File "04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINHTANHIEN/BanTinHangThang/2012/04.htm
File size: 10.44 KiB (10687 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Bản-tin-hàng-tháng-gia-đình-đồng-công</title></head><body>
<table border="0" width="550" cellspacing="5" cellpadding="10" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt"><tr>
<td style="border: 2px solid #FF0000; font-family:Times New Roman; font-size:14pt" align="justify">
<span style="font-size: 8pt; font-weight: 700">
Ave Jesu Maria Joseph<br>
Đề tài tháng 4 năm 2012</span><br>
<br>
<b>
PHÚC CHO AI CÓ LÒNG THƯƠNG XÓT</b><br>
<br>
Anh chị em thân mến !<br>
<br>
Hằng năm Giáo Hội mừng long trọng Lễ Phục Sinh. Sự phục sinh của Chúa Giêsu
là chân lý chóp đỉnh của đức tin của chúng ta về Chúa Kitô, là điều được
sống như chân lý trung tâm trong cộng đoàn Kitô giáo nguyên thủy, rồi được
truyền đạt lại như chân lý nền tảng của truyền thống. Là Kitô hữu, mỗi người
chúng ta có bổn phận loan báo sứ điệp Phục Sinh và làm lan toả niềm tin vào
Chúa Giêsu Phục Sinh cho những anh chị em chưa nhận biết Chúa. Để làm cho
tha nhân nhận biết gương mặt ngời sáng của Chúa Kitô Phục Sinh, chúng ta cần
làm chứng bằng đời sống bác ái chân thật, tránh xa mọi chia rẽ bất hoà như
lời Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI: “Thế giới đau khổ vì vắng bóng Thiên Chúa,
vì không đến được với Chúa, nên ước ao biết mặt Thiên Chúa. Nhưng con người
ngày nay làm sao mà có thể nhận biết gương mặt đó của Thiên Chúa nơi gương
mặt của Đức Giêsu Kitô, nếu các Kitô hữu chúng ta chia rẽ nhau, nếu người
này dạy dỗ chống lại người kia, nếu một người chống lại người khác? Chỉ
trong sự hiệp nhất, chúng ta mới có thể cho thế giới thực sự thấy gương mặt
của Thiên Chúa, gương mặt của Chúa Kitô” (Huấn từ ngày 23.1.2008).<br>
<br>
* Tin Mừng theo Thánh Luca (Lc 10, 29-37): “Ai đã tỏ ra là người thân cận
với người bị nạn ? – Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót ».<br>
<br>
I. Ý CHIA SẺ<br>
<br>
1. Lòng thương xót của Chúa <br>
<br>
Chúa là chính sự thương xót. Thánh Kinh đầy dẫy những đoạn nói về lòng Chúa
thương xót: “Thiên Chúa từ bi thương xót, chân thật” (Xh. 34,6), “Chúa vốn
nhẫn nại và rất xót thương” (Ds. 14,18), “Lòng thương xót Chúa cao ngất
trời” (Tv. 56,11). Chúa Giêsu đã phán: “Ta xót thương dân này”(Mt 15,32).
Những hoàn cảnh Phúc âm là những cuộc gặp gỡ lịch sử và cụ thể của lòng
thương xót Chúa, với sự yếu đuối và nghèo túng thiêng liêng của con người:
với người phụ nữ Samaria, với người đàn bà ngoại tình, với Lêvi, với Giakêu
.. Đó là tình yêu vô hạn, tha thứ và trao ban; không phải là cho một cái gì,
mà là cho niềm vui chiếm hữu được Chúa.<br>
<br>
- Trong các dụ ngôn: Đứa con phung phá, tìm chiên lạc, tìm kiếm đồng bạc
đánh rớt... Chúa đã hé mở cho ta lòng thương xót vô hạn của Ngài ghé xuống
các tội nhân. Mỗi khi đọc lại các dụ ngôn này cách trầm lặng là mỗi lần ta
thấy một ánh sáng mới, một ân huệ mới làm ta hiểu biết thêm về lòng thương
xót Chúa. Lòng Chúa như bị bức rức, nôn nóng muốn thông mình ra, muốn đổ
trào lòng thương Ngài ngập lụt xuống chúng ta. Ta càng tội lỗi, khốn nạn,
Chúa càng có dịp thi ân cho ta. Đó là chủ đích của Chúa khi xuống thế gian ở
với ta, chịu đau khổ vì ta và chết cho ta. Ngài đến thế giới này để tìm cứu
những gì đã hư mất (Lc 19,10), để vác chiên lạc về đàn, để cứu vãn ngọn đèn
còn khói, cây sậy đã dập. Lòng thương xót Ngài đã tha thứ và biến đổi mọi sự
nên mới.<br>
<br>
- Ai trong chúng ta lại không đáng thương, lại không mang trong mình những
yếu đuối khốn nạn hồn xác? Ta khác nào như người lữ hành bị kẻ cướp là ma
quỷ, tội lỗi, bệnh hoạn, tai ương đánh nửa sống nửa chết nằm bên vệ đường
(Lc 10, 30-37). Người thì đau ốm không thuốc thang, ám ảnh luôn luôn bởi một
bệnh nan trị với viễn ảnh mang tật bệnh suốt đời; người thì bị hiểu lầm, bỏ
rơi, cô đơn; người thì bị cám dỗ quấy quất, xác thịt hướng chiều về tội lỗi;
có người thì khổ tâm vì các tính mê nết xấu, muốn vươn lên mà cứ bị chìm
xuống... khách bộ hành qua lại, ai cũng bỏ rơi, chỉ có người Samaritanô hiền
hậu là quan tâm săn sóc. Đó là Chúa Giêsu nhân lành của chúng ta, Ngài đã từ
trời ghé xuống ta, đã lấy Máu Thịt Ngài chữa vết thương ta và ôm ta vào
lòng, vác về nhà là Giáo Hội, đêm ngày ở bên ta, săn sóc, chờ kết quả và
mong ta bình phục.<br>
<br>
2. Thực hành lòng thương xót<br>
<br>
- Con tim chúng ta được dựng nên để yêu thương, nhưng vì tính tự ái, ích
kỷ, tội lỗi đã làm cho nó ra chai đá, không cảm thông được nỗi khổ đau của
người anh em, không biết rung động, trắc ẩn trước bể khổ đau của đồng loại.
Ta tìm mình quá nhiều, cái tôi to lớn đã che lấp cửa lòng, không mở rộng đón
nhận tha nhân, nhất là những người cần ta quan tâm giúp đỡ. Bởi vậy, ta cần
phải tìm hiểu tha nhân bằng cách lắng nghe và đối thoại với họ<br>
<br>
- Cảm thông chia sẻ tâm tình vui buồn với họ, khám phá ra những nhu cầu tinh
thần vật chất của họ. <br>
<br>
- Xả kỷ quên mình vì tha nhân, tìm hiểu họ hơn là mong được họ hiểu biết
mình, an ủi người hơn là mong được người an ủi.<br>
<br>
- Thương phần xác: bố thí, giúp đỡ, săn sóc… <br>
<br>
- Thương phần hồn: Cầu nguyện, khuyên bảo, dạy dỗ, khuyến khích, làm gương
sáng. <br>
<br>
Như người bệnh hoạn cần được nâng đỡ nương nhẹ, thì người tội lỗi bệnh hoạn
về tinh thần cũng cần được nâng đỡ, an ủi để họ khỏi thất vọng, hư đi.<br>
<br>
3. Một lý tưởng<br>
<br>
Đẹp biết bao nếu ta đặt lý tưởng: “Tôi sẽ là dụng cụ sắc bén của lòng thương
xót Chúa với người anh em quanh tôi”. Trót cuộc sống Chúa Kitô là như vậy,
nếu ta bước theo hướng ấy, ta sẽ trở nên một Chúa Kitô khác. Hay nói cách
khác là lòng thương xót nhập thể, mượn thân xác ta, để tiếp tục thi ân cho
nhân loại. Ta sống không phải là ta sống nữa, nhưng là Chúa thương xót sống
trong ta, để xót thương hết thảy nhân loại tội tình. Và nếu ngày đêm lý
tưởng này thúc bách ta, dằn vặt ta, thúc đẩy ta hiến thân cho người anh em
đau khổ, ta sẽ gặp được Chúa Kitô đang vác thập giá nơi họ. Cuộc sống ta
thật là hạnh phúc !.<br>
<br>
“Phúc cho ai có lòng thương xót vì họ sẽ được xót thương”.<br>
<br>
Ta càng thương xót người, Chúa càng đổ trào lòng thương xót Ngài trên ta, vì
chính Ngài dùng tâm hồn ta để thương cảm, dùng bàn tay ta để bố thí, dùng
môi miệng ta để an ủi. Ngày phán xét cuối cùng đời ta sẽ là ngày tính sổ lại
với Chúa, về việc ta đã “cho Chúa ăn khi Ngài đói, cho Chúa uống khi Ngài
khát, may mặc cho Chúa trần trụi, thăm viếng Chúa tù đầy, bệnh hoạn…” (Mt
25,39). Tức là cho người anh em quanh ta ăn mặc, không phải chỉ ăn cơm bánh,
nhưng còn là của ăn tinh thần, khi họ đói Lời Chúa, và khát sự thông cảm của
ta. Lúc ấy Chúa sẽ phán với ta cách êm ái: “Hỡi kẻ được chúc phúc, hãy vào
hưởng sự vui mừng của Chúa ngươi”.<br>
<br>
II. Ý CẦU NGUYỆN CHUNG<br>
<br>
1. Ý chung: Cầu cho nhiều bạn trẻ biết đón nhận lời mời gọi của Đức Kitô mà
bước theo Người trong tác vụ linh mục và trong đời sống tu trì.<br>
2. Ý truyền giáo: Cầu cho Đức Kitô Phục Sinh trở nên dấu chỉ của một niềm
hy vọng thật sự cho những người nam và nữ trong lục địa châu Phi.<br>
3. Một kinh Vực Sâu, hợp ý cầu cho 48 linh hồn mới qua đời.<br>
<br>
III. Ý THỰC HÀNH RIÊNG<br>
<br>
- Loan báo Tin Mừng Phục Sinh và Lòng Thương Xót Chúa bằng chứng tá: Tận
tình phục vụ tha nhân trong gia đình, ngoài xã hội với thái độ vui tươi hoà
nhã.<br>
<br>
- Mỗi ngày năng đọc lời nguyện tắt: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa”
để cầu cho một tội nhân được ơn trở lại.</td></tr></table></body></html>