và không ngôi Vị cùng một lúc. Hiểu 
			được như vậy mới gọi là Minh Triết, vì Minh Triết là sự hiểu biết 
			thông suốt thấu triệt, không bị hạn hẹp bởi một điều gì! Như &quot;ba&quot; 
			ngày sau sống lại đó là ý nghĩa &quot;Ba Ngôi&quot;, là Thái Cực với Lưỡng 
			Nghi tức &quot;Tam Tài&quot; là nghĩa &quot;Thiên-Nhân-Địa&quot; mà cũng là ý nghĩa <b>
			Nhân Chủ</b> vì con người đã <b>Tự</b> mình biết (tri) nối lại 
			(hành) được hai cực Âm với Dương, Trời với Đất, Tròn với Vuông, Tiên 
			với Rồng, Thủy với Hoả, Không với Có, Chân với Giả, Sống với Chết, 
			v.v... để Dung, để Hoà, để <b>Thành</b> Nhân.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Cho 
			nên với Minh Triết, cái chết và sự sống lại của Chúa Kitô cũng nói 
			lên ý nghĩa (tôn giáo) con người giống như Chúa tức vừa là người vừa 
			là Chúa, nên từ đó tiếng Việt mới nói con người có <b>Nhân Tính</b>, 
			vì Nhân là người và Tính là Trời, như sách Trung Dung có câu: &quot;Thiên 
			Mệnh chi vị Tính&quot; dịch nghĩa &quot;mệnh Trời là Tính&quot;. Hay nói cách khác 
			Nhân Tính tức là Tính Bản Nhiên của Trời nơi con người mà Việt Nho 
			đã định nghĩa con người là &quot;giao chỉ&quot; của đức Trời và Đất: &quot;nhân giả 
			kỳ thiên địa chi đức&quot;. Như đã nói Âm Dương bao hàm Trời Đất, thiên 
			hạ, nội ngoại, Không Có, hư Vô diệu Hữu, thiện ác, động tĩnh, v.v... 
			đó là <b>Tính</b> bất di bất dịch của quy luật tất yếu tiến hoá và 
			siêu việt của Càn Khôn, của Thiên Chúa mà con người được tạo thành 
			bởi Thiên Tính đó. Hay còn có thể nói con người với Càn Khôn Vũ Trụ 
			là một cơ thể mà con người chính là trái tim: &quot;nhân giả kỳ vũ trụ 
			chi tâm dã&quot;.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">&quot;Quả 
			thật đó là một thuyết vũ trụ tạo thành đầy lương tri với tính chất 
			nhân chủ: con người tự &quot;xếp đặt&quot; vũ trụ để dành cho mình một chỗ 
			đứng quan trọng. Xa biết bao với vũ trụ tiền chế ngoài quyền lực con 
			người theo kiểu thần thoại, thiếu sự tham dự của con người (thiên 
			khởi), cũng không còn là một vũ trụ quan suy diễn từ một số yếu tính 
			đời đời bất biến (địa khởi) nhưng là một quan niệm nhân sinh thuận 
			lợi cho cuộc sống của con người trong đó con người giữ vai trò then 
			chốt quen gọi là <i>&quot;vũ trụ chi tâm&quot;</i> (trái tim của vũ trụ). Và 
			đó là điểm then chốt trong Nhân Chủ, và cũng là điểm đã bị quên 
			lãng, nên gọi là vong thân. Khi nói vong thân là nói vong đi, quên 
			mất, đánh mất chiều kích bao la nọ. Nói <i>&quot;vũ trụ chi tâm&quot;</i> thì 
			nghe có vẻ vu khoát. Con người bé nhỏ làm sao dám tự phụ có chiều 
			kích vũ trụ. Đây là điều mới nghe có vẻ nghịch lý, cùng lắm là một 
			lối nói khoa đại của văn chương. Sự thật lại không phải văn chương 
			mà là một sự thực cao cả hơn hết, quan trọng hơn hết mà triết học 
			trung thực có sứ mạng phải làm cho con người nhận thức ra chiều kích 
			vô biên đó cũng như nuôi dưỡng cho chiều kích đó lớn lên mãi, lớn 
			tới cái mức của vũ trụ. Lúc ấy mới là Người lưỡng thê có hai đời 
			sống: một cuộc sống tiểu ngã ai cũng thấy cũng lo, còn một cuộc sống 
			nữa thuộc Đại ngã còn cần phải nuôi dưỡng hơn. Đó mới là việc tối hệ 
			trọng vì khi thành công trong việc lớn này thì việc nuôi dưỡng đời 
			sống tiểu ngã sẽ trở nên dung dị như một hoa trái tất nhiên sẽ nẩy 
			ra từ cái gốc Đại ngã kia.&quot; (Nhân Chủ, Kim-Định) </span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Vì 
			vậy, ý nghĩa Phục Sinh dưới cái nhìn Minh Triết của Việt Đạo nói lên 
			bản chất Thiên tính nơi Nhân tính con người, đó là bản chất Thiên 
			Chúa, bản chất Thượng Đế mà con người phải sống quy về (nội tâm) để 
			trở về với chính mình, để được biết thật chiều kích vô biên của 
			Thượng Đế nơi mình hầu thưởng thức với Thượng Đế Hạnh Phúc vĩnh cửu. 
			Cho nên muốn sống cái Nhân Tính đó thì phải biết Phục Sinh tức là 
			phải biết làm cho tâm mình trống rỗng như Trống Đồng, như cái mộ 
			trống của Chúa (với khăn liệm đã xếp lại) là ý nghĩa &quot;lắng đọng&quot; của 
			tâm hồn không còn vướng víu bất cứ gì,&nbsp;tức là phải thực hiện &quot;tứ vô&quot; 
			như Khổng Tử, nghĩa là:</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- <b>
			Vô ý</b>: không bám vào ý niệm kiểu duy lý hay ý thức hệ.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- <b>
			Vô tất</b>: không bám vào tất định kiểu tất mệnh hay những điều tất 
			nhiên kiểu bằng chứng khoa học.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- <b>
			Vô cố</b>: không cố chấp nhưng theo thuyết tuỳ thời.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">- <b>
			Vô ngã</b>: không bám vào tiểu ngã, ích kỷ, hẹp hòi,... nhưng ráng 
			vươn lên Đại Ngã Tâm Linh.</span></p>
			<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Như 
			vậy mới có thể thông giao hoà hợp để là Một với Chúa, là Thượng Đế, 
			là Đại Ngã Tâm Linh. Đó mới là ý nghĩa thành Nhân, thành Thánh: 
			&quot;thành giả thánh dã&quot;. Vì Thánh Nhân chính là người đã hiện thực được 
			đầy đủ Nhân Tính. Mà <b>Nhân Tính đích thực thì cao cả vô cùng</b>, 
			cho nên Việt Nho nói thêm là &quot;chí thành như thần&quot;.</span></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial">
			Tóm lại, cái chết và sự sống lại của Chúa chính là ý nghĩa tiến hoá 
			siêu việt giữa hai trạng thái Hữu vi và Vô vi theo Chân Lý Hằng Hữu 
			là Nhất Thể, là MỘT quy luật bất di bất dịch của Càn Khôn. Nên cái 
			chết và sự sống lại của Chúa cũng là ý nghĩa cho cái chết và sự sống 
			lại của con người, là ý nghĩa tiếp tục tiến hoá để trở về với chính 
			mình, tức là trở về với bản Tính Thiên Chúa nơi mình, để sống làm 
			Một với Chúa và như Chúa là Thượng Đế, là Chân Lý. Vì &quot;Chơn Lý là 
			cái khối tròn vô biên, đời đời xoay quanh Nó, luôn luôn tự nhìn Nó, 
			tự sống với Nó, tự học hỏi Nó, tự lo tìm thấy biết Nó đời đời, để 
			đời đời không bao giờ Nó tự đánh mất Nó&quot; (KTC). Đó là ý nghĩa Phục 
			Sinh dưới cái nhìn Việt Đạo.</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></center>
</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager