File "NhungQuanNiemSai.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/NhungQuanNiemSai.htm
File size: 25.82 KiB (26442 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>NHỮNG QUAN NIỆM SAI LẦM VỀ VIỆC THƯỞNG PHẠT</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
span.Item1Char
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold;
	}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">NHỮNG QUAN NIỆM SAI LẦM <br>
	VỀ VIỆC THƯỞNG PHẠT</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade width="80%">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ lấy làm lạ sao mọi sự lại yên tĩnh như thế và bà đâm ra nghi 
				ngờ, nên quyết định đi rảo thử một vòng. Bà khám phá ra cậu bé 
				Bình 2 tuổi rưỡi đang bận bịu, lom khom nhét giấy vệ sinh vào 
				cầu tiêu lần nữa. Cậu bé đã bị đánh nhiều lần vì cái tọäi đã 
				nhét giấy làm nghẹt cầu tiêu. Một cách giận dữ, bà mẹ la lên: 
				“Con ơi! Đã bao lần mẹ đã phải đánh con vì việc làm như thế, tại 
				sao con không chừa?” Thế rồi, bà chụp lấy cổ cậu bé, kéo quần nó 
				xuống và quất đít nó. Nhưng chỉ một lúc sau, ngay chiều hôm đó 
				ba nó khám phá ra nhà cầu lại bị nghẹt nữa.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bị 
				ăn nhiều trận đòn cho cùng một hành động, tại sao cu bé vẫn tiếp 
				tục, không chừa? Có phải nó còn quá nhỏ, chưa đủ hiểu? Không 
				phải vậy! Cậu bé biết chính xác điều nó đang làm. Nó cố ý lập 
				lại hành vi lỗi lầm đó. Dĩ nhiên, nó không biết tại sao. Nhưng 
				hành động của nó nói cho chúng ta tại sao. Cha mẹ nó bảo: “Không 
				được, không được như vậy”. Hành động nó nói: “Tôi tỏ cho thấy, 
				tôi làm được điều đó. Không thành vấn đề cái gì sẽ xảy ra”.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nếu 
				hình phạt sẽ làm cho cậu bé ngưng việc ngịch ngợm phá phách, một 
				cái phết đít cũng đủ để cảnh cáo và mang lại kết quả. Nhiều lần 
				phết đít cũng không mang lại được kết quả nào. Vậy cái gì là 
				sai?</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong những bài trước chúng ta đã đề cập đến sự thay đổi của xã 
				hội để mang lại một nhận thức về sự dân chủ như một nền tảng cho 
				cuộc sống chúng ta ngày hôm nay. Dân chủ ám chỉ sự bình quyền 
				của con người, vì thế cha mẹ nên đóng vai trò của một người dìu 
				dắt, hướng dẫn, giáo dục hơn là của một kẻ có quyền. Quyền hành 
				ám chỉ sự thống trị, có nghĩa là người nầy có quyền thống trị 
				trên người kia. Không thể có sự thống trị như thế giữa những 
				người bình quyền với nhau. Sự thống trị bằng vũ lực hoặc quyền 
				bính phải được thay thế bằng những ảnh hưởng thanh cao, đẹp đẽ 
				hơn.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thưởng phạt nằm trong hệ thống của xã hội độc tài, ở đó chính 
				quyền thích địa vị thống trị, họ có đặc quyền ban phát thưởng 
				hay phạt tùy theo công đức của người dân. Chỉ có họ mới có quyền 
				quyết định những ai đáng thưởng và những ai đáng phạt. Và vì hệ 
				thống của xã hội độc tài đặt nền tảng trên sự thiết lập vững 
				chắc quyền hành thống trị, nên những phán quyết như thế được dân 
				chúng chấp nhận như một phần của cách sống. Trẻ con quan sát, 
				chờ đợi, và hy vọng một ngày nào đó chúng cũng có thể trở thành 
				những con người có được những quyền hành lớn lao như vậy. Ngày 
				nay, cấu trúc của xã hội chúng ta đã thay đổi. Trẻ con có quyền 
				bình đẳng về xã hội so với người lớn và chúng ta cũng không còn 
				thích những đặc quyền hay vị thế ưu tiên hơn chúng. Quyền bính 
				của chúng ta trên con trẻ trong thế giới ngày nay cũng không còn 
				thích hợp nữa. Và chúng biết điều đó. Chúng không còn công nhận 
				chúng ta như những kẻ có quyền trên chúng nữa.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Chúng ta phải biết nhận ra rằng những cố gắng áp đặt ý muốn của 
				chúng ta trên con cái là vô ích. Hình phạt không mang lại khuất 
				phục lâu dài. Trẻ con ngày nay muốn chấp nhận một số hình phạt 
				để xác nhận quyền lợi của chúng. Nhiều cha mẹ vẫn còn lầm lẫn 
				nghĩ rằng hình phạt sẽ mang lại kết quả mà không biết rằng với 
				những phương pháp đó họ chẳng bao giờ đi đến thành công. Có thể 
				là có một kết quả tạm thời do hình phạt. Nhưng hãy nhớ rằng nếu 
				cùng một hình phạt được lập đi lập lại nhiều lần thì điều đó cho 
				thấy hình phạt đó không mang lại kết quả. Trái lại, việc áp dụng 
				hình phạt chỉ giúp đứa trẻ phát triển sức kháng cự và sự bất 
				tuân đối với chúng ta mà thôi.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-o0o-</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cô 
				bé Quyên 6 tuổi gây lộn suốt cả buổi sáng. Nó làm eo không chịu 
				ăn sáng. Mẹ nó rầy nó. Nó quay sang đánh nhau với em nó 4 tuổi. 
				Mẹ nó đem nó vào phòng nhốt nửa tiếng đồng hồ. Nó lôi mấy nhánh 
				hoa ra khỏi bình. Mẹ nó mắng nó và dọa đánh nó. Nó lại bắt con 
				mèo hàng xóm đang chạy vào phòng nó và cột lại. Mẹ nó lôi cổ nó 
				ra và bắt ngồi vào chiếc ghế trong bếp trong lúc bà chuẩn bị cho 
				bữa ăn chiều. Cuối cùng nó ném nguyên ly sữa lên sàn nhà. Mẹ nó 
				không chịu nổi nữa, lôi nó vào phòng, phết đít nó, và không cho 
				nó ra khỏi phòng chiều hôm đó. Một giờ sau mọi sự im lìm. Bà mẹ 
				nghĩ rằng nó ngủ yên. Nhưng thực tế không phải như vậy. Bà rất 
				ngạc nhiên khi bà vào phòng nhìn thấy chiếc màn cữa sổ trong 
				phòng nó bị cắt thành những mảnh nhỏ. Bà mẹ phải kêu lên: “Con 
				ơi! Mẹ phải làm gì bây giờ với con?”</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bé 
				Quyên dấu sự thất vọng của mình đằng sau sự phá hoại đó. Hành 
				động của nó nói lên rằng ít nhất là bà biết rằng tôi vẫn còn có 
				mặt ở đây. Khi bà mẹ của Quyên được thúc đẩy bỡi sự giận dữ dùng 
				hết hình phạt nầy đến hình phạt khác, cô bé với hành vi của nó 
				đã nói cho mẹ nó rằng: “Nếu bà có quyền làm khổ tôi, tôi cũng có 
				quyền làm khổ bà”. Cứ thế, tiến trình của hận thù và trả thù thì 
				thật là kinh khủng. Bà mẹ càng phạt, bé Quyên càng thù hận. Và 
				kết quả của hình phạt là một sự báo thù đáng tiếc xảy ra. Hãy 
				nhớ rằng trẻ con bao giờ cũng uyển chuyển hơn người lớn. Chúng 
				có thể tưởng tượng nhiều hơn và chịu đựng lâu dài hơn cha mẹ. 
				Kết quả là bà mẹ không chịu đựng nổi nữa nên đã phải lắc đầu và 
				kêu lên: “Con ơi! Mẹ không biết phải làm gì với con bây giờ?”</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cái 
				quan niệm “phải vâng lời hoặc chịu phạt” cần phải được thay thế 
				bỡi quan niệm “cộng tác và trọng kính lẫn nhau”. Trẻ con chưa có 
				kinh nghiệm và cần có sự chỉ dạy. Chúng cần được huấn luyện và 
				cần sự dẫn dắt của chúng ta. Một người lãnh đạo tốt luôn biết 
				khích lệ và gây cảm hứng cho những đệ tử của mình có những hành 
				động thích hợp với hoàn cảnh của cuộc sống. Con cái chúng ta cần 
				sự hướng dẫn. Chúng sẵn sàng chấp nhận sự hướng dẫn của chúng ta 
				nếu chúng ta biết kính trọng chúng như những con người bình 
				quyền có quyền quyết định những điều chúng sẽ làm. Sự xúc phạm 
				đến phẩm giá của con trẻ phải được quan tâm, nhất là khi chúng 
				bị đánh đập. Cha mẹ nên học cách thức sai khiến đứa trẻ làm sao 
				để nó có sự đồng ý muốn vâng nghe những đòi hỏi của bố mẹ. Chúng 
				ta có thể tạo nên một môi trường luôn biết quan tâm và trọng 
				kính lẫn nhau, đồng thời cũng biết cung ứng nhiều cơ hội cho đứa 
				trẻ học cách sống thoải mái và hạnh phúc với người khác. Chúng 
				ta có thể làm những điều đó mà không cần tỏ ra quyền bính, vì 
				quyền bính chỉ sinh sự chống đối và làm mất đi ý nghĩa và mục 
				đích của việc huấn luyện con trẻ.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong những khóa huấn luyện về phương cách mới cho việc giáo dục 
				con trẻ, chúng ta thường chia xẻ cho nhau về những kinh nghiệm 
				giáo dục như: nhiều lúc con cái đã làm chúng ta nổi giận đến nỗi 
				chỉ muốn phết đít hoặc phạt ngay một đứa trẻ. Chúng ta nên thành 
				thật chấp nhận rằng sở dĩ chúng ta đã hành động như vậy là vì 
				chúng ta muốn làm giảm bớt cảm giác căng thẳng, thất vọng của 
				chúng ta hơn là cho thấy rằng chúng ta phạt đứa trẻ vì lợi ích 
				riêng của nó. Đồng thời chúng ta cũng còn có cảm giác nầy nữa 
				là: chính đứa trẻ thật sự cũng cần hình phạt đó. Thật ra, chính 
				hành vi của đứa trẻ có những mục đích nầy: hoặc muốn tỏ cho 
				chúng ta thấy rằng nó là xấu, hoặc muốn đưa chúng ta đi vào 
				trong cuộc tranh chấp quyền hành, hoặc để trả thù cho những bất 
				công mà nó đã phải chịu trước đây. Vì thế, khi chúng ta phạt nó, 
				chúng ta rơi vào đúng hướng đi của nó, chúng ta đã rơi vào đúng 
				bẫy của nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vấn 
				đề nằm ở chỗ là: chúng ta đều là những con người, những con 
				người với đầy những bất toàn. Thường thì chúng ta hành động như 
				những con người bình thường hơn là những nhà giáo gương mẫu. Khi 
				con trẻ làm chúng ta thất vọng chúng ta nghĩ rằng chúng ta có 
				quyền sửa phạt chúng nó và chúng ta không cảm thấy chút mặc cảm 
				nào về chuyện đó. Những lúc như thế, cảm giác của chúng ta như 
				muốn nói với chúng ta rằng: “Vâng, tôi phạt chúng vì chúng đòi 
				hỏi chuyện đó. Tôi biết điều đó vô ích nếu xem là phương cách 
				giáo dục, nhưng điều đó làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn”. Chúng 
				ta phải can đảm nói lên những lời chân thành của con người bất 
				toàn của chúng ta đó, vì xem ra hình phạt mà chúng ta đã xử dụng 
				không phải vì lợi ích của con trẻ mà là để xả bớt cơn giận dữ 
				của chúng ta mà thôi.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ đưa cho cu Quyết 8 tuổi 5 đồng đô la và bảo nó đi vào tiệm 
				mua bánh trong khi bà đi vào siêu thị mua một số đồ cần dùng. 
				Khi mẹ con gặp lại ởï bãi đậu xe, bà mẹ hỏi cậu bé số tiền lẻ 
				còn lại. Cậu bé hỏi mẹ: “Tại sao mẹ lại hỏi số tiền lẻ còn lại?” 
				Bà mẹ trả lời: “Bà cần nó”. Một cách tức giận, cậu bé nhét số 
				tiền lẻ còn lại vào tay mẹ nó và nói: “Con không thèm lấy đâu!” 
				Bà mẹ nhìn nó. Cả hai mẹ con đi vào xe. Cậu bé tỏ vẻ giận dữ 
				được thấy rõ qua hành vi của nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Việc ban thưởng cho những hành vi tốt thì xem ra cũng có hại 
				giống như việc trừng phạt. Cả hai đều thiếu sự kính trọng. Chúng 
				ta thích ban thưởng những con trẻ chúng ta cho những hành động 
				tốt đẹp của chúng. Thật ra, trong chế độ bình quyền và tương 
				kính lẫn nhau, một công việc được làm là vì nhu cầu của công 
				việc cần phải được làm, và sự thõa mãn cũng đến từ công việc 
				được hoàn thành một cách tốt đẹp chứ không phải từ sự khen 
				thưởng. Nhưng trẻ con thường chưa có được cái quan niệm: làm một 
				công việc là để đóng góp vào lợi ích của gia đình. Sự chú ý của 
				đứa trẻ thường tập trung trên chính nó nên nó thường tỏ ra thù 
				hận khi thấy mình không được gì cả mà lẽ ra mình phải được một 
				cái gì có lợi sau mỗi công việc mình làm. Cái nhìn của nó còn 
				quá hạn hẹp. Quan niệm về xã hội của nó đã được hướng dẫn bỡi tư 
				tưởng sai lầm nầy là: nó chỉ có chỗ đứng nếu nó chiếm được một 
				cái gì; nó chỉ thấy nó thuộc về cộng đồng xã hội khi nó được 
				thưởng một cái gì để đáp trả cho những hành động của nó, nhưng 
				đó là một quan niệm sai lầm cần phải được sửa đổi.<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				-o0o-<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Hai đứa học sinh trung học nói chuyện với nhau trong giờ giải 
				lao của buổi hòa nhạc. Một đứa nói: “Con Kim Chi trình diễn thật 
				là tuyệt vời”. Đứa kia đáp lại: “Nó không đi đâu cả. Mầy có biết 
				gì không? Mẹ nó trả cho nó một đô la cho mỗi giờ tập dượt”. “Mầy 
				nói đùa hả?” “Không, tao không nói đùa. Kim Chi nói: nó thực tập 
				mỗi ngày 8 tiếng suốt mùa hè là để lấy tất cả số tiền đó. Đó là 
				lý do tại sao nó chịu khó tập. Không lạ gì nó không đi đâu cả. 
				Nó không chơi vì vui thích. Khi tao tập dượt, tao tập dượt một 
				cách mê man, bạn bè phải réo gọi tao ngưng để chúng nó có thể 
				nghỉ ngơi”. “À, tao biết mầy muốn nói gì. Tao cũng vậy thôi”.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trên đây là một ví dụ cho thấy con trẻ rất nhạy cảm về vấn đề 
				tưởng thưởng. Chúng ta thử xem thêm một câu chuyện khác:</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Tuyết rơi nhiều. Ông bố bảo Vĩnh 10 tuổi và Lộc 8 tuổi xúc tuyết 
				làm sạch những lối đi. Vĩnh đòi hỏi: “Bố cho chúng con cái gì?” 
				Ông bố do dự: “Con cảm thấy muốn cái gì?” “5 đô la cho 2 đứa” 
				Vĩng mặc cả. Ông bố nói: “Giá đó thì phải làm luôn cả lối ra chỗ 
				đậu xe”. Vĩnh đáp: “Vâng, hết cả”. Ông bố đồng ý: “Được rồi, con 
				làm đi bố cho con”. Hai đứa bé la lên một các sung sướng và lao 
				mình chạy ra làm.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tại 
				sao phải trả công cho con cái khi chúng phải làm việc bổn phận 
				trong nhà? Chúng sống với bố mẹ, ăn uống, quần áo, học hành, và 
				chia xẻ mọi bỗng lộc với bố mẹ trong gia đình. Nếu chúng được 
				vui hưởng mọi quyền lợi, chúng bắt buộc cũng phải chia xẻ những 
				bổn phận với bố mẹ.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Qua 
				chế độ khen thưởng, bố mẹ sẽ làm cho 2 cậu bé Vĩnh và Lộc lầm 
				tưởng rằng chúng không bắt buộc phải làm bất cứ một bổn phận nào 
				ngoại trừ bố mẹ phải có một cái gì cho chúng nó. Như thế, chúng 
				không thể phát triển được cảm giác trách nhiệm tùy theo sự cần 
				thiết của hoàn cảnh đòi hỏi. Chúng ta nên dạy con trẻ biết chia 
				xẻ mọi bộ mặt của cuộc sống gia đình. Chúng cũng nên biết chia 
				xẻ với bố mẹ về đời sống kinh tế khó khăn của gia đình ngay cả 
				trong hình thức được phép chi tiêu cho những điều cần thiết. 
				Không có sự đòi hỏi giữa công việc phải làm và số tiền được ban 
				thưởng. Con cái có bổn phận phải giúp bố mẹ làm những công việc 
				trong nhà để đóng góp vào lợi ích gia đình.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ bỏ 2 đứa con gái nhỏ trong chiếc xe đậu ở bãi đậu xe để đi 
				vào siêu thị mua ít thức ăn. Bà vừa ra khỏi xe thì chúng bắt đầu 
				khóc. “Con đừng khóc, má sẽ mua đồ chơi cho các con”. “Loại 
				nào?” “Má chưa biết nhưng là có đồ chơi cho các con”. Bà mẹ trả 
				lời ngắn gọn và vội vã ra đi.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ cố gắng thu phục được sự cộng tác của con trẻ bằng cách đề 
				nghị cho một đồ chơi. Nhưng trẻ con không cần phải hối lộ để trở 
				nên tốt. Tự bản tính, mọi đứa trẻ đều muốn nên tốt. Hành vi 
				hướng thiện của con trẻ phát xuất từ bản tính ước muốn thuộc về, 
				muốn đóng góp một cái gì hữu ích, và cả ước muốn cộng tác với 
				cộng đoàn của mình nữa. Khi chúng ta thưởng một đứa trẻ cho hành 
				vi tốt của nó, chúng ta cho nó thấy rằng chúng ta không tin 
				tưởng nó. Nhiều đứa trẻ đã thất vọng khi thấy chúng ta xử dụng 
				những phương cách sai lầm như vậy.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Phần thưởng không mang lại cho đứa trẻ “cảm giác thuộc về”. Đó 
				có thể là dấu hiệu của sự chấp nhận và mãn nguyện của bố mẹ 
				trong lúc đó, nhưng cái gì sẽ xảy ra cho lúc sau đó? Có phải 
				chúng ta cứ phải tưởng thưởng liên tục để con trẻ chúng ta mới 
				chịu cộng tác nghe lời bố mẹ không? Nếu biết quan tâm đến những 
				lúc khác, có lẽ chúng ta sẽ không cần phải dùng đến phần thưởng 
				nữa. Cho dầu chúng ta chỉ muốn giữ lại một phần thưởng đặc biệt 
				nào đó, chúng ta cũng hãy coi chừng&nbsp; vì chính phần thưởng sẽ 
				khiến đứa trẻ sẽ nghĩ rằng những cố gắng thường ngày của nó chỉ 
				là vô ích bỡi nó sẽ không đạt được gì. Bấy giờ bố mẹ sẽ phải đối 
				diện với một vấn đề nghiêm trọng khác như trong trường hợp đứa 
				trẻ từ chối cộng tác mà không có câu trả lời. Chính vì thế, 
				chúng ta phải dùng phương pháp giáo dục khác để giáo dục con trẻ 
				chúng ta. Tại sao chúng ta không cắt nghĩa cho chúng nhìn thấy 
				bổn phận phải làm những công việc đòi hỏi cần phải làm cho dẫu 
				không có gì đáp trả? Nếu không, thái độ của chủ nghĩa vật chất 
				sẽ theo đà đó phát triển, và như vậy con trẻ chúng ta sẽ không 
				còn có cơ hội để tự thõa mãn với cái khát vọng muốn hoàn thành 
				một cái gì tốt đẹp trong chúng ta. Bấy giờ, một giá trị hoàn 
				toàn sai lầm cũng sẽ được thiết lập trong đứa trẻ và nó sẽ cho 
				rằng thế giới nầy mắc nợ nó đủ mọi thứ. Như thế, cảm giác của 
				đứa trẻ 16 tuổi giữ luật đi đường để bảo toàn mạng sống sẽ không 
				có chỗ trong nấc thang giá trị của nó. Bấy giờ nó sẽ hành động 
				như thế nào? Tuân giữ luật giao thông lúc đi đường là điều cần 
				phải làm cho sự an toàn của tính mạng hay để được nhận phần 
				thưởng? Và nếu không có phần thưởng nó sẽ không cộng tác. Và đây 
				chính là kết quả cuối cùng của phương cách giáo dục với việc 
				thưởng phạt. “Họ không thưởng tôi, tôi sẽ không làm. Nếu họ phạt 
				tôi, tôi sẽ phạt lại họ. Tôi sẽ tỏ cho họ thấy điều đó”.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thật ra, sự thõa mãn sâu xa đến từ cảm giác tham dự, cộng tác, 
				và đóng góp một cái gì cho cộng đoàn, nhưng cảm giác nầy đã bị 
				thiếu mất đi đối với con trẻ chúng ta trong một chế độ quá chú 
				trọng đến việc ban phát những phần thưởng vật chất. Chính vì 
				thế, chúng ta cần nên nhớ rằng mỗi khi chúng ta cố gắng khích lệ 
				con trẻ chúng ta cộng tác bằng cách cho phần thưởng là chúng ta 
				đã vô tình làm cho con cái chúng ta mất đi sự thõa mãn căn bản 
				sâu xa về tinh thần cũng như về cuộc sống.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager