File "CuocCachMangDiaVi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaChay/TuanThanh/SuyNiem/ChanDungConNguoi/CuocCachMangDiaVi.htm
File size: 19.68 KiB (20155 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Chân Dung Con Người</title>
<base target="_self">
<meta name="keywords" content="tuần thánh, tuan thanh, mua chay, mùa chay, suy niem, suy niệm, chan dung con nguoi">

<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	page-break-after:avoid;
	text-autospace:none;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	color:blue; margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
h3
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:13.5pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	font-weight:bold}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body background="../../../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Chân Dung Con Người<br>
			</font></b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">(<i>Suy 
			niệm Tuần Thánh, Mùa Chay</i>)</span></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" class="MsoNormal" align="right">
			<font color="#0000FF" face="Arial"><b>&nbsp;Rửa Chân: Cuộc Cách Mạng Địa 
			Vị</b></font></p>
			<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" class="MsoNormal" align="right">
			<b><i><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial">Lm An Thanh, 
			DCCT</span></i></b></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		 <p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif"><strong>Thứ Năm Tuần Thánh</strong></font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Ma quỷ đã gieo vào lòng Giu-đa, con 
			ông Si-môn Ít-ca-ri-ốt, ý định nộp Đức Giê-su. Đức Giê-su biết rằng: 
			Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà 
			đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, nên trong một bữa ăn, Người đứng 
			dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức 
			Giê-su đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn 
			thắt lưng mà lau.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Vậy, Người đến chỗ ông Si-môn Phê-rô, 
			ông liền thưa với Người: &quot;Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con 
			sao? &quot; Đức Giê-su trả lời: &quot;Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, 
			nhưng sau này anh sẽ hiểu.&quot; Ông Phê-rô lại thưa: &quot;Thầy mà rửa chân 
			cho con, không đời nào con chịu đâu! &quot; Đức Giê-su đáp: &quot;Nếu Thầy 
			không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy.&quot; Ông 
			Si-môn Phê-rô liền thưa: &quot;Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những 
			chân, mà cả tay và đầu con nữa.&quot; Đức Giê-su bảo ông: &quot;Ai đã tắm rồi, 
			thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh 
			em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu! &quot; Thật vậy, Người 
			biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: &quot;Không phải tất cả anh em đều 
			sạch.&quot;</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Đức 
			Giê-su mặc áo vào, về chỗ và nói: &quot;Anh em có hiểu việc Thầy mới làm 
			cho anh em không? Anh em gọi Thầy là &quot;Thầy&quot;, là &quot;Chúa&quot;, điều đó phải 
			lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là 
			Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho 
			nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã 
			làm cho anh em (Ga 13, 2-15)</font></p>
			<h3 style="margin-left: 0; margin-right: 0; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif" size="3">Rửa Chân: Cuộc Cách Mạng Địa 
			Vị</font></h3>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Việc Chúa Giêsu rửa chân cho các Tông 
			đồ là cuộc cách mạng địa vị. Cách mạng theo một nghĩa nào đó là phá 
			hủy, là làm biến mất thực tại cũ.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif"><strong>1. Thầy mà rửa chân con sao? 
			Không đời nào con chịu !</strong></font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Phêrô thấy Chúa cởi áo ngoài, khoát áo 
			người phục vụ mang nước tới bên mình đã biết thầy Giêsu muốn gì, nên 
			ông đã cự tuyệt. Ông phản ứng như thế vì trong lẽ tự nhiên của các 
			nền văn hóa Đông cũng như Tây, Nam cũng như Bắc, chỉ có trò rửa chân 
			cho thầy chứ không có chuyện thầy rửa chân trò. Nghịch đạo ! Ngay 
			những người ngang hàng với nhau, cũng không rửa chân cho nhau, mà 
			chỉ có những người nhận mình trong vai trò nô lệ hay tôi tớ với một 
			người nào đó, thì mới cuối xuống rửa chân cho chủ mà thôi.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Phải chăng Chúa Giêsu muốn Phêrô và 
			các Tông đồ làm chủ, còn chính Ngài trở nên nô lệ? Hy vọng không 
			phải thế !</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Trong đời sống thường những việc sạch 
			sẽ, được nhiều người chú ý là những việc quan trọng, phải có những 
			người xứng đáng l<span lang="EN-US">à</span>m. Còn những việc thấp 
			hèn như dọn rác, phân chó ngoài đường thì ai làm cũng được, hoặc giả 
			tìm người xứng hợp thì đó là những người tôi tớ, kẻ ăn người ở. 
			Những vị đã làm cha mẹ có một kinh nghiệm khác hẳn, nhất là các bà 
			mẹ, việc dọn <span lang="EN-US">vệ</span> sinh cho trẻ sơ sinh khi 
			chúng phóng uế thường do chính người mẹ làm. Một số gia đình có gia 
			nhân, nhưng người mẹ thường vẫn dành làm (ý tưởng này cha Micaen Hưu 
			Phú, CSsR, hay chia sẻ). Việc này tuy là một việc không sạch sẽ, 
			danh giá gì, nhưng lại là việc quan trọng, nếu làm không khéo, không 
			cẩn thận thì có thể làm tổn thương con trẻ. Từ kinh nghiệm đó của 
			các bà mẹ, chúng ta thấy việc phục vụ như thể tôi tớ, nhưng vẫn 
			không phải là tôi tớ, và có những việc coi ra thấp hèn, nhưng chủ 
			vẫn phải làm chứ tôi tớ không được đụng đến. Đó là tình yêu, là 
			trách nhiệm của mẹ dành cho con, của Thầy Giêsu dành cho Phêrô và 
			các Tông đồ.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Nhưng Phêrô cũng như chúng ta đã không 
			thấy việc rửa chân là cách Thầy Giêsu biểu lộ tình yêu, biểu lộ 
			trách nhiệm của Ngài với những kẻ đi theo đến cùng (x. Gioan 17).</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Cách Phêrô từ chối chỉ cho chúng ta 
			thây Phêrô không muốn đảo lộn một trật tự trên dưới đã có từ lâu, và 
			cách nào đó, trong nhóm 12, trật tự cũng đã được Chúa Giêsu thiết 
			định cách mặc nhiên. Nếu đồng ý để Thầy Giêsu rửa chân, có nghĩa là 
			Phêrô phải bắt chước Thầy rửa chân cho hai anh em Giacôbê và Gioan, 
			những tay muốn phỏng địa vị thủ lãnh của ông sao (x. Mt 10, 35-40; 
			Mt 20, 20-23) ? Và đâu chỉ có những người ở đây - nhóm 12 - còn cả 
			nhóm 72 và đoàn lũ dân chúng đông đúc nữa? Một chút biện minh cho 
			Phêrô rằng không phải không muốn làm, nhưng đông quá làm sao phục vụ 
			hết, nên tốt nhất là Chúa đừng bầy ra trò này, đừng rửa chân cho con 
			– Phêrô !</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif"><strong>2. Nếu Thầy không rửa chân cho 
			anh, anh sẻ không được thông dự với Thầy !</strong></font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Chúa Giêsu có vẻ không bận tâm đến lo 
			lắng của Phêrô, nên đã nói rõ ngay giá trị của việc mình làm, và do 
			đó, nếu không chấp nhận để Chúa rửa chân, Phêrô coi như “ra rìa”, 
			không thuộc về Chúa nữa. Lưu ý, cho đến lúc này Phêrô cũng chưa hề 
			nghĩ đến thuộc về một Giêsu bị đóng đinh, mà chỉ mới dừng lại ý nghĩ 
			thuộc về một Messia giải phóng dân tộc như bao nhiêu người Do Thái 
			khác.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Phêrô đã kịp tĩnh ý, nhưng rồi lại xin 
			cái vượt quá nhu cầu: “Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, 
			mà cả tay và đầu con nữa” (Ga 13, 9).</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Việc thông dự với Chúa Giêsu đối với 
			Phêrô lúc này rất quan trọng, nên có vẻ bất cứ điều kiện gì Chúa 
			muốn Phêrô “cũng chiều”. Nhưng như những lần trước, Phêrô vẫn cứ 
			hành động như thể có một ơn nào đó từ trên ban (x. Mt 16, 17; Mc 9, 
			6) còn con người thật thì không thông hiểu hết điều mình nói, việc 
			mình làm (x. Mt 16, 22).</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif"><strong>3. Anh em có hiểu việc Thầy 
			làm?</strong></font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Hiểu quá đi chứ ! Nhưng có vẽ cái hiểu 
			chỉ mới ngoài da, tức là từ nay mình - Phêrô và các Tông đồ - phải 
			hầu hạ anh em mình như những tôi tớ hầu hạ chủ. Nói cái hiểu chỉ mới 
			ngoài da có phần hơi xúc phạm đến các đấng bậc, nhưng thực tế cho 
			thấy, nếu chỉ dừng lại ở lời khuyên này của Thầy Giêsu thì các môn 
			đệ chỉ làm việc phục vụ kiểu Thứ Năm Tuần Thánh và một năm một lần 
			trước mặt giáo dân ở giữa nhà thờ mà thôi, rồi sau đó đâu lại vào 
			đó, tức là vẫn cha-con, chủ-tớ theo một trật tự có từ ngàn đời. Một 
			người “con” tuổi hơn gấp hai lần “cha”, đợi cả buổi sáng vẫn không 
			được cha tiếp ban phép giải tội chỉ với hai lý do : hôm nay không 
			phải ngày giải tội (công khai), và cha đang bận “chat – tán ngẫu 
			trên internet” (không công khai).</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Khi việc phục vụ chỉ còn được nhìn đơn 
			giản như là một công việc thì có nguy cơ người thi hành sẽ rơi vào 
			tình trạng công chức hóa. Hình như cũng đã có ai nói “linh mục là 
			một nghề”, tức là một hoạt động kiếm sống ! Nghề kiếm sống thì có 
			thể tranh thủ để làm sao có thể tạo thu nhập nhiều, nhanh và nhất là 
			không mất giờ vào việc không tăng thu nhập. Nghe nói nhiều anh chị 
			em Việt kiều ở Hải Ngoại vất vả, vì phải cùng làm một lúc hai ba
			<span lang="EN-US">“</span>job<span lang="EN-US">”</span>, để có thu 
			nhập trang trải tại chổ, còn có tiền gởi về quê, và cũng có chút 
			chút biếu các cha.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Khi thiết lập việc phục vụ trong Hội 
			Thánh, Thầy Giêsu không muốn nó là công việc, không muốn nó là cơ
			<span lang="EN-US">hội</span> kiếm sống, mà muốn nó là dấu chỉ Thiên 
			Chúa yêu nhân loại (x. Ga 3, 16), tự hiến vì yêu (x. 1Cr 11, 23-26) 
			và là dấu hiệu để nhận ra ai là tông đồ, ai không là tông đồ của 
			Thầy Giêsu (x Ga 13, 35). Tiếc rằng trong tổ chức của Hội Thánh, 
			nhất là ở Việt Nam, hiện nay, các linh mục được nuôi sống bằng bổng 
			lễ, nên dù muốn dù không cũng rất dễ bị/được nhìn linh mục như một 
			công việc, tế lễ như một dịch vụ, và như thế nguy cơ dần dần đánh 
			mất đi lý tưởng là dấu chỉ yêu thương của Thiên Chúa cho nhân loại 
			rất lớn.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Nhớ những năm sau 30/04/1975, những 
			người lãnh đạo cộng sản cũng học theo Công giáo gọi nhau hay tự nhận 
			về mình bằng danh hiệu “đầy tớ” nhân dân, nhưng không có ơn Chúa, 
			nên từ từ bỏ dần. Bây giờ chạy theo xu hướng kinh tế, nơi nào hoặc 
			ai có khả năng thì đã trở thành các đại gia đỏ với đủ thứ tôi tớ 
			phục dịch ngay trong tư gia, còn nơi nào không có cơ hội, hay chính 
			các cán bộ ấy bất tài thì lấy lại kiểu cách quan tri huyện xưa là 
			phụ mẫu của dân như câu chuyện Tắt đèn của nhà văn gô Tất Tố kể vậy. 
			Có dịp tiếp xúc với nhiều chủ tịch xã, huyện ở một số vùng sâu vùng 
			xa, nhiều lần trong những dịp đó, các cán bộ ấy nói xa gần với tôi 
			rằng: Khi đến nhà con (giáo dân) thì khách (các linh mục không có hộ 
			khẩu) phải biết chào hỏi cha mẹ (chính quyền) mới phải lẽ. Những bắt 
			bẻ, gây khó khăn như thế, nhiều lúc các cán bộ đã tự vượt qua luật 
			của quốc gia cho phép để lên án người thì hành đúng luật mà không 
			đúng ý mình là “vi phạm pháp luật”. Làm việc với họ, nhiều lúc tôi 
			cảm giác mình đang làm việc với “tà quyền” chứ không phải “chánh 
			quyền”.</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Nhiều giáo dân nguội lạnh tâm sự rằng 
			họ muốn gặp Chúa trong Giáo hội, nhưng chỉ thấy những cản trở, hiện 
			họ đang thấy dấu hiệu Chúa trong các Hội thánh Kitô khác ngoài Công 
			giáo. Có thể đó là những người đứng núi này trông núi kia, nhưng về 
			phía chúng ta, chúng ta có cảm thấy mình phần nào đó cũng hơi giống 
			cán bộ, là bắt đầu tin nhiều hơn vào của cải vật chất, tranh thủ làm 
			giàu hơn và nhất là xa dần việc cậy dựa ơn Chúa trong việc cúi xuống 
			phục vụ không?</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">Một lần sau khi chia sẻ Lời Chúa trong 
			thánh lễ, chỉ có linh mục và tu sĩ tham dự, về đời sống khó nghèo và 
			phục vụ, một linh mục trẻ nói với tôi:</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">-&nbsp;&nbsp; &nbsp;Tôi đồng ý với cha rằng chúng ta 
			phải là người phục vụ dân Chúa cách vô điều kiện, nhưng cha cũng 
			phải nói cho giáo dân biết linh mục không chỉ là người phục vụ, mà 
			còn là Cha !</font></p>
			<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial,sans-serif">-&nbsp;&nbsp; &nbsp;Vâng, lạy cha ! Có bao giờ giáo 
			dân dám coi cha là người tôi tớ phục vụ đâu ?</font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		 <p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 10px; margin-bottom: 0">
			<b><span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Mục Lục:</span></b></p>
			<ol start="1" type="1" style="margin-bottom: 0cm">
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="HamTienNenPhanBoi.htm">
				<span style="color: blue">Ham Tiền Nên Phản Bội</span></a></span></li>
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="TuTinNenPhanBoi.htm">
				<span style="color: blue">Tự Tin Nên Phản Bội</span></a></span></li>
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="NgoanCoNenPhanBoi.htm">
				<span style="color: blue">Ngoan Cố Nên Phản Bội</span></a></span></li>
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="CuocCachMangDiaVi.htm">
				<span style="color: blue">Rửa Chân: Cuộc Cách Mạng Địa Vị</span></a></span></li>
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="TinhTrangSong.htm">
				<span style="color: blue">Thịt Và Máu Hòa Với Nhau: Tình Trạng 
				Sống</span></a></span></li>
				<li class="MsoNormal" style="line-height: normal">
				<p style="margin-top: 6px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">
				<a style="color: #0000FF; text-decoration: none; text-underline: single" href="DoiThoaiVoiTC.htm">
				<span style="color: blue">Đối Thoại Với Thiên Chúa Về Cái Chết 
				Của Chúa Giêsu</span></a></span></li>
			</ol>
</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></center>
</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager