File "NamthanhlinhmucNiemhyvong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIAOHOI/NamLinhMuc/tin moi ve nam linh muc/NamthanhlinhmucNiemhyvong.htm
File size: 24.99 KiB (25589 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<style>
<!--
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0mm; margin-right:0mm; margin-top:0mm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0mm; margin-right:0mm; margin-top:0mm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
margin-left:0mm; margin-right:0mm; margin-top:0mm}
p
{margin-right:0mm;
margin-left:0mm;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}
@page Section1
{size:210.0mm 842.0pt;
margin:20.0mm 20.0mm 20.0mm 20.0mm;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Model</title>
<base target="main">
</head>
<body>
<table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFE6">
<!-- MSTableType="nolayout" -->
<tr>
<td bgcolor="#bdf3fd" height="29">
<p style="text-align: center"><font size="4" color="#FF0000"><b>
NĂM LINH MỤC</b></font></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="right"><i>Nguồn: tgpsaigon.net</i></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<h2 class="title" align="center"><font color="#0000FF">Năm Thánh Linh
mục: Niềm hy vọng</font></h2>
</td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<div class="content">
<div class="field field-type-text field-field-noidungbaiviet">
<div class="field-items">
<div class="field-item odd">
<font size="4">
<img border="0" src="PICTURE/jesus-in-light.jpg" width="178" height="192" align="left">Một
Linh Mục người Pháp vừa chịu chức, sau những ngày lễ mở
tay thật sốt sáng, cha đã cùng các hướng đạo viên về
vùng quê. Cha con vác Balô đạp xe đến một xứ có tiếng là
khô khan nguội lạnh. Vừa dựng trại ở bìa rừng, cha con
vào gặp cha sở xin dâng lễ tại nhà thờ. Cha xứ nói: Tốt
lắm. Tân linh mục hỏi: Thưa cha, nhà tạm có đủ Mình
Thánh Chúa cho các em chịu lễ không? Cha xứ nói: Không,
cha ơi, từ 10 năm nay, khi con về đây, không một ai chịu
lễ cả. Xin cha lấy bánh lớn chia cho các em. Sau đó, cha
và các em quây quần dâng lễ, hát kinh thật sốt sáng. Cha
xứ qùy lặng lẽ và tâm hồn xúc động mạnh. Đã mười năm
qua, cha chưa thấy một thánh lễ nào sốt sáng như thế.
Lúc lễ xong, tân linh mục mới ngạc nhiên thấy cha xứ quỳ
xuống dưới chân mình. Ngài nói: Xin cha giải tội cho
con. Mười năm qua, con đã lỗi đức tin, đức cậy và đức
mến. Hôm nay được chứng kiến và tham dự thánh lễ, nhờ ơn
Chúa con lấy lại niềm HY VỌNG đã bị chôn vùi.</font><p>
<strong><font size="4">1. Gương sáng</font></strong></p>
<p><font size="4">Niềm hy vọng của chúng con ở nơi Danh
Chúa. Mỗi người Kitô hữu đều đã lãnh nhận ánh sáng của
Chúa Kitô trong ngày chịu phép Rửa Tội. Ánh sáng đó phải
được tỏa lan ra chung quanh để mọi người nhìn thấy mà
ngợi khen Thiên Chúa. Anh em linh mục chúng ta phải là
ánh sáng trong đêm tối, là muối giữa những thối nát đồi
trụy và là hy vọng giữa con người đang thất vọng. Niềm
hy vọng của chúng ta được thể hiện qua đời sống cầu
nguyện và phục vụ hằng ngày. Con là linh mục Triều trực
thuộc Địa Phận Nữu Ước, nhưng con đang sống và làm việc
chung với các cha Dòng Thánh Augustinô tại vùng Bronx,
Nữu Ước. Con đã học được nhiều bài học cảm thương trong
cuộc sống qua gương sáng của các cha Dòng. Nói vậy,
không phải cha Dòng nào cũng có cái tâm tốt giống nhau.</font></p>
<p><font size="4">Sống chung trong một cộng đoàn nhỏ ở
giáo xứ, con rất mến cha Roberto Terranova, ngài có một
trái tim nhân hậu và yêu mến tha nhân, đặc biệt với
những người không nhà, không cửa và những người nghiện
ngập và bệnh họan. Họ đến với ngài bất cứ lúc nào. Ngài
không sợ bị họ quấy rầy. Cha đón tiếp họ với thái độ
niềm nở và cảm thông. Nhiều khi con thấy ngài giúp đỡ
tiền bạc và dọn bữa cho người nghèo ngay trong phòng ăn
nhà xứ. Cha ngồi chia sẻ và hỏi han những khó khăn trong
cuộc sống của họ. Tìm nơi cho họ cư trú và gởi họ đi để
chữa trị những sự nghiện ngập. Biết rằng cha cũng chẳng
giải quyết được gì hơn, nhưng một tấm lòng cảm thông
thật đáng qúy. Hằng ngày con cũng thấy và gặp gỡ người
nghèo không có nơi ăn chốn ở nhưng con đã không thể làm
được. Con đã đưa ra nhiều lý do để từ chối giúp đỡ họ
như con thường nghĩ rằng họ lười biếng, nghiện ngập và
hút sách…Con muốn phục vụ nhưng sự phục vụ trong tính
toán. Con muốn nên thánh nhưng hình như con rất ngại nên
thánh vì tấm lòng của con quá hẹp hòi.</font></p>
<p><strong><font size="4">2. Bước Theo Thầy</font></strong></p>
<p><font size="4">Anh em linh mục chúng ta dĩ nhiên có
đích điểm để hướng tới. Chúng ta có Chúa Kitô là trung
tâm điểm và là đích điểm. Chúng ta đừng bao giờ rời xa
Chúa Kitô. Ngày xưa thánh Phêrô lo sợ sóng gió đã không
ngước nhìn và tin tưởng vào Chúa, ông đã bị chìm. Chúng
ta hãy ngước nhìn lên Chúa là nguồn của sự bình an và
yêu thương. Có bình an trong tâm hồn, chúng ta sẽ dễ
vươn tới những người chung quanh để yêu thương và gắn bó
với họ. Giúp đỡ những người cùng khổ, đó chính là niềm
hy vọng của chúng ta. Ngày sau, khi phán xét, Chúa chỉ
xét đoán chúng ta về những việc chúng ta đã làm cho các
anh em bé mọn nhất của Chúa. Anh em bé mọn lại chính là
những người khố rách áo ôm, những người không có nơi
nương tựa và là những người bị ruồng bỏ.</font></p>
<p><font size="4">Nên thánh đó là một sự phấn đấu không
ngừng. Từng giây phút trong cuộc đời đều nhắm về một
hướng. Phản ảnh câu truyện của một thanh niên trẻ muốn
trở thành thủy thủ. Một hôm trời mưa bão. Anh được lệnh
trèo lên cột buồm để sửa lại giây nối. Anh nhìn lên cột
buồm và bắt đầu trèo. Anh nhắm tới và trèo lên một cách
dễ dàng. Khi anh leo được nửa đoạn, anh nhìn xuống thì
qúa sợ hãi vì thấy sóng biển, gió thổi mạnh và thuyền
lênh đênh. Anh cảm thấy choáng váng, và hầu té xuống. Vị
thuyền trưởng hô lớn: Hãy ngước nhìn lên, hãy ngước nhìn
lên. Anh ngước nhìn lên, tiếp tục leo tới đỉnh cột và
anh đã hoàn tất công việc một cách an toàn.</font></p>
<p><strong><font size="4">3. Hy Vọng</font></strong></p>
<p><font size="4">Một điều con nhận ra trong đời phục vụ
là nhiều anh em linh mục chúng ta đã an vui với những
thành qủa mình đã thực hiện. Cố gắng hoàn tất một ngôi
nhà thờ mới, nhà xứ mới và nhà hội mới. Nhìn lại cơ sở
và công trình vĩ đại, chúng ta cảm thấy thỏa mãn. Trong
khi có biết bao người nghèo xung quanh không được quan
tâm. Chúng ta dừng lại đó và vui với quá khứ và hiện
tại. Chúng ta biết tuổi trẻ sống vui vì luôn có niềm hy
vọng. Người ta nói rằng: Trẻ thì tính từng ngày, từng
tháng và từng năm lớn lên trong tuổi đời. Mong cho mau
cho tới ngày sinh nhật để ăn mừng. Hỏi em bao nhiêu
tuổi? Em trả lời gần 8 tuổi (thực ra moi 7 tuổi rưỡi).
Trong khi các ông bà ta lại muôn rút tuổi đi, gần bảy
chục rồi. Hỏi bác bao nhiêu tuổi? Bác trả lời, tôi mới
ngoài 60. Tuổi trẻ thì mong tới trong khi tuổi già thích
nhìn lại. Tuổi già ưa kể truyện cổ tích và truyện thời
xưa, Tuổi già thì muốn trao lại kinh nghiệm trường đời
cho thế hệ sau. Tuổi trẻ thì tự muốn khám phá những cái
mới lạ qua kinh nghiệm của riêng mình.</font></p>
<p><font size="4">Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn
Văn Thuận viết: <em>“Cuộc đời con người được liên kết
bằng những hy vọng. Mỗi nhịp tim nối kết, ngàn vạn nhịp
làm thành một sự sống. Phút giây này nối kết phút giây
kia, muôn phút giây làm nên một cuộc sống. Sống mỗi phút
giây cho tốt và ý nghĩa, đời sẽ có giá trị. Đường hy
vọng do mỗi nhịp hy vọng. Đời hy vọng do mỗi phút hy
vọng</em>.” Dù tuổi nào đi nữa, chúng ta sẽ không già và
không mất niềm hy vọng. Một suy tư cuộc đời: Nếu đang đi
trên chiếc tàu, người ta trao cho chúng ta một chiếc
ghế. Và để chúng ta tự do quyết định nên đặt ghế hướng
về phía trước hay đặt ghế quay lại phía sau tàu để nhìn
sóng bọt và rác rến trôi dạt. Có lẽ các bạn cùng đồng ý
với tôi là các bạn sẽ đặt ghế hướng về phía trước. Hướng
tới một chân trời mới, đối diện với những thách thức
mới. Một cuộc mạo hiểm mở ra nơi chúng ta chưa biết.
Chính nơi đó chúng ta sẽ bị thách đố và vươn lên trong
hy vọng. Biết rằng chúng ta phải đối diện với muôn vàn
chông gai và thách thức bất ngờ. Thế giới chúng ta đang
sống có nhiều bất ngờ xảy đến. Thời đại văn minh hiện
đại có những khuynh hướng và chủ trương của tự do lẻn
vào gây rối và tráo đổi giá trị của tất cả những ý nghĩa
của cuộc sống. Gây cho bao người rơi vào cảnh hỗn mang
và giới trẻ rơi vào bước hững. Họ đã không thể tìm nhận
ra giá trị đích thực một cách dễ dàng. Và rồi xâm mình
chạy đua với những giá trị giả tạo và phù vân.</font></p>
<p><strong><font size="4">4. Sứ Vụ</font></strong></p>
<p><font size="4">Con xin chia sẻ vài kinh nghiệm mục vụ
tại Giáo Xứ, nơi con đang giúp. Xứ Thánh Nicholas of
Tolentine, Bronx, New York. Cộng đoàn Giáo Xứ có ba ngôn
ngữ chính: Tiếng Anh, Tiếng Tây Ban Nha và Tiếng Việt.
Trong lớp Giáo Lý chuẩn bị cho các cha mẹ và những người
đỡ đầu trong Bí Tích Rửa Tội tại Giáo Xứ. Một kinh
nghiệm thực tế không mấy vui. Lớp học có khoảng 20 người
nói tiếng Anh (English). Con hỏi qúi ông bà và các anh
chị có thường đi dự lễ Chúa Nhật không? Họ trả lời: Thưa
không. Họ nói rằng: Họ đã không có thời giờ. Và con bắt
đầu nói về giá trị của đời sống gia đình, về vai trò cha
mẹ, con cái và xây dựng gia đình tốt, đặc biệt gia đình
người công giáo tốt. Họ đã phản ánh cách tiêu cực, vì đề
tài không thích hợp với cuộc sống của nhiều người. Có 90
phần trăm, họ sống trong gia đình bất thường, chỉ có mẹ
hay chỉ có cha hoặc là cha mẹ sống chung với nhau, không
hôn nhân, hoặc bạn bè gặp gỡ qua đường rồi có con. Họ
nói tất cả những giá trị đời sống gia đình chỉ là truyền
thống. Họ biện minh cho cuộc sống riêng và họ nói rằng
họ cảm thấy vui và bình an trong hiện tại. Họ buông xuôi
theo trào lưu cuộc sống. Sống trong sự hưởng thụ hiện
tại. Cảm thương cho họ vì có thể họ đã thất bại trong
tình yêu vì một lần lầm lỡ hay muốn một gia đình êm ấm
mà không thể có được .</font></p>
<p><font size="4">Con hỏi, qúy anh chị có hướng gì cho
tương lai? Họ cười và họ dừng lại đó. Họ phó mặc cho
cuộc sống đưa đẩy. Không biết đi về đâu. Không nghĩ về
tương lai. Họ sợ trách nhiệm. Sống một cuộc sống tiêu
cực và nhiều ưu tư. Cả một thế hệ bị ảnh hưởng qua sự
đổi thay nhanh chóng trong thế giới của hưởng thụ và
quảng cáo. Sự thoái hóa về luân lý gia đình có thể do
những hướng dẫn sai lầm của trào lưu xã hội hoặc chủ
trương của các người lãnh đạo. Những giá trị luân lý
được đánh giá theo nhu cầu vật chất, kinh tế và hưởng
thụ. Một số người có trách nhiệm giáo dục đã đưa ra
những cách thế sống quá tự do dựa vào phò sự chọn lựa đã
làm băng hoại đời sống. Nhiều đại diện chính quyền chủ
trương hợp thức hóa hôn nhân đồng tính và tự do liên hệ
tình dục với bao an toàn. Là linh mục và những người
lãnh đạo tinh thần, chúng ta có trách nhiệm đối với
những người đồng hành. Mỗi việc chúng ta làm và mỗi lời
chúng ta nói có sức khuyên dụ và gây ảnh hưởng lớn tới
người khác. Đời sống xã hội là một cuộc sống chung có
ảnh hưởng lẫn nhau. Xã hội bây giờ đang cần gương sáng
hơn là những lời nói suông. Anh em linh mục chúng ta
phải là gương mẫu, là đèn chiếu sáng, là men và là muối
đem niềm hy vọng cho cuộc sống.</font></p>
<p><strong><font size="4">5. Trách Nhiệm</font></strong></p>
<p><font size="4">“Không ai là một hòn đảo”. Chúng ta
sống là sống cùng và với người khác. Mọi việc chúng ta
thực hiện đều có ảnh hưởng đến những người khác. Người
càng cao danh vọng ảnh hưởng càng lớn. Một người cha,
người mẹ trong gia đình thì ảnh hưởng đến con cái, cháu
chắt trong gia đình. Thầy Cô giáo ảnh hưởng tới học
sinh. Các cấp chính quyền có ảnh hưởng tới dân chúng
trong mọi lãnh vực. Trong vấn đề tinh thần đạo đức và
niềm tin, các giám mục, linh mục và tu sĩ có ảnh hưởng
rất lớn. Nếu chúng ta dẫn dắt giáo dân đi sai lạc con
đường, hậu quả vô cùng lớn lao. Người ta nói: xảy một
li, đi một dặm. Vai trò lãnh đạo tinh thần rất quan
trọng, chúng ta phải luôn gắn bó với nguồn chân thật, đó
chính là Đức Kitô.</font></p>
<p><font size="4">Con kể câu truyện một ông già đã cao
niên gần đất xa trời. Ông già yếu mệt trên giường bệnh.
Có vẻ ông có gì khúc mắc trong tâm tư chưa được giãi
bày. Ông muốn nói điều gì đó trước khi nhắm mắt lìa đời.
Ông nói với nguời giúp ông dọn mình: Khi tôi còn trẻ,
tôi thường chơi ở ngã tư đường cái, bên khu ruộng gần
nhà tôi. Nơi đó có một bảng chỉ đường. Tôi thường chơi
nghịch, tôi xoay bảng chỉ đường để đánh lừa nhiều người.
Giờ đây, tôi suy nghĩ, không biết bao nhiêu người đã vì
bảng chỉ đường này, đã bị lạc và đã gây biết bao nhiêu
tai nạn và đã lỡ biết bao nhiêu công việc. Chỉ vì hành
động vô ý thức của tôi. Và còn biết bao việc tôi làm và
lời tôi nói trong cuộc sống hàng ngày. Những lỗi lầm tôi
đã gây ra cho con cái, cháu chắt, hoặc những kẻ chung
quanh tôi. Tôi hối hận về tất cả những hành động tôi đã
làm. Đây là một lời nhắc nhở mời gọi mỗi người chúng
trong cuộc sống, mọi việc dù lớn nhỏ, hành động riêng tư
hay công cộng. Lời nói đùa hay thật, đều có ảnh hưởng
sâu xa nơi người khác. Làm sao chúng ta có thể rút lại
những lời chúng ta đã nói hoặc việc chúng ta đã làm sai.</font></p>
<p><strong><font size="4">6. Nhập Cuộc</font></strong></p>
<p><font size="4">Linh mục chúng ta không thể khoanh tay
ngồi nhìn. Chúng ta phải góp công và góp sức để tạo sức
mạnh xây dựng. Chúng ta không thể ngồi chờ đợi một cách
thụ động hay trốn tránh một cách vô trách nhiệm. Có
người chỉ biết nhìn lên để kêu cứu mà không biết nhìn
tới để tiến và không nhìn chung quanh để chia xẻ gánh
vác. Chúng ta có trách nhiệm xây dựng xã hội tốt đẹp để
mọi người cùng hưởng nhờ. Hãy đốt lên một ngọn nến còn
hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.</font></p>
<p><font size="4">Trong cuộc nói truyện với các thính
giả tại Hội Trường Đại Học ở California. Ông John Keller
đã dùng thí dụ để diễn tả sự cần thiết của gương sáng và
lòng tốt của mỗi người. Ông lên tiếng đề nghị rằng: Giờ
đây tôi xin tắt tất cả các đèn trong hội trường và tôi
sẽ bật lên một diêm quẹt, nếu các bạn thấy ánh sáng, các
bạn hô lớn: "Đã thấy". Ông đã tắt điện và bật quẹt, ánh
sáng tỏa lan, và mọi người đã hô lớn "đã thấy". Ông tiếp
tục: giờ tôi sẽ tắt tất cả các bóng điện và lần này ai
có quẹt xin cùng bật lên tất cả. Rồi điện tắt và tất cả
các quẹt đã bật sáng. Cả căn phòng chan hoà ánh sáng.
Như thế nếu mỗi người chỉ cần góp nhặt một chút ánh
sáng, chúng ta sẽ làm cho thế giới đổi khác. Cho dù một
việc nhân ái nhỏ bé, cũng đốt lên và soi dọi vào thế
giới đen tối này và có thể làm thay đổi bộ mặt thế giới.</font></p>
<p><strong><font size="4">7. Tôn Trọng</font></strong></p>
<p><font size="4">Anh em linh mục chúng ta cũng đang có
những khó khăn nho nhỏ xảy ra giữa các linh mục với nhau
nơi một số cộng đoàn và giáo xứ. Linh mục được gọi là
người của Chúa hay của chung. Các linh mục khách được
đón mời bất cứ lúc nào và nơi nào trong cộng đoàn giáo
dân. Sự hiện diện của linh mục là niềm vui và hãnh diện
cho gia đình và cộng đoàn. Linh mục được mời để thăm
viếng, chia sẻ những vui buồn và tham dự tiệc vui cùng
gia đình, điều này rất hoan nghênh. Ai cũng mong muốn
được các linh mục ghé thăm gia đình. Nhưng rồi có một
vài điều không được thích hợp cho lắm khi các linh mục
cử hành các Bí Tích. Chúng ta biết, các linh mục cần có
bài sai (assignment) và năng quyền (faculty) để thi hành
chức vụ. Không phải cứ làm linh mục là có thể cử hành
mọi Bí Tích.</font></p>
<p><font size="4">Con xin có một góp ý nhỏ nhưng rất tế
nhị. Trong Năm Thánh Linh Mục, các linh mục cũng cần hỗ
trợ nhau trong các sinh hoạt mục vụ cộng đoàn và giáo
xứ. Các linh mục đừng dẵm chân lên nhau và hãy tôn trọng
lẫn nhau, đừng làm khó cho nhau trong vấn đề điều hành
kẻo gây gương xấu cho giáo dân. Mỗi linh mục được lãnh
nhận bài sai đến một cộng đoàn hay giáo xứ, linh mục đó
chịu trách nhiệm hoàn toàn trước mặt bề trên. Đôi khi vì
tình vì nghĩa, các linh mục cử hành các Bí Tích như món
quà biếu để đền ơn cho giáo dân thì không chính đáng.
Biết rằng người giáo dân thì luôn luôn hãnh diện và vui
mừng vì có cha khách nâng đỡ phía sau. Điều này gây rất
khó khăn cho những linh mục đang làm việc và phục vụ
cộng đoàn. Anh em linh mục nghĩ tình bác ái mà cư xử với
nhau cho phải phép. Cách thế ban phát và cử hành các Bí
Tích ngoài phạm vi của mình( trừ trường hợp khẩn cấp),
không phải là sự giúp đỡ anh em, mà chỉ là tạo sự phiền
hà cho các anh em linh mục đang làm việc mục vụ tại địa
sở của mình.</font></p>
<p><font size="4">Thay lời kết, đây là một vài suy tư
góp nhặt, con xin chia sẻ với anh em linh mục trong Năm
Thánh Linh Mục này. Con biết rằng mỗi anh em linh mục có
những khả năng, chuyên môn và đặc sủng khác nhau. Có
những anh em linh mục sống trong môi trường Nhà Dòng, có
anh em đi Truyền Giáo, có anh em là giáo sư dạy học nơi
các trường Trung Học và Đại Học, có linh mục làm việc
nơi Bệnh Viện, có cha chịu trách nhiệm Giáo Dục Giới
Trẻ, Giảng Phòng và có cha coi sóc Cộng Đoàn Giáo Xứ…
Mỗi anh em linh mục đều có những niềm vui, những khó
khăn và những ưu tư trong cuộc sống phải đối diện và
phải giải quyết. Nơi mỗi giáo xứ, mỗi cộng đoàn và mỗi
môi trường có những cách phục vụ trong những môi trường
khác nhau nhưng tựu chung chúng ta có cùng một niềm tin,
một niềm hy vọng và một hướng đi tới. Cùng đích của
chúng ta là gặp gỡ Đức Kitô và ngày sau cùng chung hưởng
hạnh phúc bên Chúa đời đời.</font></p>
<p><em><strong><font size="4">Nguyện xin Thánh Cả Giuse
và Mẹ Maria là Mẹ của Chúa Giêsu Linh Mục Thượng Phẩm
đầu tiên, cũng là Mẹ của mỗi anh em linh mục chúng ta,
xin các Ngài cầu thay nguyện giúp chúng ta nên chứng
nhân đích thực của Chúa giữa trần gian. Xin Thánh Gioan
Maria Vianney là quan thày của các linh mục bầu cử cùng
Chúa cho mỗi anh em, để anh em linh mục chúng ta luôn
trở thành đèn sáng soi dọi gian trần. Xin Chúa Giêsu
Linh Mục ban ơn và chúc lành cho chúng con mọi ngày
trong đời sống.</font></strong></em></p>
<p style="text-align: right;"><em><font size="4">Lm.
Giuse Trần Việt Hùng<br>
Bronx, New York.</font></em></div>
</div>
</div>
</div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img src="http://tinmung.net/tinmungLOGO/homepage.gif" width="100" border="0" height="34"></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>