File "Van-de-moi-trong-dieu-tri-tre-tang-dong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/SucKhoeGiaDinh/Thang06/Van-de-moi-trong-dieu-tri-tre-tang-dong.htm
File size: 9.55 KiB (9781 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Vấn đề mới trong điều trị trẻ tăng động </title><base target="main">
</head><body background="../../images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0"><tr><td width="474">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: .0001pt">
<b><font size="4" color="#FF0000">Vấn đề mới trong điều trị trẻ tăng động </font></b><span STYLE="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: black"> </span></p>
<hr color="#FF0000"></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: right"><font color="#9D0000"><i>
suckhoedoisong.vn</i></font></td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Vừa qua, tại Singapore đã
diễn ra Hội nghị về tăng động giảm chú ý châu Á lần thứ 3 với chủ đề
“Ðiều trị lâu dài - một phương pháp tối ưu nhất với bệnh nhân tăng động
giảm chú ý”. Tại đây, các nhà khoa học đã đưa ra những quan điểm rất mới
về căn bệnh này.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Tăng động giảm chú ý (ADHD)
là một tình trạng được mô tả trong y văn từ thế kỷ 19 và được cho là
một bệnh cần điều trị từ năm 1970, là một bệnh có nguyên nhân di truyền
và môi trường, trong đó yếu tố di truyền chiếm 75%. Đây là một căn bệnh
thường gặp ở trẻ em với tỷ lệ thường mắc là 5-9% tùy theo từng nước,
nhưng tỷ lệ thường được chẩn đoán cao hơn ở các nước phát triển.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: #111111"><font size="3">Biểu hiện của bệnh</font></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Bệnh biểu hiện với những đặc
điểm sau:</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="color: #111111"><font size="3">Dấu hiệu giảm chú ý: </font></span></i><span style="color: #111111"><font size="3">Không
tập trung vào các chi tiết, không lắng nghe người khác nói, khó khăn
trong việc nhớ các đồ vật và làm theo các hướng dẫn, nhanh chán công
việc trước khi hoàn thành, thường xuyên ngọ ngoạy liên tục tay chân,
thường xuyên rời bỏ vị trí ngồi của mình trong những tình huống cần phải
ngồi yên, thường xuyên đi lại, thường trèo leo chạy nhảy một cách không
phù hợp, nói liên tục, có khó khăn trong việc nghỉ ngơi hoặc thư giãn,
luôn trong trạng thái đi lại liên tục, thường trong một tâm trạng dễ cáu
giận, bực bội.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="color: #111111"><font size="3">Dấu hiệu về xung động:</font></span></i><span style="color: #111111"><font size="3"> Hành
động mà không suy nghĩ, trả lời câu hỏi trong lớp mà không chờ đợi gọi
tên hoặc khi chưa nghe hết câu hỏi, không thể chờ đợi ở trong hàng hoặc
khi chơi trò chơi, nói những điều không phù hợp vào thời điểm không phù
hợp, thường xuyên làm gián đoạn người khác, can thiệp vào đoạn hội thoại
của người khác hoặc vào trò chơi của người khác, không có khả năng kiềm
chế cảm xúc dẫn đến dễ cáu giận hoặc nổi cơn thịnh nộ.</font></span><img border="0" src="Image/tri_lieu_tam_ly_cho_tre_tang_dong_giam_chu_y.jpg" width="467" height="352"></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: center; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="color: #111111"><font size="2">Trị liệu tâm lý hành vi
cho trẻ tăng động giảm chú ý.</font></span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: #111111"><font size="3">Và quan điểm mới</font></span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Tại hội nghị, GS. Rosemary
Tannock, Đại học Toronto, Canada, trong bài trình bày khai mạc hội nghị
tiêu đề: ADHD, có phải chúng ta đang dùng cách điều trị ngắn hạn cho một
tình trạng bệnh lý mạn tính? Tác giả đã nhấn mạnh, hiện nay việc điều
trị bệnh ADHD mới chỉ tập trung vào việc làm thế nào để giảm nhanh những
triệu chứng rối loạn về hành vi bằng cách sử dụng thuốc hoặc biện pháp
hành vi - một cách tương tự như giải quyết một tình trạng cấp tính.
Nhưng có nhiều bằng chứng rất rõ ràng rằng ADHD là một trạng thái rối
loạn phát triển tâm thần kinh mạn tính tồn tại suốt cuộc đời mặc dù có
sự thay đổi đáng kể trong biểu hiện và mất năng lực do bệnh gây ra khi
trẻ tăng động lớn lên, nhiều biểu hiện của bệnh không còn đáp ứng với
phương pháp điều trị hiện tại chúng ta đang áp dụng. GS. Rosemary
Tannock cũng đặc biệt nhấn mạnh đến những biểu hiện của ADHD ở lứa tuổi
trưởng thành với các biểu hiện lạm dụng chất kích thích, mất tự tin, mất
các năng lực xã hội, thất nghiệp, có những hoạt động liều lĩnh như đua
xe, lái xe liều lĩnh...</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">ADHD là một bệnh mạn tính và
có nguyên nhân di truyền, vì vậy tác giả nhấn mạnh việc điều trị cần
phải được tiến hành suốt cuộc đời, đặc biệt chú ý đến những thiếu sót về
năng lực xã hội cho người bệnh và cần phải có một chiến lược chăm sóc
lâu dài.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Một bài báo cáo khác của GS.
Zheng Yi đến từ Đại học Y khoa Bắc Kinh cho thấy, tình hình bệnh lý ADHD
ở những nước đang phát triển như Việt Nam và Trung Quốc. Ông nhấn mạnh,
tỉ lệ trẻ được chẩn đoán ADHD ở những nước này còn thấp do chuyên ngành
Tâm thần còn kém phát triển và do yếu tố kỳ thị của xã hội làm cho người
bệnh mặc cảm khi đến khám chuyên khoa Tâm thần. Có nhiều bệnh nhân đã
mất thời gian 2-3 năm điều trị về mặt tâm lý mà không được tiếp cận với
bác sĩ chuyên khoa tâm thần. Vì vậy, một điều tác giả nhấn mạnh rằng cần
có sự hợp tác chặt chẽ giữa bác sĩ nhi khoa và bác sĩ chuyên khoa tâm
thần để điều trị tốt hơn cho người bệnh, từng bước xóa bỏ những kỳ thị
với bệnh nhân tâm thần.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="color: #111111"><font size="3">Hội nghị cũng tập trung
nghiên cứu áp dụng các kỹ thuật hiện đại vào việc chẩn đoán và đánh giá
hiệu quả điều trị của bệnh như sử dụng kỹ thuật chụp cộng hưởng từ chức
năng (fMRI), phát hiện những chất sinh học đặc trưng cho bệnh ADHD
(biomarker). Nhiều báo cáo đã đề cập đến sự kết hợp giữa những bệnh lý
tâm thần với ADHD như mất ngủ, rối loạn lo âu, nghiện chất... và cách
giáo dục, hướng dẫn bố mẹ, giáo viên cách phát hiện trẻ bị bệnh ADHD, sự
kết hợp giữa chuyên gia chăm sóc đặc biệt cho trẻ tăng động với bác sĩ
đa khoa, cán sự xã hội...</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="color: #111111"><font size="3">BS. Trịnh Thị Bích Huyền</font></span></b></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><font size="1" face="Arial" color="#808080"><a target="_top" href="../../../index.htm"><img border="0" src="../../trangnha.gif" width="85" height="30"></a></font></td></tr></table></body></html>