File "SongChungVoiMe.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/MeChongNangDau/SongChungVoiMe.htm
File size: 11.84 KiB (12125 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Mẹ Chồng Nàng Dâu</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Sống chung với mẹ chồng</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Theo Gia Đình Trẻ</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM">Chị bạn tôi cảnh báo: &quot;Mẹ chồng em ghê gớm lắm 
				đấy. Em không phát khóc lên với bà ấy thì chị đi đầu xuống đất.&quot; 
				Quả là tôi đã mất rất nhiều nước mắt những ngày đầu làm dâu. 
				Nhưng chuyện không dừng ở đó.</p>
				<p class="BodyTM">Thuở nhỏ ở với cha mẹ tôi vốn được yêu chiều, 
				đi học thì sống trong ký túc xá càng tha hồ tự do. Chẳng bao giờ 
				tôi bị ai xét nét mỗi khi ngủ nướng, để bát đĩa bẩn qua đêm hoặc 
				quá tay khi nêm gia vị vào nồi canh... Vậy mà bây giờ, lúc nào 
				tôi cũng có cảm giác như bị theo dõi, giám sát. Những lời nhận 
				xét, dặn dò rải rác mỗi ngày của bà mẹ chồng khiến tinh thần tôi 
				cứ rã rời.</p>
				<p class="BodyTM">Ngay lần đầu tiên phải đảm đương bữa cơm cho 
				nhà chồng, tôi đã thất bại với món rau luộc chưa đủ mềm, món 
				sườn chua ngọt vừa dai vừa mặn. Nghe mẹ chồng cằn nhằn: &quot;Nấu thế 
				này làm sao mà ăn được?&quot; Tôi vừa ức vừa ngượng nhưng cũng tự nhủ 
				sẽ để ý sửa sai.</p>
				<p class="BodyTM">Nhưng càng cố gắng, tôi càng thấy mình vụng 
				về, lóng ngóng. Cơm canh mỗi hôm không ngon một kiểu. Nhiều lúc 
				nhìn vẻ mặt khó chịu, nghe những lời chê bai của mẹ chồng, tôi 
				vừa xấu hổ vừa bực bội và chỉ muốn xách va li bỏ đi luôn cho 
				xong. &quot;Nhưng nghĩ mình là con nhà có giáo dục, mình không thể bỏ 
				đi. Mình được học hành, có hiểu biết, không lẽ mình đầu hàng 
				trước việc này,&quot; tôi cứ tự nhủ như vậy để bình tâm lại.</p>
				<p class="BodyTM">Rồi sau một thời gian tốn vô khối nước mắt, 
				tôi cũng tìm được cách để thích nghi. Tôi đã kiềm chế để không 
				giận dỗi mỗi khi mẹ chồng chê trách, cố bỏ qua âm sắc khó chịu 
				trong giọng nói cũng như vẻ mặt cau có của bà, chỉ chú tâm xem 
				mình sai ở đâu để sửa.</p>
				<p class="BodyTM">Tôi cũng mạnh dạn hỏi kinh nghiệm làm các món 
				ăn của mẹ chồng. Và bài học đầu tiên mà tôi học được từ bà là 
				bài học muối dưa. Những vại dưa của mẹ chồng tôi muối lúc nào 
				cũng vàng ươm, thơm phức lác đác những lá hành xanh thật là đẹp 
				mắt. Còn khi tôi ra tay, món dưa chưa bao giờ được vinh dự bày 
				lên bàn, vì lần nào thử sức vại dưa cũng bốc lên thứ mùi ung 
				ủng, nồng nồng, lá dưa cứ úa thẫm. Nhờ mẹ chồng chỉ dẫn từng tý 
				một, tôi mới biết cách rửa dưa, pha nước muối sao cho vừa độ và 
				nén dưa thế nào mà không làm nát lá, rồi khi dưa đã gần chín mới 
				thái hành trộn vào... Lần đầu tiên được nhìn thấy vại dưa vàng 
				ươm pha lẫn những lá hành tươi xanh, ngon lành do chính tay mình 
				làm tôi thấy thật vui. Và tôi bắt đầu nhập gia thực sự ở nhà 
				chồng với vại dưa muối đó.</p>
				<p class="BodyTM">Tự thay đổi mình, càng ngày tôi càng nhận ra 
				rằng, bà mẹ chồng khó tính của tôi thật ra có rất nhiều ưu điểm. 
				Bà là người ngăn nắp, có đầu óc tổ chức. Khi bắt tay vào làm gì 
				bà cũng sắp đặt để không việc nào chồng chéo việc nào, việc làm 
				trước giúp việc làm sau được thuận tiện hơn. Chính vì thế bà vừa 
				đảm đương tốt công việc ở cơ quan lại vừa quán xuyến việc nhà 
				chu đáo mà vẫn có thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc bản thân.</p>
				<p class="BodyTM">Tôi thực sự nhận ra những tình cảm sâu sắc, 
				cảm động nơi bà khi tôi sinh đứa con đầu lòng. Những khi con tôi 
				ốm, bà cũng trằn trọc ngủ không ngon. Nửa đêm bà thường thức 
				giấc, lúc đem cái khăn đắp cho cháu, lúc dặn dò việc này việc 
				kia. Nhìn bà âu lo, lúc âu yếm xoa nắn tay chân cho cháu, tôi đã 
				quên hết những lúc bà nổi nóng, mắng mỏ này nọ để chỉ còn lại 
				trong lòng niềm kính yêu với bà.</p>
				<p class="BodyTM">Càng sống cạnh bà, tôi càng học hỏi được nhiều 
				điều, trong đó có cả chuyện để trở thành một người mẹ biết yêu 
				con đúng cách. Đôi lúc bà vẫn rầy la chuyện này chuyện nọ, nhưng 
				giờ đây tôi đã biết rằng cần phải nhìn vào những việc bà đã làm 
				để hiểu tấm lòng yêu thương rất thiết thực của bà, chứ không nên 
				ấm ức vì những lời nói đôi khi rất cay nghiệt của bà. Và tốt hơn 
				cả là hãy cố gắng làm thật tốt mọi việc để bà không phải mắng.</p>
				<p class="BodyTM">Sau nhiều năm sống với một bà mẹ chồng khó 
				tính, hình như tôi cũng không còn dễ tính nữa. Tôi thấy mình chu 
				đáo hơn, làm việc hiệu quả hơn, và cũng khó chịu khi nhìn người 
				khác làm việc không đến nới đến chốn. Tuy nhiên, tôi cũng không 
				quên nỗi khổ tâm vì bị chê trách, mắng mỏ hồi mới về làm dâu để 
				không bị nhiễm tính khí nóng nảy của bà. Thậm chí có những lúc 
				vui vẻ, tôi còn lựa lời bày tỏ mong muốn được thấy bà nhẹ nhàng, 
				hòa nhã hơn. Không ngờ, bà không giận, mà lại ngồi trò chuyện 
				rất lâu, kể hết về cuộc đời thăng trầm vất vả của bà cho tôi 
				nghe.</p>
				<p class="BodyTM">Mới 16 tuổi, do cha mẹ mất sớm, của cải tiêu 
				tan, một mình bà là chị cả, đã phải cáng đáng mọi việc để nuôi 
				bốn đứa em nhỏ (đứa bé nhất mới được hai tuổi). Do phải toan 
				tính trước cuộc sống quá vất vả, phải nghiêm khắc để dạy dỗ các 
				em, tính khí bà đâm ra cũng khó khăn. Bà thừa nhận đôi khi biết 
				quá khắc nghiệt với mọi người, bà cũng muốn sửa lắm, nhưng không 
				được vì nó đã trở thành tính cách.</p>
				<p class="BodyTM">Những lời tâm sự của bà khiến tôi vừa thương 
				xót, vừa cảm phục. Từ đó, mỗi khi mẹ chồng nóng giận, tôi không 
				còn thấy bực tức trong lòng nữa, vì tôi biết rằng bà cũng không 
				muốn như vậy. Tôi còn kuyên chồng tôi nên hiểu và chiều bà hơn. 
				Và mỗi khi gặp khó khăn, tôi thường nghĩ đến bà, đến những khó 
				khăn lớn nhiều mà bà đã trải qua để có thêm nghị lực cho mình.</p>
				<p class="BodyTM">Từ một người xét nét nhiều khi nghiệt ngã, mẹ 
				chồng tôi cũng ngày càng vui vẻ, nhẹ nhàng hơn. Tôi cảm thấy rất 
				vui sướng vì sự thay đổi này. Hình như tôi và bà đã tìm thấy con 
				đường để sống hòa hợp và yêu thương nhau. Mẹ chồng tôi cũng hiểu 
				ra rằng, tuy vụng về nhưng tôi luôn mong muốn được chỉ bảo và 
				sẵn sàng học hỏi nơi bà.</p>
				<p class="BodyTM">Nay tuy đã có tuổi, mẹ chồng tôi vẫn là &quot;người 
				cai quản tối cao&quot; trong nhà. Bà vẫn sắp xếp mọi việc, không quên 
				phân công cho mọi thành viên trong nhà những việc phù hợp. Cả cô 
				cháu gái lớp ba cũng có nhiệm vụ quét nhà bằng cái chổi nhỏ xinh 
				mà bà mua riêng cho. Cháu trai nhỏ hơn thì lon ton giúp chị hót 
				rác, cất đồ chơi khi chị quét nhà.</p>
				<p class="BodyTM">Tôi cảm thấy cuộc sống mấy thế hệ dưới một mái 
				nhà của chúng tôi thật yên ấm, nhịp nhàng. Nếu chịu khó học hỏi, 
				tìm hiểu để thông cảm với mẹ chồng thì nàng dâu vẫn có thể chung 
				sống ngay cả với những bà mẹ chồng ghê gớm nhất. Tôi rút ra được 
				điều đó từ cuộc sống của chính mình.</p>
				<p class="TheoTM">PHƯƠNG AN</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager