File "Lam-dau-tu-nam-19-tuoi.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/MeChongNangDau/2013/Lam-dau-tu-nam-19-tuoi.htm
File size: 8.76 KiB (8974 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Làm dâu từ năm 19 tuổi</title><base target="main">
</head><body background="../../../_Images/Background/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
<b>
<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
<br>
</font><font size="4" color="#FF2222">
<br>
</font></b></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
<b><font size="4" color="#0000FF">Làm dâu từ năm 19 tuổi</font></b></p>
<hr color="#008080" align="right" noshade>
<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" align="right">
<b><font color="#FF0000" size="2"><i>CamNangGiaDinh</i></font></b></td></tr><tr>
<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 12.0pt">Những bỡ ngỡ, lo lắng của cô gái trẻ khi
về nhà chồng đã được xóa bỏ nhờ sự ân cần, yêu thương hết lòng của mẹ
chồng.<br>
<br>
Tôi lớn lên trên vùng Đồng Tháp Mười, ruộng lúa phì nhiêu, được sống
trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. 19 tuổi, tôi lập gia đình. Ngày
rước dâu mẹ tôi khóc thật nhiều, bà cho rằng tôi còn quá trẻ, không thể
làm tròn bổn phận con dâu, phục vụ bố mẹ và 5 cô em chồng, với những lo
lắng chuyện mẹ chồng nàng dâu, chị dâu em chồng...<br>
<br>
Điều lo lắng nhất của bà là chồng tôi công tác trong quân đội, sau ngày
cưới anh phải về đơn vị, bỏ tôi một mình giữa những người xa lạ. Tôi rất
sợ, không biết mình có khả năng làm tròn bổn phận con dâu duy nhất trong
một gia đình nề nếp, nho phong?<br>
<br>
Ngày đầu tiên làm dâu cũng là ngày anh khoác hành trang lên đường về đơn
vị. Tôi có cảm giác như đứa trẻ bị bỏ rơi ở nơi xa lạ. Mẹ chồng tôi vỗ
về: "Nín đi con! Nó phải xa con làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc, mẹ rất mừng
khi có con thay thế nó để lo cho gia đình này. Mẹ sẽ hết mực tương yêu
con như con đẻ của mình". Tôi cho đó là những lời động viên an ủi đối
với con dâu mới, chứ trong lòng còn nhiều nỗi bâng khuâng lo nghĩ.<br>
<img border="0" src="_Images/mechongnangdau.jpg" width="478" height="317"><br>
Hàng ngày, tôi phải thức thật sớm bơi xuồng cùng với mẹ chồng vào vườn
mua các loại trái cây đem ra chợ, đến tối mịt mới về. Những tháng ngày
vất vả cho cuộc mưu sinh, có tấm lòng thương yêu của mẹ chồng, chăm sóc
chu đáo, lời nói ngọt ngào của bà đã xóa tan bao mệt nhọc, gian nan,
không biết tự bao giờ tôi đã quên mình là con dâu của bà.<br>
<br>
Cách cư xử của mẹ chồng đối với tôi, khiến người ngoài ai cũng lầm tưởng
tôi là con đẻ của bà, điều này làm tôi rất sung sướng và hạnh phúc. Trở
ngại lớn nhất của tôi là ông bố và cô em chồng thứ ba đang tuổi cập kê.
Công việc nhà đều do một tay cô làm nên có phần tị nạnh với tôi và
thường nói thêm nói bớt với bố chồng tôi những khuyết điểm của tôi như:
Nấu cơm sống, cơm khê...<br>
<br>
Thực sự những lúc đó vì quá mệt mỏi do thức khuya, tôi nấu cơm mà ngủ
gật, để xảy ra sự cố không bị sống thì bị khê. Tuy nhiên, có mẹ chồng
tôi can thiệp đâu lại vào đấy. Đó là bà dạy tôi cách khắc phục thế nào
cho nồi cơm sống được chín, cơm khê vẫn có thể ăn được mà không nặng
mùi. Nếu sống thì rưới nước lên mặt, xới nhẹ nơi bị sống rồi gom than
lại cho đủ độ nóng làm chín những hạt còn sống. Khê thì bỏ vào vài hòn
than hồng, đậy kín nắp chừng mười phút đẩy mùi khê xuống đáy, xong xới
cơm ra ngoài bò phần cháy phía dưới khi ăn không còn mùi khê.<br>
<br>
Mọi việc đều ổn, suốt 20 năm làm dâu tôi chỉ duy trì cái nếp rất đơn
giản nhưng biểu hiện sự kính trọng đối với bố mẹ chồng. Mỗi bữa cơm mời
bố mẹ cầm đũa rồi tôi mới ăn, bố mẹ chồng dùng cơm xong rót nước mời
từng người rồi mới dọn mâm, thế là xong bổn phận con dâu. Bố chồng tôi
thường nghe lời con gái đơm đặt rồi trách móc tôi, dù có bị mắng oan
nhưng tôi vẫn cười nhận lỗi: "Con xin lỗi! Con hứa sẽ làm tốt hơn!".
Không đôi co giải thích, không mặt ủ mày ê.<br>
<br>
Điều này khi hiểu ra khiến ông thay đổi thái độ với tôi, không còn xem
tôi là người ngoài nữa mà lo lắng thương yêu tôi không khác con đẻ của
ông. Trước khi mẹ chồng tôi qua đời, bà đã nói: "Con có biết tại sao mẹ
thương con như con đẻ của mình? Bởi vì, cái thành kiến mẹ chồng nàng dâu
đã làm mẹ khổ sở đau đớn đến cùng cực. Chỉ vì 6 năm làm dâu mẹ chưa kịp
sinh nở, bà đã đuổi mẹ ra khỏi nhà để cưới vợ khác cho chồng tuy vợ
chồng hết mực yêu thương nhau, do hủ tục hà khắc đành phải chia tay. Lấy
chồng khác, mẹ được hạnh phúc trọn vẹn nên nguyện rằng sau này có dâu sẽ
thương yêu như con đẻ dù con dâu có những tính xấu làm mình không hài
lòng. Mẹ nghĩ chỉ có tình yêu thương lòng độ lượng sẽ cảm hóa được mọi
tính xấu của con người, mới cho những người thân yêu của mình hạnh phúc
thật sự".<br>
<br>
Ngày nay cuộc sống văn minh hiện đại, hầu như những hủ tục hà khắc ngày
xưa không còn phổ biến nhưng khái niệm "mẹ chồng nàng dâu" vẫn còn tồn
tại đâu đó và tiếp tục làm khổ những cô gái mang phận làm dâu. Tôi viết
bài này muốn gửi đến những phụ nữ lập gia đình có mẹ chồng, bố chồng và
anh em nhà chồng lời chân thành: "Làm dâu phải có lòng yêu thương, độ
lượng, sự quan tâm và trách nhiệm, mới có thể giúp ta và những người
thân của ta hướng đến chân, thiện mỹ".<br>
<br>
</span></td>
</tr>
</table>
</td></tr><tr>
<td background="../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
<td><p align="center">
<font size="3" color="#2F2417">
<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
<font color="#0000FF"><b>Trang gia đình</b></font></a><b> </b> </font>
<b><font size="3" color="#FF0000">
|</font></b><font size="3" color="#2F2417"><b><font color="#2F2417">
</font></b><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
<font color="#0000FF"><b>Trang nhà</b></font></a></font><p align="center">
<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
<a target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<b>
<img border="0" src="../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></b></a><b><br>
</b>
<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
<font color="#0000FF"><b>Gửi Bài - Góp Ý - Chia Sẻ - Comments</b></font></a></span><b> </b><p> </td>
</tr>
<tr>
<td> <p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </td>
</tr>
</table>
</td></tr></table></body></html>