File "Bai_4.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIAOHOI/NamDucTin/GL_DTC/Bai_4.htm
File size: 20.32 KiB (20806 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:"Cambria Math";
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:1;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-format:other;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
/* Style Definitions */
div.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-bottom:.0001pt;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
{}
.MsoChpDefault
{font-size:10.0pt;
}
@page Section1
{size:612.0pt 792.0pt;
margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
mso-header-margin:36.0pt;
mso-footer-margin:36.0pt;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Tâm hồn chúng ta không thể an nghỉ cho đến khi được nghỉ an nơi Thiên
Chúa</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<!--[if !mso]>
<style>span.contents
{}
span.small
{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:18.0pt;
font-family:"Times New Roman";
font-weight:bold}
h1
{margin-right:0cm;
margin-left:0cm;
font-size:24.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
li.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:10.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
span.submitted
{}
h4
{margin-top:12.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:3.0pt;
margin-left:0cm;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:14.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
font-weight:bold}
h3
{margin-top:10.0pt;
margin-right:0cm;
margin-bottom:0cm;
margin-left:0cm;
margin-bottom:.0001pt;
line-height:115%;
page-break-after:avoid;
font-size:11.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
color:#4F81BD;
font-weight:bold}
span.author
{}
span.longtext
{}
</style>
<![endif]-->
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="4" color="#006666">NĂM ĐỨC TIN</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<b><font face="Arial" color="#0000FF">Tâm hồn chúng ta không thể an nghỉ
cho đến khi được nghỉ an nơi Thiên Chúa<br>
</font></b><font face="Arial">Bài Giáo Lý 4 của ĐTC Bênêđictô XVI về Năm
Đức Tin</font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nguồn:
Vietcatholic</span></i></font><p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Phaolô
Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ</span></i></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Times New Roman"><i><span style="font-size: 13pt">Dưới đây là bản dịch
Bài Giáo Lý thứ tư của ĐTC Bênêđictô XVI về Năm Đức Tin, được ban hành
tại Quảng Trường Thánh Phêrô hôm thứ tư ngày 7 tháng 11, 2012. Hôm nay
ĐTC dạy tiếp tục loạt Bài Giáo Lỳ về Đức Tin.</span></i></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
<span style="font-size: 13pt"><br>
* * *</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Anh chị em thân mến,</span></font><font color="Navy"><a target="_blank" href="http://www.giaoly.org/vn/wp-content/uploads/2012/11/foto_02.jpg"></p>
</a></font>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<font face="Times New Roman"><span style="font-size: 13pt">Cuộc hành trình suy niệm
mà chúng ta đang cùng nhau thực hiện trong Năm Đức Tin này dẫn chúng ta
đến suy niệm hôm nay về một khía cạnh hấp dẫn của kinh nghiệm con người
và Kitô giáo: con người mang trong mình một ao ước mầu nhiệm về Thiên
Chúa. Bằng một cách rất ý nghĩa, Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo mở
đầu với lời nhận xét sau: <i>“Sự ao ước Thiên Chúa được viết trong trái
tim con người, vì con người được tạo ra bởi Thiên Chúa và cho Thiên
Chúa, và Thiên Chúa không bao giờ ngừnglôi kéo con người lại với chính
mình. Chỉ trong Thiên Chúa, con người sẽ tìm thấy chân lý và hạnh phúc
mà họ đã không ngừng tìm kiếm”</i> (số 27).</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Ngay cả ngày nay, hầu như
hiển nhiên, một lời xác nhận như thế trong nhiều bối cảnh văn hóa có vẻ
vẫn còn chấp nhận được, thay vì xem ra là một hành động khiêu khích như
trong nền văn hóa Tây Phương bị tục hóa này. Thưc ra, nhiều người đương
thời của chúng ta có thể cho rằng không tài nào họ cảm thấy một ao ước
về Thiên Chúa như thế. Đối với phần lớn trong xã hội, Ngài không còn là
Đấng mà người ta mong đợi, Đấng mà người ta ao ước, nhưng trái lại là
một thực thể khiến cho người ta không quan tâm, trước thực thể ấy một
người thậm chí không cần phải cố gắng bàn luận.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Trên thực tế, điều chúng
ta đã định nghĩa là “ao ước Thiên Chúa” đã không hoàn toàn biến mất, và
vẫn hiện hữu ngay cả hôm nay, bằng nhiều cách, ở trong tâm hồn con
người. Ước ao của con người luôn hướng về những sự tốt lành cụ thể,
thường là bất cứ điều gì ngoài những điều tinh thần, và thấy mình đứng
trước thắc mắc về điều gì thực sự là “điều” tốt lành, do đó cảm thấy
phải đương đầu với một điều gì đó khác với chính mình, mà con người
không thể tạo ra, nhưng được mời gọi để nhận ra. Điều gì thật sự có thể
thỏa mãn ao ước của con người?</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Trong Thông Điệp đầu tiên
của tôi, <i>Deus Caritas Est</i>, tôi đã cố gắng phân tích động năng này
xảy ra thế nào trong kinh nghiệm về tình yêu con người, một kinh nghiệm
mà trong thời đại chúng ta được người ta cảm nhận dễ dàng hơn như một
giây phút xuất thần, đi ra ngoài chính mình, một nơi mà con người nhận
ra rằng mình được tràn ngập bởi một ao ước vượt trên mình. Qua tình yêu,
người nam và nữ nhờ nhau mà kinh nghiệm một cách mới mẻ sự cao cả và vẻ
đẹp của cuộc đời và thực tại. Nếu điều tôi kinh nghiệm không chỉ đơn
thuần là một ảo tưởng, nếu việc tôi thực sự mong muốn điều tốt cho người
khác cũng là một cách đạt được điều tốt cho tôi, thì tôi phải sẵn sàng
quên mình, để phục vụ tha nhân, cho đi đến độ từ bỏ chính mình. Như thế,
câu trả lời cho câu hỏi về ý nghĩa của kinh nghiệm về tình yêu phải trải
qua thanh tẩy và chữa lành ý muốn, được đòi hỏi bởi chính tình yêu mà
tôi dành cho tha nhân. Chúng ta phải thực hành điều này, chúng ta phải
huấn luyện, và thậm chí sửa mình, để chúng ta có thể thực sự mong muốn
điều tốt lành này.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Do đó sự xuất thần ban đầu
trở thành một cuộc hành hương <i>“một cuộc xuất hành liên tục ra khỏi
cái tôibị khép kín trong chính mình hướng về việc giải thoát nó qua việc
tự hiến, và do đó hướng vềviệc thực sự tìm được chính mìnhvà quả thực là
tìm được Thiên Chúa” </i>(<i>Deus Caritas Est</i>, 6). Qua con đường
này, con người sẽ dần dần đào sâu hơn sự hiểu biết về tình yêu mà mình
đã trải qua lúc ban đầu. Và mầu nhiệm mà nó đặc trưng sẽ càng ngày càng
nổi bật: thực ra, ngay cả người được yêu cũng không có thể thỏa mãn được
ao ước trong quả tim con người; trái lại, tình yêu dành cho người khác
càng đích thực bao nhiêu thì nó càng tạo ra thắc mắc về nguồn gốc và số
phận của nó, về việc có thể kéo dài tình yêu này mãi mãi hay không bấy
nhiêu. Như vậy, kinh nghiệm về tình yêu của con người có trong chính nó
một động năng dẫn họ vượt qua chính mình, đó là một kinh nghiệm về một
điều tốt lành dẫn người ta đi ra ngoài chính mình và tìm thấy mình trước
mầu nhiệm bao bọc toàn thể cuộc đời.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Chúng ta có thể có những
suy nghĩ tương tự về những kinh nghiệm khác của con người, như tình bạn,
kinh nghiệm về thẩm mỹ, lòng yêu thích sự hiểu biết: mọi điều tốt được
con người cảm nghiệm đều hướng về mầu nhiệm bao bọc chính con người; mỗi
ao ước phát sinh từ tâm hồn con người vang vọng một ước muốn không bao
giờ được thỏa mãn hoàn toàn. Chắc chắn rằng từ ao ước sâu xa đó, là điều
cũng che giấu một cái gì bí ẩn, mà một người không thể trực tiếp đạt đến
đức tin được. Chung cuộc, con người biết rõ điều gì không làm cho mình
thỏa mãn, nhưng không thể đoán hoặc xác định được điều làm cho họ cảm
nghiệm hạnh phúc mà họ nhung nhớ trong tâm hồn. Người ta không thể biết
Thiên Chúa đơn thuần dựa trên ao ước của con người. Từ quan điểm này,
mầu nhiệm vẫn còn: con người là kẻ tìm kiếm Đấng Tuyệt Đối, một người đi
tìm tiến bước qua những bước nhỏ và không chắc chắn. Tuy nhiên, kinh
nghiệm về ao ước, của <i>“con tim không thể an nghỉ được”</i> như Thánh
Augustine gọi nó, là điều rất ý nghĩa. Nó cho chúng ta biết rằng con
người, tận đáy lòng, là một hữu thể tôn giáo (x. Sách Giáo Lý của Hội
Thánh Công Giáo, 28), một <i>“kẻ ăn xin trước mặt Thiên Chúa.”</i> Chúng
ta có thể nói bằng những lời nói của Pascal: <i>“Con người vượt qua con
người một cách vô tận”</i> (<i>Pensées</i>, ed Chevalier 438, ed
Brunschvicg 434). Mắt chúng ta nhận ra các sự vật khi chúng được ánh
sáng chiếu soi. Do đó ước muốn biết chính ánh sáng, là điều làm cho
những gì thuộc về thế giới tỏa sáng và cùng với chúng, thắp lên ý nghĩa
về vẻ đẹp.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Vì thế chúng ta phải tin
rằng trong thời đại chúng ta, là thời đại dù có vẻ chống lại chiều kích
siêu việt, vẫn có thể mở một lối đi hướng về ý nghĩa tôn giáo đích thực
của cuộc đời, trong đó cho thấy làm sao hồng ân đức tin không phải là
điều ngu xuẩn, không phải là điều vô lý. Thật là điều rất ích lợi, cho
mục đích đó, để quảng bá một loại phương pháp sư phạm về ao ước, cho cả
con đường của những người chưa tin, và cho những người đã nhận được hồng
ân đức tin. Một phương pháp sư phạm bao gồm ít nhất hai khía cạnh. Thứ
nhất, học hoặc tái học thưởng thức những niềm vui đích thực của cuộc
đời. Không phải tất cả mọi thỏa mãn đều tạo ra cùng một hiệu quả trong
chúng ta: một số để lại dấu vết tích cực, chúng có thể làm êm dịu tâm
hồn, làm cho chúng ta hoạt động nhiều hơn và đại lượng hơn. Còn những
thỏa mãn khác, sau ánh sáng ban đầu, có vẻ làm tiêu tan những kỳ vọng mà
chúng đã tạo ra và đôi khi để lại đằng sau chúng sự đắng cay, không hài
lòng, hay một cảm giác trống rỗng. Việc giáo dục con người từ thơ ấu để
biết thưởng thức những niềm vui thật, trong tất cả các lĩnh vực của cuộc
đời – gia đình, tình bạn, tình đoàn kết với những người đau khổ, từ bỏ
mình để phục vụ tha nhân, yêu thích sự hiểu biết, nghệ thuật, những vẻ
đẹp thiên nhiên – , tất cả những điều này có nghĩa là thực tập cách
thưởng thức nội tâm và sản xuất ra những kháng thể có hiệu quả chống lại
sự tầm thường hóa và bình thường phổ biến ngày nay. Người lớn cũng cần
phải tái khám phá ra những niềm vui, ao ước những thực tại chân chính,
thanh lọc mình khỏi sự tầm thường, mà họ thấy chính mình bị vướng mắc
trong đó. Sau đó sẽ dễ dàng hơn để bỏ đi hoặc chối từ tất cả những gì,
dù có vẻ hấp dẫn chứ không tỏ ra vô vị, là nguồn mạch của sự nghiện ngập
chứ không phải của tự do. Và điều này sẽ làm xuất hiện lòng ao ước về
Thiên Chúa mà chúng ta đang nói đến.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Một khía cạnh thứ hai, đi
song song với khía cạnh trước là đừng bao giờ hài lòng với những gì mình
đã đạt được. Chính những niềm vui chân thật nhất có khả năng giải phóng
chúng ta khỏi tình trạng bất ổn lành mạnh ấy dẫn chúng ta đến việc trở
nên đòi hỏi hơn – ao ước một sự tốt lành cao hơn và sâu xa hơn – và đồng
thời, nhận thức càng ngày càng rõ ràng hơn rằng không có gì hữu hạn có
thể đổ đầy trái tim của chúng ta. Như vậy, chúng ta sẽ học để vươn ra,
bàng tay không, hướng về phía sự tốt lành ấy mà chúng ta không thể xây
dựng hoặc mua cho mình bằng những nỗ lực riêng của mình; chúng ta sẽ học
không để cho mình bị chán nản vì những khó khăn liên hệ hoặc những trở
ngại đến từ tội lỗi của mình.</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Về vấn đề này, chúng ta
không được quên rằng động lực của ao ước luôn mở ra cho ơn cứu độ. Ngay
cả khi nó tiến theo những con đường sai lầm, khi nó theo đuổi những
thiên đàng nhân tạo và dường như mất khả năng khao khát những sự tốt
lành chân thật. Ngay cả trong vực thẳm của tội lỗi, tia lửa ấy không bị
dập tắt trong con người, cho phép người ta nhận ra điều tốt lành thật
sự, để thưởng thức nó, và do đó bắt đầu một con đường đi lên, là con
đường mà Thiên Chúa, qua món quà ân sủng của Ngài, không bao giờ ngừng
ban phát sự giúp đỡ của Ngài. Hơn nữa, tất cả chúng ta cần phải bước đi
trên một con đường thanh tẩy và chữa lành của ước muốn. Chúng ta là
những khách lữ hành hướng về quê trời, hướng về sự tốt lành sung mãn và
vĩnh cửu ấy, là điều mà không bao giờ có gì sẽ có thể giật khỏi tay
chúng ta. Cho nên, không phải là vấn đề bóp nghẹt ao ước trong tâm hồn
con người, nhưng giải thoát nó, để nó có thể đạt được tầm vóc thực sự
của nó. Khi trong ao ước một cửa sổ được mở ra hướng về Thiên Chúa, đây
đã là một dấu chỉ của sự hiện diện của đức tin trong linh hồn, đức tin
là một hồng ân cùa Thiên Chúa. Thánh Augustinô nói: <i>“Bằng cách để cho
chúng ta chờ đợi, Thiên Chúa làm tăng ao ước của chúng ta, là điều mở
rộng khả năng của linh hồn chúng ta”</i> (Chú giải Thư Thứ Nhất của
Thánh Gioan, 4,6: 35 PL, 2009).</span></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 13pt">Trong cuộc hành hương này,
chúng ta hãy cảm thấy mình là anh em của mọi người, những người cùng
đồng hành, kể cả những người không tin, những người đang tìm kiếm, những
người với lòng chân thành để cho động năng của ao ước chân lý và sự tốt
lành của họ chất vấn họ. Trong Năm Đức Tin này chúng ta hãy cầu nguyện
xin Thiên Chúa tỏ Dung Nhan Ngài cho tất cả những ai tìm kiếm Ngài với
một lòng chân thành. Cảm ơn anh chị em.</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></td>
<td>
<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
<font size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" href="../../../DocGia/DocGia_INDEX.htm">
<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
</tr>
</table>
</td>
<td width="50%">
<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td>
<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</td>
</tr>
</table>
</body>
</html>