File "TranhPheBinh4.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/TranhPheBinh4.htm
File size: 8.63 KiB (8841 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>TRÁNH PHÊ BÌNH – CHÚ TRỌNG ƯU ĐIỂM HƠN LÀ KHUYẾT ĐIỂM - BÀI 4</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">TRÁNH PHÊ BÌNH – <br>
	CHÚ TRỌNG ƯU ĐIỂM HƠN LÀ KHUYẾT ĐIỂM - BÀI 4</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thùy Vân 6 tuổi rưỡi, có người anh 8 tuổi tên là 
				Vinh, một đứa con trai xinh đẹp, tươi tắn, và hạnh phúc. Cô bé 
				Thùy Vân hay khóc nên bố mẹ và anh trai đặt cho bé cái tên là 
				“bé nhè”. Anh nó hay chọc nó, làm nó khóc mãi, và tỏ ra thiếu sự 
				trọng kính. Một ngày kia, gia đình đi hồ bơi. Cả hai đứa nhảy ra 
				khỏi xe và chạy đua về phía trước. Không may, cô bé té xuống và 
				trầy chút da ở đầu gối. Cô bé khóc nhè, không ai dỗ được. Cu 
				Vinh nói: “Nó luôn luôn khóc”, nó vừa nói vừa bước đi. Ông bố an 
				ủi: “Thùy Vân, không đến nỗi đau lắm con ơi. Thôi đừng khóc nữa. 
				Chúng ta đi về hồ tắm”. Cô bé vẫn khóc trong khi ôm chân và bảo: 
				“Đau lắm, lấy cái gì đắp vào đó cho con”. Ông bố bảo: “ Thôi 
				đừng khóc nữa. Không đến nỗi phải đắp gì lên đó. Một khi con đi 
				vào hồ tắm, con sẽ quên hết mọi sự. Bà mẹ thêm vào với sự bực 
				tức: “Thùy Vân, con bỏ tật hay khóc đi. Lại đây, chúng ta cùng 
				đi bơi”. Nhưng cô bé vẫn tiếp tục khóc và từ chối di động. Dì nó 
				bấy giờ cũng vừa đến và được nhiệt tình chào đón. Cô bé càng 
				khóc to hơn. Dì nó chú ý đến nó, cuối xuống vỗ về, và hỏi nó lý 
				do tại sao. Cô bé vẫn không chịu nín. Cuối cùng, ông bố mở 
				miệng: “Dì ơi, dì có thể ngồi đó, thương hại nó suốt mấy tiếng 
				đồng hồ được không? Đó là điều nó muốn. Nó là một cô bé khóc 
				nhè. Chúng ta hãy xuống tắm và để nó ở đó tùy thích”. Gia đình 
				nhảy xuống hồ và bỏ cô bé ở đó. Một lúc sau, cô bé cũng nhập 
				theo gia đình. Lúc đầu xem có vẻ cưỡng ép, nhưng sau đó thì quên 
				hết mọi chuyện.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đứa 
				bé hay khóc thường muốn lấy cảm tình. Tim chúng ta thường xúc 
				động bỡi sự đau khổ của một đứa bé. Cô bé khám phá ra điều đó từ 
				buổi ban đầu. Vấn đề ở đây là: cô bé đã làm thái quá nên cả gia 
				đình sinh ra bực bội. Tuy nhiên, khóc vẫn có cái lợi của nó. Mọi 
				người thấy rằng la rầy hay khuyên nhủ tất cả chỉ đều vô ích. Cô 
				bé cũng chỉ lè nhè khóc suốt. Thật ra, cái nhìn của nó về chính 
				nó được củng cố mỗi khi có người gọi nó là “bé nhè”. Cuối cùng, 
				gia đình đã hiểu được nên bỏ nó ở đó và đi bơi. Thế rồi, mọi sự 
				đã trở lại bình thường.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu 
				bố mẹ muốn giúp cô bé lớn lên và không khóc nhè nữa, họ phải 
				biết rõ mục đích của việc khóc: muốn chiếm sự chú ý không cần 
				thiết. Bấy giờ họ phải ngưng việc nói đến khóc, ngưng việc coi 
				cô bé là đứa khóc nhè, và hãy quên hẳn điều đó đi. Trong trường 
				hợp nầy, người bố hoặc bà mẹ có thể đến xem vết thương của đứa 
				bé, coi thử nặng hay nhẹ, nếu nhẹ thì nói: “Bố (hay me)ï xin 
				lỗi, con đã vấp té. Chút xíu nữa thì nó sẽ hết đau nhé con! Đi 
				vào hồ bơi khi con sẵn sàng”. Và tất cả họ đều đi vào. Cô bé sẽ 
				thấy rằng có khóc cũng không sinh kết quả gì nên tự mình quyết 
				định thay đổi hành vi. Tiến trình như thế nên tuân giữ mỗi khi 
				nó khóc. Kỷ thuật nầy phải được kèm theo với sự chú ý khi thấy 
				đứa trẻ tỏ ra cộng tác và hạnh phúc.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Chúng ta phải cố gắng phân biệt hành động ra khỏi người làm hành 
				động ấy. Điều nầy rất quan trọng vì chúng ta đã có những danh từ 
				phức tạp chẳng hạn như đứa bé hay khóc, hay nói dối, hoặc hỗn 
				láo. Trẻ con cần được nhận thức như là những đứa trẻ tốt nhưng 
				có những hành vi sai lầm vì đời chúng không có hạnh phúc. Khi 
				chúng ta gắn nhãn hiệu cho một đứa trẻ, chẳng hạn như “bé nhè”, 
				chúng ta thấy nó như cái tên chúng ta đã gắn, nên nó dễ trở 
				thành như thế. Nó nhận ra nó như danh hiệu đó. Điều đó càng củng 
				cố quan niệm sai lầm của nó và ngăn cản nó hướng về chiều hướng 
				khác. Khi chúng ta nhận thức rằng không phải là đứa trẻ xấu 
				nhưng chỉ điều nó làm là xấu, bấy giờ đứa trẻ sẽ cảm thấy được 
				điều đó và nó sẽ đáp lại sự phân biệt nầy. Nó ý thức và cảm được 
				niềm tin của chúng ta vào nó, điều đó cho nó một sự khuyến khích 
				đối với việc khuất phục những khó khăn của nó và giúp nó trở 
				thành một đứa con ngoan như chúng ta mong ước.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager