File "CamNhan_NguoiLonConNit.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/TamLyTuoiTeen/CamNhan_NguoiLonConNit.htm
File size: 14.55 KiB (14904 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Cảm nhận: Người lớn &amp; Con nít</title><base target="main">
</head><body background="../images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td width="474">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: .0001pt">
	<font size="4" color="#FF0000"><b>Cảm nhận: Người lớn &amp; Con nít</b></font></p>
	<hr color="#FF0000"></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right"><font color="#9D0000"><i>
		Theo Sức Khoẻ 360</i></font></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify">
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Có bao giờ bạn quan tâm đến vấn nạn tự sát của lứa 
		tuổi vị thành niên chưa nhỉ? Hằng ngày trên các bìa báo vẫn thường đưa 
		tin về cuộc chiến ở Iraq hay những chuyện tình ái vớ vẩn của các ngôi 
		sao và dạo gần đây thì trên một vài tờ báo điện tử đã “vội vã” đăng một 
		vài tin về những cuộc tự sát tập thể ở Nhật hay căn bệnh trầm cảm đang 
		hoành hành trong lứa tuổi vị thành niên.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px"><b>Liệu bạn có biết là &quot;suicide&quot; (hành động tự tử)</b></p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">&quot;Suicide&quot; từ một động từ đã trở thành một danh từ để 
		chỉ một ngành học: &quot;Suicidiology&quot;. &quot;Suicidiology&quot; đã xuất hiện từ lâu, 
		lâu như thế nào thì tôi không biết nhưng một điều mà tôi biết chắc là nó 
		xuất hiện lâu hơn những tin tức về các vụ tự sát trên mạng điện tử Việt 
		Nam. Một lý do đơn giản để &quot;suicide&quot; trở thành &quot;suicidiology&quot; có lẽ là 
		số trường hợp chết do tự vẫn ngày càng cao. Trong xã hội Mỹ, &quot;suicide&quot; 
		đứng thứ ba trong những nguyên nhân gây nên cái chết cho lứa tuổi vị 
		thành niên sau những tai nạn dưới sự ảnh hường của rượu bia 
		(alcohol-related accidents) và mưu sát (homocides). Tỷ lệ trẻ vị thành 
		niên tự vẫn trong độ tuổi 10-14 đã tăng lên 120% trong khoảng 1980 - nay 
		và vẫn không ngừng gia tăng.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Đứng trước con số đó, các nhà xã hội học đã lo sợ và 
		“sốt vó” lập ra một ngành học mới: &quot;Suicidiology&quot;. Không những nghiên 
		cứu về tỷ lệ tự vẫn đang ngày một gia tăng trong lứa tuổi vị thành niên, 
		&quot;Suicidiology&quot; còn xoáy sâu vào những nguyên nhân và hiện tượng của một 
		trẻ có nguy cơ tự vẫn.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Đó là những trẻ em thường buồn bã ít nói, bị chứng 
		trầm cảm lâu ngày, thường đề cập đến cái chết khi trò chuyện và cảm thấy 
		thất bại trong cuộc sống. Hay những trẻ em thiếu thốn tình thương, tính 
		tình xốc nổi, dễ giận dỗi cũng nằm trong danh sách này. Hẳn là họ - 
		những nhà xã hội học phải thông thái lắm mới có thể thống kê được những 
		tình trạng này. Tôi thật khâm phục họ quá. Khâm phục lắm chứ khi mà họ 
		đã bỏ nhiều thời gian và công sức để nghiên cứu và thống kê. Những lập 
		luận của họ thật chính xác và logic biết bao. Những con số mà họ đưa ra 
		thật thuyết phục và rõ ràng từng chi tiết một. Ắt là phải có một quá 
		trình nghiên cứu lâu dài và kiến thức của nhiều năm hội tụ. Và để đền 
		đáp cho công ơn đó, tỷ lệ tự vẫn trong lứa tuổi vị thành niên ngày một 
		gia tăng. Có lẽ vì thế mà ngày nào họ cũng nhọc công nghiên cứu, ngày 
		nào cũng nhọc công làm việc.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Không biết các nhà xã hội học có nghĩ tới người lớn 
		khi họ nghiên cứu về tự sát trong lứa tuổi vị thành niên hay không nhỉ? 
		&quot;Người lớn&quot;, hai tiếng nhưng sao nghe to tát và vĩ đại quá. Có ai chỉ 
		tôi làm “người lớn” phải như thế nào không? Người lớn ư? Đó có phải là 
		những người thường hay bảo bọn con trai không được hút thuốc lá nhưng 
		chính mình lại cứ ngày một ngày hai, cứ “con mèo” rồi lại &quot;ba số&quot;. Đó có 
		phải là những người khuyên bảo đám nhóc như chúng tôi đừng xem những bộ 
		phim “người lớn” nhưng chính họ lại được quyền xem. Đó có phải là những 
		người thường hay gạt bỏ những lời nói của đám nhóc với cái câu nói cố 
		hữu “Con nít biết gì”.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Vâng, tôi đồng ý đấy chứ. Con nít đâu biết gì đâu!</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Con nít chỉ biết làm những cái mà người lớn đã làm vì 
		những hành động đó là “noi theo một tấm gương tốt”. Cờ bạc, rượu bia, 
		chè chén hay nặng nề hơn là bạo lực, tầm thường hơn là bồ bịch và nhạy 
		cảm hơn là tình dục và tình yêu - tất cả những thứ đó con nít thường hay 
		làm để cố thành “người lớn” để mong được thoát khỏi cái câu “Con nít 
		biết gì&quot;.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Những cậu học sinh trung học bắt đầu phì phèo điếu 
		thuốc lá. Cái cách cầm thuốc, rít thuốc, mồi lửa hay thả từng đám khói 
		thật điệu nghệ làm sao. Và còn hơn thế nữa, những buổi trốn học ngồi 
		hàng giờ trong quán cà phê vỉa hè, mắt lim dim mơ màng như một anh thi 
		sĩ thứ thiệt của bọn con trai đã nhận không biết bao nhiêu người lớn 
		phải phì cười, bao nhiêu cái xì xáo bàn tán hay cái nhìn chế giễu. Người 
		lớn nhìn thấy cái phù hiệu của trường trung học trên áo con nít và lắc 
		đầu bước đi. Người lớn đang nghĩ về một tương lai cũng mờ mịt như khói 
		thuốc lá của đám cho nít ngồi bàn bên. Và người lớn nghĩ là lẽ ra vào 
		cái giờ hành chánh này thì con nít phải ngồi trong lớp mới đúng. Vâng, 
		đúng rồi, đúng quá rồi. Trong giờ hành chánh, con nít phải đi học và 
		trong giờ hành chánh, người lớn cũng phải đi làm. Người lớn thật đãng 
		trí quá đi thôi, họ quên mất cái vế sau rồi.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Con nít có biết gì đâu? Chúng làm thế vì trong đầu óc 
		“không biết gì” của chúng chỉ nghĩ đơn giản là: những điều do người lớn 
		làm thì đều trưởng thành và mang tính “người lớn”, suy ra con nít muốn 
		thành người lớn thì phải là những điều người lớn thường hay làm. Hình 
		như tôi hơi quá lời khi nói về “người lớn”, vì cũng có nhiều người lớn 
		tốt, rất tốt nữa là đằng khác.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Tính cách rõ ràng và phổ biến nhất trong lứa tuổi vị 
		thành niên: khao khát sống, yêu đời và dám nghĩ dám làm.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Con nít rất hời hợt và nông cạn, con nít rất nóng nảy 
		và vội vàng. Và cũng nhờ vội vàng mà con nít có được những khoảnh khắc 
		đẹp mà những người khác đôi khi mất cả một đời để tìm mà không có. Con 
		nít sẽ sống một ngày hôm nay cho thật xứng đáng để không hối hận vì ngày 
		mai có khi không bao gìơ đến. Con nít sẽ sống một tuổi trẻ thật sung sức 
		và sôi nổi để khi về già không còn nuối tiếc vấn vương. Đó là một lối 
		sống thường bị chê cười, đó là một lối sống không biết suy nghĩ. Người 
		lớn cho là thế nhưng họ không như thế. Người lớn lại làm ngược với những 
		tiêu chí mình đặt ra. Sắc, tình, nhục, dục hay tham, sân, si, hận người 
		lớn đều có đủ cả đấy nhưng họ không đủ can đảm để thừa nhận chính cái 
		bản thân của họ vì một cái tự ái tồi hay sĩ diện hão. Con nít nhìn đã 
		quá đủ, con nít nghe đã quá đủ và con nít vùng vẫy cũng đã quá đủ.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Hãy trả lời cho tôi đâu là khoảng thời gian đẹp nhất 
		trong một đời người? Tuổi nào bạn bắt đầu mơ mộng xao xuyến khi nhìn 
		thấy một tà áo dài thấp thoáng lớp bên? Tuổi nào bạn cứ nghĩ mãi về một 
		người con trai nào đó dừng lại loay hoay sửa hộ bạn chiếc xe đạp bị tuột 
		sên? Tuổi nào bạn tự nhiên giận vì người ta cả buổi không thèm nhìn bạn? 
		Tuổi nào bạn đến lớp mà cứ mãi nhét trong cặp một trái ổi hay một bịch 
		me chua? Tuổi nào bạn loay hoay với mảnh giấy nhỏ xíu trong lòng bàn tay 
		trong khi kiểm tra 15 phút hay một tiết? Tuổi nào bạn đầy nhiệt huyết 
		trong một buổi sinh hoạt tập thể, say sưa trong một trận bóng đá, khó 
		khăn vật lộn với mấy bài toán hay vật lý hóc búa, hay thức trắng một đêm 
		để làm một món quà nhỏ một tấm thiệp mong có dịp tặng nàng?</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Trong cái tuổi thành niên mà người lớn hay cho là hỗn 
		loạn ấy vẫn còn những chàng trai đến xin phép bố mẹ cô gái để được đưa 
		cô đi dự một buổi sinh hoạt tại trường. Những chàng trai ấy trong trang 
		phục veste chỉnh tề đến đón những cô gái xinh xắn dịu dàng trong những 
		chiếc váy dạ hội. Ai đã nói tuổi trẻ không biết yêu. Tuổi trẻ biết yêu 
		và còn hết giới hạn của tình yêu. Thật kỳ quá, thật buồn cười quá khi 
		hai đứa nhóc đưa môi vào nhau, giữ một lúc rồi khẽ nhăn mặt, vội vàng 
		bảo nhau như thế là đủ.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Tuổi của em tuổi đặc biệt, tuổi của em tuổi xinh tươi. 
		Tuổi của em sức mạnh tràn đầy, tuổi của em tuyệt mĩ, tuổi của em là mê 
		say sục sôi hào hứng đầy nhiệt huyết. Tuổi của em cũng cay đắng, tuổi 
		của em cũng giận hờn hay nhọc nhằn đau khổ. Nhưng có gì đâu nhưng điều 
		đó cũng thường thôi bởi vì tuổi của em, tuổi vị thành niên.</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px"><b>Tuổi đó là tuổi vị thành niên.</b></p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Nói đến chuyện chết, tôi chợt nhớ đến nhân vật Lê, 17 
		tuổi, vai chính của bộ phim tài liệu &quot;Good Morning, Hanoi&quot;. Cô và các 
		bạn gái trong lứa tuổi của cô thấy cuộc đời này đáng chán, và nghĩ vẩn 
		vơ về chuyện tự tử. Các cô bàn nhau chết thế nào cho đẹp. Chuyện này 
		chắc chỉ có ở Việt Nam, trong giới mới lớn ở Việt Nam. Người lớn Việt 
		Nam khi xem phim này thì chợt giật mình: Thì ra bọn trẻ chúng nó nghĩ 
		thế à? Người ta mải mê với chuyện cơm áo gạo tiền để mà luôn giật mình 
		với câu hỏi được đặt ra trong bài viết: Có bao giờ bạn quan tâm đến vấn 
		nạn tự sát ở tuổi vị thành niên chưa?</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Xã hội VN mình khác nên cách nhìn nhận về chuyện tự tử 
		(cũng như nhiều vấn đề khác trong xã hội) khác với bên Tây. Nếu mình nói 
		rằng mình &quot;muốn chết&quot; chẳng qua là vì chán một chuyện gì đó (đa số là vì 
		điểm kém) chứ thực tình ít ai nghĩ đến chuyện tự tử thực sự. Có lẽ đã 
		quen với cuộc sống bộn bề lo toan, học hành căng thẳng, lại phải suy 
		nghĩ vì gia đình (một trong ít cái tốt còn tồn tại trong giới trẻ Việt 
		Nam) nên ít ai chỉ nghĩ đến bản thân mình như rồi tự hành động. Ở Việt 
		Nam cái chất &quot;tôi&quot; trong văn hóa người Việt không nhiều nên sẽ ít thấy 
		có kiểu con cái chống đối lối đi cha mẹ vạch sẵn. Nếu có tự tử thì chắc 
		cũng vì bị nhồi nhét học!!!</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Trong các hình thức chết, tự tử là xấu xa nhất. Vì dù 
		họ có để lại lời giải thích thế nào, những người thân xung quanh họ (nếu 
		có) đều phải ray rứt suốt đời, tự vấn hàng triệu lần tại sao lại làm như 
		thế, có phải vì ta đối xử tệ với nó ko, ta dồn ép, ta tự giết nó ko. 
		Chết là xong, với họ - những người trẻ bồng bột!</p>
		<p class="BodyTM" style="margin-top: 0; margin-bottom: 12px">Nhưng với những người khác,sẽ là một vết cắt ko bao 
		giờ lành!</p>
		<p class="TheoTM" style="text-align: right; margin-top:0; margin-bottom:12px"><b><i>Diệu Phương, tổng hợp 
		từ www.yxine.com </i></b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><font size="1" face="Arial" color="#808080"><a target="_top" href="../../index.htm"><img border="0" src="../trangnha.gif" width="85" height="30"></a></font></td></tr></table></body></html>

PHP File Manager