File "Thuong-qua-ba-oi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GocPhuNu/GocDanOng/2012/3/Thuong-qua-ba-oi.htm
File size: 9 KiB (9215 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../../../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Thương quá ba ơi </title><base target="main">
<style>
<!--
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:10.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../../../../../_Images/Background/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../../../_Images/Background/Background7.jpg" height="263">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#000080">Thương quá ba ơi </font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #808080">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: right; line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#0000FF" size="2"><i>Liqiu<br>
	Nguồn: VnExpress</i></font></p>
	</td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
				<span style="font-size: 12.0pt">Mấy bữa nay thấy mắt ba đờ đẫn, 
				ăn uống khó khăn, người lúc nào cũng đau không thể đi lại được 
				và đôi lúc thấy nét buồn vô hạn hằn trên mặt ba, con sợ ba đã 
				biết bệnh của mình thì sức khỏe ba lại yếu hơn nữa, con thật sự 
				rất sợ… sợ lắm.<br>
				<br>
				Ba ơi đừng buồn nha ba, con chỉ sợ ba biết ba không còn sống bao 
				lâu nữa ba sẽ thất vọng và chán cuộc đời này lắm. Khi nhìn ba 
				tiều tụy, ốm yếu, da vàng và hai mắt thì vàng hoe như tỏa ánh 
				hào quang con sợ lắm ba biết không? Con sợ và đau khổ như nỗi 
				đau của ba vậy đó.<br>
				<br>
				Bữa nào mà con ở nhà thấy ba ho là con không thể nào ngồi yên 
				được, con phải lật đật chạy tới giường xem ba thế nào, tối con 
				ngủ cũng không ngủ yên được, thấy ba ho giữa đêm thì dù buồn ngủ 
				cỡ nào con cũng phải cố gắng gượng dậy, mặc dù con là đứa lười 
				nhác và ham ngủ nhất nhà. Nhưng con yêu ba lắm, yêu còn hơn má 
				nữa vì từ nhỏ ba luôn luôn yêu con (không phải riêng con mà các 
				anh chị em con nữa), ba nhịn ăn nhịn mặc dành dụm cho tiền con 
				xài, ba không chơi bời luôn ở nhà với con cái không nhậu nhẹt 
				quậy phá như ba của những đứa khác. Ba hiền lành lắm mặc dù có 
				hay tự ái và hay nói khoác một chút, nhưng ba chỉ nói thôi chứ 
				không ác ý gì với ai hết, trong nhà ai cũng hiểu tính tình của 
				ba mà. Chính vì thế con không hiểu ba đã làm nên tội hay lỗi lầm 
				gì mà Chúa bắt phạt ba, bắt ba phải chịu hình phạt là cơn bệnh 
				quái ác làm ba đau đớn này.<br>
				<br>
				Ai có thể cho tôi biết không? Chúa có nghe thấy lời con không? 
				Xin hãy cho con biết với. Để con có thể đền tội thay cho ba con, 
				có thể gánh chịu với ba con.<br>
				<br>
				Con không biết ba hiện giờ có biết căn bệnh của ba không? Nếu ba 
				biết thì thế nào nhỉ? Ba đang rất yêu đời mà, ba yêu cuộc sống 
				này lắm, con biết và mọi người trong gia đình mình ai cũng biết 
				điều đó hết. Mấy bữa nay thấy mắt ba đờ đẫn, ăn uống khó khăn, 
				người lúc nào cũng đau không thể đi lại được và đôi lúc thấy nét 
				buồn vô hạn hằn trên mặt ba, con sợ ba đã biết bệnh của mình thì 
				sức khỏe ba lại yếu hơn nữa, con thật sự rất sợ… sợ lắm. Cứ nhìn 
				thấy ba đau hằng đêm, thấy ba ho suốt buổi tối con chỉ biết trốn 
				một chỗ mà khóc và khóc, khóc đến nỗi người như muốn tê cứng 
				lại.<br>
				<br>
				Lúc con dẫn ba đi khám bệnh bên Đại học y dược, khi nhận kết quả 
				xét nghiệm lúc đầu con không biết coi kết quả lắm nên cứ cho là 
				ba không bị gì hết, con vui lắm con nói cho ba biết và ba cũng 
				vui lắm vì con biết tâm trạng của người đi khám bệnh ai cũng lo 
				lắng và ba cũng không là trường hợp ngoại lệ.<br>
				<br>
				Nhưng hỡi ôi, hôm bác sĩ nói ba phẫu thuật con cũng chỉ nghĩ là 
				ba bệnh không nặng lắm chỉ cần phẩu thuật là hết thôi, nào ngờ 
				đâu sáng hôm đó bác sĩ gọi con vô nói chuyện riêng về căn bệnh 
				của ba. Khi nghe bác sĩ nói ba bị ung thư giai đoạn cuối và 
				không sống được bao lâu nữa, lúc đó con muốn té xuống ghế, trời 
				đất như sụp đổ, nước mắt trực trào ra nhưng con đã ghìm lại, giữ 
				thật chặt để không giọt nào được phép rơi ngay lúc này… vì ba 
				đang ngồi phía ngoài nhìn vô và thấy con mà. (Điều này thật khó 
				với một đứa hay xúc động như con).<br>
				<br>
				Sự chịu đựng của con cũng có giới hạn trước nỗi đau quá lớn này. 
				Trước giờ con chưa gặp phải nỗi đau nào như thế, cuộc sống của 
				con và của nhà mình tương đối rất êm ả mà, đúng không ba? Con đã 
				khóc, khóc thật nhiều khi ra ngoài bệnh viện tìm một chỗ không 
				có ba và khóc vì con không thể tiếp tục kìm nén được nữa, con đã 
				khóc trước bao nhiêu người mà không thấy xấu hổ, cứ để nước mắt 
				được tự do làm theo ý mình vì biết là ba không thấy con khóc.<br>
				<br>
				Ngay lúc này đây khi biết thời gian con thấy ba không còn bao 
				lâu nữa…con …con rất hận bản thân mình không làm gì được cho ba 
				hết, thấy ghét bản thân vô cùng vì sao lúc trước không quan tâm, 
				chăm lo cho ba nhiều hơn nữa để đến khi quá trễ thế này...<br>
				<br>
				Con giờ đây chỉ biết cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện. Con 
				rất mong có một phép lạ làm cho ba không phải đau đớn, giúp ba 
				hết bệnh… nhưng nếu điều đó là không thể thì điều con hy vọng ba 
				không buồn không chán nản khi biết căn bệnh của mình nha ba, mọi 
				người trong nhà luôn ở bên ba, luôn mong điều tốt đẹp cho ba, 
				cho nên dù có chuyện gì đi nữa ba cũng phải vui vẻ, mọi người 
				trong nhà luôn luôn yêu ba.</span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../../../_Images/Background/Background6.jpg" height="325">
		<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="0" cellpadding="0" height="300">
			<tr>
				<td width="350"><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
				<td width="150">
		&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td width="350">&nbsp;</td>
				<td width="150">
		<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;<p align="center">
		&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager