File "TuTuHuanLuyen.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/TuTuHuanLuyen.htm
File size: 19.96 KiB (20438 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>TỪ TỪ HUẤN LUYỆN</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
span.Item1Char
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold;
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">TỪ TỪ HUẤN LUYỆN</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade width="80%">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thời đại hôm nay là thời đại của “fast food”, của mì ăn liền, 
				của cà phê “to go”. Đâu đâu người ta cũng nhìn thấy hình ảnh 
				McDonald hiện diện, vì nó thích hợp với thời đại. Con người hôm 
				nay khác với ngày xưa, ngày nay người ta không còn đủ kiên nhẫn 
				để ngồi chờ lâu trong các quán ăn nữa. Tuy nhiên, trong vấn đề 
				giáo dục lại khác hẳn, người ta không thể nóng nảy, vội vàng vì 
				càng vội vàng, nóng nảy càng hư sự. Giáo dục đòi hỏi sự kiên 
				trì, nhẫn nại, chịu đựng. Vì thế, những người nóng nảy, vội vàng 
				không thích họp với ngành nghề giáo dục, vì giáo dục đòi hỏi một 
				sự từ từ huấn luyện.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Con 
				trẻ cần sự huấn luyện rõ ràng cho nhiều công việc phải làm trong 
				cuộc sống. Dĩ nhiên, trẻ con cần thu thập kiến thức qua sự quan 
				sát. Nhưng chúng ta không thể tùy thuộc vào sự học hỏi của đứa 
				trẻ theo phương cách nầy. Nó cần học cách măïc quần áo, học cột 
				giây giày, học ăn, học tắm rửa, học đi ngang qua đường…</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Rồi, khi nó lớn lên, học cách hoàn thành những bổn phận trong 
				gia đình. Những điều nầy không thể học được bỡi những xếp đặt 
				tình cờ, cũng không do sự quở mắng hoặc đe dọa trừng phạt để 
				những công việc nầy cần phải được thực hiện. Thời gian huấn 
				luyện cần phải được sắp xếp rõ ràng và là một phần của cuộc sống 
				hàng ngày.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mỗi 
				sáng, bé Xuân Mai, 4 tuổi, ngồi chờ cách nhạt nhẽo cho tới khi 
				bà mẹ mặc quần áo cho nó. Nhiều nút trên áo làm nó lúng túng, 
				phía trước phía sau làm nó lẫn lộn, mang giày cột giày cũng chưa 
				được rành. Mỗi sáng bà mẹ thường hay la rầy khi giúp nó mặc quần 
				áo và rồi đưa nó đi ra ngoài với bà.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bé 
				Xuân Mai đã khám phá ra sự hữu ích của việc vô dụng. Tại sao nó 
				phải làm khi mẹ nó vẫn phục vụ cho nó. Bà mẹ quên mất rằng bà 
				cần xếp đặt thời giờ huấn luyện cho nó biết cách tự mặc quần áo. 
				Nếu chúng ta không chịu bỏ ít thời giờ ra huấn luyện, chúng ta 
				sẽ phải mất một thời gian nhiều hơn để chỉnh đốn lại một đứa trẻ 
				không được huấn luyện. Những sửa sai tức khắc là một giáo dục 
				thất bại vì sửa sai là phê bình và như thế làm thất đảm và làm 
				con trẻ bực tức. Như một kết quả của sự xung đột, con trẻ trở 
				nên cứng đầu, bướng bỉnh, không chịu học. Hơn nữa, cái được gọi 
				là sửa sai thường không mang lại kết quả đáng mơ ước vì con trẻ 
				xem những sửa sai đó như một phương cách để chiếm lấy sự chú ý 
				đặc biệt nên cần phải được lập đi lập lại nhiều lần và lâu dài.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trẻ 
				con bình thường tỏ ra thích làm nhiều điều. Bố mẹ nên nhận thấy 
				những cố gắng đó và khuyến khích chúng. Tuy nhiên, có những thời 
				giờ nhất định nên được đặt ra cho những học hỏi kinh nghiệm như 
				thế. Thời giờ gấp rút ban sáng thường không nên là giờ để dạy 
				con trẻ làm sao cột giây giày. Sự gấp rút của thời gian chỉ làm 
				cho bà mẹ thiếu nhẫn nại và làm cho đứa con sinh bất mãn. Giờ 
				chơi vào buổi chiều là thời gian lý tưởng để dạy một vấn đề gì. 
				Có vô số những vật dụng cần thiết giúp vào việc huấn luyện trẻ 
				em, có thể được tìm thấy trong những quầy hàng trò chơi con trẻ. 
				Bà mẹ có thể sáng chế ra cách thế của mình như dùng một hàng nút 
				lớn và những khuy nút của một chiếc áo cũ để dạy cho con mình 
				biết cách cài nút áo. Những lỗ lớn được đục vào một miếng giấy 
				cứng mà ở đó một chiếc giày được vẽ lên có thể được dùng để dạy 
				con trẻ biết cách xỏ giây giày và cột giây giày. Nếu trẻ con 
				tham dự vào sự sáng tạo những vật dụng như thế, chúng cảm thấy 
				thích thú gấp bội phần. Chúng luôn luôn thích thú khi nhìn thấy 
				người mẹ làm một cái gì để chơi với nó và càng thích hơn khi nó 
				giúp mẹ nó làm điều đó. Bà mẹ cũng có thể khêu gợi sự thông minh 
				sáng tạo của đứa trẻ và nuôi dưỡng sự sáng tạo của nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Cung cách nơi bàn ăn cũng cần được giáo dục. Những lời giới 
				thiệu và cách chào khách có thể là một phần của bữa tiệc nơi bàn 
				ăn. Khi lên xe lửa, xe buýt, hay xe hơi cũng cần phải được chỉ 
				giáo để chúng biết cách xử sự khi phải lên xuống xe.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Giáo dục về vấn đề gì cần phải được lập đi lập lại cho đến khi 
				con trẻ nhuần nhuyễn như một thói quen. Mỗi vấn đề nên được giáo 
				dục cách riêng biệt.&nbsp; Hãy tỏ ra kiên nhẫn và tự tin vào khả năng 
				của đứa trẻ, nên khuyến khích chúng bằng những câu như: cố gắng 
				lên, làm lại lần nữa, tốt lắm tốt lắm…sẽ làm cho con trẻ thêm 
				phấn khởi và cố gắng học hỏi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thật là khôn ngoan và thông minh nếu cha mẹ biết chuẩn bị trước 
				và dạy cho chúng hiểu trước về những biến cố tương lai sẽ xảy ra 
				mà không có gì thích thú.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hai 
				bé sinh đôi Mỹ Linh và Mỹ Lan đã được xếp chương trình để đi lấy 
				cái bướu ở phía dưới lưỡi của chúng. Bà mẹ cảm thấy rằng một ít 
				hiểu biết về vấn đề mổ xẻ có thể xem ra là hữu ích. Nhiều ngày 
				trước khi đi cắt cái bướu đó, bà mẹ đã sáng chế ra một trò chơi: 
				chúng ta hãy tưởng tượng rằng những con búp bê nầy đang đi tới 
				nhà thương để được lấy cái bướu ra. Bây giờ ta cần làm cái gì 
				trước nhất? Cô bé Mỹ Lan nhanh miệng trả lời: “ Một cái va li”.
				<span lang="FR">Và nó lập tức mang lại cái va li nhỏ. Bà mẹ lại 
				hỏi: “Cái gì sẽ được bỏ vào trong đó?” Hai đứa trẻ chọn những đồ 
				cần thiết và xếp vào trong va li đó. Những con búp bê được mặc 
				quần áo chỉnh tề. Cu Tuấn đóng vai trò của người cha lái xe đi. 
				Sự tiếp đón bỡi nhân viên, y tá và tiến trình thâu nhận vào nhà 
				thương được diễn tả với những lời đối thoại rất thích hợp. Bấy 
				giờ bà mẹ đóng vai bác sĩ nói với những con búp bê. Dùng cái xe 
				đẩy, bà cắt nghĩa, đây là một chiếc giường di chuyển bệnh nhân. 
				Đoạn dùng một xe đẩy sữa nước được phủ bằøng một miếng vải 
				trắng, bà giả vờ cho đó là một người được gây hôn mê, bà vừa đi 
				vừa cắt nghĩa với con búp bê. “Bây giờ mới thật buồn cười, cô bé 
				ơi (nói với con búp bê). Bé phải lấy một cái hít thở thật dài. 
				Chỉ một chút sau đó là bé ngủ mê. Trong trò chơi, bà mẹ tránh 
				tiến trình mổ xẻ vì con trẻ không ý thức về cái gì tiếp tục sau 
				đó. Trong lúc bé ngủ mê, bác sĩ sẽ lấy những bướu đó ra và sau 
				đó đặt bé trở lại vào giường di chuyển. Khi nói điều nầy, bà mẹ 
				lấy mặt nạ ra khỏi mặt con búp bê, gói gọn nó lại trong tấm ra, 
				và đặt nó lại trong chiếc xe đẩy. Bây giờ, cô bé được chuyển về 
				lại phòng cũ. Khi nó thức dậy, nó có thể có kem để ăn”. Cô bé Mỹ 
				Linh hỏi: “Khi lấy cục bướu ra có làm nó đau không?” “Nó không 
				đau chút nào, bà mẹ trả lời, vừa tiếp tục đóng vai trò bác sĩ 
				của bà. Con thấy đó: Nó ngủ ngon lành” “Nhưng nó có đau không 
				sau khi thức giấc? Đau một chút ơ cổ họng, nhưng nó có thể chịu 
				đựng được. Nó không kéo dài lâu”. Đoạn bà mẹ hỏi: “Ai muốn đóng 
				vai bác sĩ cho con búp bê sắp tới?” Cô bé Mỹ Lan làm tất cả và 
				lập lại như trước.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Ngày hôm sau hai đứa trẻ đóng lại trò chơi đó và 
				thay nhau làm bệnh nhân. Bà mẹ cung cấp nhiều dụng cụ cần thiết 
				hơn.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Khi cả hai đứa bé nầy đến nhà thương, chúng tỏ 
				ra tự tin và rất cộng tác. Khi bà mẹ đã gợi ý là: con búp bê có 
				thể chịu đựng được đau một ít ở cổ họng, bà thành thật nhận rằng 
				sẽ có đau, nhưng bà tỏ ra tin tưởng vào khả năng chịu đựng của 
				các trẻ. Bà cũng tỏ cho thấy có cái gì đáng lạc quan về cái đau 
				đó: nó không kéo dài lâu.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Việc huấn luyện cho con trẻ tự mình giải quyết 
				những vấn đề đơn sơ thì rất cần thiết. Trong một vài trường hợp, 
				bà mẹ phải dùng cách không dấn thân vào mà phải để cho chúng tự 
				giải quyết lấy. Không kể con số bao nhiêu lần, đứng trước những 
				vấn đề, bố mẹ nên lùi bước ra sau và để con trẻ tự giải quyết 
				những vấn đề của chúng để con trẻ có thể học hỏi bằng chính 
				những kinh nghiệm chúng gặp phải.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Bé Hoa, 2 tuổi rưỡi, thét lên một cách giận dữ 
				và thất vọng vì chiếc xe kéo bị kẹt không chạy được. Bà mẹ hỏi: 
				“Cái gì vậy con?” Bà vừa nói vừa chạy đến để xem xét. Bé Hoa 
				đứng giậm chân và tiếp tục hét. Bà mẹ ngồi xuống và chờ đợi. Cô 
				bé dùng sức kéo mạnh chiếc xe. Chiếc xe vẫn mắc kẹt. “Ngoài việc 
				kéo như vậy con có thể làm gì khác nữa không?” Cô bé kéo hướng 
				khác. Xe vẫn mắc kẹt. “Cái gì sẽ xảy ra nếu con thử kéo phía sau 
				của chiếc xe?” Cô bé cố gắng thử. Chiếc xe chạy ngon lành. Cô bé 
				vui vẻ, thích thú kéo theo chiếc xe chạy sau nó. “Có phải chính 
				con đã làm được chuyện đó phải không?” bà mẹ có lời khích lệ.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Bố mẹ cần thời gian cho việc huấn luyện, có thể 
				kéo dài nhiều năm, bằng cách tỏ cho con trẻ thấy rằng có nhiều 
				cách thế để đối ứng với một vấn đề. Bà mẹ không kéo chiếc xe cho 
				đứa con nhưng dùng hoàn cảnh đó để dạy cho cô bé biết rằng nó có 
				thể tự giải quyết được chuyện đó.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Bà mẹ đặt đứa bé trai mới được 10 tháng tuổi lên 
				đống cát và ngồi xuống gần bên để quan sát nó. Cậu bé thọc hai 
				bàn tay vào trong cát, hốt cát, nhìn mẹ, và đưa trọn tay cát vào 
				miệng. Bà mẹ nhảy lên và chạy vội về phía cậu bé nói: “Không, 
				không được con ơi!” Bà chụp nó và móc cát ra khỏi miệng nó, và 
				lại đặt nó lên đống cát nữa. Sự thực hành nầy được lập đi lập 
				lại nhiều lần trong suốt thời gian một tiếng đồng hồ.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Cậu bé đã khám phá ra một trò chơi thích thú là 
				làm bà mẹ phải bận rộn với nó. Bà mẹ phải chú ý luôn, không dám 
				lơ đãng khi cậu bé được mang ra chơi ở ngoài trời. Bà phải trông 
				coi nó cách cẩn thận.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Bà mẹ cần có thời gian để huấn luyện cậu bé 
				không được bỏ mọi thứ vào miệng. Mọi đứa bé đều làm như vậy. Đó 
				là một cách thức khám phá ra thế giới chung quanh nó. Nó cảm 
				thấy thế nào? Nó nếm thấy thế nào? Đây chỉ là một động tác tự 
				nhiên, và không có lý do gì không huấn luyện cho nó trong việc 
				kiềm chế chính mình. Bà mẹ có thể đem đứa bé ra khỏi cát và đặt 
				nó vào trong chiếc xe của nó mỗi lần nó bỏ cát vào trong miệng 
				nó. Điều đó cho thấy vì cậu bé không biết hành động xứng hợp nên 
				cậu bé phải được đem đi. Cậu bé có thể la hét, khóc để phản đối. 
				Bà mẹ đọc được ý của nó nên cứ để nó khóc. Bà mẹ kính trọng sự 
				biểu lộ của nó. Khi cậu bé yên lặng không khóc nữa, bà mới cho 
				nó chơi tiếp. Nếu nó còn bỏ cát vào miệng nó, bà mẹ nhấc nó lên 
				và bỏ vào trong xe. Không bao lâu nó sẽ học được điều mẹ nó muốn 
				dạy nó. Mỗi khi cát vào miệng, nó được đưa vào bỏ trong xe. 
				Không cần nói gì cả. Cậu bé không hiểu những lời nói nhưng hiểu 
				được những hành động.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Khi gia đình có nhiều con, việc huấn luyện do 
				những đứa trẻ với nhau có thể bị quên lãng. Những đứa lớn hơn có 
				thể dạy cho những đứa nhỏ hơn những gì chúng cần phải làm cho 
				chính mình. Điều đó cũng cần phải coi chừng vì đứa lớn có thể 
				dùng cơ hội để đặt cái uy quyền trên đứa nhỏ. Mỗi đứa trẻ cần có 
				giai đoạn huấn luyện để nó có được sự thành thạo và sự khéo léo 
				cần thiết cho cuộc sống của chính nó.&nbsp;</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="FR">Sự huấn luyện không nên có khi có khách hiện 
				diện hoặc khi đi ra ngoài. Trong những trường hợp như thế, đứa 
				trẻ sẽ hành động như nó quen hành động. Nếu cha mẹ muốn con mình 
				hành động nơi công cộng, họ phải huấn luyện nó ở nhà. Nếu hành 
				vi của nó không thích hợp với hoàn cảnh, cách giải quyết tốt 
				nhất là đưa nó đi khỏi đó một cách im lặng.</span></font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager