File "HongAnVaTrachNhiem.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/HongAnVaTrachNhiem.htm
File size: 16.42 KiB (16814 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Hồng ân và trách nhiệm </title><base target="main">
<style>
<!--
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<font size="4" color="#0000FF"><b>Hồng&nbsp;ân và&nbsp;trách&nbsp;nhiệm&nbsp;</b></font></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font size="2" color="#FF0000"><i>Giuse Nguyễn Trọng Viễn, OP</i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><font size="3">1. Không phải là thái độ ăn đồng chia đều</font></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Nếu ta có hai đứa con nhỏ đang tranh giành nhau 
				món đồ chơi, ta sẽ xử lý ra sao? Hoặc là ta sẽ chia đôi, mỗi đứa 
				một nửa để khỏi giành nhau? Hoặc là ta sẽ cất món đồ chơi ấy đi 
				để trừng phạt cả hai đứa con? Đó là những chuyện rất đời thường 
				và những giải pháp rất bình thường trong cuộc sống hằng ngày. Đó 
				là chuyện quá nhỏ, nhưng nếu suy nghĩ kỹ hơn ta cũng có thể thấy 
				nơi đó có đủ tính rắc rối phức tạp của cuộc đời.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Cách giải quyết theo kiểu “chia đôi”, hoặc “trừng 
				phạt”, có thể nói, đều là kiểu “ăn đồng chia đều”, và phương 
				cách như thế thường được coi như là một thứ công bằng. Tuy 
				nhiên, kiểu “công bằng” như thế chẳng qua là một thứ công bằng 
				trên bề mặt, một thứ công bằng để giải quyết trục trặc trước 
				mắt, thứ công bằng để đối phó với một tình trạng lộn xộn, và 
				cách giải quyết ấy ít nhiều cần tới một sức mạnh trấn áp bên 
				ngoài.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Nếu nhìn rộng ra, ta thấy những&nbsp;toà&nbsp;xử án trong 
				xã hội cũng không khác bao nhiêu với một lối giải quyết của một 
				bà mẹ hay một ông bố bà mẹ trong gia đình. Thứ uy lực của&nbsp;toà&nbsp;án 
				cũng giống như uy lực của bố mẹ; uy lực đó chỉ nhằm đối phó với 
				tình huống… Những vụ án, cũng như toàn bộ cuộc đời, còn có biết 
				bao nhiều tình tiết tế nhị mà vị quan&nbsp;toà&nbsp;không thể biết, hoặc 
				nếu có biết thì cũng chẳng thể áp dụng khoản luật nào để xử lý. 
				Chỉ cần nhìn vào chuyện cỏn con trong gia đình, chuyện hai đứa 
				bé giành nhau món đồ chơi, ta cũng thấy có đủ phức tạp. Hai đứa 
				bé giành nhau món đồ chơi, nhưng đó là món đồ chơi của ai? Có 
				phải đứa này đã từng bị đứa kia lấy món đồ chơi nào khác nên bây 
				giờ nó giành lại chăng?... Trong những vụ án, sự phức tạp như 
				thế có thể nhân lên gấp mười lần. Thật ra, những uẩn ức trong 
				lòng một đứa bé, hay trong lòng nguyên cáo hoặc bị cáo, chẳng dễ 
				gì được hóa giải bằng một quyết định đúng sai, đen trắng của 
				quan&nbsp;toà. Những uẩn ức ấy sẽ bị dồn nén và sẽ lại bùng ra vào 
				lúc khác…&nbsp;và vấn đề phức tạp vào chồng chất thêm phức tạp. Cách 
				giải quyết như vậy đúng là vá chỗ rách này thì lại làm rách ra 
				chỗ khác.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Nhưng ta có thể đặt câu hỏi: Đâu là cách giải 
				quyết một chuyện cỏn con như thế theo kiểu của Chúa? phản&nbsp;ánh 
				được phương cách diễn tả tình yêu của Chúa? Nói một cách nào đó, 
				những giá trị tín lý, thần học, lịch sử cứu độ…&nbsp;có thể mang ra 
				để áp dụng trong những chuyện cỏn con hằng ngày như thế không? 
				Hoặc nói&nbsp;một cách “lớn lao” hơn, có thể có một thứ giá trị nhân 
				bản Kitô giáo được thể hiện ở mức độ đời thường nơi những chuyện 
				lặt vặt như thế không?</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><font size="3">2. Không phải là biện pháp đối phó nhưng phải 
				là một tiến trình</font></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Nếu như có nhiều thứ tình yêu chỉ là một thứ xuê 
				xoa, chỉ là lớp áo bao che những bất công bên trong, khiến cho 
				người ta đòi phải “bớt tình yêu và thêm công bằng”; thì cũng có 
				nhiều thứ “vỏ bọc công bằng”, vỏ bọc được gia cố bằng thứ sắt 
				thép của luật phát, lại gia cố cho chính sự bất công sâu xa hơn 
				nhiều; và khi đó, một cách trớ trêu, người ta lại phải nại đến 
				tình yêu thương.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Như thế đó, thật ra biện pháp nào thì cũng phải 
				bao hàm một tiến trình, đúng như bản chất căn bản của kiếp 
				người. Sống kiếp người là sống trong dòng thời gian, hình thành 
				nên một dòng lịch sử. Con người sống trong dòng lịch sử luôn 
				phải đón nhận quá khứ mà mình đã gây ra, chấp nhận quy&nbsp;luật 
				“trước sau” một cách sòng phẳng. Con người chân chính cũng luôn 
				luôn mơ ước và phóng mình tới tương lai, không phải bằng một 
				thức tự do “thênh thang” vô trách nhiệm, nhưng là một sự tự do 
				có khả năng sáng tạo cuộc đời mình trên chất liệu của quá khứ.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Do đó, một giải pháp chân chính của đời sống con 
				người chỉ có thể bộc lộ tác dụng trong một tiến trình; nghĩa là, 
				khi một giải pháp được đề ra, vấn đề chính yếu không phải là nó 
				có giải quyết nhanh gọn tình huống xáo trộn hay không, nhưng là 
				biện pháp ấy có mở ra hay thắt nút lại, có đưa tới một tiến 
				trình làm cho sự công bằng được thể hiện mỗi ngày mỗi trọn vẹn 
				hơn, hoặc nó lại “gia cố” thêm bất công bằng một sự xuê xoa. Cần 
				phải đặt giải pháp của đời người vào “thuốc thử” của thời gian.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Tiến trình nào để giải gỡ bất công?</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><font size="3">3. Từ mẫu mực của tình yêu Thiên Chúa: Hồng ân 
				và trách nhiệm</font></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thiên Chúa là Cha chung của mọi người. Thế nhưng 
				ta lại thấy một thực trạng hiển nhiên: có một sự “bất công tự 
				nhiên”. Cùng là con một Chúa, nhưng có người được sinh ra trong 
				một thời đại bình an, có người lại sinh ra trong thời chiến 
				tranh loạn lạc. Cùng là con Chúa, nhưng có người là nam, có 
				người là nữ, trong một nền văn&nbsp;hoá&nbsp;trọng nam khinh nữ hoặc ngược 
				lại; có người sinh ra đã quá giỏi và có người thì dốt; có người 
				được sống trong một gia đình tuyệt vời, có người thì không có 
				gia đình, hoặc bị sinh ra trong một gia đình không khác 
				gì&nbsp;hoả&nbsp;ngục…</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thiên Chúa đã chẳng phân phát đồng đều&nbsp;ân huệ của 
				Ngài cho mọi đứa con. Chính Thiên Chúa, Ngài lại còn có Dân 
				riêng. Chúa Giêsu thì có “người môn đệ Chúa yêu”, rồi các tông 
				đồ được ưu đãi, vì đó là những người được thấy những điều mà bao 
				người khác ước ao được thấy nhưng không được…</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thiên Chúa chắc chắn đã không phân phát ân huệ 
				của Ngài theo kiểu ăn đồng chia đều. Phải chăng Thiên Chúa đã 
				thấy trước sự bất toàn của thứ ăn đồng chia đều, thứ bất toàn mà 
				tòa án loài người phải vất vả mãi vẫn không làm sao giải quyết 
				được, sự bất toàn biểu lộ trong thái độ tìm cách giải quyết dễ 
				dãi của ông bố, bà mẹ? Đâu là “tiến trình mở” trong cách thức 
				giải quyết của Thiên Chúa?</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thiên Chúa đã thực hiện tiến trình công bằng, có 
				thể nói, bằng cách gắn liền hồng ân với trách nhiệm. Đó là một 
				thứ quy luật của tình yêu. Tất cả gì Thiên Chúa ban cho người 
				này đều đi kèm theo trách nhiệm với người khác. Hồng ân và trách 
				nhiệm luôn gắn liền với nhau. Hồng ân Chúa ban cho một tập thể 
				hay một cá nhân thì cũng luôn luôn đi kèm theo trách nhiệm của 
				cá nhân hay tập thể ấy đối với những người khác. Sự bất bình 
				đẳng tự nhiên cũng bao hàm ý nghĩa là có một thứ “trách nhiệm tự 
				nhiên” trong bản chất người. Con người được dựng nên “giống hình 
				ảnh Thiên Chúa”, có nghĩa là con người hiện hữu để sống với 
				Chúa; thì cũng do mối tương quan chiều dọc ấy, con người được 
				mời gọi để sống với nhau trong mối tương quan chiều ngang. Khao 
				khát Thiên Chúa bao nhiêu, con người cũng bị thôi thúc có trách 
				nhiệm với tha nhân bấy nhiêu.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Thiên Chúa đã không làm ngưng đọng vận hành của 
				đời sống con người trong dòng thời gian bằng một sự thăng bằng 
				giả tạo, nhưng Ngài làm cho dòng chảy của cuộc sống trở nên mạnh 
				mẽ hơn khi đặt vào đó một thứ trách nhiệm. Trách nhiệm chính là 
				máng chuyển thông ân phúc để&nbsp;hoá&nbsp;giải bất công trong một tiến 
				trình. Nói đơn giản hơn, khi Thiên Chúa ban một ân huệ cụ thể 
				nào đó cho ai, thì đồng thời Ngài cũng đang ban ân huệ ấy cho 
				tập thể, và cho tất cả nhân loại như con cái của Ngài. Thiên 
				Chúa không dùng kiểu ăn đồng chia đều, để rồi mỗi người lại đâm 
				ra ghen tỵ, so sánh, và chỉ biết suy nghĩ cho bản thân mình.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Một khi hồng ân và trách nhiệm gắn liền với nhau, 
				thì vận hành của đời sống xã hội được mở ra một tiến trình. Khi 
				một người được hưởng nhiều điều may lành, có tiền bạc, có địa 
				vị, có kiến thức, có tài năng, có sắc đẹp, có đức độ, có chức 
				tước…&nbsp;thì không bao giờ những điều may lành ấy được “xài riêng”, 
				được sở hữu như thể tôi có thể làm bất cứ điều gì với những thứ 
				“của tôi”. Lãnh nhận hồng ân luôn có ý nghĩa là trở nên người 
				quản lý các ân huệ của Chúa để có trách nhiệm với những người 
				không có tiền, không có kiến thức, không có sắc đẹp, không có 
				đức độ. Điều đó không là gì khác hơn mầu nhiệm các thánh cùng 
				thông công mà chúng ta tuyên xưng khi đọc kinh Tin Kính.</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<b><font size="3">Kết luận</font></b></p>
				<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font size="3">Nếu khi hai đứa trẻ giành nhau một món đồ chơi, 
				thì tốt nhất nên hỏi chúng xem món đồ chơi đó của ai, của anh 
				hay của em. Rồi khi đã trả lại món đồ chơi ấy cho “chủ nhân”, 
				hãy khuyến khích nó cho anh/em cùng chơi, hoặc tặng luôn món đồ 
				chơi cho anh/em của nó. Đó là cách thức giải quyết diễn tả vận 
				hành của hồng ân và trách nhiệm, cách thức tập cho con cái mình 
				biết nghĩ tới người khác.</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager