File "Bai_16.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIAOHOI/NamDucTin/GL_DTC/Bai_16.htm
File size: 24.95 KiB (25545 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Thiên Chúa là Đấng Tạo Thành Trời Đất</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">NĂM ĐỨC TIN</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<b><font face="Arial" color="#0000FF">Thiên Chúa là Đấng Tạo Thành Trời 
		Đất</font></b><p class="MsoNormal" align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<font face="Arial">Bài Giáo Lý XVI của ĐTC Bênêđictô XVI về Năm 
		Đức Tin</font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nguồn: 
		Vietcatholic</span></i></font><p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font size="2"><i><span style="font-family: Arial,sans-serif">Phaolô 
		Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ</span></i></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<table style="table-layout: fixed" class="ArticleContent" cellpadding="0" cellspacing="0">
			<tr>
				<td>
				<div id="Content">
					<p align="center"><font face="Times New Roman"><b>
					<span style="font-size: 13pt">“Đức Tin là nhìn nhận sự cao 
					cả của Thiên Chúa và chấp nhận tình trạng nhỏ bé của chúng 
					ta.”</span></b><span style="font-size: 13pt"><br>
					<br>
					<i>Dưới đây là bản dịch Bài Giáo Lý thứ mười sáu của ĐTC 
					Bênêđictô XVI về Năm Đức Tin, được ban hành tại Sảnh Đường 
					Phaolô VI hôm thứ tư ngày 6 tháng 2, 2013. Hôm nay ĐTC tiếp 
					tục những bài Giáo Lý về Kinh Tin Kính trong loạt Bài Giáo 
					Lý về Đức Tin. </i></span></p>
					<center><span style="font-size: 13pt">* * *</span></center>
					<p align="justify"><span style="font-size: 13pt">Anh chị em 
					thân mến,<br>
					<br>
					Kinh Tin Kính mở đầu bằng cách mô tả Thiên Chúa là “Cha Toàn 
					Năng,” như chúng ta đã suy niệm tuần trước, rồi nói thêm 
					rằng Ngài là “Đấng Tạo Thành trời đất”, và như thế nhắc lại 
					lời khẳng định mở đầu Thánh Kinh. Trong câu đầu tiên của 
					Thánh Kinh, chúng ta đọc: “Khởi đầu Thiên Chúa dựng nên trời 
					đất” (Stk 1:1): Thiên Chúa là nguồn gốc của tất cả mọi sự và 
					sự toàn năng của Ngài như một người Cha đầy yêu thương được 
					trải ra trong vẻ đẹp của việc tạo dựng.<br>
					<br>
					Thiên Chúa tỏ lộ như Chúa Cha trong việc tạo dựng, vì Ngài 
					là nguồn mạch sự sống, và trong việc tạo dựng, Ngài tỏ bày 
					sự toàn năng của Ngài. Các hình ảnh được sử dụng trong Thánh 
					Kinh về điều này rất gợi cảm (x. Is 40:12; 45,18; 48:13; Tv 
					104:2.5; 135:7; Cn 8:27-29; G 38-39). Ngài như một người Cha 
					tốt lành và uy lực, chăm sóc những gì Ngài đã dựng nên bằng 
					một tình yêu và lòng trung thành không bao giờ phai tàn, như 
					được nhắc lại nhiều lần trong các Thánh Vịnh (x. Tv 57:11, 
					108:5, 36:6). Do đó, việc tạo dựng trở thành một nơi để biết 
					và nhìn nhận sự toàn năng của Thiên Chúa và sự tốt lành của 
					Ngài, và trở thành một lời mời gọi các tín hữu đến đức tin 
					để chúng ta rao giảng Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa. Tác giả 
					thư Do Thái viết, “Nhờ đức tin, chúng ta hiểu rằng thế gian 
					đã được hình thành bởi Lời của Thiên Chúa; cho nên những gì 
					chúng ta nhìn thấy không được tạo nên từ những vật hữu hình” 
					(11:3). Vì vậy, đức tin bao gồm việc biết nhìn nhận sự vô 
					hình bằng cách nhận diện dấu vết của nó trong thế giới hữu 
					hình. Tín hữu có thể đọc cuốn sách vĩ đại của thiên nhiên và 
					hiểu ngôn ngữ của nó (x. Tv 19:2-5); nhưng cần có Lời mặc 
					khải của Thiên Chúa, là Lời nhóm lên ngọn lửa đức tin, để 
					con người có thể có một ý thức đầy đủ về thực tại của Thiên 
					Chúa như Đấng Tạo Hóa và Cha. Chính trong Sách Thánh Kinh mà 
					trí tuệ con người có thể tìm thấy, trong ánh sáng đức tin, 
					chìa khóa giải thích để hiểu thế gian. Đặc biệt là chương 
					thứ nhất của sách Sáng Thế Ký giữ một địa vị đặc biệt, với 
					trình bày trang trọng về công trình tạo dựng của Thiên Chúa 
					diễn ra trong bảy ngày: Thiên Chúa hoàn tất việc tạo dựng 
					trong sáu ngày và ngày thứ bảy, ngày Sabath, Ngài ngưng mọi 
					hoạt động và nghỉ ngơi. Đó là ngày tự do cho mọi người, ngày 
					hiệp thông với Thiên Chúa. Và như thế, với hình ảnh này, 
					sách Sáng Thế Ký cho chúng ta biết rằng ý tưởng đầu tiên của 
					Thiên Chúa là tìm một tình yêu biết đáp lại tình yêu của 
					Ngài. Ý tưởng thứ hai sau đó là tạo dựng một thế giới vật 
					chất để đặt tình yêu ấy vào đó, những tạo vật này tự ý đáp 
					trả Ngài. Cho nên, một cấu trúc như thế, làm cho văn bản 
					được nhịp nhàng nhờ một số lần lặp đi lặp lại đáng kể. Thí 
					dụ câu này được lặp lại sáu lần: “Thiên Chúa thấy điều ấy 
					tốt đẹp” (cc. 4.10.12.18.21.25), và cuối cùng, lần thứ bảy, 
					sau khi tạo dựng con người: “Thiên Chúa thấy các việc Ngài 
					đã làm: điều ấy thật rất tốt lành” (câu 31). Tất cả những gì 
					Thiên Chúa tạo dựng đều tốt lành và xinh đẹp, đầy khôn ngoan 
					và tình yêu, hành động sáng tạo của Thiên Chúa mang lại trật 
					tự, hòa hợp và ban cho chúng vẻ đẹp. Như vậy, trong tường 
					thuật Sáng Thế điều nổi bật là việc Chúa tạo dựng bằng Lời 
					của Ngài: bản văn dùng thuật ngữ “Thiên Chúa phán” mười lần 
					(các câu 3.6.9.11.14.20.24.26.28.29). Chính là Lời, Ngôi Lời 
					(Logos) của Thiên Chúa, Đấng là nguồn gốc của thực tại của 
					thế giới và khi nói “Thiên Chúa phán,” thì được như vậy, là 
					nhấn mạnh đến hiệu năng của Lời Chúa. Khi tác giả Thánh Vịnh 
					hát: “Bởi Lời Chúa mà các tầng trời được tạo thành, nhờ hơi 
					thở Ngài mà có muôn tinh tú…. Vì khi Ngài phán, mọi vật được 
					tạo thành, Ngài ra lệnh, thì chúng hiện hữu” (33:6,9). Sự 
					sống nảy sinh, thế giới hiện hữu, bởi vì mọi sự đều vâng 
					nghe Lời Chúa.<br>
					<br>
					Nhưng hôm chúng ta có thể tự hỏi: có còn hợp lý không khi 
					nói về việc tạo dựng trong thời đại khoa học kỹ thuật? Chúng 
					ta nên hiểu các tường thuật của sách Sáng Thế như thế nào? 
					Thánh Kinh không có ý định là một cẩm nang về khoa học tự 
					nhiên, trái lại Thánh Kinh có ý giúp chúng ta hiểu chân lý 
					đích thực và sâu xa của các sự vật. Chân lý cơ bản mà những 
					tường thuật của sách Sáng Thế mặc khải cho chúng ta là thế 
					giới không phải là một tập hợp các quyền lực đối nghịch 
					nhau, nhưng có nguồn gốc và sự ổn định của nó trong Ngôi 
					Lời, trong Lý Trí vĩnh cửu của Thiên Chúa, là Đấng tiếp tục 
					nâng đỡ vũ trụ. Có một kế hoạch cho thế giới phát sinh từ Lý 
					Trí do này, từ Thần Khí Tạo Dựng. Việc tin có kế hoạch này 
					là nền tảng của mọi sự, soi sáng mọi khía cạnh của cuộc đời 
					và cho chúng ta can đảm để đương đầu với cuộc phiêu lưu của 
					cuộc đời trong niềm tin tưởng và hy vọng. Như vậy, Thánh 
					Kinh cho chúng ta biết rằng nguồn gốc của sự vật, của thế 
					giới, nguồn gốc của chúng ta không phải là điều phi lý và 
					điều tất yếu, nhưng là lý trí, tình yêu và tự do. Như thế 
					phải chọn một trong hai: hoặc là ưu tiên của điều phi lý, 
					của điều tất yếu, hoặc ưu tiên của lý trí, tự do và tình 
					yêu. Chúng ta tin vào quan điểm thứ hai này.<br>
					<br>
					Nhưng tôi cũng muốn nói một lời về điều là tột đỉnh của tất 
					cả việc tạo dựng; là người nam và người nữ, con người, loài 
					duy nhất “có khả năng biết và yêu mến Đấng Tạo Hóa của mình” 
					(Hiến Chế Mục Vụ Gaudium et Spes, 12). Tác giả Thánh Vịnh 
					nhìn bầu trời mà tự hỏi: “Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, 
					muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi, mà Chúa 
					cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” 
					(8,4-5). Con người, được Thiên Chúa dựng nên qua tình yêu, 
					là một vật quá nhỏ bé trước sự bao la của vũ trụ; và đôi khi 
					thích thú nhìn lên không trung rộng lớn của bầu trời, chúng 
					ta cũng ý thức được tình trạng hạn chế của mình. Con người 
					chứa đựng sự mâu thuẫn này: sự nhỏ bé và hữu hạn của chúng 
					ta cùng tồn tại với sự cao cả của điều mà tình yêu vĩnh cửu 
					của Thiên Chúa đã muốn cho chúng ta.<br>
					<br>
					Những tường thuật về việc tạo dựng, trong sách Sáng Thế, 
					cũng đưa chúng ta vào lãnh vực huyền bí này, giúp chúng ta 
					biết kế hoạch của Thiên Chúa dành cho con người. Trước hết 
					chúng xác quyết rằng Thiên Chúa đã tạo thành con người từ 
					bụi đất (x. St 2:7). Điều này có nghĩa là chúng ta không 
					phải là Thiên Chúa, chúng ta đã không tự tạo ra mình, chúng 
					ta là đất. Nhưng cũng có nghĩa là chúng ta đến từ đất tốt, 
					bởi hành động của Đấng Tạo Hóa tốt lành. Thêm vào điều này 
					là một thực tại cơ bản khác: tất cả mọi người đều là bụi, 
					vượt ra ngoài sự khác biệt được tạo ra bởi văn hóa và lịch 
					sử, vượt ra ngoài bất kỳ sự khác biệt nào về xã hội; chúng 
					ta là một nhân loại duy nhất được hình thành với một loại 
					đất duy nhất của Thiên Chúa. Rồi còn có một yếu tố thứ hai: 
					con người có nguồn gốc bởi vì Thiên Chúa thở hơi sự sống vào 
					thân xác được nặn ra từ đất (x. St 2:7). Con người được tạo 
					dựng theo hình ảnh và giống Thiên Chúa (x. St 1:26-27). Như 
					vậy tất cả chúng ta đều mang trong mình hơi thở sự sống của 
					Thiên Chúa, và Thánh Kinh nói với chúng ta rằng mỗi sự sống 
					của con người đều được đặt dưới sự bảo vệ đặc biệt của Thiên 
					Chúa. Đây là lý do sâu xa nhất cho sự bất khả xâm phạm của 
					nhân phẩm chống lại bất kỳ nỗ lực nào muốn đánh giá con 
					người theo các tiêu chuẩn vị lợi và quyền lực. Là hình ảnh 
					và giống Thiên Chúa có nghĩa là con người không đóng kín nơi 
					chính mình, nhưng tìm thấy điểm quy chiếu thiết yếu của mình 
					nơi Thiên Chúa.<br>
					<br>
					Trong chương đầu của sách Sáng Thế chúng ta tìm thấy hai 
					hình ảnh quan trọng: khu vườn với cây biết lành biết dữ và 
					con rắn (xem 2:15-17; 3,1-5). Khu vườn cho chúng ta biết 
					rằng thực tại mà trong đó Thiên Chúa đã đặt con người vào 
					không phải là một khu rừng hoang vu, nhưng là một nơi được 
					bảo vệ, nuôi dưỡng cùng trông nom, và con người phải nhìn 
					nhận thế giới không như một tài sản để cướp phá và khai 
					thác, nhưng như quà tặng của Đấng Tạo Hóa, một dấu chỉ về ý 
					muốn cứu độ của Ngài, một món quà để canh tác và chăm sóc, 
					để làm cho tăng trưởng và phát triển trong tinh thần tôn 
					trọng và hòa hợp, theo các nhịp điệu và luận lý, theo kế 
					hoạch của Thiên Chúa (x. St 2:8-15). Rồi đến con rắn là một 
					hình ảnh bắt nguồn từ việc thờ cúng thần sinh sản của Đông 
					phương, là điều hấp dẫn với dân Israel và là một cám dỗ 
					không ngừng cho việc từ bỏ giao ước nhiệm mầu với Thiên 
					Chúa. Trong ánh sáng này, Thánh Kinh trình bày cám dỗ mà ông 
					Ađam và bà Evà đã trải qua như điều nòng cốt của cám dỗ và 
					tội lỗi. Thực ra con rắn nói gì? Nó không phủ nhận Thiên 
					Chúa, nhưng đưa ra một câu hỏi xảo quyệt: “Có thật Thiên 
					Chúa đã phán: ‘Các ngươi không được ăn bất kỳ cây nào trong 
					vườn’ không?” (St 3:1). Bằng cách này, con rắn gây ra sự 
					nghi ngờ rằng giao ước với Thiên Chúa như một dây xích trói 
					buộc con người, làm cho họ mất tự do cùng điều tốt đẹp và 
					quý giá nhất trong đời sống. Cám dỗ ấy trở thành một cám dỗ 
					xây dựng một thế giới riêng để họ sống trong đó, không chấp 
					nhận những giới hạn của việc là một tạo vật, những giới hạn 
					của thiện và ác, của luân lý; việc lệ thuộc vào tình yêu của 
					Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa bị coi như một gánh nặng cần phải 
					trút bỏ. Điều này luôn luôn là bản chất của cám dỗ. Nhưng 
					khi người ta uốn cong mối liên hệ với Thiên Chúa bằng một 
					lời nói dối, đặt mình vào địa vị của Ngài, tất cả những liên 
					hệ khác bị thay đổi. Khi ấy người khác trở thành một đối 
					thủ, một mối đe dọa: Ông Adam, một khi đã ngã gục trước cơn 
					cám dỗ, lập tức đổ lỗi cho bà Evà (x. St 3:12); cả hai trốn 
					tránh cái nhìn của Thiên Chúa là Đấng họ thường trò chuyện 
					như bằng hữu (x. 3:8-10); thế giới không còn là khu vườn để 
					sống hòa hợp, nhưng là một nơi để khai thác, trong đó tàng 
					ẩn những cạm bẫy (x. 3:14-19); ghen tương và hận thù nhau 
					nhập vào lòng con người: như trường hợp Cain giết Abel là em 
					mình (x. 4:3-9). Thực ra, khi chống lại Đấng Tạo Hóa của 
					mình, con người chống lại chính mình, phủ nhận nguồn gốc của 
					mình và do đó phủ nhận chân lý về mình, và sự dữ nhập vào 
					thế gian, với xiềng xích của đau khổ và cái chết. Như thế, 
					những gì Thiên Chúa đã tạo dựng thì tốt lành, thực ra, rất 
					tốt; sau quyết định tự do này của con người vì nghe theo một 
					lời nói dối và chống lại sự thật, sự dữ nhập vào thế gian.<br>
					<br>
					Trong những tường thuật tạo dựng, tôi muốn nhấn mạnh đến một 
					giáo huấn cuối cùng: tội lỗi sinh sản ra tội lỗi và tất cả 
					tội lỗi của lịch sử đều nối kết với nhau. Khía cạnh này dẫn 
					chúng ta đến việc nói về điều được gọi là “tội nguyên tổ”. Ý 
					nghĩa của thực tại rất khó hiểu này là gì? Tôi chỉ muốn đưa 
					ra một số yếu tố. Trước hết chúng ta phải kể rằng không có 
					người nào bị đóng kín trong chính mình, không ai có thể chỉ 
					sống một mình và cho mình; chúng ta nhận được sự sống từ 
					người khác, không phải chỉ lúc mới sinh, nhưng mỗi ngày. Là 
					con người là sống trong mối liên hệ: Tôi chỉ là chính mình 
					trong bạn và qua bạn, trong một liên hệ tình yêu với Chúa 
					của Thiên Chúa và bạn của những người khác. Vâng, tội lỗi là 
					làm đảo lộn hay tiêu hủy mối liên hệ với Thiên Chúa, đây là 
					bản chất của nó: tiêu hủy mối liên hệ với Thiên Chúa, mối 
					liên hệ cơ bản, tự đặt mình vào địa vị của Thiên Chúa. Sách 
					Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo nói rằng với tội đầu tiên, 
					con người “chọn chính mình thay vì Thiên Chúa và chống lại 
					Thiên Chúa, chống lại những đòi hỏi của tình trạng tạo vật 
					của mình và do đó chống lại cả sự tốt lành cho chính mình” 
					(số 398). Khi mối liên hệ cơ bản bị đảo lộn, thì tất cả các 
					trục liên hệ khác bị tổn thương hoặc bị hủy diệt, tội lỗi 
					làm hỏng những mối liên hệ, thì cũng làm hỏng tất cả, bởi vì 
					chúng ta là những sinh vật có liên hệ với nhau. Giờ đây, nếu 
					cấu trúc về liên hệ của nhân loại bị đảo lôn ngay từ đầu, 
					mọi người bước vào một thế giới được đánh dấu bởi sự đảo lộn 
					này của mối liên hệ ấy, họ bước vào một thế giới bị đảo lộn 
					bởi tội lỗi, và họ bị đánh dấu cách cá nhân; tội đầu tiên 
					tấn công và làm tổn thương bản tính con người (x. Sách Giáo 
					Lý của Hội Thánh Công Giáo, 404-406). Và một mình con người 
					không có thể tự giải thoát mình khỏi tình trạng này, không 
					ai có tự chuộc tội mình; chỉ một mình Đấng Tạo Hóa mới có 
					thể phục hồi những liên hệ đúng đắn. Chỉ khi nào Đấng, mà 
					chúng ta đã bỏ mà đi lạc đường, đến cùng chúng ta và đưa tay 
					yêu thương dắt tay chúng ta, thì những mối liên hệ chính 
					đáng có thể được tái lập. Điều này được thể hiện trong Đức 
					Chúa Giêsu Kitô, là Đấng đi theo một hướng hoàn toàn trái 
					ngược với ông Ađam, như được mô tả trong bài thánh thi ở 
					chương 2 của Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu thành Philipphê 
					(2:5-11): trong khi Ađam không nhìn nhận thân phận tạo vật 
					của mình và muốn đặt mình vào địa vị Thiên Chúa, thì Chúa 
					Giêsu, Con Thiên Chúa, sống trong mối liên hệ con thảo hoàn 
					hảo với Chúa Cha, Người tự hạ mình xuống, Người trở thành 
					đầy tớ, đi con đường tự hạ cho đến chết trên thập giá, để 
					xắp đặt lại cho có thứ tự những liên hệ của chúng ta với 
					Thiên Chúa. Thập giá của Đức Kitô trở thành Cây mới của Sự 
					Sống.<br>
					<br>
					Anh chị em thân mến, sống bằng đức tin là nhìn nhận sự cao 
					cả của Thiên Chúa và chấp nhận sự bé nhỏ của mình và tình 
					trạng tạo vật của mình, để Chúa đổ đầy nó bằng tình yêu của 
					Ngài, và như thế cho phép sự vĩ đại thật của chúng ta được 
					phát triển. Sự dữ, với gánh nặng đau thương và sầu khổ của 
					nó, là một mầu nhiệm được chiếu soi bởi ánh sáng đức tin, 
					cho chúng ta sự chắc chắn có thể được giải thoát: sự chắc 
					chắn rằng làm một người là điều tốt.</span></font></div>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		&nbsp;</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td width="67">
						<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
						<img border="0" src="../../../_Images/LOGOtinmung2.gif" width="67" height="40"></td>
						<td>
				<p style="margin-left:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="left">
		<font size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" href="../../../DocGia/DocGia_INDEX.htm">
		<span style="text-decoration: none">Trang Độc Giả</span></a></b></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
				<td width="50%">
				<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
					<tr>
						<td>
				<p style="margin-right:15px; margin-top:0; margin-bottom:0" align="right">
		<font color="#FF5328" face="Arial" size="2"><b>
		<a style="text-decoration: none" target="_top" href="../../../index.htm">Trang Nhà</a></b></font></td>
						<td width="67">
<p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<font size="2">
<a target="_top" href="../../../index.htm">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></font></td>
					</tr>
				</table>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager