File "ThuyetPhuc1.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/ThuyetPhuc1.htm
File size: 17.18 KiB (17588 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>THUYẾT PHỤC CỘNG TÁC</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">THUYẾT PHỤC CỘNG TÁC - 1</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Người ta thường nói: “Nhân chi sơ tính bản thiện”, bản tính con 
				người mới sinh đều tốt, và rồi xã hội đã làm hư hỏng nó đi. 
				Nhưng, thực tế cho chúng ta thấy rằng nhiều đứa trẻ ngay từ nhỏ 
				đã sinh phá phách, nghịch ngợm, bướng bỉnh, khiến bố mẹ phải 
				sinh bực bội, khó chịu. Và đây là một trong những bằng chứng 
				chúng ta nhìn thấy mỗi ngày.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong khi bà mẹ thay tã, bé Uyên Mi 8 tháng tuổi, dãy dụa, lăn 
				lộn, chống cự đến nỗi bà mẹ không thể thay tã cho nó được. Bà mẹ 
				chán nản, thở dài, giận dữ đến nỗi bà đã phát cho nó một phát. 
				Cô bé khóc to và khóc một cách tức tưởi.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lạ 
				lùng là đứa bé mới 8 tháng, dựa trên nhận thức và hoạt động 
				không lời của nó, đã khám phá ra cách thế làm bà mẹ chán nản. 
				Thường chúng ta không nghĩ: một đứa bé nhỏ như vậy có sự thông 
				minh. Chúng ta có khuynh hướng coi thường chúng, đối xử với 
				chúng như là những đứa khờ khạo, không biết gì. Nhưng bất cứ một 
				người mẹ nào biết quan sát, sẽ thấy những đứa bé dầu rất nhỏ 
				cũng là những đứa thông minh.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vấn 
				đề của bà mẹ bây giờ là: trước nhất, phải biết huấn luyện cô bé 
				cộng tác vào việc thay tã. Bà mẹ sẽ đạt được sự cộng tác của cô 
				bé nếu bà biết nhận ra mục đích của nó và rồi biết phải làm gì 
				để thoát khỏi sự chán chường một cách thoải mái. Thứ đến, bà mẹ 
				nên xếp đặt lại chương trình để thêm thời gian huấn luyện cho cô 
				bé. Mỗi lần cô bé hành động trong cách thế cản trở công việc 
				thay đồ hay thay tã, bà mẹ nên im lặng và với nụ cười thân tình 
				ôm bé vào lòng và nói với nó: “Uyên Mi, con ngoan nhé! Con cần 
				phải học những chuyện nầy. Con giỏi và dễ thương lắm!” Không 
				thành vấn đề là nó không hiểu được lời mình nói, nhưng nó sẽ 
				hiểu được ý mình muốn nói. Nó cảm được điều mình muốn nhắn nhủ 
				và sẽ đáp lại. Nó cũng sẽ nhăn mày nhíu mặt để diễn tả sự chán 
				chường. Nhưng nếu bà mẹ không thấy khó chịu mà chỉ có tình yêu, 
				nó sẽ hiểu được điều đó. Bà mẹ có thể thả cô bé ra bao lâu nó 
				không còn kháng cự. Bất cứ khi nào cô bé có hành động bất 
				thường, bà mẹ có thể ôm giữ cô bé lại. Như vậy, cô bé sẽ được 
				huấn luyện cho việc cộng tác.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong một xã hội dân chủ, chúng ta cảm thấy cần thiết để tái xác 
				định điều chúng ta muốn bằng danh từ chúng ta dùng. Cộng tác là 
				một trong những danh từ nầy. Ngày xưa, khi quyền hành được dành 
				cho những người nắm quyền, cộng tác có nghĩa là làm như người ta 
				được sai bảo. Cấp dưới được đòi hỏi phải cộng tác với cấp trên. 
				Chế độ dân chủ mang lại một ý nghĩa mới cho danh từ nầy. Chúng 
				ta phải làm việc cùng nhau để thỏa mãn nhu cầu của tình cảnh. 
				Trong xã hội dân chủ, chúng ta có sự bình quyền và tự do hơn nên 
				chúng ta cũng phải có trách nhiệm hơn. Không còn sức mạnh của kẻ 
				trên người dưới, chúng ta cần phải cộng tác với nhau nhiều hơn. 
				Chúng ta không thể đòi hỏi con trẻ cộng tác với chúng ta, cũng 
				không thể bảo trẻ con hãy làm như ta bảo. Chúng ta phải nhận 
				thấy nhu cầu cần phải thuyết phục chúng cộng tác.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thêm vào việc bảo chúng lo dọn dẹp giường chiếu mỗi buổi sáng, 
				bà mẹ cần phải phân chia công tác cho mỗi đứa. Đứa nầy lau dọn 
				nhà tắm, đứa khác hút bụi phòng khách, đứa khác nữa lo đổ rác. 
				Bà mẹ mỗi ngày trước nhất nên nhắc nhở, sau đó mới quở trách, 
				cuối cùng mới la hét, và thông thường hình phạt là để cho công 
				việc được xui chạy. Một lời nhắn nhủ nên được dùng với những đứa 
				con là: “Tốt nhất các con nên cộng tác với nhau, nếu không các 
				con sẽ gặp nhiều khó khăn”.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Rõ 
				ràng là người mẹ muốn nói: “Hãy làm điều mà mẹ bảo các con phải 
				làm”. Bà đã quyết định điều mà mỗi đứa nên làm và cố gắng bảo 
				chúng làm điều đó. Nhưng thường thì những đứa con bị kích động 
				nổi loạn chống lại phương thức áp&nbsp; đặt đó và cùng lúc chúng xem 
				ra thành công trong việc kháng cự cách xử sự đó. Thái độ của bà 
				mẹ khi giao trách nhiệm cho con cái chứng tỏ quyết định của bà 
				là “chủ”. Con trẻ đáp trả với thái độ: “ Cứ thử xem đi”. Đây là 
				một sự tranh quyền, không phải là cộng tác. Bà mẹ đang áp đặt ý 
				muốn của mình trên con cái thay vì thuyết phục chúng cộng tác 
				trong cuộc sống chung với nhau. Làm cách nào bà mẹ có thể thuyết 
				phục được con cái chịu cộng tác thật? Bà có thể từ từ thảo luận 
				với tất cả mọi người trong gia đình. Chúng có thể liệt kê các 
				công việc cần phải làm. Bà mẹ nói điều mà bà muốn và rồi yêu cầu 
				họ hoàn thành những điều còn lại. Ông bố và các con có thể chọn 
				lấy những công việc mà họ muốn làm. Trong cách thế đó, bà mẹ tỏ 
				ra kính trọng các con mình. Bà cho một sự lựa chọn và một quyết 
				định. Nếu có ai không chịu làm điều đã được chọn, không cần nói 
				gì, cũng không cần phải làm việc đó. Sau một tuần, bà mẹ có buổi 
				họp mặt. Bà mẹ sẽ bảo: “Cậu Hai đã chọn công việc dọn dẹp phòng 
				coi tivi và sắp đặt gọn gàng, nhưng đã không làm. Chúng ta phải 
				làm gì về vấn đề đó? Danh từ “chúng ta” đặt trách nhiệm chúng ta 
				vào trong nhóm chúng ta thuộc vào, lấy người mẹ ra khỏi vai trò 
				có quyền hành và đặt bà vào trong vai trò lãnh đạo. Mọi đề nghị 
				cần được xem xét cách cẩn thận và cần đạt tới sự giải quyết 
				chung của cả nhóm. Sự áp lực của nhóm tất nhiên có hiệu quả 
				trong khi sự áp lực của người lớn chỉ gây thêm sự nổi loạn. 
				Phương pháp đối phó với những trục trặc, trở ngại nầy thường lấy 
				hình thức của một hội đồng gia đình mà chúng ta sẽ trình bày 
				sau. Điểm mà chúng ta muốn trình bày ở đây đó là: chức năng của 
				gia đình là một nhóm. Một nhóm như thế thúc giục mỗi cá nhân 
				cộng tác với người khác vì ích lợi của tất cả mọi người. Sự chú 
				ý của mỗi phần tử trong nhóm tập trung vào nhu cầu của gia đình 
				như là một toàn thể. Cộng tác có nghĩa là: mỗi người và mỗi phần 
				tử trong gia đình cùng hoạt động với nhau để hoàn thành cái tốt 
				nhất cho tất cả mọi người.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sự 
				cộng tác trong gia đình 4 người được so sánh như một chiếc xe 4 
				bánh và mỗi người là một bánh xe. Tất cả 4 bánh đều phải cùng 
				nhau lăn để chiếc xe được chạy cách tốt đẹp. Nếu một bánh bị 
				trục trặc, cả chiếc xe sẽ không di chuyển được hoặc có khi sẽ bị 
				lật ngược. Mỗi bánh xe đều quan trọng như nhau và không có bánh 
				nào là hoàn toàn quan trọng. Hướng đi mà chiếc xe hướng về được 
				quyết định bỡi cả 4 bánh cùng làm việc chung với nhau. Nếu một 
				bánh tách rời ra, cả chiếc xe sẽ vô dụng vì không xử dụng được. 
				Gia đình cũng vậy, nó cũng cần phải có sự cộng tác của tất cả 
				mỗi phần tử trong gia đình.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				chúng ta nói về việc huấn luyện con trẻ cộng tác, chúng ta thử 
				nghĩ sự cộng tác riêng của chúng ta trước. Chúng ta không có ý 
				nói rằng người nầy nên nhường nhịn cho người khác, nhưng là có 
				một cảm giác: mọi người cùng nhau di chuyển trong một sự hòa hợp 
				hướng về một mục đích chung. Khi sự hoà hợp của cuộc sống gia 
				đình rối loạn, chúng ta có thể chắc chắn rằng sự cộng tác sẽ bị 
				ngưng trệ, hoặc bánh xe nầy hay bánh xe khác bị tắc nghẽn. Chúng 
				ta cũng có thể như vậy.&nbsp; </p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mỗi 
				một người trong gia đình đều có thể học nghĩ đến cái gì là tốt 
				nhất cho cả nhóm? Hoàn cảnh đòi hỏi gì? Chúng ta không còn nghĩ 
				đến điều tôi muốn người khác làm. Điều đó áp đặt ý muốn chúng ta 
				lên người khác và như vậy không kính trọng người khác. Cũng 
				không nên nhường nhịn cho những đòi hỏi thái quá của người khác 
				để có sự hòa bình, vì điều nầy vi phạm sự trọng kính chính mình. 
				Để giúp con trẻ học cộng tác, chúng ta phải ý thức về ý nghĩa 
				chính xác của chữ cộng tác, nó ám chỉ sự chấp nhận những luật lệ 
				căn bản chung.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				trong những trở ngại mà cha mẹ thường gặp phải là quyết định: 
				chúng ta muốn con cái ở tuổi nào có thể giúp những công việc 
				trong nhà. Khi một đứa bé muốn giúp dọn bàn, chúng ta nói: 
				“không được, con còn quá bé. Lúc đó đứa bé nghĩ rằng chúng ta 
				cùng cộng tác mà không cần có nó, vì thế tại sao bây giờ lại nên 
				giúp? Chúng ta phung phí nhiều cơ hội cho phép con trẻ đóng góp. 
				Tuy nhiên nếu đứa trẻ được cho phép, không phải được yêu cầu, 
				đóng góp từ đầu, nó chắc chắn thích thú điều đó và có cảm giác 
				vinh dự về việc hoàn thành của nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cu 
				Quân 7 tuổi bi cảm cúm một tuần rồi. Cô bé Hoài 5 tuổi rưỡi và 
				Hường 4 tuổi đã chiếm phòng chơi cho chúng nó. Sáng thứ 7 là 
				thời gian lau dọn nhà cữa và mọi người cùng làm việc cho tới khi 
				công việc được làm xong. Hôm nay là ngày đầu tiên cu Quân ngóc 
				đầu dậy sau một tuần cảm cúm. Lúc đến giờ dọn phòng chơi, cu 
				Quân nói: “Con không thấy lý do tại sao con phải giúp dọn phòng 
				nầy. Cả tuần nay con không xuống đây. Con đã không làm phòng nầy 
				trở nên bừa bãi, lộn xộn”. Bà mẹ nói: “Không, mẹ nghĩ là con đã 
				không làm nó nên bừa bãi, dơ dáy. Nhưng mẹ cá với con là bé Hoài 
				và bé Hường sẽ để con giúp nếu con muốn giúp các em con. Cu Quân 
				nghĩ một chặp và rồi đồng ý giúp các em dọn dẹp đồ chơi và lau 
				bụi trong khi bà mẹ dùng máy để hút bụi. Cậu bé nhìn thấy trên 
				chóp giá để đồ chơi mọi thứ được vất vãi lung tung, nó mới đề 
				nghị: “Chúng ta xếp đặt lại để nó xem ra gọn gàng dễ coi hơn”. 
				Và cả 3 đứa trẻ cùng cộng tác làm việc vui vẻ với mẹ chúng. Khi 
				chúng làm xong, bé Hoài tuyên bố: “Bây giờ xem ra đẹp đẽ gọn 
				gàng hơn ở trong nầy”. Cu Quân đồng ý đáp: “Chắc chắn rồi. Và 
				chúng ta đã giúp mẹ làm điều đó”.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lúc 
				đầu, cậu bé Quân có vẻ kháng cự và sự kháng cự của nó có thể 
				hiểu được. Nhưng gia đình đã có một quan hệ tốt đẹp. Sáng kiến 
				của bà mẹ đã giúp thuyết phục được sự cộng tác của cậu bé vì bà 
				biết được quan tâm của nó và chuyển sự chú ý đó vào những nhu 
				cầu của tình thế và nhu cầu cần sự giúp đỡ của các em nó. Bà 
				cũng ám chỉ rằng sự giúp đỡ của nó cũng là một vinh dự cho nó vì 
				nó là người anh lớn nhất. Cậu bé khám phá ra rằng nó có thể đóng 
				vai trò lãnh đạo khi nó đề nghị cái giá để đồ chơi cần phải được 
				xếp đặt ngay thẳng gọn gàng. Mọi người đều có thời giờ thích 
				thú, vui vẻ với nhau, cùng nhau hoàn thành một cái gì tốt đẹp.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager