File "TruyenHinh.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/TruyenHinh.htm
File size: 13.74 KiB (14069 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>TRUYỀN HÌNH</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
span.Item1Char
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold;
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">TRUYỀN HÌNH</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade width="80%">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong hầu hết mọi gia đình, truyền hình tạo nên nhiều chuyện 
				lủng củng. Chuyện tranh cãi coi đài nào. Bố mẹ lo ngại về những 
				ấn tượng xấu để lại trong đầu óc con cái. Họ quan tâm về những 
				chương trình giải trí thụ động tiêu phí nhiều thời giờ vô ích. 
				Bài vở ở nhà nhiều lúc bị sao nhãng bỡi những chương trình tivi. 
				Giờ đi ngủ không còn chú trọng bỡi những chương trình hấp dẫn 
				thường hay đến trễ. Giờ cơm thì thay đổi lung tung cũng bỡi 
				chương trình tivi. Nhiều gia đình đã phải thay đổi thói quen ăn 
				tối để ăn trước giàn máy tivi, và rồi mỗi phần tử bị cô lập bỡi 
				sự say mê vào chương trình. Bố mẹ lo lắng vì giờ cơm không còn 
				là một sinh hoạt chung để thăng tiến sự đoàn kết của gia đình. 
				Chiến tranh và bất đồng xảy ra. Một số bố mẹ không cho để tivi 
				trong nhà, kết quả là con trẻ hoặc đi sang hàng xóm coi, hoặc 
				tiếp tục phàn nàn rằng chúng bi chối từ điều mà những trẻ nhỏ 
				khác được.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Truyền hình là một cái gì phổ thông. Nó trình bày những vấn đề 
				mà chúng ta phải học hỏi hơn là thù hận. Khi con trẻ cãi vả về 
				chương trình phải xem, bố mẹ không nên can thiệp vào, cho đến 
				khi con cái đạt được một sự đồng ý. Khi sự cãi vả liên quan đến 
				bố mẹ và con cái, tình hình xem ra phức tạp hơn. Nhưng đó không 
				phải là vấn đề: bố mẹ được quyền xem chương trình hay con cái có 
				quyền xem cái mà chúng muốn. Đây là vấn đề gia đình và phải giải 
				quyết bỡi hết mọi người. Vấn đề trở thành: chúng ta sẽ làm gì về 
				chuyện đó? Không phải bố, cũng không phải mẹ nói: tôi phải làm 
				gì để xếp đặt việc xem tivi? Nhưng tất cả mọi phần tử trong gia 
				đình phải đi đến một sự đồng ý với nhau. Đây thường là chủ đề 
				cho hội đồng gia đình. Nếu sự bất đồng rất nghiêm trọng, bố mẹ 
				có thể tắt máy tivi, và không ai ngay cả bố mẹ được xem tivi cho 
				đến khi đạt được một sự thõa thuận.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bao 
				lâu việc bài tập ở nhà bị xao lãng đến độ đáng quan tâm, chúng 
				ta có thể cảm thông được với đứa trẻ nhờ việc thảo luận. Nó có 
				thể chọn cho nó giờ nào làm bài tập và giờ nào coi tivi. Bà mẹ 
				nên cứng rắn và giúp nó tuân giữ điều nó đã đồng ý, bằøng hành 
				động không bằng lời nói. Nếu con trẻ muốn xem tivi sau giờ đi 
				ngủ, bố mẹ phải cứng rắn để giữ thói quen. Nếu đứa trẻ còn nhỏ, 
				bố mẹ nên bế nó vào giường mà không phải nói lời nào.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Không có chiến tranh xảy ra nếu bà mẹ không có điểm gì khiến nó 
				để ý. Nếu bà cứng rắn trong việc giữ trật tự và theo những đòi 
				hỏi của tình thế, bà chỉ mang nó vào giường. Nếu đứa trẻ đã lớn, 
				chúng ta phải làm một sự thõa thuận với nó, và rồi cố gắng theo 
				tới cùng điều đã được thõa thuận. Tất cả không phải dễ nếu chúng 
				ta không phát triển mối giao hảo tốt trong sự tin tưởng và cộng 
				tác với con cái chúng ta. Thật ra, tivi tự nó không phải là vấn 
				đề, nó chỉ cho thấy sự thiếu cộng tác giữa cha mẹ và con cái.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Phẩm chất và nội dung của chương trình tivi là chủ đề của sự 
				quan tâm quốc gia. Tuy nhyiên, chúng ta khó ngồi đó mà chờ đợi 
				nhà nước giải quyết vấn đề cho chúng ta. Đó là vấn đề của chúng 
				ta và chúng ta phải hành động.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Quang 11 tuổi, Vân 8 tuổi, và Quận 7 tuổi thưởng thức một cách 
				thích thú một chương trình phù thủy đầy kinh dị. Bố mẹ cảm thấy 
				rằng đó không phải là chương trình cho con trẻ. Nhưng họ càng 
				phản đối thì con trẻ càng đòi hỏi. “Có cái gì sai đâu? Đó là một 
				chương trình tốt. Mọi đứa trẻ khác đều xem nó.” Vì thế, mỗi tuần 
				đều xảy ra một trận chiến trong gia đình về chương trình nầy.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				chúng ta nhấn mạnh rằng một đứa trẻ không nên xem một chương 
				trình được phép, chúng ta mời nó đi vào một cuộc chiến “tranh 
				chấp quyền hành”. Đứa trẻ sẽ thắng. Không có lý luận nào mạnh 
				hơn: “những đứa khác được phép tại sao con không?” Và nếu chúng 
				ta vẫn khước từ chương trình, đứa trẻ sẽ tìm sự trả thù trong 
				cách khác. Giải quyết cách nào? Chúng ta không thể bảo vệ con 
				trẻ chúng ta khỏi ảnh hưởng tivi cũng như những ấn tượng mà 
				chúng nhận được. Tuy nhiên, chúng ta có thể giúp con trẻ phát 
				triển sự đề phòng ảnh hưởng xấu và sự phê phán nghèo nàn. Điều 
				nầy không thể được làm bỡi sự giáo huấn. Lời nói trong thế giới 
				ngày nay được dùng như một vũ khí hơn là phương tiện đối thoại. 
				Đứa trẻ trở nên điếc khi cha mẹ dạy đời. Tuy nhiên, một sự thảo 
				luận trong đó bố mẹ hỏi rồi lắng nghe, xem ra có lợi hơn nhiều. 
				Bố mẹ có thể xem những chương trình với con cái và rồi chia xẻ 
				ấn tượng của họ trong một bầu khí thân mật như đặt câu hỏi: “Con 
				nghĩ gì về phim đó? Nhân vật đó làm gì cách khôn ngoan? Con nghĩ 
				những người khác cảm thấy thế nào? Tại sao? Con nghĩ họ có thể 
				làm gì khác hơn?” Trong cách thế đó, bố mẹ giúp đứa trẻ nghĩ cho 
				chính nó và có một cái nhìn chín chắn về chương trình về phía 
				nó. Nếu bố mẹ lắng nghe, đứa trẻ sẽ khám phá khả năng diễn tả ý 
				kiến của nó – một khám phá thích thú nhất của đứa trẻ. Bố mẹ 
				không nên làm hỏng chương trình bằng cách cố gắng sửa sai những 
				ấn tượng mà đứa trẻ diễn tả. Chúng ta chấp nhận những gì mà đứa 
				trẻ nói. Và hãy theo dõi, chúng ta sẽ thấy một sự tiến triển với 
				thời gian, và đứa trẻ tự nó sẽ phát triển cái nhìn chín chắn 
				hơn. Nếu bố mẹ bất thường muốn đóng góp ý tưởng của mình, họ có 
				thể làm điều đó dưới hình thức một câu hỏi được nêu ra: “Con 
				nghĩ là cái gì xảy ra nếu…” Hoặc sau một phim cao bồi, bố mẹ có 
				thể hỏi: “Con có biết ai tốt trong phim không? Đánh đập một 
				người có phải là vui không?”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong những thảo luận như thế, chúng ta tránh áp đặt những ý 
				tưởng riêng của chúng ta và khuyến khích đứa trẻ nên có những 
				suy nghĩ cho chính nó. Chúng ta phát triển một tương quan tốt 
				đẹp với con trẻ. Trẻ con không bao giờ học suy nghĩ cho chính 
				mình nếu chúng ta làm hết mọi sự cho chúng. Nếu có một sự quan 
				hệ tốt đẹp, đứa trẻ sẽ thành thật đáp lại những điều mong ước 
				của chúng ta, sẽ nói với chúng ta nó nghĩ gì – điều đó có nghĩa 
				là nếu nó không mang một thương tích nào trong đầu. Và chúng ta 
				có thể hoàn toàn ngạc nhiên khi thấy con trẻ có một sự phán đoán 
				thông minh và một kiến thức nhạy bén về cách xử thế công bình và 
				cao đẹp mà con trẻ cho thấy.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Với 
				cách hành động trên đây, chúng ta cũng sẽ khám phá ra rằng hầu 
				hết con trẻ lấy chương trình tivi tùy theo sự thăng tiến của 
				chúng. Nếu đó không là nguồn cho sự cạnh tranh quyền bính, sự 
				thích thú thường không phải là vấn đề quan trọng. Vấn đề quan 
				tâm về chương trình giải trí quá thụ động có thể được làm quân 
				bình nếu chúng ta nghĩ rằng đây cũng là một hình thức vui khác 
				mà gia đình cùng nhau quây quần. Chúng ta không thể lấy một cái 
				gì khỏi đứa trẻ. Đây là một hình thức áp đặt ý muốn chúng ta. 
				Chúng ta cần đưa ra một cái gì có lợi lớn hơn kích động và ảnh 
				hưởng đứa trẻ để nó tự nguyện bỏ điều ít lợi hơn.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Tivi thật ra không phải là nguyên do của nhiều lo lắng nếu chúng 
				ta biết phải làm gì và biết tự tin vào khả năng của chúng ta để 
				đối phó với những vấn đề trục trặc hàng ngày luôn gặp phải.</font><i><span style="font-family: Arial; color: #990000"><font size="3"><br clear="all" style="page-break-before: always">
&nbsp;</font></span></i></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager