File "SuDongNhatCuaChaMe.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/SuDongNhatCuaChaMe.htm
File size: 17.81 KiB (18242 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Cần thiết phải có sự đồng nhất của cha mẹ trong việc giáo dục</title><base target="main">
<style>
<!--
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p style="text-align: right; line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" class="MsoNormal">
	<font size="4" color="#0000FF"><b>Cần thiết phải có sự đồng nhất <br>
	của cha mẹ trong việc giáo dục</b></font></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font size="2" color="#FF0000"><i>
	<a rel="tag" title href="http://www.giadinhnazareth.org/taxonomy/term/24">
	Trần Mỹ Duyệt</a></i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Một trong những điều khiến cho nhiều phụ huynh băn khoăn và lo 
				lắng, đó là làm sao có được một nền giáo dục tốt từ gia đình cho 
				con cái. Và khi một người con cần được sửa phạt, hướng dẫn, thì 
				làm thế nào để sửa phạt, hướng dẫn một cách hữu hiệu. Cả hai 
				thắc mắc này đều có thể giải quyết được, nếu như giữa cha mẹ có 
				sự đồng thuận về phương pháp và đường lối giáo dục.</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				<b>VẤN NẠN</b></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Ông Phong là tượng trưng cho một người cha đau khổ, và cũng là 
				một người chồng không có tiếng nói. Ảnh hưởng của ông bị mờ nhạt 
				trong mọi quyết định, đặc biệt những quyết định liên quan đến 
				việc giáo dục con cái.<br>
				&nbsp;<br>
				Con trai ông ngay từ 6 tuổi đã được nhà trường thẩm định mắc 
				chứng Tự Kỷ (Autism), một hội chứng bất ổn về tâm lý, tính tình, 
				ngôn ngữ và trí tuệ. Thêm vào đó, em còn có những hành động liên 
				quan đến tâm thần. Từ nhà đến trường, em là một đứa trẻ vừa đáng 
				thương nhưng cũng vừa đáng ghét. Hay la lối, giận hờn. Phá 
				phách, vô kỷ luật, và rất hung dữ. Mỗi bữa em ăn từ 4 đến 12 bát 
				cơm. Và cách ăn của em là phải đong đầy những bát cơm như nhau 
				rồi xếp hàng dài trên bàn. Em ngồi đếm đi, đếm lại lẩm nhẩm 
				trước mỗi bát cơm, và khi ăn thì bắt đầu ăn từ bát này đến bát 
				khác. Mỗi bữa ăn như vậy trung bình kéo dài từ 1 đến 2 giờ. Ăn 
				xong, em để nguyên những bát dơ ấy không cho ai đụng tới, sau đó 
				ra ngoài xem truyền hình, hoặc chơi trò chơi điện tử.<br>
				&nbsp;<br>
				Trước những dấu hiệu bất ổn về tâm thần và tâm lý, các bác sỹ 
				tâm thần, và bác sỹ tâm lý đã làm việc với nhau và quyết định 
				cho em uống thuốc. Rất tiếc, mẹ em không chấp nhận con bà có 
				bệnh và bao nhiêu thuốc do các bác sỹ cho, bà đều bỏ vào thùng 
				rác. Đối với bà, các bác sỹ, nhà trường, và chồng bà là những 
				người khùng, dốt nát không hiểu biết con bà, không biết cách 
				giáo dục con bà. Riêng đối với ông Phong, bà đứng về phía con bà 
				và phản đối chồng một cách hết sức lộ liễu, bất kính trước mặc 
				con, khiến ông không có một ảnh hưởng nào trong việc dậy dỗ và 
				chạy chữa cho con.<br>
				&nbsp;<br>
				Tình trạng kéo dài gần 10 năm, cho đến gần đây vì lý do thất 
				nghiệp, bà phải ở nhà và chứng kiến những hành động bệnh hoạn 
				của con, nhất là khi bị con bà la lối, giận dữ tưởng như muốn ăn 
				tươi, nuốt sống bà, bà mới hốt hoảng bắt con bà uống thuốc. 
				Nhưng lúc này con bà lại không vâng lời bà nữa. Thuốc đem về 
				thay vì bà bỏ đi như trước, nó tự ý vứt bỏ vào thùng rác hoặc 
				cầu tiêu.<br>
				&nbsp;<br>
				Thế là bà lại quay ra phàn nàn, phê phán, trách móc nhà trường, 
				các bác sỹ và chồng bà đã không lo lắng, chạy chữa cho con bà. 
				Một cử chỉ đồng thuận duy nhất của bà lúc này với chồng bà trong 
				việc tìm cách chữa trị cho con bà là: “Ai đó muốn làm gì thì 
				làm!”.<br>
				&nbsp;<br>
				Người cha, người chồng đau khổ ấy đã đến với tôi. Ông khóc như 
				một đứa trẻ, và ông nói như van xin: “Xin làm ơn cứu con tôi! 
				Tôi khổ quá, nhiều khi muốn bỏ nhà đi khuất cho xong!!!”.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				<b>ĐỐI DIỆN VÀ GIẢI QUYẾT</b><br>
				&nbsp;<br>
				“Ai đó muốn làm gì thì làm!”<br>
				&nbsp;<br>
				</span>
				<span lang="FR" style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				“Xin làm ơn cứu con tôi! Tôi khổ quá, nhiều khi muốn bỏ nhà đi 
				khuất cho xong!!!”<br>
				&nbsp;<br>
				Cả hai câu nói trên đều không phải là những câu nói có thể giải 
				quyết được vấn nạn của đứa trẻ một cách dễ dàng.<br>
				&nbsp;<br>
				Và cả hai thái độ trên của người mẹ cũng như người bố đều không 
				phải là thái độ hợp tác và sáng suốt.<br>
				&nbsp;<br>
				Những câu nói và những lời than thở như trên hầu hết những ai 
				trong lãnh vực chuyên môn đều đã nghe đầy hai lỗ tai khi phải 
				tiếp xúc với những trường hợp tương tự. Nhưng trường hợp của em 
				bé trên thì kể là “đã muộn”, nếu không muốn nói là “hết thuốc 
				chữa”. Nếu may mắn vợ chồng ông Phong tìm được sự đồng thuận, 
				thì việc chữa trị lúc này cũng phải tốn kém công sức và tiền 
				bạc. Vả lại, đứa trẻ không hy vọng phục hồi được sự phát triển 
				quân bình như những đứa trẻ bình thường khác. Vậy câu hỏi là: 
				“Thế thì tại ai. Tại nó hay bố mẹ nó mà dẫn đến tình trạng 
				này???”<br>
				&nbsp;<br>
				Câu trả lời là tại nó và tại cả bố mẹ nó. Nhưng phần lỗi lớn 
				nhất không phải ở đứa trẻ mà là ở bố mẹ của em. Em chỉ có một 
				lỗi duy nhất là được mẹ chiều chuộng một cách “phản giáo dục.” 
				Còn người mẹ mang cái lỗi vừa ngu ngốc lại vừa cố chấp và thiển 
				cận. Bất cứ ai cũng biết là trường hợp tồi tệ ấy xẩy ra là do 
				người mẹ, người vợ trong gia đình. Câu nói của người xưa rất 
				đúng trong trường hợp này: “Con hư tại mẹ.” Riêng người bố thì 
				mang lỗi nhu nhược vì quá sợ vợ hay nể vợ. Và đâu là những 
				nguyên nhân của những bất đồng này?<br>
				&nbsp;<br>
				<b>Phản ứng tự vệ tiêu cực:</b><br>
				&nbsp;<br>
				Chối bỏ sự thật. Đây là một hiện tượng tâm lý thường xảy ra khi 
				ta phải đối diện với một sự thật không như ý mình muốn. Thí dụ, 
				một đứa con hay đứa cháu sinh ra với hội chứng Autism chẳng hạn. 
				Thông thường là ta đổ lỗi cho Trời, Phật, hay Quỉ thần. Cha cũng 
				như mẹ không ai muốn nhìn nhận sự thật ấy. Và sau những phàn 
				nàn, kêu trách, hoặc trốn chạy ấy, thì ta muốn làm cho sự thật 
				ấy nhẹ đi hoặc bệnh đó, lỗi đó không phải là tự ta gây ra. 
				Trường hợp của bà mẹ trên cũng nằm trong hiện tượng phản ứng 
				tiêu cực của tâm lý.<br>
				&nbsp;<br>
				Đối với bà mẹ này, con bà là tuyệt hảo, là không có gì đáng 
				trách, đáng cần sửa chữa. Nó không bị Autism, và không có những 
				triệu chứng tâm thần mà chỉ là do tại các bác sỹ chẩn đoán, cho 
				nó uống thuốc sai, và điều này không thể chấp nhận được. Sau 
				cùng, sự thật chỉ được chấp nhận bằng cách nhẹ nhàng hơn là để 
				chồng bà hay ai đó “muốn làm gì thì làm”. </span>
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Điều này có nghĩa là bà vẫn tiếp tục phản ứng tiêu cực trước 
				tình trạng bệnh tật của con bà.<br>
				&nbsp;<br>
				Phản ứng tiêu cực của bà đến từ phán đoán lệch lạc. Từ suy nghĩ 
				cho rằng mình là nhất, con mình là nhất. Rằng, những khuyết điểm 
				kia không thể có nơi con bà. Phản ứng này thường xuất hiện trong 
				những người tự tôn thái quá, hoặc tự ty mặc cảm.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Tính tự ty và thụ động:</span></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Trái ngược với tư tưởng và những phản ứng tự vệ tiêu cực của 
				người mẹ, người bố lại có tư tưởng và lối hành xử hoàn toàn thụ 
				động. Có thể ông nghĩ đến hạnh phúc gia đình và sự bình an của 
				gia đình trong một cái nhìn rất thụ động là “im lặng để vợ con 
				khỏi làm ồn ào”. Cũng có thể ông thuộc loại người “sợ vợ”. Theo 
				tâm lý học, ông chính là người tượng trưng cho những người mang 
				hội chứng tự ty.<br>
				&nbsp;<br>
				Nhưng chính do thái độ thụ động ấy đã củng cố tư tưởng và hành 
				động tiêu cực của vợ ông. Tóm lại, ông có thể nhân danh tương 
				lai của con mình, nhân danh vai trò làm chồng, làm cha của mình 
				để không ngậm miệng làm thinh, hoặc cử xử như một người ngoài 
				cuộc.<br>
				&nbsp;<br>
				Thái độ của ông Phong cũng là thái độ của Philatô khi rửa tay 
				tuyên bố bản án cho Chúa Giêsu. Ông làm như ông là người vô tội, 
				và không biết gì về cái chết của người mà ông sắp giao nộp cho 
				người Do Thái lúc bấy giờ. Nhưng ông đã quên mất rằng, ông là 
				tổng trấn, và như ông đã xác nhận với Chúa Giêsu là ông có quyền 
				tha hay đóng đinh Ngài. Nó chứng tỏ ông rất sợ mất ghế tổng trấn 
				trước sức ép của người Do Thái.&nbsp;</span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b>
				<span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E">
				Thiếu đồng thuận giữa cha mẹ:</span></b><span style="font-size: 12.0pt; line-height: 115%; font-family: Arial,sans-serif; color: #3E301E"><br>
				&nbsp;<br>
				Không phải hễ con hư là tại mẹ, còn bố thì vô tội! Nhưng trong 
				rất nhiều trường hợp và có thể nói là tất cả những trường hợp hư 
				hỏng ấy đều ít nhiều là do lỗi của cả cha lẫn mẹ. Một người cha 
				hay mẹ dù giỏi, hiểu biết đi nữa cũng không thể hoàn chỉnh công 
				việc giáo dục một cách tốt đẹp một mình được. Vậy nếu ai đó để 
				một mình chồng hoặc vợ phải chịu trách nhiệm giáo dục con cái, 
				thì họ đã đóng góp vào phần thất bại, bất toàn, thiếu sót sau 
				này của con cái bằng thái độ thiếu cộng tác và vô trách nhiệm 
				của mình.<br>
				&nbsp;<br>
				Sự đồng thuận giữa cha mẹ trong việc giáo dục con cái, do đó, 
				trở thành một yếu tố chính và hết sức cần thiết. Trẻ em, dù trai 
				hay gái đều có một nhận thức sớm sủa và hết sức rõ ràng giữa bố 
				và mẹ, ai là người chúng có thể lợi dụng được. Ai là người mà 
				nếu cần, chúng có được sự che chở, hoặc bênh vực. Điều này ta có 
				thể cảm nghiệm do chính kinh nghiệm của riêng mình, hoặc nhìn 
				vào những cuộc cãi vã giữa bố mẹ trong việc giáo dục của chính 
				mình.<br>
				&nbsp;<br>
				Đứng trước sự cãi vã, tranh chấp ai thắng ai thua; ai sai, ai 
				đúng về mình, trẻ con sẽ dễ dàng nhận ra giữa bố hoặc mẹ, ai là 
				người chúng có thể lợi dụng được. Nói là lợi dụng, vì trẻ con 
				thường căn cứ vào cái lối hành xử tình cảm này để lẩn tránh hoặc 
				không làm những gì mà chúng cần phải làm; đặc biệt, khi những 
				đòi hỏi ấy có chút khó khăn cần phải hy sinh và chịu khó. Hậu 
				quả tai hại của việc thiếu đồng nhất trong giáo dục thường đưa 
				đến những thất bại, thói xấu, tâm tính thiếu trưởng thành nơi 
				con cái.<br>
				&nbsp;<br>
				Con cái hoặc thích hay không thích người cha hay người mẹ khiến 
				chúng phải chịu khó, vất vả.<br>
				&nbsp;<br>
				Con cái không làm điều tốt mà người cha hay mẹ đòi hỏi hoặc dậy 
				dỗ vì chúng biết sẽ có người kia sẽ bênh vực cho sự lười biếng 
				hoặc vô kỷ luật của mình .<br>
				&nbsp;<br>
				Con cái sẽ trở nên cớ để cha mẹ cãi lẫy, to tiếng, và bất hòa.<br>
				&nbsp;<br>
				Những khảo cứu gần đây cho biết sự bất hòa trong vấn đề giáo dục 
				cũng là một trong những lý do dẫn đến tình trạng ly dị cho nhiều 
				cặp vợ chồng. Trong đời sống hôn nhân hay những giao tiếp giữa 
				chồng và vợ, nhịn nhục, bình tĩnh, tôn trọng lắng nghe không 
				đồng nghĩa với nhu nhược, hoặc thụ động. Nó cũng không phải là 
				lý do để ta lớn lối, hoặc lấn lướt nhau. Và vì thế, vợ chồng mỗi 
				người đều có bổn phận và trách nhiệm về hành động của mình. Đặc 
				biệt ý thức này rất cần thiết để dẫn đến sự đồng nhất trong vấn 
				đề giáo dục con cái.</span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager