File "gia-dinh-duc-tin-thanh-nhan.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/CAC MIEN/ThuDuc/BaiViet/gia-dinh-duc-tin-thanh-nhan.htm
File size: 6.65 KiB (6814 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>CHA ĐAMINH MARIA TRẦN ĐÌNH THỦ</title>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/arctic/arct1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="arctic 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="10" cellpadding="16" style="text-decoration: none; font-family: Tahoma; font-size: 10pt"><tr>
<td style="border: 2px solid #EAFFFB; ; text-decoration:none; font-family:Tahoma; font-size:10pt" align="justify" bgcolor="#FFFFEC">
<p align="right">
<font face="Times New Roman" style="font-size: 8pt; font-style: italic">Thanh Anh Nhàn</font><p>
<b><font size="4" face="Times New Roman" color="#0000FF">GIA ĐÌNH VÀ ĐỨC TIN </font></b>
</p>
<p><font size="4" face="Times New Roman">Một người giáo dân tốt trưởng thành
vững vàng trong đời sống Ki tô hữu, tôi nghĩ phần lớn do được đào tạo trong
nếp sống gia đình. Vì gia đình là một giáo hội thu nhỏ, một trường học tự
nhiên có một nền giáo dục Ki tô giáo căn bản, bởi trong đó từ người lớn đến
trẻ nhỏ, từ ông bà cha mẹ đến con cái cháu chắt, mọi thành viên của gia đình
ai cũng có lòng sống đạo nhiệt thành, đó chính là truyền thống phát triển và
nâng đỡ, đức tin Ki tô giáo cho con cháu. Tôi nhớ ông bà cha mẹ tôi chẳng
học cao biết rộng, không bằng này cấp kia nhưng đời sống mẫu mực từ việc nhỏ
đến việc lớn giúp tôi luôn được tiếp cận và thực hành, được dạy bảo một cách
chu đáo. Những bài học thực tế đó được lặp đi lặp lại suốt thời thơ ấu, bằng
những thói quen với tâm tình sốt mến, nuôi sống lòng đạo đức sâu sa, lòng
tin yêu tôn kính Thiên Chúa là cha nhân lành. Bởi ngay những ngày còn ngồi
trên gối mẹ, mở mắt ra với những lời ngọng nghịu trẻ thơ, mẹ ôm tôi cầm tay
vẽ từng dấu thánh giá trên trán, trên môi, trên ngực cách cung kính, từng
lời kinh đơn sơ mẹ dạy tôi cách đọc theo với một đức tin mạnh mẽ. Mỗi bữa
cơm cả nhà nghiêm trang làm dấu đọc kinh nhớ ơn chúa đã ban của ăn nuôi sống
hàng ngày. Sau bữa cơm biết cám ơn chúa trong niềm tri ân, khi cả gia đình
đi chơi xa phải ăn cơm ở những chỗ đông người, ngoài quán xá mẹ tôi cư xử
như chỗ không người: cả nhà vẫn quây quần bên bàn ăn, mẹ làm dấu cất kinh
lạy cha, mọi người đọc tiếp và làm dấu tôn kính tạ ơn chúa, mặc cho mọi
người chung quanh nhìn với những con mắt ngỡ ngàng thắc mắc và cũng đầy thán
phục. Tối đến trước khi nghỉ đêm, chúng tôi quây quần trước bàn thờ cầu
nguyện bằng những lời kinh tiếng hát. Mùa nào thức ấy, cha mẹ tôi mở mắt cho
chúng tôi làm quen với phụng vụ Giáo Hội và khi lớn lên, chúng tôi được học
hỏi giáo lý, học kinh học bổn, những lời dạy bảo của ông bà quản ngày đó,
thật đơn sơ dễ hiểu với cái tuổi còn non dại, để cho đến suốt đời tôi vẫn
tiếp tục học hỏi qua sự dạy bảo của các sơ, chỉ mong vững vàng hơn trong đời
sống đức tin. Bởi tầm quan trọng của việc giáo dục đạo đức nơi gia đình,
chính là việc đề cao lòng đạo đức nơi mỗi con người. Đến trường tôi được
thầy cô giáo dục trước tiên về lễ phép, “tiên học lễ, hậu học văn” bởi theo
quan niệm: văn chương thi phú giỏi giang mà đạo đức kém cỏi, con người ta
cũng chẳng có gì đáng hãnh diện nếu tinh thần đạo đức kém cỏi, không biết
phân biệt thiện ác để sống đúng cương vị một con người biết giúp ích cho tha
nhân thì người đó cũng chỉ là đồ vứt đi. Về đời sống thiêng liêng của chúng
tôi, mẫu gương người mẹ ăn miếng gì cũng nhớ đến Chúa, làm việc gì cũng than
thở nói chuyện với Chúa. Mẹ tôi rất siêng đi lễ mỗi ngày dù Bà rất bận, nhìn
Bà rước Chúa thật nghiêm trang, tôi đọc được trong mắt mẹ lòng thành kính và
yêu mến Chúa, lớn lên được rước Chúa tôi cũng noi gương mẹ, hết lòng yêu mến
Bí tích Thánh Thể. Việc Ba tôi tham gia Hội đồng Giáo xứ, suốt ngày lo việc
nhà Chúa đã góp phần nuôi dưỡng đức tin chị em tôi rất nhiều. Không chỉ bằng
lời, mà chính là bằng hành động. Giả như Ba Mẹ tôi chỉ bắt tôi đi học giáo
lý, đi nhà thờ mà không diễn đạt niềm tin của mình vào cuộc sống, không thể
hiện bằng việc làm, hoàn toàn xa lạ với những đòi hỏi của tôn giáo, coi tôn
giáo chỉ là một thứ trang điểm cho cuộc sống, chưa là linh hồn hay trung tâm
của gia đình thì những ép buộc tôi đi nhà thờ hay học giáo lý có ích gì? Tôi
cũng sẽ lại lơ mơ, gặp chăng hay chớ mà thôi! “ Bởi đức tin và lòng đạo đức
không phải là một mớ kiến thức được truyền đạt từ người khác, mà thiết yếu
là mối quan hệ với Thiên Chúa. Chỉ khi nào con người thực sự đi vào quan hệ
ấy với Thiên Chúa thì con người đó mới trưởng thành trong đức tin và đó
chính là mục tiêu gia đình phải đề ra trong việc thông truyền để giáo dục
đức tin và lòng đạo đức cho con cái.” “Gia đình là một cộng đoàn để ngay từ
tuổi thơ, người ta học được những giá trị luân lý, bắt đầu biết tôn thờ
thiên chúa, và sử dụng sự tự do của mình” Vì những lý do trên tôi luôn luôn
cám ơn Chúa đã ban cho tôi được làm người và làm con Chúa, cho tôi được sinh
ra trong một gia đình có đạo lại được giáo dục bởi Cha Mẹ đạo đức tốt lành,
có một đức tin vững vàng. Tôi ước mong con cái tôi cũng được quan tâm chăm
sóc đời sóng đức tin như thế dù hoàn cảnh xã hội bây giờ thật khó mà có được!
</font></td></tr></table></body></html>