File "TuTinNenPhanBoi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/MuaChay/SuyNiem/TuTinNenPhanBoi.htm
File size: 16.17 KiB (16556 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Tâm Tình Mùa Chay - Tam Tinh Mua Chay</title>
<base target="_self">
<meta name="keywords" content="Tâm Tình Mùa Chay - Tam Tinh Mua Chay">

<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	page-break-after:avoid;
	text-autospace:none;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Arial","sans-serif";
	color:blue; margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td colspan="2">
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Suy niệm mùa chay</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
			<p class="MsoNormal" align="center" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<b><font face="Arial" color="#0000FF">&nbsp;Bài 38: Tự Tin Nên Phản Bội</font></b></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			&nbsp;</p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<font face="Arial" size="2">gpphanthiet.com</font></p></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify" colspan="2">
		 <div id="news_detail">
			<div class="bodytext">
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">Khi 20 tuổi, 
				bạn của anh tôi đưa cho tôi quyển sách nhỏ bìa cứng có tựa đề 
				“Đường hy vọng” của đức cố hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn 
				Thuận. Trong 1001 điều ngài đã viết, có điều này: “Mỗi ngày khi 
				con thức dậy, con hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa hôm nay xin cho 
				con bớt tin con đi một chút, để con tin Chúa thêm một chút”. Một 
				người trí thức bậc nhất trong giới trí thức Công giáo Việt Nam 
				mà chỉ viết được như thế thì không đáng quan tâm. Điều bực bội 
				đó theo tôi một thời gian dài cho đến khi tôi được biến đổi. Lúc 
				ấy tôi cảm thấy để viết ra được câu đó, Đức Hồng y Thuận đã phải 
				hết sức trung thực với chính mình, ý thức rõ thân phận của mình 
				qua bao thăng trầm của cuộc đời, với những dự phóng vĩ đại của 
				mình bổng chốc trở thành chiếc lá khô cho gió thổi bay; với bao 
				điều ước muốn chẳng bao giờ mình làm được. Và đức hồng y cũng 
				phải cấm rể sâu cây hy vọng của đời mình vào Chúa thì mới có thể 
				viết được như thế. Như vậy tự tin tốt hay xấu, có cần hay không 
				cho cuộc sống của chúng ta?</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;Tự tin là tốt 
				hay là xấu không quan trọng, có cần cho con người hay không còn 
				tùy mỗi gian đoạn sống của từng người. Nhưng có điều chắc chắn 
				là không ai trong chúng ta có thể tự tin một cách tuyệt đối và 
				luôn luôn. Tự tin ở mức độ cao nhất có thể là tự tin cách anh 
				dũng, tức là người đó hành động mà không sợ hãi gì ngay cả khi 
				lao mình vào vùng tối, chưa rõ kết cục sẽ ra sao để đạt được 
				thành công. Nhưng có chắc khi khởi đầu công cuộc đó, những người 
				đó đã thực sự tự tin như thế, hay chỉ đơn gian là liều, vì rơi 
				vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Một liều, mà hai cũng liều. 
				Nếu không liều thì mất tất cả, hoặc thân bại danh liệt. Cấp độ 
				tự tin thứ hai là tin vào người khác, nhưng hành động theo cung 
				cách và sáng kiến riêng của mình. Đây là tình trạng 50/50, vừa 
				tự tin vào mình vừa tin người khác. Một con người quân bình và 
				không tôn giáo sẽ hành động như thế, nhưng trong thực tế, tình 
				trạng 50/50 này chỉ có ở mức khởi đầu, còn dần già về sau hoặc 
				phải chuyển sang cấp độ “liều” như đã nói hoặc phải theo cấp độ 
				“lụy” như sẽ nói. Cấp độ thứ ba là tự tin lệ thuộc. Lạ kỳ ! Đã 
				tự tin mà lại lệ thuộc, nghĩa là sao? Tức là một việc sắp làm 
				tôi chẳng hề biết, một điều sắp nói tôi chẳng hề hay, nhưng có 
				người, có tổ chức đã chuẩn bị sẳn mọi điều từ trước cho tôi rồi. 
				Khi cần phải làm, những người được giao trách nhiệm sẽ khơi lên 
				tính sỹ nơi tôi, thuyết phục tôi bằng mọi cách từ lý tưởng cho 
				đến một bảo đảm về vật chất và thậm chí buộc tôi phải hành động, 
				nếu không tôi phải chết. Những việc tôi làm và lời tôi nói được 
				mọi người đón nhận như chính tôi là tác giả chứ không phải tôi 
				bị sai khiến, rồi với sự tương tác tích cực của người đón nhận 
				làm cho tôi ảo tưởng là tôi đang tự tin làm việc mình cần làm. 
				Câu chuyện ông bà Adam-Eva ăn trái cấm là tự tin ở cấp độ lệ 
				thuộc. Satan không chỉ chuẩn bị cho con người việc khước từ Lời 
				Thiên Chúa để ăn trái cấm mà thôi, mà còn chuẩn bị đẩy con người 
				vào cảnh sống nô lệ cho satan và lệ thuộc tội lỗi. Nhưng khi cám 
				dỗ con người, con rắn không hề hé lộ sự lệ thuộc này, mà chỉ mở 
				ra cho con người thấy một con đường thênh thang và hoành tráng. 
				Từ nay con người là Chúa của mình cùng muôn vật và thậm chí đến 
				một lúc nào đó còn có thể là Chúa của Thiên Chúa nữa. Khi hái, 
				trao cho nhau và ăn trái cấm con người bắt đầu thấy mình đang 
				làm một hành động “tự tin” !</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;Rồi cứ đà tự 
				tin đó, con người bị đẩy đến tình trạng tội lỗi ngập đầu ngập 
				cổ. Cộng thêm một chút tự ái vặt, con người cắn răng chịu chết 
				chìm trong tội lỗi mà không muốn đưa tay cho Chúa cứu. Thật ra 
				cũng có nhiều người đưa tay cho Chúa cứu, nhưng trong số đó, rất 
				nhiều người đã không được cứu. Chẳng phải vì Chúa không muốn, 
				nhưng vì họ muốn Chúa cứu họ theo kế hoạch của họ, mà họ có kế 
				hoạch gì đâu, mọi kế hoạch đó là âm mưu của ma quỷ mà thôi. 
				Giuđa được tác giả Tin Mừng Gioan mô tả ở chương 13, từ câu 21 
				đến 30 là thế. Cũng như Phêrô, Gioan, Giacôbê, cũng như Anđrê, 
				Philipphê, Batôlômêô… Giuđa Iscariôt là một môn đệ của Chúa 
				Giêsu. Anh đã đi theo thầy Giêsu, vì tin Giêsu là Đấng Mêssia, 
				tức là Kitô là đấng giải phóng Israel. Đúng vậy, Chúa Giêsu là 
				thế ! Nhưng suốt hành trình ba năm ròng rã bôn ba trên mọi nẻo 
				đường Palestin, Giuđa đã không thấy thầy Giêsu hành động như anh 
				dự kiến, thậm chí đôi lúc còn có cảm giác thầy Giêsu không nhưng 
				không phải là thủ lãnh giải phóng dân tộc mà còn giao du, làm 
				cầu nối cho ngoại bang. Trong đầu của Giuđa - không chỉ mình anh 
				đâu, mà đa số dân Do Thái lúc đó - nghĩ Đấng Mêssia phải là một 
				người quy tụ dân chúng, khởi nghĩa chống lại quân Roma, để giành 
				lại độc lập và quyền cai quản xứ sở cho người Do Thái. Thế mà 
				Chúa Giêsu đã không hành động theo cách Giuđa nghĩ. Khi dân 
				chúng muốn tôn Chúa Giêsu làm vua, sau khi đã được Ngài cho ăn 
				no nê nhờ chỉ năm chiếc bánh và hai con cá, thì Chúa Giêsu lại 
				xua các đồ đệ qua sông, còn Ngài trốn lên núi cầu nguyện. Khi 
				người lính của một viên quan lớn Roma bệnh nặng, đúng ra đó phải 
				là cơ hội ngã giá để đòi quyền lợi cho dân Do Thái thì Chúa 
				Giêsu chỉ đơn giản chữa lành cho người bệnh một cách vô điều 
				kiện. Chúa Giêsu lại còn làm gương mù gương xấu cho dân khi bảo 
				Phêrô lấy tiền trong miệng con cá nộp thuế cho cho ngoại bang. 
				Chúa Giêsu hành động không như một người Do Thái ái quốc bình 
				thường, Chúa Giêsu không phải là Mêsia như Giuđa tưởng.</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;Giuđa thất 
				vọng vì đã tin vào một thầy Giêsu như thế, nên anh đã tự cứu 
				mình, và gỡ gạt cho nổi thất vọng của mình bằng cách đi bán 
				Chúa. Tự tin của Giuđa là tự tin lệ thuộc vào một cách thức giải 
				phóng dân tộc đã được lập trình trước đó vài trăm năm, từ khi 
				người Do Thái bị mất nước vào tay Babylon. Chỉ có đánh và tiêu 
				diệt người khác mới là giải phóng. Khi sự lệ thuộc đó lại được 
				khoát lên trên mình một chiếc áo tự tin nữa thì nó sẽ trở thành 
				một sự điên loạn, ma đôi khi chúng ta gọi là cuồng tín. Nhiều 
				người, nhất là các bạn trẻ, đặt vấn đề với tôi rằng: Chúa có 
				thật sự yêu thương chúng ta không? Chúa có hành động vì hạnh 
				phúc của con không? Tôi trả lời: - Có, có nhiều !</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;- Nói như cha 
				như vậy, còn gì để nói ? Một bạn đã bẻ lại như thế. Tức bạn ấy 
				hỏi tôi, nhưng bạn ấy đã có câu trả lời, và bạn ấy chỉ muốn tôi 
				trả lời như đáp án của bạn ấy. Nhưng bạn ấy quên rằng, nếu trả 
				lời như đáp án ấy thì bế tắc, vì đáp án đó sai. Y như Giuđa vậy! 
				Giuđa đã có một kế hoạch riêng về lộ trình cứu độ của Thiên Chúa 
				nơi Chúa Giêsu, và anh muốn Thiên Chúa và Đức Giêsu của Thiên 
				Chúa phải thực hiện theo kế hoạch đó. Nếu không thì anh sẽ từ 
				chối, không công nhận đó là Đấng Mêssia, đó không phải là kế 
				hoạch của Thiên Chúa. Chúng ta bảo đi theo Chúa, nhưng chúng ta 
				muốn làm thầy, muốn dạy Chúa, muốn làm thủ lãnh ép Chúa phải làm 
				theo ý mình. Rõ ràng chúng ta đã tin mình hơn tin Chúa. Chúng ta 
				tin vào kế hoạch đen tối của sự dữ đã xâm nhập vào chúng ta 
				nhiều hơn tin vào Ánh sáng trần gian là Chúa Giêsu. Trên các báo 
				Việt Nam vào đầu năm 2008, được biết khoảng bảy tám năm trở lại 
				đây, mỗi năm ở Nhật Bản có 30 ngàn người tự tử. Thấy con số mà 
				sợ ! Mà hình như ở Việt Nam mình tình trạng cũng không khá hơn. 
				Theo số tiếp nhận cấp cứu ở một bệnh viện cấp huyện, thì tuần 
				nào cũng có người nhập viện vì lý do tự tử. Tuần ít là hai ca, 
				tuần nhiều lên đến tám hay mười ca. Nếu chỉ tính trung bình mỗi 
				tuần bốn ca, thì tại một bệnh viện huyện đó, một năm đã tiếp 
				nhận ít nhất 200 trường hợp tự tử. Nếu tất cả mọi nơi ở Việt Nam 
				đều như thế thì con số người tự tử hàng năm có thể lên tới 
				60.000 trường hợp. Ước mong điều đó đừng xảy ra ở quê hương 
				chúng con, Chúa ơi, mặc dù điều đó đã là một thực tế.</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;Vì sao người 
				ta tự tử? Vì quá tin vào mình, và khi không thể tự cứu vãn tình 
				thế nữa, nên đã tự tử. Một thiếu nữ đã tin mình đủ sức hấp dẫn 
				để giữ người yêu ở mãi bên mình, nhưng khi sự thật được hé mở, 
				người đan ông mình tưởng đã thu tóm được con tim rồi lại vẫn 
				đang dành tình yêu dạt dào cho người khác. Một người vợ chồng 
				chết, thủ tiết nuôi con ăn học và thành tài. Bà tin người con 
				mãi mãi là chổ dựa cho mình, nhưng khi người con lập gia đình, 
				bà mẹ mới vỡ lẽ ra, con trai không phải là chổ dựa như mình hằng 
				tin tưởng, mà ngược lại trong mắt vợ chồng chúng, mình chỉ là 
				một bà già ăn bám khó tính, nên đã tự tử. Một trường hợp khác 
				thật sự gây ngạc nhiên cho tôi, đó là một cháu bé 9 tuổi. Đi học 
				bị cô mắng trước mặt bạn, chiều về lấy thuốc rầy của ba uống để 
				tự tử. Sự tự tin đến hủy hại mình và tiêu diệt người khác đã 
				được nhồi nhét trong nền giáo dục kỳ cục của chúng ta. Họ dạy từ 
				trẻ em đến người lớn phải cảnh giác với mọi người, kể cả cha mẹ, 
				anh chị em, hay đồng chí của mình. Ai cũng có thể trở thành kẻ 
				thù. Rồi khi quân địch tấn công ta một, ta tiêu diệt lại được 
				gấp 10 thì đó là chiến công phải ăn mừng. Một nền giáo dục không 
				dạy học sinh biết tín nhiệm và tin tưởng người khác. Đúng như 
				cha Rey Mermet đã viết trong tác phẩm Tin, hành trình khám phá 
				lòng tin : «Người ta không thể sống, nếu như không có niềm tin 
				!» Và niềm tin đó sẽ không còn tự đặt ở nơi mình hay một ai khác 
				ngoài Chúa Giêsu. Đức giáo hoàng Benedicto XVI đã nói trong 
				thông điệp mới nhất của ngài Về niềm hy vọng Kitô giáo : người 
				ta đã ra hư đốn vì đã sống không hy vọng, không có Chúa trên đời 
				này. Giuđa cứ mãi tự tin, cứ mãi bám vào dự phóng và phương thế 
				của thế gian, nên đã không thấy Chúa, đã không muốn đón nhận con 
				đường cứu độ của Chúa trong Đức Giêsu. Còn chúng ta thì sao ? 
				Chúng ta tự hào vì mình không bao giờ vong thân, vì luôn tự tin 
				ở mình hay hạnh phúc vì nhờ tin tuyệt đối vào Chúa mà đang cất 
				lời tôn vinh Người ?</font></p>
				<p style="text-align: justify"><font face="Arial">&nbsp;Xin Chúa 
				Giêsu đừng dừng lại ở bên ngoài chúng con, mặc dù lòng chúng con 
				chưa thật dành trọn cho Chúa. Xin Chúa Giêsu đừng thờ ơ với 
				chúng con, dù chúng con chưa bận tâm đến Ngài. Xin Chúa Giêsu 
				đừng bỏ con, nhưng dạy con yêu mến Ngài và đưa con vào niềm tin 
				duy nhất mang danh Ngài, ơ Giêsu ! Chúa con !</font></div>
			<p style="text-align: right"><font face="Arial"><strong>Nguồn tin:
			</strong>liengiaositusi.com </font></div>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a><p>
	<b><font face="Arial" color="#0000FF" size="2">Trang nhà</font></b></p>
			</center>
</td>
		<td>
		 <p align="center"><a target="_top" href="../MuaChay_INDEX.htm">
			<img border="0" src="../../LOGOtinmung2.gif" width="61" height="41"></a></p>
			<p align="center"><b><font face="Arial" color="#0000FF" size="2">Mùa Chay</font></b></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager