File "TanhienvadockinhMaian.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/CAC MIEN/Xom Moi/BaivietXommoi/TanhienvadockinhMaian.htm
File size: 15.42 KiB (15792 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG MIỀN XÓM MỚI</title>
<meta name="Microsoft Theme" content="none">
<base target="_self">
</head><body>
<table border="0" width="569" id="table1" cellspacing="10" style="text-decoration: none">
<tr>
<td bgcolor="#FCFCFC">
<p style="text-align: center">
<font size="4" color="#0000FF" face="Arial"><b>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG</b></font><font size="4" color="#0000FF"><b>
</b></font><font color="#0000FF"><br></font>
<font color="#0000FF" face="Arial">MIỀN XÓM MỚI</font></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="#FCFCFC">
<p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin: 6.0pt 0cm">
<font color="#FF0000">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Mai An</span></font></p></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="#FCFCFC">
<p align="center"><font color="#800080">
<span style="font-size: 18.0pt; font-weight:700">TẬN HIẾN VÀ ĐỌC KINH<br>
SUY NIỆM</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="#FCFCFC">
<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-family: Arial,sans-serif">
</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trước khi tận hiến cho Mẹ
bên dòng nữ, tôi suy nghĩ và chọn lựa : “ Sao đây? Chọn Chúa hay chọn
danh vọng, địa vị? Tôi cầu nguyện giờ lâu trong Thánh đường, trước Chúa
Thánh Thể và đọc đi đọc lại câu trong tờ thăm mình bốc :<br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; text-indent: 18.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">Đời con
như chiếc đèn chầu</span></p>
<p class="MsoNormal" align="center" style="text-align: center; text-indent: 18.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"><i>Quỳ bên nhà tạm nguyện
cầu ngày đêm.</i><br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">cuối cùng, tôi đi tới quyết
định dứt khoát: chọn Chúa, từ bỏ danh vọng, địa vị, chức tước, lợi lộc.<br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">…Hồi ấy, tốt nghiệp đại học
xong, mới đi làm được mấy năm thôi, tôi đã được cấp trên bổ làm Phó Hiệu
Trưởng một trường trong thành phố. Qua quá trình công tác, mọi người tin
tưởng tôi, quý mến tôi, từ các bạn trong ngành cho tới các cô cậu học
trò nhỏ của tôi và cả ba mẹ của họ nữa…Nhưng một khi đã quyết định, thì
phải hành động thôi. Thế là tôi viết đơn xin thôi chức vụ đó, dù biết
rằng làm như thế là mình thua thiệt mọi thứ: tiền ít đi, danh giá ít
hơn, công việc làm cực nhọc hơn, giá trị ngoại giao mất thế mạnh…Kết quả
là nguyện vọng của tôi được đáp ứng. Cứ thế, ngày tháng trôi qua…tôi
sống trong hạnh phúc với nghề tôi chọn và nhất là tôi hạnh phúc vì luôn
có Mẹ Maria đồng hành với tôi, khi tôi khoẻ cũng như lúc tôi yếu, khi
rỗi rảnh cũng như lúc bận rộn. <br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Sau một thời gian dài, được
các dì dẫn dắt cùng các chị em sống tinh thần tận hiến “…con là của Mẹ,
xin Mẹ định đoạt về con theo ý Mẹ.”, tôi lớn dần lên trong đức tin. Rồi
một ngày nọ, tôi cùng các chị em được tận hiến lại cho Mẹ ở dòng ĐMĐC,
được các thầy giảng huấn đức hàng năm, hàng tháng…Đức tin của tôi và các
anh chị được củng cố thêm vững chắc. <br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một ngày nọ, miền chúng tôi
nhận tin vui: thầy phụ trách thụ phong linh mục. Tôi vui sướng tạ ơn
Chúa, cám ơn Mẹ đã ban linh mục cho giáo hội. Nhưng khi nhận chức linh
mục rồi, cha phải đi nhận công tác mới ở nơi mới. Miền chúng tôi được
một thầy khác đến thay thế. Dạy dỗ chúng tôi một thời gian khá lâu, thầy
được Chúa gửi bệnh hai lần, lần nào cũng là bệnh nan y cả. Miền chúng
tôi hiệp ý cùng nhà dòng xin khấn Đức Mẹ cứu thầy, cả hai lần Mẹ đều cứu
thầy khỏi bệnh một cách diệu kì. Riêng lần thứ hai, miền chúng tôi và
nhà dòng cùng các nơi cầu nguyện liên lỉ cho thầy nhiều tháng liên
tiếp…, có những lúc thầy yếu quá đến nỗi đã có tin báo là thầy sắp được
“Chúa thương gọi con về”, có lúc các thầy dòng đến thăm thầy đã phải
nghĩ rằng đến để “ thăm anh lần cuối”. Gần một năm, chúng tôi mới thấy
thầy khoẻ hẳn.<br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong thời gian thầy bệnh và
dưỡng bệnh, miền chúng tôi được bề trên cử một thầy khác tới thế và phụ
trách việc giảng huấn. Nhờ ơn Chúa ban, thầy này lại được Chúa chọn làm
linh mục và nhận công tác ở một nơi mới, bàn giao lại công tác phụ trách
miền chúng tôi cho thầy “ Hai lần được Mẹ cứu, Chúa chữa lành.”<br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong năm thánh cầu cho các
linh mục, tôi tranh thủ hằng ngày làm giờ kính Lòng thương Xót Chúa vào
3 giờ chiều để cầu cho Hội Thánh Chúa, các tu sĩ, các thầy, các linh
mục, các ĐGM, các ĐHY, ĐGH và cầu cho các bệnh nhân, người thân, các ân
nhân xa gần. Nhất là, tôi cầu cho nhà dòng ĐMĐC, từ cha bề trên cho đến
các thầy luôn được tràn đầy ơn Chúa. Các linh mục, các thầy nào tôi
biết được tên thánh, tên gọi, tôi đều cầu nguyện lên Chúa nhờ lời
chuyển cầu của Đức Mẹ Maria để các đấng bậc được ơn bền đỗ, là những vị
mục tử tốt lành, và xin Mẹ là bóng mát, chở che, gìn giữ các thầy, cầu
bầu cùng Chúa chọn các thầy làm linh mục. Kể cả thầy “Hai lần được Mẹ
cứu, Chúa chữa lành” cũng không ngoại lệ, vì tôi nghĩ rằng linh mục rất
cần thiết cho giáo hội, nên càng có nhiều linh mục lành thánh, giáo hội
càng thăng tiến, <b>danh Cha</b> được cả sáng và <b>Nước Cha</b> trị đến
. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Có lần, tôi mượn được một
cuốn sách hay, trong đó có phần <b>suy niệm Kinh Lạy Cha </b>- kinh do
chính Chúa Giêsu dạy - của một vị thánh, rất cụ thể và hay, tôi thích
lắm bèn chép ra để đọc hàng ngày. Tôi có ghi ra để ai cũng thích thì
đọc. Từ khi <b>đọc</b> - <b>suy niệm</b> <b>KINH LẠY CHA </b>tôi cảm
nhận được nhiều ơn Chúa ban, nhất là ơn bình an, vui lòng vác thánh giá
Chúa gởi đến.<br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">…Sau khi ghi lại suy niệm
KINH LẠY CHA, tôi vui lắm, tôi cũng không thể hiểu tại sao mình lại vui
được vào lúc này. Số là tôi đang bị một vài chị xét đoán oan ức nặng nề
khủng khiếp. Nhưng lạ lắm, khi biết chuyện đáng lẽ ra tôi phải buồn
phiền ngay mới đúng như tâm lý thường tình của con người khi bị nói hành
nói tỏi. Trái lại, tôi liên tưởng ngay đến chuyện cách đây 35 năm, của
một cha học cùng lớp với tôi thời đó, hai anh em ngài đi học, và ngài bị
hai chị bạn trong lớp xét đoán oan ức. Nhưng bây giờ thì tôi hiểu ra
được vì sao hồi đó, khi nghe tin đồn nhảm, ngài lại không buồn mà chỉ
cười thôi. Bí quyết này đây: CÓ CHÚA LÀ CÓ TẤT CẢ, CHÚA Ở TRONG TA, TA
KHÔNG SỢ CHI, TA CHẲNG LO GÌ… Qua một đêm ngon giấc, hôm sau nghĩ về
việc bị xét đoán oan, tôi trở lại trạng thái thường tình cùa con người ;
tôi buồn muốn chết được. Nỗi oan khổ này tôi đem trình bày với một cha
có hiểu chút ít về tôi; ngài bảo tôi rằng: Khi ma quỷ thấy ai kéo được
linh hồn xa Chúa về với Chúa, nó lồng lộn lên và tìm cách khôn khéo tinh
vi để gây đau khổ cho họ. Hãy vác thánh giá Chúa trao, hãy tranh thủ để
kết hiệp với Chúa thì được ơn phúc. Ở chốn luyện hình, số linh hồn mắc
lỗi này đông lắm.Thật lòng mà nói, khi biết chuyện, tôi đã nhanh chóng
thầm thĩ : “Mẹ ơi! cùng Mẹ, với Mẹ, trong Mẹ, nhờ Mẹ con xin dâng nỗi
đau này cho Chúa để xin cứu rỗi các linh hồn”. Rồi như thường ngày, tôi
cố gắng đọc - suy niệm một tràng kinh Mân Côi (bốn mùa). Sau khi được
cha yên ủi khuyên bảo, tôi làm giờ Lòng Thương Xót Chúa vào ba giờ chiều
như mọi ngày, dâng hết mọi sự tín thác vào Chúa, cùng hiệp ý dâng lễ
“xin Chúa chúc lành cho các chị ấy, xin soi sáng cho họ, phần con, con
tha thứ cho họ”. <br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Một buổi đi dự tĩnh tâm,
nghe cha giảng về đề tài “TRÔNG ĐỢI”. Với câu hỏi: Bạn trông đợi gì ở
Chúa? Trông đợi đến bao giờ? Có đủ kiên nhẫn trông đợi không? Nhìn lên
Chúa đi: bị xỉ nhục, bị vu vạ cáo gian, bị xử án oan khiên, đội mão gai,
chết nhục hình. Vì ai? Vì sao Chúa không tự cứu mình? Chúa cứu người ta
thế nào?...Có niềm vui biến thành đau khổ, và có đau khổ biến thành hạnh
phúc. Ta có chấp nhận đội mão gai với Chúa không? Nghe tới đây, tôi
giật mình: “Chúa ơi, linh mục của Chúa nói hay quá, đúng quá. Con hiểu
ra rồi.” <br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 60.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Thật vậy, niềm vui đã biến
thành nỗi đau khổ và đau khổ lại biến thành niềm vui cho con. Cùng Mẹ
con tạ ơn Chúa về tất cả những gì Chúa ban cho con. Con cảm ơn Chúa cho
con đội mão gai để trông đợi …Nhờ mão gai đó mà con có của lễ dâng lên
Chúa, nhờ đó mà con nhận ra sự mỏng giòn của thân phận mình. Giờ đây con
chỉ biết cầu nguyện, vâng ý Chúa, vâng ý Mẹ mà thôi. Amen.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 42.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 54.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"> <br>
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 42.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 54.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Xin chia sẻ cùng mọi người
như một món quà Noel.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 42.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 54.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">Con xin Chúa Hài Đồng ban
muôn hồng ân cho mọi người trong mùa Giáng Sinh 2009. Xin chúc mọi
người hưởng mùa Giáng Sinh đầy tràn ơn Chúa.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 18.0pt; margin-left: 30.0pt; margin-right: 54.5pt; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-family: Arial,sans-serif">
</span></td>
</tr>
</table></body></html>