File "NhungMucDichSai.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/NhungMucDichSai.htm
File size: 27.42 KiB (28080 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>NHỮNG MỤC ĐÍCH SAI LẦM CỦA CON TRẺ</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">NHỮNG MỤC ĐÍCH SAI LẦM CỦA CON TRẺ</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ đang ngồi viết thơ. Bé Thùy 3 tuổi đang chơi với những đồ 
				chơi của nó trên sàn nhà bên cạnh mẹ. Cô bé thình lình nhảy lên, 
				chạy đến với mẹ, và bảo bà mẹ ôm nựng nó một cái. Người mẹ ôm nó 
				và bảo: “Tại sao con không đặt con búp bê lên chiếc xe của con 
				và chở nó đi?” “Con muốn mẹ chơi với con.” “Cưng, chờ một chút 
				nhé! Mẹ phải viết cho xong lá thơ.” Cô bé trở lại chỗ cũ. Sau 
				vài phút nó chạy lại và nói: “Bây giờ mẹ có thể chơi với con 
				chưa?” “Cưng, chưa được.” Cô bé im lặng một lát, rồi quay lại 
				nói” Mẹ, con muốn đi vệ sinh.” “Được, con đi đi.” “Nhưng mà con 
				không thể kéo cái tã xuống.” “Con làm được mà. Con bây giờ đã là 
				một đứa con gái lớn rồi, con có biết điều đó không?” Cô bé nghe 
				mẹ nói thế, nên cố gắng làm nhưng chỉ cố gắng một nửa thôi. Bà 
				mẹ nhìn cô bé và nói:“Thôi được, cưng ơi, mẹ giúp con lần nầy.” 
				Cô bé rời phòng và người mẹ lại tiếp tục viết thơ. Trong phút 
				chốc, cô bé quay trở lại và nhờ mẹ giúp kéo tã lên. Mẹ nó làm 
				giúp nó, đoạn trở lại với lá thơ đang viết dở. Bé Thùy trở lại 
				với đồ chơi, yên lặng được một lúc và rồi nó lại kêu lên: “Mẹ 
				ơi, mẹ có thể chơi với con bây giờ không?” “Đợi một vài phút nữa 
				cưng ơi.” Nhưng, chẳng bao lâu cô bé lại chạy đến, ôm đầu gối mẹ 
				và nói: “Con thương mẹ, mẹ ơi!” Mẹ nó trả lời: “Mẹ cũng thương 
				con, cưng của mẹ!” Đoạn, mẹ nó ôm đáp trả lại cô bé. Bé Thùy trở 
				lại với đồ chơi. Mẹ nó viết xong bức thơ và bắt đầu chơi với nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Câu 
				chuyện xem ra muốn cho chúng ta thấy một người mẹ kiên nhẫn và 
				yêu thương, và mối liên hệ thân tình giữa mẹ và con. Tại sao 
				chúng ta gom nó vào đây? Chúng ta hãy đưa mắt thoáng nhìn những 
				hành động của hai mẹ con. Bé Thùy đang muốn gì ở đây? Cô bé rất 
				ngọt ngào và quyến rũ muốn mẹ chú ý đến cô ngay tức khắc. Hành 
				vi của nó nói lên: ngoại trừ mẹ chú ý tới con, con không là gì 
				cả. Con có một chỗ đứng chỉ khi mẹ bận rộn với con. Con nít muốn 
				thuộc về. Nếu mọi sự trôi chảy, đứa trẻ lên tinh thần, cảm thấy 
				có can đảm, và mọi sự ít có trở ngại. Nó sẽ làm điều cần thiết 
				phải làm và có cảm giác thuộc về qua việc tham dự và sự hữu dụng 
				của nó. Nhưng khi nó cảm thấy chán nản, cảm giác thuộc về sẽ ít 
				đi. Con nít thích thú tham gia các sinh hoạt nhóm hoặc hội đoàn 
				để được mọi người chú trọng. Tất cả mọi sinh hoạt đều hướng về 
				đích điểm nầy và bằng cách nầy hay cách khác nó phải tìm cho 
				được một chỗ đứng.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Có 
				4 mục đích sai lầm mà con trẻ có thể theo đuổi. Là cha mẹ và 
				những nhà giáo dục chúng ta cần nên biết những mục đích sai lầm 
				đó nếu chúng ta muốn hướng dẫn con trẻ chúng ta có cuộc sống 
				thích hợp với phương cách của xã hội.</font></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				<font size="3">1.</font></b><font size="3"><b> Muốn được chú ý:</b>
				</font></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Sự ước muốn chú ý không đúng lúc là mục đích sai 
				lầm đầu tiên của những đứa trẻ thiếu tự tin như một phương tiện 
				cho cảm giác là chúng thuộc về. Bị ảnh hưởng bỡi những giả định 
				sai lầm cho rằng nó chỉ có ý nghĩa khi nó là trung tâm của sự 
				chú ý, nên đứa trẻ cố gắng phát triển sự khéo léo để lôi kéo sự 
				chú ý. Nó tìm mọi cách để giữ những người khác bận bịu với nó. 
				Nó xem ra hấp dẫn và thông minh, vui vẻ và lôi cuốn. Nó tỏ ra 
				rất thân thiện với mục đích là chiếm sự chú ý hơn là tham dự.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Trong mẫu chuyện trên, bé Thùy xem ra muốn tham dự. Nó muốn mẹ 
				chơi với nó. Sao chúng ta lại kết luận nó có hành vi sai lầm? 
				Rất đơn giản. Tham gia ám chỉ sự cộng tác với nhu cầu của hoàn 
				cảnh. Một đứa trẻ tự tin cảm thấy được rằng mẹ nó đang cần làm 
				một cái gì đó ngoài việc chơi với nó. Nhưng Bé Thùy lại có ý 
				tưởng khác. Nó cảm thấy rằng nếu mẹ nó bận làm cái gì khác, mẹ 
				nó bỏ quên nó. Cô bé nghĩ rằng nó chỉ có chỗ đứng nếu nó chiếm 
				được sự chú ý. Nên nó đã dùng phương pháp dễ thương đó để chiếm 
				sự chú ý, nhưng nếu thất bại nó sẽ quay sang phương cách quấy 
				rầy. Nó có thể khóc, chọc phá, vẽ trên tường, làm đổ sữa, hoặc 
				trăm ngàn cách khác để gây sự chú ý. Nếu cha mẹ khiển trách nó 
				thì ít nhất nó cũng cảm thấy rằng họ biết nó đang có mặt ở đó. 
				Một đứa trẻ như thế có quan niệm sai lầm về chính mình. Nếu 
				chúng ta nhường nhịn cho đòi hỏi không thích hợp đó, chúng ta 
				củng cố cho sự sai lầm của nó và làm tăng lòng tin của nó rằng 
				với phương cách đó nó sẽ chiếm được cảm giác thuộc về mà nó 
				muốn.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Dĩ 
				nhiên, con trẻ cần sự chú ý. Chúng cần sự giúp đỡ, sự huấn 
				luyện, thiện cảm, và tình yêu của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta 
				thấy những đứa trẻ có những cố gắng muốn chiếm sự chú ý ngay tức 
				khắc và không thích hợp, bấy giờ chúng ta có thể tin chắc rằng 
				đây là một cách thế sai lầm mà trẻ con muốn dùng để chiếm lấy 
				một chỗ đứng.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Thoạt đầu xem ra khó biết làm cách nào để phân biệt giữa sự chú 
				ý thích hợp và không thích hợp. Chìa khóa nằm ở trong khả năng 
				nhận ra được nhu cầu của tình thế. Tham gia hay công tác đòi hỏi 
				mỗi đứa trẻ trong gia đình nên lưu ý đến tình thế bấy giờ hơn là 
				chú trọng đến chính mình. Bố mẹ có thể bước lui và quan sát điều 
				mà đứa trẻ làm. Nếu hành động và phản ứng xem ra không phù hợp 
				với nhu cầu của hoàn cảnh như được cho thấy trong mẫu chuyện của 
				bé Thùy, bấy giờ đứa trẻ xem ra đòi hỏi sự chú ý không thích 
				hợp. Vì hành động của con trẻ xảy ra một cách vô ý thức nên 
				chúng ta cũng đáp lại một cách rất tự nhiên. Nhưng khi chúng ta 
				ý thức về hành động và tìm cách để cắt nghĩa nó, bấy giờ chúng 
				ta sẽ để ý đến vấn đề và cũng sẽ tìm cách để điều chỉnh lại 
				đường hướng để hướng dẫn con cái chúng ta một cách tốt đẹp hơn.</p>
				<p class="Item1" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				2. Tranh chấp quyền lực</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Huyền Linh 5 tuổi đang xem Tivi. Nó đã được nhắc nhở 3 lần là đã 
				quá giờ đi ngủ. Mỗi lần má nó nói, cô bé khóc và năn nỉ xin được 
				phép coi cho xong chương trình Tivi. Bà mẹ cho phép vì đó là một 
				chương trình hay. Tuy nhiên, khi kết thúc chương trình người mẹ 
				bảo Huyền Linh đi ngủ. Nó không nghe lời mẹ, đổi đài, và ngồøi 
				lại coi tiếp. Bà mẹ vào phòng Tivi và nói: “Huyền Linh, đã quá 
				giờ đi ngủ rồi. Nào, hãy là một đứa con gái ngoan. Đi ngủ đi!” 
				Cô bé trả lời: “Không.” Bà mẹ cúi xuống và nói với nó: “Mẹ bảo 
				con đi ngủ ngay đi”. “Nhưng mà con muốn coi nữa.” “Con có muốn 
				ăn đòn không?” Bà mẹ tắt Tivi. Cô bé thét lên, đoạn phóng tới 
				Tivi và mở nó. Bà mẹ chụp lấy cánh tay nó, phết cho nó mấy cái, 
				và lôi nó ra khỏi phòng Tivi. “Mẹ không chịu nổi nữa. Bây giờ đi 
				vào giường ngay. Thay đồ đi ngủ.” Cô bé thét to, chạy vào giường 
				và nằm úp mặt xuống giường. Bà mẹ rời khỏi phòng nó. Hai mươi 
				phút sau, bà mẹ quay trở lại và thấy mọi sự vẫn không thay đổi. 
				Cô bé vẫn chưa thay đồ và đang nằm coi sách. Thở dài và giận dữ, 
				bà mẹ lại phết cho mấy cái, thay đồ cho nó và đặt nó vào giường.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Lúc 
				đầu, cô bé biết đó là giờ nó phải đi ngủ. Nhưng bằng cách kéo lê 
				thời gian và xin được thức khuya, nó xem ra muốn thử thách uy 
				quyền của bà mẹ. Vì thế, khi bà mẹ nhường nhịn và cho phép nó, 
				bà mẹ trao uy quyền đó vào tay đứa bé. Hành vi của bé Huyền Linh 
				như muốn nói: cái quan trọng của tôi nằm ở chỗ khiến bà làm cái 
				điều mà tôi muốn. Nó được điều nó muốn khi nó ảnh hưởng được mẹ 
				nó cho phép nó thức khuya hơn một cách thành công. Nó tỏ cho 
				thấy khả năng của nó có thể thuyết phục được mẹ nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Cuộc chiến cho quyền lực là mục đích sai lầm thứ hai và thường 
				xảy ra sau khi cha mẹ đã thử một vài lần chận đứng sự đòi hỏi 
				được chú ý của đứa trẻ. Đứa trẻ có thể trở nên nhất quyết dùng 
				sức mạnh để đánh bại bố mẹ. Nó có cảm giác thích thú từ việc từ 
				chối làm điều mà cha mẹ muốn nó làm. Một đứa trẻ như thế cảm 
				thấy rằng nếu nó làm theo những đòi hỏi của cha mẹ, nó sẽ phục 
				tùng một quyền lực mạnh hơn và như thế sẽ mất giá trị riêng của 
				nó. Sự sợ bị khuất phục bỡi một mãnh lực hùng mạnh hơn là một sự 
				thực đối với một số con trẻ và dẫn chúng tới những cố gắng muốn 
				bày tỏ cho thấy sức mạnh riêng của chúng.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				mẹ bé Huyền Linh nhấn mạnh rằng nó phải đi vào giường sau khi 
				hết chương trình, bà mẹ và cô bé bắt đầu vướng vào một cuộc 
				chiến tranh chấp quyền lực. Phần còn lại của câu chuyện cho thấy 
				cách thế mỗi người đã cố gắng để tỏ cho người khác thấy ai là kẻ 
				có quyền. Mỗi lần bà mẹ giận dữ và đánh đập bé là mỗi lần bà đã 
				nhường sự chiến thắng cho bé. Sự bị xúc phạm và đau đớn của hình 
				phạt là một cái giá đáng phải trả cho sự chiến thắng. Cô bé tỏ 
				ra sẵn sàng chấp nhận hình phạt để làm cho bà mẹ đâm ra chán nản 
				và khiến cho bà thêm kiệt sức. Chưởi la, đánh đập, đó là điều mà 
				chúng ta, những bậc cha mẹ thường làm khi chúng ta cảm thấy mình 
				bị thất bại. Chính hành vi chúng ta nói lên: tôi không còn gì 
				đáng kể ngoại trừ sức mạnh và uy quyền. Trẻ con cũng cảm thấy 
				được điều đó và cũng làm như vậy. Thật là một sai lầm lớn cho 
				chúng ta nếu chúng ta cố gắng để khuất phục một đứa trẻ đang say 
				máu háo thắng. Trong cuôc chiến như thế, đứa trẻ càng phát triển 
				sự khéo léo của nó trong việc dùng sức mạnh. Tiến trình đó có 
				thể đưa đứa trẻ đến chỗ nó chỉ cảm thấy thõa mãn với việc trở 
				thành một bạo chúa.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vấn 
				đề tranh chấp quyền lực đang trở nên thịnh hành trong xã hội 
				chúng ta ngày nay vì những thay đổi quan niệm về bình đẳng đang 
				xảy ra. Có thể nói là đủ để chúng ta nhận biết rằng một cuộc 
				chiến tranh về quyền lực chắc chắn xảy ra nếu cha mẹ và con cái 
				mỗi bên đều cố gắng tỏ cho thấy rằng ai sẽ là người có uy quyền.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				trong những phân biệt quan trọng giữa một đòi hỏi cho sự chú ý 
				và một chứng tỏ quyền lực là: hãy xem hành vi của đứa trẻ như 
				thế nào. Nếu nó chỉ muốn được chú ý, nó sẽ ngưng hành vi quấy 
				rầy của nó ít nhất là trong lúc nó bị khiển trách. Nhưng nếu ý 
				hướng của nó là muốn chứng tỏ quyền lực, những cố gắùng làm cho 
				nó ngưng chỉ làm tăng thêm hành vi quấy rầy của nó mà thôi.</p>
				<p class="Item1" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				3. Hận thù và Báo thù</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ ở trong bếp, còn ông bố ở dưới tầng hầm. Cu Hân 5 tuổi và cô 
				bé Hạnh 3 tuổi đang chơi ở trong phòng xem Tivi. Thình lình bé 
				Hạnh thét lên vì đau quá. Bố mẹ chúng nó vội chạy đến thì thấy 
				bé Hạnh đang thu mình trong góc hét lên trong khi cu Hân đang 
				cầm hộp quẹt lửa đang cháy. Khi bố mẹ chạy đến thì bé Hạnh đã bị 
				phỏng. Cậu bé đã thành công trong việc gây cho cô em một vết 
				phỏng.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mục 
				đích sai lầm thứ ba đến từ sự căng thẳng của sự tranh chấp quyền 
				lực. Khi bố mẹ và đứa trẻ trở nên căng thẳng trong việc tranh 
				chấp quyền lực và mỗi bên cố gắng khuất phục phía bên kia, điều 
				đó sẽ dễ biến thành những hận thù nguy hiểm. Đứa trẻ trong sự 
				thất vọng có thể tìm cách trả thù như một phương cách để cảm 
				thấy mình có ý nghĩa và quan trọng, vì nó nghĩ rằng nó không còn 
				được yêu thích, cũng không có một chút quyền lực nào, và rằng nó 
				chỉ đáng kể khi nó có thể làm tổn thương người khác cũng giống 
				như nó đã bị người khác làm tổn thương. Và như thế mục đích sai 
				lầm của nó trở thành mục đích của sự báo thù. Cu Hân thất vọng 
				trong cố gắng chiếm một chỗ đứng, nó cảm thấy chính mình như một 
				cậu bé bị ruồng bỏ, không được quí mến. Những đứa trẻ như thế 
				cần nhiều sự khích lệ nhưng nhận lại ít. Cu Hân cần sự cảm thông 
				và chấp nhận thật sự để giúp nó khám phá ra giá trị của nó. Nếu 
				bố mẹ hay rầy la nó, nó càng cảm thấy rằng nó quả thật là xấu và 
				không ai thích nó nữa. Điều đó càng làm cho nó ngày càng thêm 
				thù hận và muốn tìm cách để trả thù.&nbsp;</p>
				<p class="Item1" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
				4. Tỏ ra đần độn để khỏi làm việc.</b></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mục 
				đích sai lầm thứ tư thường được xử dụng bỡi những đứa trẻ hoàn 
				toàn thất vọng. Chúng cố gắng tỏ ra sự hoàn toàn đần độn và bất 
				lực của chúng để khỏi phải làm việc. </p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cu 
				Cương 8 tuổi gặp khó khăn ở trường học. Trong một cuộc nói 
				chuyện, cô giáo nói với mẹ nó rằng nó học rất kém, mọi môn luôn 
				là cuối sổ, và xem ra chẳng đi đến đâu cả cho dẫu nó có sự cố 
				gắng và cô giáo cũng đã cố gắng giúp nó. Như vậy, ở nhà nó làm 
				gì để giúp việc nhà? Cô giáo hỏi thế. Bà mẹ trả lời: “Tôi không 
				bảo nó làm chi cả vì nó chẳng muốn làm gì cả. Nếu nó làm, nó làm 
				cách vụng về đến nỗi tôi chẳng muốn bảo nó làm chi hết.” </p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				đứa trẻ hoàn toàn thất vọng, đầu hàng cách buông xuôi. Nó cảm 
				thấy rằng nó không có cơ hội thành công trong mọi cách. Nó trở 
				thành vô dụng và dùng sự vô dụng của nó để tránh bất cứ một công 
				việc nào mà ở đó sự thất bại ngày càng trở nên chồng chất. Đứa 
				trẻ xem ra đần độn như thế thường là đứa trẻ thiếu tự tin nên 
				dùng sự khờ khạo như một phương tiện để tránh bất cứ một cố gắng 
				nào. Dường như nó muốn nói: “nếu mình làm bất cứ cái gì, họ sẽ 
				khám phá ra mình ngu đần là chừng nào; vì thế, hãy để tôi yên 
				hàn.” Bất cứ khi nào mẹ nó mở miệng nói rằng “mẹ đầu hàng”, bấy 
				giờ nó cảm thấy nhẹ nhõm vì nó biết rằng mẹ nó sẽ không bảo nó 
				làm gì nữa, và đó cũng chính là điều mà nó muốn. Cái nhìn của 
				đứa trẻ về chính nó là một cái nhìn sai lầm vì đã được mang lại 
				bỡi những kinh nghiệm rằng có nhiều trở ngại mà nó không thể 
				vượt qua, và chính vì thế nó đã trở nên mất tự tin. Đó là một 
				quan niệm thật sai lầm vì không có đứa trẻ nào là hoàn toàn vô 
				dụng.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				chúng ta ý thức về 4 mục đích sai lầm đó nằm đằng sau những hành 
				vi của đứa trẻ, chúng ta sẽ có nền tảng cho những hành động của 
				chúng ta. Trong mọi trường hợp, chúng ta không được phép nói với 
				đứa trẻ điều mà chúng ta nghi ngờ đó là một mục đích sai lầm, vì 
				nói như vậy rất là tai hại. Kiến thức về tâmlý là một cái gì 
				được dùng như một căn bản cho hành động của chúng ta chứ không 
				phải như một vũ khí chống lại đứa trẻ. Thật ra, nó không ý thức 
				gì về mục đích của nó và người ta có thể làm cho đứa trẻ ý thức 
				về mục đích tiềm ẩn của nó. Nhưng một hành động như thế nên 
				nhường lại cho những người được huấn luyện chuyên môn. Tuy 
				nhiên, một khi chúng ta ý thức về mục đích sai lầm của đứa trẻ, 
				chúng ta dễ nhận thấy mục đích của hành vi của nó. Điều mà trước 
				đây xem ra vô nghĩa bây giờ trở thành có ý nghĩa. Nếu chúng ta 
				lấy đi những mục tiêu mà đứa trẻ mong muốn, hành vi của nó sẽ 
				trở thành vô dụng. Nếu đứa trẻ không đạt được mục đích của nó, 
				nó có thể xét lại ý huớng của nó và chọn lại cách xử thế khác.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi 
				chúng ta nhận thấy rằng một đứa trẻ đang đòi hỏi một sự chú ý 
				không thích hợp, chúng ta không nên chìu theo ý nó. Và khi chúng 
				ta cảm thấy mình đang đi vào một&nbsp; cuộc tranh chấp, chúng ta nên 
				rút khỏi trận chiến vì không nên để mình đi vào một cuộc chiến 
				tranh chấp như thế. Như vậy, sẽ không có chiến thắng trong một 
				trận chiến không người. Khi một đứa trẻ tìm cách làm tổn thương 
				chúng ta, chúng ta nên ý thức về sự chán nản sâu xa của nó, 
				không nên có cảm giác bị tổn thương, và nên tránh sự trả thù 
				bằng cách phạt nó. Chúng ta cũng không nên cảm thấy chán nản bỡi 
				đứa trẻ vô dụng và cố gắng xếp đặt sao cho đứa trẻ khám phá ra 
				những khả năng của nó.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Chúng ta cần biết rằng 4 mục đích sai lầm nầy thường được nhận 
				thấy một cách rất rõ ràng trong thời gian đầu của tuổi thơ. 
				Trong những năm đầu, sự chú ý của đứa trẻ chú trọng trong việc 
				phát triển quan hệ với bố mẹ và những người lớn khác. Đứa trẻ 
				cảm thấy mình quá bé nhỏ trong một thế giới của người lớn. Suốt 
				thời gian nầy, 4 mục đích sai lầm kia càng xem ra rõ ràng hơn 
				đối với một số người quan sát có trình độ hiểu biết. Tuy nhiên, 
				vào lúc lên 11 tuổi, sự liên hệ với bạn bè trở nên quan trọng 
				hơn và đứa trẻ sẽ theo đuổi những mẫu mực hành vi khác nhau để 
				tìm ra chỗ đứng của nó trong hàng ngũ bạn bè. Vì lý do đó, hành 
				vi quấy rầy không còn có thể được cắt nghĩa bỡi một trong 4 mục 
				đích đó nữa. Có những hành động trong tuổi vị thành niên và 
				người lớn thỉnh thoảng cũng có thể được cắt nghĩa trong từ ngữ 
				của 4 mục đích sai lầm đó. Nhưng những mục đích khác xem ra là 
				rõ ràng hơn như là tìm kiếm sự hồi hộp, quá chú ý đến sự lôi 
				cuốn của nam giới, những thành công vật chất và vân vân …là 
				những cái không nhất thiết thuộc lãnh vực của những mục đích sai 
				lầm trên đây.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				sự đáng quan tâm quan trọng khác nữa đó là: chúng ta là những 
				cha mẹ, phải cố gắng khích lệ con trẻ thay đổi hành vi. Nhưng 
				chúng ta cũng hãy biết rằng chúng ta không thể luôn luôn thành 
				công trong việc thuyết phục chúng cho dẫu chúng ta có thể làm 
				đúng. Mỗi đứa trẻ sẽ làm quyết định riêng cho nó về điều nó sẽ 
				làm. Những ảnh hưởng bên ngoài gia đình, đặc biệt từ các bạn hữu 
				ảnh hưởng đứa trẻ rất nhiều. Nếu những cố gắng hướng dẫn nó đi 
				vào một hướng khác xem ra vô ích, chúng ta hãy nên nhớ rằng nó 
				là một con người và nó có quyền làm những quyết định và chọn lựa 
				cho riêng nó. Chúng ta không thể chịu trách nhiệm cho vấn đề nầy 
				vì điều đó thuộc về đứa trẻ, và đây cũng là một phần của ý nghĩa 
				bình đẳng và trách nhiệm của con trẻ.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager