File "Tinhthuc.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/CAC MIEN/Tan_Mai/Hongantanhien/Tinhthuc.htm
File size: 9.81 KiB (10045 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Hồng ân tận hiến cho Mẹ Maria</title><meta name="Microsoft Theme" content="folio 1011">
</head><body><table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="20" background="picture02.jpg"><tr><td><p align="center"><b><font face="Arial" size="6" color="#00009D">HỒNG ÂN TẬN HIẾN</font></b><br><i><font face="Arial" size="4" color="#336699">30 NĂM NHÌN LẠI<br><br><img border="0" src="divider_flower3.gif" width="312" height="33"></font></i></td></tr><tr><td><p align="center"><a name="_Toc193762417"><b><span style="font-family: Arial">THỨC </span></b></a><b><span style="font-family: Arial">TỈNH</span></b></td></tr><tr><td><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Những ngày khó khăn của cuối thập niên bảy mươi và tám mươi chắc nhiều người cũng giống như gia đình tôi, khi ở lại thành phố thì phải bươn chãi tứ tung để có thể tồn tại, mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi công việc , cực khổ khác nhau , nhưng ai nấy cũng cam chịu để đủ nuôi sống bản thân và gia đình, chẳng ai kêu ca.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Riêng trường hợp của tôi không gặp mấy thuận tiện tại địa phương, khi người em của tôi làm nghề xây dựng nhận công việc tại vùng Bà Rịa- Vũng Tàu rủ tôi cùng đi làm thì tôi nhận lời ngay, bỏ vợ con ở lại nhà. Tại đây tôi không còn biết gì, chỉ chú tâm lao vào công việc, từ sáng đến tối, mệt qúa lăn ra ngủ, đôi lúc nghĩ cuộc đời chẳng khác gì thân phận trâu bò, nhưng nghĩ gì thì nghĩ rồi vẫn cuốn hút vào công việc, bỏ bê việc đạo đức mà từ thửơ nhỏ đến nay vẫn thường làm, vì những lý do biện minh cho sự lười biếng luôn trỗi dậy trong tâm tuởng, và cứ thế nhiều năm nhiều tháng cuộc sống xa dần Chúa một cách tự nhiên , không một chút áy náy lương tâm.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Nhưng rồi vào một sáng Chúa Nhật lười biếng, khi thức dậy muộn thì gặp ngay một cuốn Kinh Thánh để trên chiếc bàn gần đầu giường nằm, lúc này tôi nhận ra hình ảnh quen quen mà mình vẫn thường gặp, nên chẳng mấy chú ý, tôi vẫn cứ theo như sinh họat hằng ngày, thức dậy làm vệ sinh cá nhân sau đấy là ra quán cafê đầu ngõ uống một ly và hút vài điếu thuốc rồi đi làm, nhưng hôm nay là ngày nghỉ tôi quay về phòng, khi mở cửa phòng, cuốn Thánh Kinh hiện rõ trong mắt tôi, tôi tiến lại mở ra thì đây là một cuốn Thánh Kinh cũ kỹ cáu bẩn dấu vết của nhiều lần mở, tiện tay tôi mở ra và đọc ngay một đọan có nội dung “ tin tưởng vào Thiên Chúa quan phòng” của Thánh Luca (12,22-32) Đừng lo cho mạng sống lấy gì mà ăn, đừng lo cho thân thể, lấy gì mà mặc, vì mạng sống thìù hơn của ăn, vì thân thể thì hơn áo mặc…..vậy hãy lo tìm nước Thiên Chúa, còn các sự khác Ngài sẽ ban thêm cho.Đọc xong đoạn Tin Mừng này tôi ngây người ra, làm sao tôi lại mở trúng ngay đọan này, lúc này tôi nghĩ đến tình trạng của tôi, mình như thế nào, và tôi thấy mình đang đi tìm kiếm cái mà nay còn mai mất, nghĩ lại suốt một nửa đời người tôi đã tích lũy được những gì ? sau nhiều năm tháng, mà giờ đây vẫn còn miệt mài tìm kiếm để có gì đây ? Tôi nằm vật ra giường buồn bã suy gẫm và chợt nhớ hôm nay Chủ nhật mà mình chưa đi lễ, tôi chỗi dậy vội vã mặc quần áo để đi tới nhà thờ, vì chỗ tôi ở xa nhà thờ nên đi bộ tới nơi thì quá muộn, nên lại quay về phòng , lúc này tôi gặp chú em và hỏi xem cuốn Kinh Thánh ở đâu ra có phải của chú không ? thì chú cho biết, sáng thức dậy sớm ra coi lại công trình, khi mở cửa thấy cuốn sách đặt ngay bậc thềm và chú vô tư nhặt đem vào nhà. Tôi nghĩ mãi không ra, trường hợp nào cuốn sách lại xuất hiện ở phòng tôi nơi mà tôi xa lạ với những người sống ở đây , tôi tự đưa ra nhiều câu nghi vấn, có lẽ ai đó nhặt được và biết được tôi là người Công Giáo nên tưởng tôi là chủ nhân , hoặc ai đó là người Công Giáo mà thấy tôi khô khan nguội lạnh nên tìm cách nhắc nhở một cách tế nhị, nghĩ đi rồi nghĩ lại lý do nào cũng đúng với tôi cả. Vâng thật là một trường hợp mà tôi không thể làm ngơ được, nếu con người tôi không phải là gỗ, đá . Lúc này những hình ảnh gia đình hiện rõ mồn một trong đầu tôi, nghĩ lại những chúa nhật cả nhà đi lễ, các con đi học giáo lý, sinh họat vui vẻ đầm ấm, rồi lại nghĩ đến những ngày gần đây, tôi đã để mặc chúng cho người vợ với nhiều lo toan, không còn ai thúc dục đi lễ, đi nhà thờ học giáo lý. Bổn phận trách nhiệm của mình ra sao đây trước mặt Chúa. Tôi cảm thấy mình hụt hẫng từ trong thâm tâm, người tôi rũ ra không còn muốn cất nhắc công việc gì, một lúc sau tôi hồi tâm lại thu dọn đồ đạc, chia tay chú em và ra đường đón xe về nhà cho kịp trong ngày để chiều đi lễ,.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Khi về đến nhà cả vợ con đều ngỡ ngàng nhưng vui mừng, thế là tôi phấn khởi lên và tuyên bố từ nay ở nhà không đi làm xa nữa, nét mặt vợ tôi tươi rói và động viên tôi,</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">- Thôi mình ở nhà với mẹ con em, chúng ta làm những công việc quanh quẩn ở nhà cũng sống được,</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Sau khi thay đồ tắm rửa kiếm chút gì ăn rồi sửa sọan đi lễ chiều . Bước vào nhà thờ</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">nhìn thấy Chúa trần trụi trên Thánh Giá, tâm hồn tôi thổn thức, và tự thấy mình là kẻ tội lỗi mà lại còn sống xa lìa gia đình và cộng đòan, thú thật rằng trong buổi lễ hôm ấy tôi vẫn áy náy c ó cảm tưởng là mình còn vương vấn điều gì chưa giải quyết được, nhưng đến khi cha đọc bài phúc của Thách Luca “cứ xin thì sẽ được”, Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho, nghe xong bài Tin Mừng tự nhiên tôi phấn khởi trong lòng , và quyết tâm xưng tôi sau thánh lễ. Khi trên đường trở về nhà tôi, thấy mình nhẹ nhõm, bước chân hầu như bay bổng sảng khóai. Trong bữa cơm chiều tôi đã tâm sự với cả nhà về những gì tôi gặp, cảm nghĩ đi đến quyết tâm cả nhà phải cùng nhau sum họp trong sự tín thác vào quan phòng của Chúa, không cố gắng tự tìm kiếm của cải một cách đam mê qúa đáng mà quên mất Chúa.</span></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial">Thế là tôi bắt đầu công việc khác tại nhà, mượn được của chú em cái máy hàn, đưa ra trước cửa nhà, bày biện và nhận hàng gia công lặt vặt, lúc nhàn rỗi lại tự thiết kế ít nhà vòm cho đám cưới thuê, và cứ thế cuộc sống tôi trở nên dễ thở hơn, mà vẫn có giờ đi lễ , nhà thờ hàng ngày,một năm với sự phát triển của xã hội vợ tôi lại nhận nấu tiệc, và cứ thế uy tín ngày càng đem lại nhiều công việc, rồi một ngày kia tôi quy họach lại nhà cửa rộng thêm ra để có mặt bằng cho mướn tổ chức đám cưới tại nhà , cuộc sống trở nên ngày càng nhàn nhã thu nhập khá hơn . Giờ đây tôi hằng luôn nhớ đến sự việc làm tôi thức tỉnh ngày xưa mà cho đến giờ này tôi vẫn chưa biết từ đâu , mà chỉ tin rằng Chúa đã đánh động lương tâm tôi, và Ngài lại thêm sức riêng cho tôi để thức tỉnh kịp thời. Một sự thức tỉnh tuyệt vời, những cảm nghiệm sâu sắc qua sự quan phòng của Thiên Chúa, cho thấy rằng khi ta đặt niềm tín thác nơi Ngài, thì Ngài chẳng bỏ rơi ta bao giờ.</span></p><p class="MsoNormal" align="right" style="text-align: right; margin: 6.0pt 0cm"><span style="font-family: Arial"> ( Một thành viên của GĐCN Bùi Thái )</span></td></tr><tr><td><p align="center"><a target="_top" href="../../../../index.htm"><img border="0" src="../../../../tinmungLOGO/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></td></tr></table></body></html>