File "KinhTrongConTre.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/KinhTrongConTre.htm
File size: 15.42 KiB (15790 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>HÃY TỎ RA TRỌNG KÍNH CON TRẺ</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">HÃY TỎ RA TRỌNG KÍNH CON TRẺ</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	&nbsp;</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Cuộc sống dân chủ đặt căn bản trên sự trọng kính hổ tương. Nếu 
				chỉ có một người được kính trọng, không có sự bình đẳng. Chúng 
				ta phải chắc chắn rằng chúng ta cần tỏ ra trọng kính con trẻ và 
				các quyền lợi của chúng. Điều nầy đòi hỏi sự nhạy cảm trong việc 
				đạt được sự quân bình giữa hai thái cực: quá nhiều và quá ít.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bà 
				mẹ và ông bố rất hảnh diện về cậu bé Chiến, đứa con đầu của ho,ï 
				mới vừa sinh ra được 2 tháng. Bất cứ khi nào có dịp, họ đều đánh 
				thức cậu bé dậy để nó nhìn những người bạn của họ. Bé Chiến có 
				quyền ngủ. Cả bố mẹ tỏ ra thiếu kính trọng nó khi họ quên mất 
				quyền lợi của nó. Vì thế cu bé thường ngủ ít và hay khóc. Nó 
				được cho bú khi nó khóc ngay cả khi nó vừa được cho bú chỉ một 
				giờ trước.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sức 
				khỏe và sự lớn lên của cu bé tùy thuộc vào thức ăn và sự nghỉ 
				ngơi điều độ của nó. Với sự điều độ, bao tử thích nghi vào mẫu 
				mực của việc tiêu hóa cũng như sự nghỉ ngơi. Điều đó giúp cho sự 
				tiêu hóa các thức ăn được dễ dàng và thiết lập một trật tự căn 
				bản kéo dài suốt đời. Thời gian đầu, đứa bé được xem là cái bao 
				tử. Sự giao tiếp đầu tiên của nó với hệ thống trật tự đến nhờ sự 
				cho ăn uống điều độ. Đứa bé và bao tử của nó có quyền đòi hỏi sự 
				điều độ và nếp sống trật tự. Nó có thể tham dự vào việc xếp đặt 
				chương trình cho những lần ăn uống.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bác 
				sĩ chuyên về nhi đồng có sự thay đổi trong lời khuyên của họ về 
				thời biểu cho trẻ ăn. Bà mẹ thực hiện chương trình cho ăn theo 
				như bác sĩ yêu cầu, sẽ cảm thấy rằng đứa bé sẽ phát triển một 
				cách điều độ giữa những bữa được cho ăn nếu bà cảm thấy thoải 
				mái và tự tin vào điều bà đang làm. Tuy nhiên, nếu bà cảm thấy 
				lo lắng mỗi khi đứa bé động đậy, bà không giúp nó phát triển 
				theo một &nbsp;chương trình mà còn khiến nó có những đòi hỏi không 
				mấy thích hợp. Chương trình cho ăn uống bất thường cho thấy sự 
				thiếu trọng kính đứa bé và thiếu tôn trọng trật tự.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bé 
				Tuyên 9 tuổi, con một và muốn làm vui lòng bố mẹ. Bố mẹ có tiêu 
				chuẩn rất cao cho hành vi xử sự và cho sự học vấn của đứa trẻ. 
				Một chương trình hoạt động được sắp đặt cho nó và một sự hoàn 
				thành tuyệt vời trong nhiều lãnh vực được hy vọng nơi nó. Nếu 
				không đạt được điểm tối đa là một đại họa cho nó. Nó phải là một 
				lãnh đạo trong ngành Hướng Đạo, một ngôi sao trong ngành Thể 
				Dục, một tay Piano cự phách trong ngành Âm Nhạc. Bé Tuyên được 
				xem là một đứa trẻ chói sáng và ngoại hạng bỡi tất cả những 
				người biết nó. Nhưng nó có một lỗi lầm mà bố mẹ nó không thể sửa 
				được là: nó hay cắn móng tay. Nó cũng thường hay có ác mộng và 
				thói quen nhún vai.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bố 
				mẹ thật độc ác một cách vô tình trong những mong đợi của họ. Vì 
				cậu bé bị thúc đẩy bỡi ước muốn làm vui lòng bố mẹ, nó dễ dàng 
				được hướng dẫn làm theo những yêu sách đó. Vì nó thông minh hơn 
				bình thường và chịu khó học hành nữa nên có thể thỏa mãn những 
				ước vọng của họ. Nhưng nó tỏ cho thấy những phản loạn bên trong. 
				Nó cảm thấy rằng nó chỉ có ý nghĩa bao lâu nó làm vui lòng bố mẹ 
				và đó là điều ưu tiên hàng đầu của nó. Nó không dám làm mất vị 
				trí của nó bỡi sự phản loạn công khai chống lại những yêu sách 
				của họ. Nó chỉ có thể phản đối trong giấc ngủ. Bố mẹ tỏ ra thiếu 
				sự kính trọng đối với cậu bé như là một con người. Họ dùng nó 
				như một phương tiện để làm vẻ vang danh tiếng họ. Cậu bé không 
				thể kính trọng chính mình khi suốt cuộc đời được hướng dẫn để 
				phục vụ cho ước muốn của bố mẹ cho dẫu là muốn con mình nên vĩ 
				đại.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chỉ 
				khi chúng ta tin tưởng vào đứa trẻ và khả năng của nó, chúng ta 
				mới tỏ ra kính trọng nó. Nhưng điều nầy không có nghĩa là chúng 
				ta có thể làm những đòi hỏi phục vụ cho những tham vọng của 
				chúng ta.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bé 
				Kim Chi 18 tháng tuổi, cố gắng leo lên chiếc ghế trong phòng coi 
				Tivi. Cô bé trợt xuống, đụng vào cằm, giập môi. Bà mẹ giữ im 
				lặng khi thấy môi cô bé bắt đầu rướm máu. Bà vẫn vui vẻ nói: 
				“Cưng ơi! Cứ ráng đi con. Con có thể làm được điều đó”. Cô bé 
				liếm môi rướm máu và trở lại chiếc ghế cố gắng tập leo lần nữa.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="left">
				Bà mẹ ác phải không? Không chút nào. Nếu bà mẹ đã gây ra vết 
				thương, cô bé đã mất hết can đảm. Và nhờ bà mẹ không bị ấn 
				tượng, cũng không sợ máu, nên bé Kim Chi đã được khuyến khích để 
				cố gắng. Một bài học rất quí giá.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
				-o0o-</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cu 
				Thịnh, 9 tuổi, bán mộ viên đá quí trong bộ sưu tập đá của nó cho 
				một trong những đứa bạn của nó. Khi ông bố khám phá ra điều đó, 
				ông rất giận dữ. Trước nhất vì bạn nó, 14 tuổi, lớn hơn nó nên 
				biết nhiều về giá trị của viên đá. Thứ hai là vì cậu bé trước 
				khi bán viên đá quí đó đã không chịu hỏi ý kiến ông bố. Vì thế, 
				khi biết được, ông bố đã giận dữ và quở mắng cậu bé một trận, 
				khiến cho tình bạn giữa những đứa trẻ bị ảnh hưởng và làm cho bé 
				Thịnh cảm thấy xấu hổ và mặc cảm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Quyết định bán hay không là quyền của cậu bé. Quyết định nầy cần 
				phải được kính trọng. Tình hình có thể được giải quyết một cách 
				khéo léo để tỏ ra kính trọng cậu bé và cũng cho phép nó tự kính 
				trọng chính mình. Khi cậu bé tỏ cho bố thấy đó là một viên đá 
				quí, ông bố cũng có thể cho thấy ông có cùng sự thích thú và bỏ 
				qua vấn đề. Vào một ngày nào đó, ông bố có thể giúp cậu bé khám 
				phá ra giá trị tương đối của những viên đá đó mà không lưu ý đến 
				việc buôn bán. Cậu bé sẽ thấy rằng nó đã bị lầm lẫn để mất viên 
				đá quí mà không cảm thấy nhục nhã. Khi ông bố la mắng, ông muốn 
				ám chỉ rằng cậu bé lẽ ra nên biết nhiều hơn, tại sao lại quá khờ 
				khạo như vậy, và rằng điều mà nó đã làm là một chuyện sai lầm. 
				Tuy nhiên, một đứa bé chưa có kinh nghiệm về điều đó, làm sao nó 
				có thể biết được? Ông bố mong đợi quá nhiều nơi cậu bé. Lẽ ra, 
				cậu bé phải được cho thấy rằng sau khi đã làm một quyết định, đó 
				là một vinh dự cần được duy trì. Trong cách thế đó, tình trạng 
				xung khắc biến thành tình trạng giáo dục và tình thân thiện được 
				bảo vệ.</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				ngày nọï, cả gia đình ra công viên chơi, cu Chinh 11 tuổi, kèo 
				nài mẹ cho nó tiền để ngồi trên những chiếc xe hơi. Nhưng hai cô 
				bé, Thoa 9 tuổi và Thủy 7 tuổi, muốn đi vào xem trò chơi trong 
				khi cu Chinh vẫn cứ đòi lái xe. Bà mẹ từ chối. Mỗi khi cậu bé 
				cảm thấy hồi hộp, giọng nói “cà lâm” của nó càng gia tăng và âm 
				thanh nghe như một đứa trẻ thơ mới học bập bẹ. Cuối cùng, mẹ nó 
				quay lại nhái giọng nó và đùa với nó. Bé Thoa và Thủy phát cười 
				còn cu Thịnh bấm chặt môi lại, chống lại những giọt nước mắt 
				đang tuôn trào và lê bước đàng sau họ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chế 
				giễu đứa trẻ vì bất cứ lý do gì đều cho thấy sự thiếu kính trọng 
				và chắc chắn không phải là một cách thế giáo dục. Sự việc cậu bé 
				càng nói “cà lâm” khi nó lo lắng hồi hộp, cho thấy đó là một căn 
				bệnh đáng buồn cho nó. Sự đùa giỡn, trêu chọc càng củng cố cảm 
				thức bệnh tật của nó rằng nó không có cách nào để đối đầu với 
				địch thủ và rằng không có hy vọng gì cho nó. Sự kính trọng cậu 
				bé có thể được chứng tỏ bằng cách từ khước chấp nhận sự đánh giá 
				sai lầm của nó về chính nó. Bà có thể nói: “Chúng ta đi về phía 
				trò chơi con ạ!”, một câu nói ngắn gọn cũng đủ để giải quyết vấn 
				đề của cậu bé mà không phải làm cho nó thêm mặc cảm về chính 
				nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Một 
				sự bất đồng ở công viên là một sự thường thấy. Nó có thể được 
				giải quyết một cách dễ dàng. Trước khi gia đình ra đi, một sự 
				quyết định rõ ràng dứt khoát được thõa thuận như mỗi đứa được 
				chi dùng bao nhiêu. Những giới hạn vì lý do an toàn như cỡi xe 
				cũng phải được cắt nghĩa rõ ràng trước khi ra khỏi nhà. Nếu bố 
				mẹ kính trọng sự cứng rắn của họ, việc ra ngoài có thể có được 
				sự vui vẻ và thích thú. Bấy giờ trẻ con được tự do quyết định 
				chọn lấy điều chúng thích phù hợp với những qui định đã được 
				thõa thuận. Trong cách thế đó, chúng học lấy cách chi tiêu tiền 
				bạc cũng như thời giờ để mua lấy sự thích thú kéo dài cho một 
				ngày vui của chúng. Nếu không, cuộc đời sẽ biến thành tình trạng 
				xung khắc, cãi vả, và chán nản cho hết mọi người.&nbsp;</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span style="font-size: 12.0pt; font-family: Arial">Kính trọng 
				con trẻ có nghĩa là chúng ta coi chúng như một con người với tất 
				cả những quyền căn bản như chúng ta. Nhưng, nói như vậy không có 
				nghĩa là trẻ con có thể làm bất cứ gì như người lớn. Mỗi người 
				trong gia đình đều có vai trò khác biệt để hoàn thành và mỗi 
				người có quyền được kính trọng trong vai trò của mình.&nbsp;</span></font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager