File "TranhPheBinh3.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/TranhPheBinh3.htm
File size: 10.46 KiB (10713 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>TRÁNH PHÊ BÌNH – CHÚ TRỌNG ƯU ĐIỂM HƠN LÀ KHUYẾT ĐIỂM - BÀI 3</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">TRÁNH PHÊ BÌNH – <br>
	CHÚ TRỌNG ƯU ĐIỂM HƠN LÀ KHUYẾT ĐIỂM - BÀI 3</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Bà mẹ cho nước mắm nêm vào trong cái tô. Bé Kim 
				Tuyền chạy đến hỏi: “Con có thể giúp mẹ được không?” “ Ô, mẹ 
				không biết nữa. Con còn vụng về lắm. Nhưng thôi, được rồi. Đây, 
				con hãy thử xem. Con hãy mang nó tới bàn mà không làm đổ nhé. 
				Hãy cẩn thận nhé con!” Bà mẹ đưa cho cô bé tô đầy nước mắm. Bé 
				Tuyền đi rất chậm, mắt chăm chú vào tô, nhìn cách cẩn thận để nó 
				không nghiêng. Chân nó đá vào chân ghế. Tô mất thăng bằng. Nước 
				mắm vung vãi ra ngoài, chảy xuống áo cô bé và rơi xuống thảm. 
				“Con ơi, tại sao con vụng về thế? Tại sao lại như vậy? Mẹ đã 
				không bảo con phải cẩn thận hay sao? Tại sao con làm bất cứ việc 
				gì cũng vụng về như vậy?”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cô 
				bé đã cố gắng thái quá để khỏi bị chê là vụng về, nhưng rồi 
				chính vì quá lo lắng, nên chân cô vấp vào chân ghế đã khiến xảy 
				ra chính điều mà cô bé sợ mình vấp phải. Nếu bà mẹ tỏ ra tin 
				tưởng thật sự vào khả năng của cô bé có thể mang được một tô 
				nước mắm, thì chắc cô bé đã có thể làm điều đó một cách tốt đẹp 
				hơn. Bây giờ thì tư tưởng của cô bé về chính mình như là một cô 
				bé vụng về, một lần nữa đã được củng cố và cô còn có thêm một 
				thất bại khác cho tín chỉ của cô.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Dĩ 
				nhiên, trẻ con có nhiều điều sai lỗi và làm nhiều chuyện sai 
				lầm. Nếu chúng ta có khuynh hướng phê bình thì thay vì chú trọng 
				đến ưu điểm chúng ta lại quay sang để ý đến khuyết điểm và cho 
				đó là quan trọng. Chẳng hạn, nhiều đứa trẻ tình cờ nói cà lâm, 
				nhưng nó sẽ biến mất nếu không ai để ý đến điều đó. Tuy nhiên, 
				vì chúng ta quá để ý để tránh hoặc sửa bất cứ hành động nào mình 
				không thích, hoặc vì chúng ta cảm thấy có một cái gì cần phải 
				được làm cho người khác, nên chúng ta có khuynh hướng muốn chữa 
				trị đứa bé ngay tức khắc khi nhìn thấy nó có điều gì sai lỗi. 
				Nhưng thật ra, chúng ta không sửa được nó mà chỉ càng làm tăng 
				thêm những khó khăn, vì đứa trẻ cảm thấy điều đó là có ích như 
				gây thêm được sự chú ý hay có thể được xem là chiến thắng trong 
				việc đánh bại những áp lực của chúng ta. Vì thế, phê bình không 
				dạy được con trẻ mà chỉ làm cho con trẻ giữ vững những hành động 
				chống đối hoặc thêm khuyết điểm mà thôi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Để 
				hướng dẫn con trẻ chúng ta có kết quả, chúng ta cần để ý đến 
				những gì đang xảy ra. Đó có phải là một sai lỗi không? Hay đó là 
				một sự thất vọng, một phán đoán sai lầm, hoặc thiếu kiến thức, 
				thiếu kinh nghiệm? Hay có một mục đích nào tiềm ẩn đằng sau hành 
				động đó không? Những câu chuyện của các trẻ con trên đây cho 
				thấy một sự thiếu kinh nghiệm và một phán đoán nghèo nàn. Chúng 
				có thể đi đến thất vọng, nên chúng cần một sự chỉ dẫn chứ không 
				phải phê bình. Chúng cần được khích lệ để khám phá ra khả năng 
				của chúng. Tuy nhiên, như chúng ta đã thấy: một hành động sai 
				lầm có thể là kết quả của một mục đích sai lầm. Nó có thể có một 
				mục đích. Và nếu điều nầy là đúng thì đó không phải là một lầm 
				lỗi nữa mà là một sai lỗi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ gặp một người bạn nơi công viên trong lúc bà và cô bé Kim 
				Uyên 5 tuổi đang đi bách bộ. Cô bé bám sát mẹ, tay bỏ vào miệng 
				khi cô bé được giới thiệu. “Đến đây, Kim Uyên, không được e 
				thẹn”, bà mẹ nài nĩ; đoạn quay sang bà bạn nói:”Tôi không biết 
				tại sao nó lại e thẹn như vậy? Không có ai trong nhà như vậy 
				cả.” Nghe thế, cô bé càng e ngại hơn. Bà bạn cuối xuống để nghe 
				cô bé trả lời. Nhưng cô bé không nói cũng không cười, chỉ nhìn 
				bà với cái liếc nhìn. Khi người bạn đầu hàng và bắt đầu nói 
				chuyện với bà mẹ, cô bé đứng yên một lúc và rồi kéo mẹ, leo lên 
				vế mẹ và áp mặt vào để hôn mẹ.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cô 
				bé có mục đích trong cái e thẹn của nó, nên chỉ vô ích nếu bảo 
				nó đừng e thẹn nữa. Càng chú ý vào cái sai lỗi của nó chỉ càng 
				củng cố điều đó thêm thôi. Kim Uyên nhận ra mình là một người 
				hay e thẹn trong gia đình. Điều nầy mang lại cho cô bé một sự 
				nổi bậc. Khi chúng ta muốn biết cái gì là kết quả của sự e thẹn, 
				chúng ta sẽ khám phá ra rằng chính điều đó làm nó trở nên trung 
				tâm của sự quan tâm đáng để ý. Mọi người cố gắng để làm cho cô 
				bé trả lời. Như vậy, cô bé trở thành trung tâm của sự chú ý. Nó 
				có giá. Tại sao nó phải bỏ đi?&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu 
				cô bé thất bại trong việc lôi kéo mọi người một cách thích thú 
				đó, nó sẽ không làm thế nữa. Bà mẹ có thể giới thiệu với sự hảnh 
				diện nhưng với thái độ bình thường. Nếu cô bé không trả lời, cứ 
				tiếp tục nói chuyện với người bạn mình. Như vậy, sự e thẹn của 
				nó sẽ bớt đi và dần dần sẽ quên đi. Nếu người bạn hỏi: “Có phải 
				cô bé e thẹn không?” Bà mẹ có thể trả lời: “Không, cô bé không e 
				thẹn đâu. Nó chỉ không thích nói chuyện ngay bây giờ, nhưng nó 
				sẽ nói chuyện lát sau”.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu 
				chúng ta muốn một đứa trẻ khuất phục được một sai lầm nào đó, 
				chúng ta phải khám phá ra mục đích đằng sau thái độ của nó mà 
				không cần phải nói về điều đó chút nào. Hãy hành động trong cách 
				thế như vậy thì mục đích sẽ không còn nữa. Hầu như mọi lúc, về 
				phía chúng ta không cần phải làm gì, cũng không cần phải nói gì 
				để tránh gây nên động lực củng cố thêm cho hành vi đang có.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager