File "Model.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/Holiday/Christmas/Model.htm
File size: 11.44 KiB (11712 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>

<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Merry Christmas and Happy New Year</title>
<base target="_self">
<meta name="description" content="Merry Christmas and Happy New Year">
<meta name="keywords" content="merry christmas, giang sinh, giáng sinh, noel">
</head>

<body background="../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" cellpadding="0" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		 <p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
			<font face="Verdana" size="4" color="#006666">Những Câu Chuyện Giáng 
			Sinh</font></b></p>
			<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font color="#0000FF" face="Arial"><span style="font-size: 12pt">QUẢ 
		TRỨNG PHỤC SINH </span></font></b></p>
			<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
			<i><font face="Arial" size="2">Sưu tầm</font></i></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		 <p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><font face="Arial">Chỉ 
			còn một tuần lễ nữa đến ngày Phục Sinh thì rađiô bắt đầu phát thông 
			báo. Ngày nào Ashley - con gái năm tuổi của tôi - và tôi cũng lắng 
			nghe các thông tin cập nhật về cuộc thi tìn kiếm quả trứng Phục Sinh 
			sắp diễn ra tại các công viên nhỏ trong khu vực chúng tôi. <br>
			<br>
			Sau khi nghe thông báo nhiều lần, Ashley bắt đầu van nài tôi dẫn nó 
			đi tham gia cuộc thi tìm kiếm trứng vào cuối tuần tới. Trong thâm 
			tâm, tôi biết những cuộc thi như thế này có thể làm cho bọn trẻ thất 
			vọng. Trong cuộc thi, có quá nhiều đứa trẻ giành nhau tìm kiếm những 
			quả trứng, thì việc Ashley không tìm ra quả trứng nào là điều dễ 
			hiểu thôi. Tuy nhiên, tôi không muốn mình là nguyên nhân làm con bé 
			thất vọng, nên tôi mỉm cười, đồng ý dẫn nó đi với hy vọng rằng 
			Ashley có thể tìm ra được ít nhất là một quả trứng. <br>
			<br>
			Thứ Bảy đến, chúng tôi lái xe tới công viên và Ashley tuyên bố nó sẽ 
			là đứa giỏi nhất. Trong bãi đậu xe, đám trẻ tham gia cuộc thi đứng 
			lố nhố. Hoảng hốt trước cảnh hỗn loạn đó, tôi chợt nghĩ tới việc 
			quay xe trở về nhà trong lúc Ashley hớn hở nhảy ra khỏi chỗ ngồi. 
			Tay cầm cái rổ, con bé hăng hái bước vào cuộc thi. Hầu như nó chẳng 
			ngã lòng chút nào trước đám đông đang nhốn nháo. <br>
			<br>
			Trong khu vực tổ chức cuộc thi có tiếng loa thông báo. Họ nói rằng, 
			sáng hôm đó, Chú Thỏ Phục Sinh đã giấu hàng trăm quả trứng, và bên 
			trong mỗi quả trứng chứa đựng một sự bất ngờ. Ánh mắt Ashley sáng 
			ngời lên khi nó tưởng tượng tới kho báu mà nó tìm thấy trong những 
			quả trứng đặc biệt đó. <br>
			<br>
			Tôi nhìn quanh bãi đất trống được căng dây thừng - dành riêng cho 
			cuộc thi - và dễ dàng nhìn thấy nhiều quả trứng nằm lăn lóc trên mặt 
			đất. Để đảo bảo cuộc thi hoàn toàn công bằng, bãi đất trống được 
			chăng dây thừng và chia thành nhiều ô khác nhau, mỗi ô dành cho một 
			độ tuổi riêng biệt. Khi tiếng còi cất lên và sợi dây thừng được hạ 
			xuống, đám trẻ chạy vào bãi đất trống và lượm thật nhanh những quả 
			trứng mà chúng có thể nhìn thấy. Sau khi cuộc thi chấm dứt, bọn trẻ 
			lại băng qua bãi đất trống để trở về chỗ cũ. <br>
			<br>
			Nét thất vọng hiện rõ trên gương mặt của những đứa trẻ không lượm 
			được quả trứng nào. Nhiều nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên gương mặt 
			của nhựng đứa trẻ lượm được trứng. Tôi tìm kiếm Ashley trong đám 
			đông, tự hỏi có phải nó đang nhập bọn cùng với đám trẻ ra về với cái 
			rổ không. Tôi hy vọng trái tim nó không cảm thấy đau khổ lắm trước 
			điều đó. <br>
			<br>
			Thế rồi tôi bắt gặp Ashley đang tung tăng chạy về phía tôi. Cái rổ 
			vẫn không rời khỏi tay nó. Tôi thở ra nhẹ nhõm vì thấy nó nhe răng 
			cười thật tươi. Nó chìa cái rổ ra khoe, và tôi đếm được ba quả trứng 
			ở trong rổ. Con bé ngồi phịch xuống bãi cỏ, cầm lên một quả trứng và 
			vặn mở nó ra. <br>
			<br>
			Trong quả trứng cái là vé tặng một bữa ăn tại cửa tiệm McDonald. 
			Ashley sung sướng reo lên, không cần biết điều gì nằm trong hai quả 
			trứng còn lại. Thế rồi mẹ con tôi quyết định lái xa tới cửa tiệm đó 
			ăn trưa. <br>
			<br>
			Khi Ashley lắc quả trứng thứ hai, nó kêu lóc ca lóc cóc. Và bí ẩn 
			được giải đáp ngay khi vài đồng xu bằng vàng của cửa tiệm Pizza lăn 
			ra khỏi quả trứng bằng nhựa. Ashley ngước cặp mắt van nài lên nhìn 
			tôi và hỏi rằng chúng tôi có thể tới đó sau khi kết thúc bữa ăn tại 
			McDonald được không. Tôi gật đầu đồng ý, và nó hớn hở mở tiếp quả 
			trứng thứ ba. <br>
			<br>
			Tôi nghĩ, sẽ không còn điều gì tuyệt vời hơn hai bất ngờ trên cho 
			tới khi tôi tận mắt nhìn một vật nằm trong quả trứng thứ ba. Đó là 
			cái vé mua đồ chơi miễn phí trị giá năm mươi đô la tại cửa tiệm Toys 
			&quot;R&quot; Us! <br>
			<br>
			Ashley đã thắng giải độc đắc! <br>
			<br>
			Con bé nhảy loi choi lên vì xúc động - đúng như tôi dự đoán. Nhưng 
			cho tới khi chúng tôi ngồi vào trong xe, tôi mới biết rằng niềm vui 
			của con gái tôi chẳng phải là do nó trúng thưởng đâu. <br>
			<br>
			Ashley hỏi tôi: <br>
			<br>
			- Mẹ ơi, trên đường về nhà. mẹ ghé vào khu thương mại được không?
			<br>
			<br>
			Tôi cho rằng nó muốn sử dụng cái vé mua đồ chơi miễn phí nên gật đầu 
			đồng ý. Vừa gài dây lưng an toàn cho nó, tôi vừa hỏi nó mua món đồ 
			chơi gì. <br>
			<br>
			Ashley trả lời: <br>
			<br>
			- Mẹ ơi, con không muốn mua đồ chơi cho con đâu. Con muốn mua đồ 
			chơi cho một thiên thần . <br>
			<br>
			Tôi ngạc nhiên hỏi lại: <br>
			<br>
			- Một thiên thần à? <br>
			<br>
			Tôi không hiểu con bé muốn nói gì. Và ngay lúc đó, tôi nhớ đến điều 
			đã xảy ra trong suốt mùa Giáng Sinhn trước. <br>
			<br>
			Mùa Giáng Sinh năm ngoái, Ashley và tôi cùng đi mua sắm tại một khu 
			thương mại. Chúng tôi tới gần một cây thông khổng lồ đứng sừng sững 
			giữa đại sảnh, với những thiên thần bằng giấy treo trên các cành 
			cây. Trên mỗi thiên thần có viết tên của một đứa trẻ. Ashley hỏi 
			tôi, những cái tên đó để làm gì. Tôi giải thích rằng, đôi khi ông 
			già Nô-en không thể đến thăm hết các đứa trẻ được, ông bèn gởi tên 
			những đứa trẻ đó tới Đội quân Cứu tế. Họ viết tên của chúng lên các 
			thiên thần rồi treo trên cây thông đặc biệt này. Bằng cách đó, mọi 
			người có thể giúp đỡ ông già Nô-en và gởi quà đến cho những đứa trẻ 
			có tên trên các thiên thần. Cây thông này được gọi là Cây Thiên 
			Thần. <br>
			<br>
			Ashley nghe giải thích xong, cứ đứng chôn chân nhìn thân cây khổng 
			lồ với những cái tên được treo lủng lẳng trên đó. Nghĩ rằng mình đã 
			thỏa mãn sự tò mò của con bé, tôi lôi nó đi chỗ khác để tôi có thể 
			nhanh chóng tìm kiếm những món đồ cần thiết đã được tôi ghi đầy đủ 
			trong tờ giấy nhỏ. <br>
			<br>
			Tối hôm đó, trước khi lên giường ngủ, Ashley muốn biết chuyện gì xảy 
			ra cho những thiên thần không được bất cứ ai tặng quà. <br>
			<br>
			Tôi giải thích rằng, Đội quân Cứu tế sẽ cố gắng tìm mọi cách để mỗi 
			đứa trẻ đều được ông già Nô-en đến thăm vào đêm Giáng Sinh. Con bé 
			nhắm mắt lại rồi thiếp dần vào giấc ngủ. <br>
			<br>
			Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã chấm dứt, thế mà giờ đây, nhiều tháng 
			sau, tôi mới biết con gái tôi không hề quên chuyện những cái tên 
			trên Cây Thiên Thần. Tôi tấp xe vào lề đường và nhìn sâu vào đôi mắt 
			của đứa con gái nhỏ đang ngồi bên cạnh tôi. Dẫu hình hài bé nhỏ, 
			lòng thương cảm của nó đối với người khác thật lớn lao. Tôi giải 
			thích cho nó biết rằng Cây Thiên Thần chỉ xuất hiện vào mùa Giáng 
			Sinh mà thôi, còn lúc này mới chỉ là Phục Sinh. Không có thiên thần 
			nào vào mùa này trong năm cả. <br>
			<br>
			Ashley ngồi lặng thinh trong giây lát rồi nhìn tôi, hỏi: <br>
			<br>
			- Mẹ ơi, chúng ta có thể để dành số tiền này cho tới Giáng Sinh được 
			không? <br>
			<br>
			Tôi trả lời: <br>
			<br>
			- Được. Và chúng ta sẽ làm cho một đứa trẻ nào đó vô cùng sung 
			sướng! <br>
			<br>
			Tôi nhìn vẻ kích động trên gương mặt Ashley và nhận ra rằng, từ bấy 
			lâu nay, tôi có thói quen là ngày Giáng Sinh chỉ biết mua quà tặng 
			cho gia đình và bạn bè, trang hoàng nhà cửa, chế biến món ăn lạ cho 
			bữa tối Giáng Sinh mà thôi. Giờ đây, đứa con gái năm tuổi của tôi 
			cho tôi biết rằng, Giáng Sinh còn là dịp để giúp đỡ những người kém 
			may mắn hơn. Lòng thương cảm của nó giúp tôi nhận ra ý nghĩa thật sự 
			của tinh thần ngày Giáng Sinh <br>
			<br>
			Mùa Giáng Sinh tới, tôi và Ashley lái xe tới khu thương mại vào đúng 
			ngày đầu tiên Đội quân Cứu tế dựng Cây Thiên Thần khổng lồ giữa đại 
			sảnh. Chúng tôi nhanh chóng chọn hai thiên thần - một cho Ashley và 
			một cho tôi - và với nụ cười tươi rói nở trên gương mặt, chúng tôi 
			bắt đầu chuyến mua sắm đặc biệt. <br>
			<br>
			Kể từ tháng Mười Hai năm đó, chúng tôi khởi xướng lên một truyền 
			thống về Giáng Sinh. Và truyền thống đó được bắt nguồn bởi cuộc thi 
			tìm quả trứng Phục Sinh, bởi đứa con gái nhỏ có tấm lòng thương 
			người bao la rộng lớn. </font>
</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		 <center>
   <a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></center>
</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager