File "NaylaMeconPKM.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/CAC MIEN/Xom Moi/BaivietXommoi/NaylaMeconPKM.htm
File size: 20.21 KiB (20697 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG MIỀN XÓM MỚI</title><meta name="Microsoft Theme" content="none"></head><body><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="10"><tr><td bgcolor="#FCFCFC"><p style="text-align: center"><font size="4" color="#0000FF" face="Arial"><b>GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG</b></font><font size="4" color="#0000FF"><b> </b></font><font color="#0000FF"><br></font><font color="#0000FF" face="Arial">MIỀN XÓM MỚI</font></td></tr><tr><td bgcolor="#FCFCFC"><p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-style: italic"><font size="2" color="#FF0000">P.K.M CMC</font></span></p> </td></tr><tr><td bgcolor="#FCFCFC"><p align="center"><b><span style="font-size: 18.0pt">NÀY LÀ MẸ CON</span></b></td></tr><tr><td height="24" bgcolor="#FCFCFC"><p align="center"><b><i><span style="font-size: 13.0pt">(Ga 19, 27)</span></i></b></td></tr><tr><td bgcolor="#FCFCFC"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Qui luật tự nhiên của mọi gia đình: có cha tất nhiên có mẹ; vào thời đại chúng ta mọi sự cũng diễn tiến như vậy. Giáo hội ngày hôm nay cũng là một gia đình và là đại gia đình của mọi dân tộc. Theo ý định khôn ngoan của Thiên Chúa là Cha chúng ta, Ngài đã đặt trong Giáo Hội là đại gia đình của Ngài, cũng như trong mọi gia đạo, gương mặt của người phụ nữ âm thầm và trong tinh thần phục vụ, hằng săn sóc và dẫn dắt gia đình hướng về quê thật, và mong chờ ngày trở lại vinh quang của Chúa Kitô.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Qua đoạn Tin Mừng thánh Gioan (19, 25-27), chúng ta cùng nhau suy ngắm Lời Chúa đã trao trối lại trong giờ sau hết: <i>“Đây là Mẹ con”</i> để cùng nhau khám phá ra vẻ đẹp huy hoàng và cao trọng của thiên chức từ mẫu của Mẹ đối với chúng ta. Từ đó, chúng ta tôn vinh Mẹ và được lãnh nhận nhiều hồng ân do lòng từ mẫu của Mẹ Maria ban cho chúng ta.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Phúc Âm nhất lãm không nhắc gì đến việc Mẹ lên núi Golgotha, mà chỉ nói đến mấy bà Maria như: Maria Magdala, bà Maria mẹ các ông Giacôbê và Giuse, bà Salômê mẹ của Giacôbê và Gioan (Mt 27,55; Mc 15,40) là những người theo Chúa trong cuộc đời công khai để giúp đỡ Ngài, là có mặt trên núi Sọ. Chỉ có Phúc Âm thứ tư, tác giả mới nhấn mạnh đến sự hiện diện của Đức Mẹ trên đồi Golgotha, nhắc đến những lời Chúa phán với Mẹ và sự liên hệ giữa Mẹ và nhân loại. Điều đó làm nổi bật sự quan phòng của Thiên Chúa trong sự hiện diện của Đức Mẹ đứng dưới chân thập giá, vì đó không phải là việc riêng tư, mà là một điều quan trọng trong chương trình cứu độ của Chúa mà Ngài sắp hoàn tất.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Quả thật, một số nhà chú giải duy lý cho việc Chúa Giêsu trao phó thánh Gioan cho Đức Mẹ, và trao ban Đức Mẹ lại cho Gioan, là cử chỉ hiếu thảo tự nhiên trong gia đình mà tất cả mọi người con ngoan hiền, thảo hiếu đều làm. Nếu chỉ có như thế thì hoàn toàn sai lầm, vì họ chỉ giải nghĩa theo tự nhiên mà không hiểu đúng theo nghĩa của Thánh Kinh.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt"> Trong giờ phút lịch sử quan trọng đó, tất cả mọi lời của Chúa phán, những việc của Chúa làm, đều qui hướng về chương trình cứu độ mà Chúa Giêsu đã lãnh nhận từ Thiên Chúa Cha và hoàn tất trên núi Sọ.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Những lời nói đặc biệt gây xúc động này mang <b>“một cảnh quan mặc khải”</b>: mặc khải những tâm tình sâu đậm của Chúa Kitô đang hấp hối, và chứa đựng một sự đầy đủ ý nghĩa phong phú đối với đức tin và linh đạo kitô hữu. Cuối đời sống trần thế, khi nói với Mẹ Ngài và người môn đệ Người thương mến, Đấng Cứu Thế chịu đóng đinh thiết lập một tương quan mới về tình yêu giữa Đức Maria và người kitô hữu.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Những lời của Đấng Cứu Thế có tầm mức hết sức quan trọng và liên hệ tới phần rỗi đời đời của tất cả mọi người chúng ta. Từ trên ngai vàng thập giá, Chúa Giêsu thấy Mẹ Ngài và môn đệ yêu dấu, Ngài liền nói với Mẹ: <i>“Thưa Bà, này là con Bà”</i>, rồi tiếp đó Ngài bảo với môn đệ: <i>“Này là Mẹ con”</i>. Chúa Giêsu gọi Đức Mẹ là <b><i>“Bà” </i></b>chứ không gọi là <b><i>“Mẹ”</i></b> để chứng tỏ rằng, từ nay Người sẽ là Mẹ Nhân loại. Xét theo bề ngoài, đó là một sự trao đổi nghèo nàn: một ngư phủ đổi lấy một ông vua, con Zêbêđê thế cho Con Thiên Chúa, trò đổi cho thầy, tớ đổi cho chủ nhưng Đức Trinh Nữ Maria đón nhận với tất cả tấm lòng biết ơn. Mẹ thấu hiểu rằng: như ở Bêlem Người đã trở nên Mẹ Thiên Chúa, Người cũng ở Golgotha để trở nên Mẹ nhân loại; như ở máng cỏ Mẹ đã sinh ra Thủ lãnh ơn cứu độ, thì bây giờ dưới chân thập giá Mẹ cũng phải sinh ra các chiến sĩ của Ngài. Mẹ đã nhận thấy rõ điều đó không thể thực hiện được mà không phải chịu đau khổ, bởi Mẹ đã có thể ban tặng người Con vô tội không đau đớn, nhưng Mẹ không thể là Mẹ các tội nhân mà không đau khổ. Mẹ cần phải hy sinh đứa con riêng để trở nên Mẹ nhân loại và Mẹ rất vui lòng với lễ hiến dâng này để cho thế gian được cứu rỗi. Như vậy, Mẹ thủ đắc tước hiệu làm Mẹ nhân loại không phải bởi lời tuyên bố đơn giản bên ngoài, nhưng là bởi quyền sinh dưỡng nghĩa là Mẹ sinh hạ và nuôi dưỡng chúng ta.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Mặt khác, khi Chúa trao Đức Mẹ sứ mệnh làm Mẹ nhân loại, đồng thời cũng mời gọi Mẹ đồng lao cộng khổ với Ngài để cứu rỗi chúng sinh. Quả thật, chúng ta chỉ có một Đấng Cứu Thế duy nhất là Đức Giêsu; nhưng Mẹ Maria cũng cộng tác cách chặt chẽ vào công trình cứu chuộc của Chúa, để tái lập sự sống siêu nhiên cho các linh hồn (Lumen Gentium 61). Với những lời nói đó, Chúa mặc khải cho Đức Maria biết cao điểm chức làm Mẹ của Bà: Vì làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Bà cũng làm Mẹ những người được cứu chuộc, của tất cả các thành phần Thân Thể Mầu Nhiệm của Con Bà.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Đức Trinh Nữ âm thầm chấp nhận sự nâng lên tới cao điểm nhất chức làm Mẹ do ân sủng của Bà, vì Bà đã trả lời với lòng tin bằng tiếng “xin vâng” trong ngày Truyền Tin.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt"> Vì thế, suốt cuộc đời của Mẹ là tiếng “<b><i>Fiat: Xin Vâng</i></b>” âm thầm liên lỉ, tiếng “xin vâng” được thưa lên từ Nazareth tới Bêlem, từ Bêlem tới Cana và từ Cana tới Golgotha. Mẹ đã trao cho Chúa tất cả chìa khoá cần yếu để cho Chúa mở vào trong công cuộc cứu chuộc thế gian này tức là sinh hạ Đấng Cứu Thế. Giờ đây, Mẹ đã lên tới chót đỉnh của chương trình cứu chuộc. Do đó ở trên đồi Golgotha Mẹ cũng đã sẵn sàng, nên lời truyền tin thứ hai đến với Mẹ từ thập giá, không qua trung gian sứ thần, nhưng chính từ miệng Thiên Chúa. Như vậy, chính sự cộng tác của Mẹ đã xác nhận Mẹ chính là Đấng Đồng Công Cứu Chuộc.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Sau cùng, vì đồng công cứu chuộc với Chúa Giêsu; cho nên, nếu Chúa Giêsu là đầu của nhiệm thể Hội Thánh, thì tất nhiên Mẹ đã trở nên là Mẹ Giáo Hội trên bình diện siêu nhiên, nhất là khi sứ mạng làm Mẹ ấy lại do chính Chúa Giêsu đã uỷ thác cho Mẹ trong một di ngôn, một chúc thư vào chiều thứ sáu tử nạn. Từ đó, Mẹ đã âm thầm lãnh nhận trách nhiệm săn sóc hết sức chu đáo đến từng phần tử của Giáo Hội, lợi dụng tất cả những phương thế tốt nhất, hiệu quả nhất của ơn cứu chuộc mà làm trổ sinh hoa trái cho từng tâm hồn.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.1pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Trong sách “Lẽ sống” có kể lại một câu chuyẹân sau:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Sau khi phản bội Chúa bằng một cái hôn, Giuda cảm thấy thất vọng đến độ không còn nghĩ rằng mình có thể được tha thứ nữa. Ông cầm 30 đồng bạc là giá của sự phản bội và đi vào Đền thờ để trả lại cho các thượng tế và kỳ lão. Sau đó, ông ra ngoài lấy dây thắt cổ tự vận.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện ấy đã được xen vào vở tuồng thương khó nổi tiếng của dân làng Oberammergau bên Đức. Cứ 10 năm một lần, theo một lời thề hứa mà ông cha đã để lại từ mấy trăm năm qua, người dân làng diễn ra cuộc tử nạn của Chúa Giêsu. Vở kịch thu hút khán giả từ khắp nơi trên thế giới. </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Người ta kể lại rằng lần kia, một em bé gái 7 tuổi ngồi cạnh mẹ để xem vở tuồng. Người đóng vai Giuda, trong cơn thất vọng não nề đã thốt lên: <i>"Tôi biết đi đến với ai bây giờ? Tôi đã phản bội Thầy tôi. Thế là hết! Tôi Không biết phải chạy đến với ai nữa"</i>. Em bé ngồi bên cạnh mẹ cảm thông cho số phận của kẻ chìm đắm trong thất vọng. Em muốn tìm cách để cứu vớt con người khốn khổ ấy. Em bèn quay sang mẹ và nói lớn đến độ tất cả mọi khán thính giả có mặt trong hội trường đều nghe được: <i>"Má ơi, sao ông ta không chạy đến với Mẹ Maria?".</i> </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu cũng có một người Mẹ như mọi người, và nhất là Ngài cũng trải qua một thời thơ ấu như mọi người. Kỷ niệm của những giây phút ngồi trên gối Mẹ, những lần sà vào lòng Mẹ, những lần mếu máo khi lạc mất Mẹ, hay những lần vòi vĩnh Mẹ... hẳn phải luôn đậm nét trong ký ức của Chúa Giêsu. Có lẽ chính kinh nghiệm của bản thân ấy đã trở thành bài học về hồn nhiên trong trắng, tin tưởng, phó thác của tuổi thơ mà Chúa Giêsu luôn đề ra cho chúng ta khi Ngài nói: <i>"Nếu các ngươi không nên giống như trẻ nhỏ, các ngươi không được vào nước Trời"</i> (Mt 18,3).</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Tuổi thơ thường gắn liền với mẹ. Còn âm thanh nào bộc phát, tự nhiên, quen thuộc và êm dịu trên môi của trẻ thơ cho bằng tiếng "Mẹ". Khi vui, trẻ thơ kêu mẹ, lúc đói, trẻ thơ cũng kêu mẹ. Khi tỉnh thức, trẻ thơ cũng kêu mẹ, lúc ngái ngủ, trẻ thơ cũng kêu mẹ... Mẹ là tất cả của trẻ thơ. Mời gọi chúng ta mặc lấy tâm tình của trẻ thơ để được vào nước Trời, hẳn Chúa Giêsu cũng muốn nhắn gửi chúng ta cho Mẹ của Ngài. Trở nên trẻ thơ trong nước Trời cũng có nghĩa là biết chạy đến với Mẹ Ngài. Trở nên trẻ thơ trong nước Trời cũng có nghĩa là mặc lấy tâm tình của chính Mẹ Ngài, bởi vì còn ai trong trắng, tin tưởng, phó thác cho bằng Mẹ.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đang bước vào ngàn năm thứ ba của lịch sử nhân loại, một tương lai tràn trề trong niềm hy vọng nhưng cũng tràn đầy những nỗi lo âu. Hy vọng, vì những tiến bộ vượt bực của khoa học để phục vụ cho con người. Nhưng âu lo, là vì những đe doạ của bạo lực, chiến tranh, của những băng hoại đạo đức để từ đó người ta đã chối bỏ nền luân lý Công Giáo cổ truyền để mà tiếp tay cho cái gọi là: mở cửa để hội nhập những văn hoá mới, điều đó cũng nhằm để hưởng thụ phóng túng cho dục vọng…; cũng như những lo lắng băn khoăn trước tình trạng gia đình đổ vỡ và giá trị căn bản gia đình bị chà đạp trầm trọng trong xã hội hiện nay. Vì thế, trên con đường lữ hành về nhà Cha, Ngài đã tiền định và an bài cho chúng ta một người Mẹ cùng đồng hành. Mẹ nhân loại, Mẹ Đồng Công, Mẹ Hội Thánh… Mẹ với nhiều tước hiệu khác nhau, nhưng cũng chỉ một Mẹ Maria mà thôi. Mẹ vẫn âm thầm hiện diện ở từng mầu nhiệm của cuộc đời mỗi Kitô hữu. Trong thiên chức làm Mẹ, Mẹ hằng săn sóc và dẫn dắt chúng ta trên đường về nhà Cha vĩnh cửu trên quê trời. Đó cũng chính là người Mẹ chiều xưa vững vàng đứng dưới chân thập giá, trong đau đớn và trong thinh lặng hiến dâng lên Cha Hằng Hữu người Con Chí Thánh của mình làm giá chuộc cho muôn dân.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây, xin mượn một lời thơ của một người con viết về người mẹ của mình, để ca ngợi Mẹ Maria là Mẹ của mỗi người chúng ta, cho dẫu lời ca ngợi đó chỉ gợi vẽ nên một vài nét đơn sơ, mờ nhạt về những gì Mẹ đã làm cho đoàn con của Mẹ. Lời thơ đó là thế này:</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">“Khi tôi còn nhỏ bé,</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Mẹ chỉ cần một với tay nhè nhẹ, </span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Đã có thể che phủ con bằng những tấm mền,</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Để chống lại màn gió lạnh ban đêm.</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Nhưng bây giờ con đã cao lớn,</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Và mẹ không với tới con,</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Thì mẹ chắp đôi tay,</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: right; text-indent: 45.1pt; margin-top: 0; margin-bottom: 0"><i><span style="font-size: 14.0pt">Che phủ con bằng lời cầu nguyện.</span></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.1pt; margin: 6.0pt 0cm"><i><span style="font-size: 14.0pt"> </span><font color="#FF0000"> (Dona Maddux Cooper)</font></i></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.1pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Ước gì tất cả mọi người khám phá trong câu nói của Chúa <b><i>“Này là Mẹ của con”</i></b>, lời mời gọi đón nhận Đức Trinh Nữ Rất Thánh làm Mẹ và đáp trả lại tình yêu mẫu tử Mẹ như con cái thật sự. Ước chi mỗi người chúng ta luôn luôn là những người con bé nhỏ để Mẹ che chở, giữ gìn, chăm sóc và bảo vệ ta khỏi mọi cơn gió đông lạnh lẽo của cuộc đời. Và nếu là những người con lớn của Mẹ, thì cũng xin được lời khuyên nhủ, soi sáng và hướng dẫn của Mẹ trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Chớ chi mỗi khi chúng ta buồn sầu, cô đơn, bị hiểu lầm, chúng ta có Mẹ để tâm sự, thở than, để tìm được nguồn an ủi, nâng đỡ và sự bình an. Và mỗi khi chúng ta lo âu, băn khoăn, khắc khoải, thì Mẹ là mọi giải đáp cho chúng ta. Có Mẹ là có tất cả, có Mẹ chúng ta vững bước, cho dù tương lai có mịt mù, cuộc sống có bấp bênh. Hãy cầm chặt tay Mẹ tiến bước trong hành trình đêm tối đức tin. Hãy nép mình vào Mẹ, phó thác cho Mẹ và lấy làm sung sướng tưởng nghĩ đến Mẹ. Xin Mẹ giúp cho chúng ta yêu mến Mẹ luôn mãi.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.1pt; margin: 6.0pt 0cm"><b><span style="font-size: 14.0pt">Tâm tình con thảo.</span></b></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 45.0pt; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-size: 14.0pt">Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Đấng luôn gìn giữ linh hồn chúng con, đời sống nhân đức sẽ chẳng là gì nếu không kết thúc bằng một cuộc sống vĩnh phúc sau cùng trên quê trời. Xin Mẹ gìn giữ cuộc đời chúng con biết sống đúng là người con thảo hiếu cho đến cùng; bởi vì Người Con Thần Linh của Mẹ đã hứa không để chúng con mồ côi, nhưng chúng con sẽ bơ vơ, nếu Mẹ không là Mẹ thật của chúng con. Amen. </span></td></tr><tr><td bgcolor="#FCFCFC"><p style="text-align: center"> </td></tr></table></body></html>