File "NhatLayYeuThuong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/QuanHeVoChong/2011/NhatLayYeuThuong.htm
File size: 12.06 KiB (12353 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Dừng lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background7.jpg" height="263">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Dừng lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" align="right">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Bác sĩ Rùacon</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Cuộc sống với 
				những bồn bề lo toan, học hành, công việc, tình cảm… nhiều khi 
				mang đến cho chúng ta những căn bệnh quái ác có tên là căng 
				thẳng, mệt mỏi, chông chênh, lạc lõng và nghiêm trọng nhất là 
				đôi lúc đánh mất niềm tin, thiếu vắng yêu thương… Những lúc như 
				thế, bạn đừng vội vã đi tìm gặp bác sĩ. Tôi rất tiếc phải nói 
				cho bạn điều này, đó là chẳng có loại biệt dược nào có thể chữa 
				lành cho bạn những căn bệnh này đâu. Nhưng đừng vì thế mà lo 
				lắng, tôi sẽ chỉ cho bạn một liệu pháp rất hiệu quả. Liệu pháp 
				có một cái tên rất đặc biệt:&nbsp;<b>Dừng lại! Cúi xuống và nhặt lấy 
				yêu thương.</b></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Liệu pháp này sẽ 
				sử dụng những liều thuốc rất đặc biệt. Tôi xin cam đoan là bạn 
				sẽ không thể nào tìm mua ở bất kì tiệm thuốc tây nào. Đặc biệt 
				hơn nữa, trong những trường hợp khác nhau, cho dù cùng áp dụng 
				một liệu pháp nhưng tôi có thể chỉ cho bạn sử dụng những liều 
				thuốc khác nhau.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Và bây giờ, tôi sẽ 
				đưa ra một vài ca bệnh điển hình để chứng minh những điều tôi 
				vừa nói.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Thi cuối kỳ, bạn 
				vật lộn với cả đống bài vở ngót một tháng trời. Bạn dồn hết sức 
				lực và trí lực vào kỳ thi với hi vọng đạt được một kết quả tốt 
				đẹp. Bạn chẳng thèm đi chơi, chẳng buồn làm đẹp và bỏ lơ cả 
				người ấy. Thế mà, đáp lại những nỗ lực của bạn lại là một bảng 
				điểm với những con số trên trời, dưới đất… thật không thể tưởng 
				tượng nổi. Bạn thất vọng, mệt mỏi… Hãy&nbsp;<b>Dừng lại! Cúi xuống và 
				nhặt lấy Yêu Thương…</b>&nbsp;nhé! Liều thuốc tôi khuyên bạn sử dụng 
				trong trường hợp này là hãy tìm đến những người bạn. Hãy tìm đến 
				họ, kể lể, khóc lóc… hay làm gì tùy bạn. Họ có thể lắng nghe, an 
				ủi, cảm thông (bởi có chăng họ cũng đã từng như bạn lúc này) hay 
				ít ra họ cũng có thể cho bạn mượn đôi bờ vai. Một số thông tin 
				“dược lực học” của loại thuốc này như sau: điểm tiếp nhận thuốc 
				là não bộ và quả tim của bạn; “nồng độ điều trị” đạt được rất 
				nhanh, có thể chỉ mất khoảng 15 phút; “tác dụng của dược phẩm” 
				là xoa dịu nỗi buồn, xua đi thất vọng, cạnh tranh với nước mắt 
				bằng sự an ủi và niềm tin; thuốc tồn trữ khá lâu ở tim, mặc dù 
				vậy bạn vẫn nên thường xuyên sử dụng loại thuốc này. Và điều 
				đáng mừng là loại thuốc gần như không có tác dụng phụ.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Tôi xin trình bày 
				ca bệnh tiếp theo. Bạn là sinh viên tỉnh lẻ. Cuộc sống thị thành 
				với những xa hoa, hưởng thụ. Bạn ra đi mang theo những ước mơ 
				hoài bão tươi đẹp. Nhưng rồi bạn choáng ngợp trước sự hào nhoáng 
				của nơi mà người ta vẫn gọi là “Hòn Ngọc Viễn Đông”. Bạn dần bị 
				cuốn vào cái vòng xoáy đó. Bạn đua đòi, ăn chơi, bỏ mặc chuyện 
				học hành. Mỗi lần về nhà, bạn chỉ biết lấy đi những đồng tiền 
				thấm đẫm mồ hôi và cả nước mắt của mẹ. Lên phố, bạn phung phí 
				tất cả vào những việc không cần thiết. Để rồi một ngày, bạn chợt 
				nhận ra những xa hoa hưởng thụ không làm bạn hạnh phúc. Nhưng 
				bạn thấy mình đã đi quá xa, chông chênh, trống trải… Bạn nhớ mẹ, 
				nhớ hơi ấm gia đình. Hãy về với mẹ, đừng ngại ngùng, xấu hổ, mẹ 
				luôn là liều thuốc an thần hữu hiệu nhất. Mẹ luôn sẵn sàng tha 
				thứ và đón bạn trở về. Đi quá xa ư? Chẳng sao cả! Chỉ cần&nbsp;<b>Dừng 
				lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương…</b>&nbsp;Liều thuốc này có tác 
				dụng rất êm dịu, nhưng nếu vết thương của bạn quá nặng thì việc 
				điều trị có thể làm bạn đau và chắc hẳn sẽ để lại sẹo. Vì thế, 
				tốt nhất là cố gắng để không bị thương. Hãy tạo cho mình một sức 
				đề kháng mạnh bằng cách uống loại thuốc bổ có tên là tình yêu 
				gia đình. Không muốn có sẹo thì tốt nhất là đừng để bị thương 
				nhé!</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Ca bệnh tôi muốn 
				trình bày tiếp theo thì khá phổ biến ở những người đã, đang và 
				sẽ yêu. Chính xác hơn phải gọi đây là một “hội chứng” vì nó bao 
				gồm những biểu hiện khác nhau theo nhiều cấp độ nặng hay nhẹ. 
				Người ta bảo rằng “yêu là chết ở trong lòng một ít”. Chết ở 
				trong lòng một ít, từ ngữ chuyên môn chúng tôi dùng để đề cập 
				vấn đề này là “hoại tử”. “Hoại tử” là sự hư hại một phần của các 
				mô trong cơ thể. Và cơ quan dễ bị “hoại tử” trong trường hợp này 
				chính là quả tim. Nó rất nhạy cảm. Tim là cơ quan lưu giữ và 
				phân phối yêu thương. Tim bị hư hại một phần, bạn thấy mình mất 
				đi yêu thương, cảm giác lạc lõng. Bạn khủng hoảng… Ngốc nghếch 
				thật, bạn đang vứt gia đình và bạn bè vào sọt rác đấy! Hãy mau 
				mau đi tìm liều thuốc cho chính mình đi. Phải chăng bạn đang 
				trốn tránh hay cố đuổi theo điều gì đó đã không thuộc về mình. 
				Xin hãy&nbsp;<b>Dừng lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương.</b>&nbsp;Gia 
				đình và bạn bè là liều thuốc tôi khuyên bạn dùng trong trường 
				hợp này. Về phần tôi, tôi nghĩ một người bạn sẽ thích hợp hơn. 
				Hãy tìm cho mình một người mà bạn tin tưởng, có thể lắng nghe 
				bạn - một người mà bạn có thể gọi họ là BFF. Liều thuốc này sẽ 
				từ từ loại bỏ những phần quả tim bị hư hại, và bằng những “kích 
				thích tố” có tên là an ủi, vỗ về sẽ làm vết thương mau lành hơn. 
				Tim là cơ quan quan trọng thế nên việc điều trị mất khá nhiều 
				thời gian. Nhưng theo thời gian những yêu thương sẽ lấp đầy vào 
				phần tim bị hư hại và rồi bạn sẽ ổn thôi.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Bạn biết không, 
				đôi lúc chúng ta mãi kiếm tìm ở tận nơi đâu những thứ mà chúng 
				ta nghĩ có thể mang lại hạnh phúc. Chúng ta sống quá nhanh, bỏ 
				quên nhiều điều tốt đẹp ở sau lưng để tìm kiếm những gì mờ ảo, 
				hư vô. Rồi một ngày chúng ta nhận ra mình mất nhiều quá. Thôi 
				thì&nbsp;<b>Dừng lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương.</b></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; color: black">Tôi thích&nbsp;<b>Dừng 
				lại! Cúi xuống và nhặt lấy Yêu Thương.</b></span><font size="3">&nbsp;</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../_Images/Background/Background6.jpg" height="325">
		<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="0" cellpadding="0" height="300">
			<tr>
				<td width="350"><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
				<td width="150">
		&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td width="350">&nbsp;</td>
				<td width="150">
		<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager