File "condaunuauocmovatuonglai.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/CAC MIEN/Xom Moi/condaunuauocmovatuonglai.htm
File size: 11.5 KiB (11773 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG&nbsp; MIỀN XÓM MỚI</title><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../_themes/cypress/cypr1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="cypress 1011">
</head><body><div align="left"><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" background="../Tansonnhi/bacground1.jpg" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none"><tr><td bgcolor="#FFECFF"><p style="text-align: center"><font size="5" color="#0000FF" face="Arial"><b>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG</b></font><font size="5" color="#0000FF"><b> </b></font><br><font color="#484800" face="Arial"><b><i>MIỀN XÓM MỚI</i></b></font></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><p align="right"><font size="2" color="#0000FF"><i>Maria Nguyễn Thị Cậy</i></font></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><p align="center"><span style="font-weight: 700"><font size="4" color="#800080">CÒN ĐÂU NỮA, ƯỚC MƠ </font><font size="2" color="#800080">&amp;</font><font size="4" color="#800080"> TƯƠNG LAI !</font></span></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><font color="#0000FF"><span style="font-size: 10.0pt; font-family: Arial; font-style: italic">Nhân dịp Bổn mạng Miền Mẹ về Trời. 15-08-2008</span></font></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><img border="0" src="webBach1.jpg" width="500" height="324"></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="5" color="#0000FF"><b>M</b></font><font size="3" color="#000000">ùa chay là mùa trở về với Chúa, trở về với chính mình, trở về với anh em, là mùa trở về với nguồn yêu thương.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Mùa chay năm 2008, chúng tôi đã gặp cậu, người thanh niên đang sống trong kiếp sống đau thương, vừa nhìn thấy cậu, chúng tôi thấy xót xa trong lòng, vì nỗi đau của cậu thật hiện hữu, nỗi đau nhìn được bằng mắt, nỗi đau sờ chạm được bằng tay, xuyen qua nỗi đau thực tại ấy, chúng tôi cảm nhận được nỗi đau cùng cực của tâm hồn cậu. Người giới thiệu cậu cho chúng tôi, ngỏ ý xin giúp cho cậu chiếc quan tài khoảng sáu triệu đồng VN, chúng tôi cứ trăn trở mãi, tại sao phải lo quan tài cho người còn đang sống? Tại sao không giúp cho cậu những gì mà hiện tại cậu đang rất cần?</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Cậu thanh niên tên Phạm Danh Bách, sinh năm 1977, đang sống tại xứ “Buồn Muôn Thuở” (Buôn Ma Thuột). Khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự xong. Năm 1999, Bách vào Tp. Hồ Chí Minh tìm việc làm, sau một tháng thử việc tại cơ sở sản xuất hàng mỹ nghệ tư nhân của một người Đài Loan, năm đó, Bách vừa tròn 23 tuổi.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Vào một buổi chiều định mệnh, Bách về trước cùng với em một người bạn, để xem anh em trong cơ sở mỹ nghệ nơi cậu làm, rủ nhau đi đá banh, trên xe có hai thanh niên từ trong ngõ hẻm nhỏ phóng ra tông vào người Bách, mất thăng bằng Bách té xuống lăn vào gầm một chiếc xe tang vừa đưa đám tang về, trong khi cậu đang đi bộ trên lề đường bên phải, chiếc xe tang cũng đi bên phải đường trong thế lăn ngang, hai bánh sau của chiếc xe tang cán ngang người cậu, xương phần mông và đùi đều gẫy hết, gọng đái bị bể nhưng tuyệt nhiên không chảy máu, lúc đó Bách rất đau đớn tê cứng toàn thân, nhưng không bị ngất xỉu, trong vòng 3 ngày đầu, Bách được đưa đến cấp cứu bệnh viện gần nhất là bệnh viện Nhi đồng, không đúng chức năng, Bách được chuyển đến bệnh viện Bình dân, rồi đến bệnh viện Thống nhất cũng không đúng, cuối cùng Bách được đưa đến bệnh viện Chợ rẫy, nơi đây Bách được bệnh viện tiếp nhận và điều trị cho cậu, trong thời gian đầu, cứ khoảng bảy ngày Bách lại được đưa lên phòng mổ một lần, để cắt bỏ một số phần mềm bị dập nát và bắt nẹp, một số xương bị gẫy, vì tai nạn quá trầm trọng mà sức khỏe thì yếu, nên không thể làm một lần được, do đó bác sĩ phải làm nhiều lần như vậy, trong những tháng ngày đầu tưởng cậu không thể sống nổi, vì cậu là người ngoại đạo, các dì phước đã đổ nước hầu cứu lấy linh hồn cậu, thế rồi cậu cũng đã vượt qua được những cơn nguy tử của đời cậu, sau hơn 10 tháng điều trị tại bệnh viện Chợ rẫy, các bác sĩ kết luận, bệnh tình của Bách đã tạm ổn và cho xuất viện. Từ sau ngày xuất viện đến nay, Bách mới chỉ được tại khám ba lần, và bây giờ nằm ở nhà uống thuốc giảm đau liên tục (thuốc Efferalgan Paracetamol Codeime), và cố gắng chấp nhận số phận không thể thay đổi được nữa, qua những thông tin được biết thì phần tuỷ sống từ thắt lưng trở xuống của Bách đã bị dập, nên từ phần đó xuống tới chân bị hoại tử, mấy năm đầu còn chảy nước vàng, bây giờ thì khô cứng lại và mấy ngón chân của Bách đang bắt đầu rụng dần, không còn cảm giác gì nữa, nhưng từ chỗ tiếp giáp với phần hoại tử trở lên, thì đau không ngừng, năm nay Bách được 31 tuổi, với 9 năm trời triền miên trên gường bệnh, trong hình hài nửa sống nửa chết, với những cơn đau thể xác và những nỗi đau tâm hồn đã làm cho Bách phải mất đi biết bao nước mắt.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Hoàn cảnh gia đình của Bách cũng thật đáng buồn, sau 6 tháng bị tai nạn, bố bỏ đi theo người phụ nữ khác về đất Bắc, sống từ đó tới nay, còn mẹ bán hết ruộng vường chạy chữa cho Bách. Ít năm sau, mẹ lập gia đình với người đàn ông khác, hai người tách ra sống riêng được vài năm, chẳng may ông dượng lại bị tai biến, nay cũng nhúc nhắc di lại được, còn lại 3 anh em, em kế là trai đi làm phu hồ đã có vợ và một con 6 tháng tuổi, em út là gái được các soeur dòng Nữ vương Hòa bình nuôi giúp và dậy nghề thợ may cho.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Khi chúng tôi mới biết Bách, thì chỉ có vợ chồng em Bách ăn chung và chăm sóc cậu, chúng tôi ngỏ ý muốn giúp cho Bách uống thêm sữa mỗi ngày với hy vọng hỗ trợ thêm dinh dưỡng cho cơ thể, để cậu thêm sức chịu đựng nỗi đau triền miên, nhưng cậu nói em con vất vả lắm, mà con thì tiêu tiểu ra bên hông, nó muốn ra lúc nào thì ra, chứ con không làm chủ được, nên con không dám uống sữa, vợ chồng em con nấu sao con ăn vậy, do đó hàng tuần chúng tôi giúp cậu phu thêm tiền chợ với ước nguyện cho tới khi cậu không còn nữa.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Tôi phải xin lỗi cậu để được biết cảm xúc của cậu về những năm tháng đầu khi cậu gặp tai nạn, Bách cho biết cậu rất buồn, buồn lắm và đã khóc, khóc rất nhiều, khóc những ngày cô đơn tuyệt vọng, khóc những đêm dài không ngủ, khóc cho ước mơ, cho tương lai cho hạnh phúc không còn nữa, và hỏi cậu bây giờ thì sao? Cậu nói bây giờ thì con đành chấp nhận vì số phận không thể thay đổi được nữa, nhưng nước mắt của cậu vẫn vòng quanh làm tôi cảm thấy ân hận vì đã khơi dậy nỗi đau đang âm ỉ của cậu.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Với nỗi đau cùng cực của Bách, tôi phân vân nói gì với cậu, kêu lên sửng sốt đồng lõa với nỗi đắng cay của cậu ư? Như thế chẳng khác nào làm gia tăng nỗi thất vọng của cậu, còn khuyên nhủ ư? Tôi cảm thấy rất ái ngại về những lời động viên của mình, giả sử nếu mình phải chịu như cậu thì sao? Ôi! Có lẽ cũng khó mà đón nhận được số phận đớn đau nay.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Tuy thế cậu cũng cho tôi thấy được nghị lực và niềm tin của cậu, câu nói con đã xin với cha xứ, giờ con bất lực hoàn toàn, nhưng cho con là thành viên tán trợ của hội Légio Mariae, để trên gường bệnh con có thể đọc kinh, làm một việc bé nhỏ trong khả năng của con. Tôi rất cảm phục vì cậu là một tân tòng, đã cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Chúa Giêsu, cậu đang cố tháp sự đau đớn của cậu vào sự đau đớn của Chúa trên cây thập tự gía, cậu đã tìm và chọn cho mình một công tác thích hợp là quân binh của Mẹ Maria, với hoàn cảnh của cậu để cuộc sống có ý nghĩa hơn.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Trước khi ra về, tôi nắm chặt bàn tay cậu để nói lên rằng, hãy can đảm lên Bách nhé.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Sau khi gặp Bách, chúng tôi cảm thấy mình đã được Chúa ban cho biết bao hồng ân. Do đó phải sống sao với Chúa với anh em để đáp lại tình của Ngài.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Rất vui và mong được mọi người cùng góp tay để an ủi, để nâng đỡ, để chia sẻ cho những anh chị em như cậu Phạm Danh Bách được thêm sức mạnh, kiên cường tiếp tục sống.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Nếu có thể được, xin liên lạc về gia đình Tận hiến Đồng công.</font></span></p><p class="MsoNormal" align="justify" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><span style="font-family: Arial"><font size="3" color="#000000">Miền Xóm mới. ĐT <b>(08) 8947676</b>. Rất cám ơn.</font></span></p></td></tr><tr><td bgcolor="#FFECFF"><p style="text-align: center"><a href="../../../index.htm"><font size="2"><img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung130.gif" width="95" height="60"></font></a></td></tr></table></div></body></html>

PHP File Manager