File "KinhNghiemMeChong.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/MeChongNangDau/KinhNghiemMeChong.htm
File size: 14.22 KiB (14565 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Mẹ Chồng Nàng Dâu</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Kinh nghiệm mẹ chồng nàng dâu</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Theo Đẹp</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM">Hầu hết các ông chồng đều sung sướng, hạnh 
				phúc khi vợ thầm thì loan tin “Em đã có bầu!”. Niềm vui đó nhanh 
				chóng lan sang gia đình hai bên nội ngoại.</p>
				<p class="BodyTM">Một thành viên bé bỏng chào đời lẽ ra phải 
				khiến mọi người đoàn kết, gần gũi nhau hơn, nhưng những bất đồng 
				ngoài dự kiến, cảnh &quot;trời&quot; không chịu &quot;đất&quot;, &quot;đất&quot; nhất định 
				chẳng chịu &quot;trời&quot; lại là chuyện dài nhiều tập, không có đoạn 
				kết. Và trong nhiều gia đình không chỉ em bé, mà có khi người 
				lớn cũng... khóc.</p>
				<p class="BodyTM">Bà và mẹ, ai đúng - ai sai? </p>
				<p class="BodyTM">Giữa những cặp vợ chồng trẻ, lần đầu có con, 
				dễ xảy ra xung đột, song cũng dễ hàn gắn, bởi họ còn có chung 
				một “tài sản” vô giá. Song&nbsp; cuộc chiến giữa các bà mẹ chồng và 
				con dâu mới đích thực là gian nan. Ai cũng tìm cách chứng tỏ là 
				mình có vai trò quan trọng đối với đứa bé. Bà mẹ chồng thì dựa 
				vào kinh nghiệm nuôi trẻ còn cô con dâu ỷ vào thế sinh ra đứa 
				trẻ và đang cập nhật phương pháp nuôi dưỡng trẻ hiện đại.</p>
				<p class="BodyTM">Có vẻ như mâu thuẫn này là &quot;tất - lẽ - dĩ - 
				ngẫu&quot;. Cứ theo Triết học mà nói, có sở hữu cá nhân ắt nảy ra mâu 
				thuẫn. &quot;Hoà bình&quot; có vẻ như rất quý hiếm khi hai người cùng &quot;sở 
				hữu&quot; một tài sản. Chủ “sở hữu 1” là: “Ngày xưa mẹ toàn thế này, 
				thế kia, có sao đâu...”, thì &quot;Chủ sở hữu 2&quot; lại &quot;bật&quot;: “Bây giờ 
				khác rồi, khoa học hiện đại thế này, thế kia...”</p>
				<p class="BodyTM">Thấy thằng cu chào đời mạnh khoẻ, gương mặt 
				sáng sủa, bà nội mừng lắm. Bố mẹ nó đã chọn cho nó một cái tên 
				rất oách: Bảo Kiếm. Bà nội giành đặt cho cái tên ở nhà. Theo bà, 
				phải chọn cái tên nào thật xấu để dễ nuôi. Nhưng mẹ nó nhất định 
				không chịu gọi nó là &quot;cu Sứt&quot; mà bà nội đã vắt óc nghĩ ra.</p>
				<p class="BodyTM">Mẹ nó nói: “không có Sứt mẻ nào hết, tên gì 
				nghe mà ghê”. Vậy là bà nội khóc rấm rứt, mách với bố nó. Mẹ nó 
				gặp ba nó cũng cằn nhằn: “bây giờ là thời nào rồi, mà mẹ sợ tên 
				đẹp, ma quỷ sẽ bắt thằng nhỏ”. </p>
				<p class="BodyTM">Mẹ chồng nàng dâu đang “tình thương mến 
				thương”, bây giờ như nước với lửa. Mẹ thằng nhỏ độc quyền “ôm” 
				nó, làm cho bà nội càng thêm giận. Khi Bảo Kiếm được gần 3 
				tháng, còn chưa mang nổi đầu, bà nội đã bế dựng lên. Nhìn thằng 
				bé cứ ngặt ngà ngặt nghẹo mà nó kêu lên sợ gãy đốt sống cổ hoặc 
				sẽ làm cổ rụt sau này. Bà hờn dỗi nói: “tao nuôi 3 đứa con khôn 
				lớn, khoẻ mạnh, đâu phải là ngu dốt không biết gì”. Ông chồng 
				trẻ dứng giữa lòng rối bời: “Giá như vợ sinh đôi, giao cho mẹ 
				một đứa chắc mình đỡ khổ”.</p>
				<p class="BodyTM">Chưa hết, mâu thuẫn bùng nổ khi thằng cháu 
				đích tôn 4 tháng tuổi đã ăn bột, tập bú sữa ngoài để mẹ nó rảnh 
				rang đi làm. Bà tấm tức kể: “thằng cha nó bú sữa mẹ đến năm 3 
				tuổi, nhờ vậy mà không mắc bệnh, lại còn thông minh và quan 
				trọng hơn là tình mẫu tử mới sâu đậm. Vậy mà, cháu nội lại không 
				được hưởng những quyền lợi đó, tội nó quá!”. </p>
				<p class="BodyTM">Bà sưu tầm tất cả các bài báo khuyến cáo sữa 
				bột giả, không đủ chất dinh dưỡng, đưa cho con trai. Theo bà, vì 
				con dâu lười biếng, sợ hỏng dáng nên mới cai sữa sớm. Nhưng cô 
				con dâu thì cho rằng bà nội quá lạc hậu, ở nhà ôm con cho bú 
				suốt 3 năm thì còn đâu sự nghiệp, công danh. Phụ nữ thời nay đâu 
				chỉ lo gia đình. Vậy là bà ra lườm, vào nguýt, thấy con dâu váy 
				áo xốn xang đi sớm về muộn bà càng ngứa mắt, càng xót cháu.</p>
				<p class="BodyTM">Từ hồi về làm dâu đến khi chưa sinh con, chị 
				Quỳnh Hoa với mẹ chồng rất hoà hợp, nhưng từ khi bé Kitty ra đời 
				mẹ chồng nàng dâu thành ra lục đục. Chung quy cũng chỉ vì quan 
				điểm nuôi dưỡng trẻ. </p>
				<p class="BodyTM">Bà có kinh nghiệm nên rất tin vào cách nuôi 
				con của mình, còn chị, với trình độ sau đại học chị cũng tin vào 
				những kiến thức tiên tiến mình “update” được. Vậy cuộc chiến 
				giữa hai thế hệ xoay quanh một cục cưng bắt đầu. </p>
				<p class="BodyTM">Thoạt đầu là việc hễ cháu khóc là bà dỗ cháu 
				bằng cách bật ti vi, bật đĩa. Con bé dần dà nghiện, im bặt. Chị 
				Hoa sợ hại mắt con nên góp ý với bà, lại mang cả sách ra đọc cho 
				mẹ chồng nghe. Ai dè bà nổi đoá rồi hờn mát, nói xa nói gần 
				chuyện nàng dâu nhiều chữ về bắt bẻ mẹ chồng.</p>
				<p class="BodyTM">Việc cho bé ngủ cũng không đơn giản. Trẻ con 
				cần ngủ rất nhiều, nhưng bà chẳng quan trọng đến việc nó ngủ. 
				Hôm nào bà cũng thức đến 12h lướt đủ các kênh, đến khi cô phát 
				thanh viên chúc ngủ ngon, bà mới chịu cho nhà đài nghỉ và cũng 
				mới cho cháu ngủ. </p>
				<p class="BodyTM">Chị Hoa xót con thì bà gắt: “Nó muốn ngủ bao 
				nhiêu nó ngủ, không việc gì phải lo. Trẻ buồn ngủ, khắc ngủ, 
				không nên ép”. Chưa kể đến chuyện chị Hoa quán triệt quan điểm 
				là không bế con nhiều kể cả lúc đi ngủ, cho bé quen, nhưng bà 
				nội thì lúc nào cũng khư khư bế cháu. Nói ra thì bà trách là 
				không muốn cho bà bế cháu.</p>
				<p class="BodyTM">Kinh nhất là trong vốn kiến thức của bà có cả 
				mớ kiến thức những bài thuốc dân gian, mỗi lần cháu ốm là bà lập 
				tức ra tay. Cháu mọc răng, sốt, đau bụng, đi ngoài, viêm 
				họng...là bà bôi, đắp hết là nọ, lá kia. Bà nhất định không cho 
				uống kháng sinh với lý do sẽ còi cọc người đi, không lớn được 
				trong khi nàng dâu như ngồi đống lửa vì muốn cho con đi khám để 
				xem bệnh tình thế nào cho an tâm. Có những bài thuốc của bà 
				khiến y học bó tay, nhưng bà vẫn đúng vì bà “đã nuôi thằng bố nó 
				khoẻ mạnh, lực lưỡng đấy thôi”!</p>
				<p class="BodyTM">Chuyện nhà chị Phương Dung ở Lý Chính Thắng, 
				Q3 - TP.HCM còn phức tạp hơn. Từ khi trong nhà có thêm “tý 
				nhau”, mẹ chồng nàng dâu lúc nào cũng căng như dây đàn. Chị Dung 
				ở cùng mẹ chồng chăm sóc cục cưng nên ra đụng vào chạm. </p>
				<p class="BodyTM">Riêng chuyện tắm nước 35o hay 37o cũng trở 
				thành vấn đề không nhỏ. Chuỵện cho bé ăn gì mới là phức tạp. Chị 
				Dung muốn ép con ăn thì bà nội gạt đi. Với bà, ngày xưa ba đứa 
				con tranh nhau ăn, lớn lên như cỏ, chẳng bênh tật gì. Chị Dung 
				cãi: “thời xưa nghèo khổ, cơm không đủ ăn thì chẳng tranh nhau 
				thì sao. Bây giờ không ép chỉ có suy dinh dưỡng”. </p>
				<p class="BodyTM">Mỗi lần cho con ăn là một lần trong nhà như có 
				đám cháy. Người hò hét, người can ngăn. Khi thằng bé lên 4 tuổi, 
				mẹ quát thì bà can. Mẹ nghiêm khắc, bà chiều chuộng, khiến thằng 
				bé ỉ thế mình có “ô dù” nên càng làm phách. Nhưng khổ nhất có lẽ 
				chính là chồng chi Dung mỗi tối bước chân về nhà phải làm quan 
				toà phân xử mấy vụ “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”.</p>
				<p class="BodyTM">Giải quyết xung đột</p>
				<p class="BodyTM">Theo các chuyên gia tâm lý, mối quan hệ mẹ 
				chồng - nàng dâu luôn...mong manh. Vì thế, khi có cháu nội, thì 
				bé phải làm cầu nối cho hai người phụ nữ này gần nhau hơn, chứ 
				không phải vì bé mà bất hoà. Đây là xung đột giữa các quan điểm 
				xưa - nay, cũ - mới.</p>
				<p class="BodyTM">Để giải quyết các xung đột này, vai trò của 
				người chồng cũng rất quan trọng. Tốt nhất hai vợ chồng hãy cùng 
				bàn bạc với nhau để tìm ra hướng giải quyết. Đôi khi kinh nghiệm 
				của các cụ rất quý báu, không nên cái gì cũng quy là lạc hậu. 
				Các bà cũng có kinh nghiệm, có cái đúng có cái sai. </p>
				<p class="BodyTM">Vậy, nàng dâu nên khách quan nhìn nhận mẹ 
				chồng có gì đúng. Nếu có thì nên khen, nên bắt trước, để bà thấy 
				mình được đánh giá cao một số mặt. Như vậy nàng dâu sẽ thuận lợi 
				những khi đề nghị bà làm theo ý mình. Trong trường hợp mẹ chồng 
				“sai lè lè”, tốt nhất hai vợ chồng hãy trao đổi trước khi đến 
				một bác sĩ nào đó, ở một chỗ có uy tín, rồi thì đưa cả bà lẫn 
				cháu đến gặp bác sĩ ấy, nói là khám định kỳ cho bé. Mẹ chồng có 
				thể không “chịu” con dâu, nhưng nhất định phải “chịu” bác sĩ.</p>
				<p class="BodyTM">Nếu nàng dâu đã trang bị cho mình kiến thức 
				thật chặt chẽ và khoa học, thì tốt nhất&nbsp; hãy chọn cách diễn đạt 
				dễ nghe, thấu tình đạt lý để mẹ chồng hiểu. Đừng hậm hực lừ lừ 
				làm theo ý mình dễ khiến mẹ chồng cảm thấy bị coi thường. Bạn 
				cũng có thể nhờ người thứ ba như chồng, họ hàng nhà chồng góp ý 
				với mẹ chồng.</p>
				<p class="BodyTM">Khi có dịp hợp lý, cả mẹ và bà nội cần ngồi 
				với nhau, thảo luận và thuyết phục lẫn nhau. Mọi chê bai, chỉ 
				trích, và cố chứng tỏ mình đúng chỉ làm hại cho đứa bé bởi nó 
				cần cả hai người: Bà và Mẹ.</p>
				<p class="TheoTM">PHƯỚC CHUNG</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager