File "HayDungNgoaiCuoc3.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/HayDungNgoaiCuoc3.htm
File size: 12.79 KiB (13094 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>HÃY ĐỨNG NGOÀI CUỘC - 3</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">HÃY ĐỨNG NGOÀI CUỘC - 3</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font color="#FF0000" size="2"><i>Lm. Lê Văn Quảng <br>
	</i></font><i><font color="#FF0000" size="2">Theo Công Giáo Việt Nam</font></i></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="BodyTM"><font size="3">Một bà mẹ ngồi trên hành lang 
				nói chuyện với những người láng giềng.&nbsp;&nbsp; Kim Chi 4 tuổi đi vào 
				nhà và đứa em trai Minh Quân chạy theo sau. Cu bé đi chậm hơn để 
				leo lên những bậc thang nên chị nó đã đi vào phòng khi nó đến 
				nơi. Cô bé cẩn thận đóng cữa lại khi em nó đến. Cậu bé thét lên 
				. Bà mẹ phóng lên cầu thang, mở cữa phòng, chộp lấy cô bé và 
				đánh nó.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Con muốn gì khi đối xử với em con như thế? 
				Con có thể làm kẹt ngón tay nó. Bây giờ con ở trong nầy cho tới 
				khi con biết tử tế.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ bế cu bé Minh Quân lên, trở lại chỗ cũ, 
				và đặt nó lên vế bà. Không bao lâu nó leo xuống và tiếp tục trò 
				chơi của nó. Trong khi đó những tiếng khóc thầm được nghe thấy 
				từ trong phòng. Nhiều phút trôi qua. Cuối cùng bà mẹ đi vào 
				phòng cô bé.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Bây giờ con có sẵn sàng để trở thành một đứa 
				con gái ngoan chưa?”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nó càng khóc nhiều hơn. Bà mẹ bế cô bé lên, cô 
				bé gục đầu vào vai mẹ. Bà mẹ mang nó ra ngoài và ngồi xuống, đặt 
				cô bé ngồi lên vế bà và nói:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Bây giờ con là đứa con gái ngoan của mẹ. Mẹ 
				biết con không còn bết nữa!”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Không phải tất cả những trận chiến giữa con 
				trẻ đều trên bình diện ngôn từ. Cậu bé chiếm được quá nhiều chú 
				ý. Cô bé dĩ nhiên là ganh tức về sự xuống ngôi của nó. Sự ganh 
				tị ngày càng tăng thêm và càng ngày càng chồng chất thêm cao. Cô 
				bé khát khao sự chú ý của mẹ như một dấu hiệu của tình yêu. Nó 
				khám phá ra rằng sau hình phạt là tình yêu. Nếu bà mẹ thật sự 
				nhìn thấy cái gì đã xảy ra thì lẽ ra bà phải biết rằng cô bé rất 
				cẩn thận đóng cữa mà không hề làm kẹt ngón tay của em nó. Điều 
				nầy cho thấy một ước muốn chú ý hơn là hận thù. Nếu là hận thù 
				thì cô bé đã làm nát ngón tay của em nó rồi. Cô không có ý làm 
				tổn thương em nó nhưng có chút liên quan đến mẹ nó – muốn khiêu 
				khích mẹ nó hơn là em nó và muốn có tình yêu của mẹ nó sau khi 
				bị la rầy. Và sơ đồ đã được thực hiện một cách tuyệt vời.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Nếu những lần tranh cãi dẫn đến sự đánh lộn 
				với đứa trẻ hơn, bố mẹ có thể chắc chắn rằng những đứa lớn muốn 
				tạo một rối loạn hơn là làm hại em nó. Và đây là chia xẻ của một 
				bà mẹ ở tại trung tâm hướng dẫn về giáo dục con trẻ.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà đi qua cữa của phòng chơi vào chính lúc 
				nhìn thấy cậu bé Vinh Thắng 4 tuổi cầm chiếc xe đưa lên đầu cô 
				em bé Liên 11 tháng tuổi. Cậu bé Vinh Thắng xem ra đang sẵn sàng 
				dùng chiếc xe đánh vào đầu em bé nó. Cô bé bắt đầu hét. Lưu ý 
				đến những cảnh cáo: phải tránh nhập cuộc mà bà đã lãnh hội được 
				ở trung tâm hướng dẫn về giáo dục con trẻ, bà lấy can đảm nắm 
				chặt bàn tay và tiếp tục đi qua cữa. Tuy nhiên, bà nhìn qua khe 
				cữa. Điều bà thấy đã làm bà ngạc nhiên. Cậu bé nhìn cữa mà bà 
				vừa đi qua và cùng lúc nó nhè nhẹ hạ cái xe xuống trên đầu đứa 
				em và xoa nhẹ đầu em với cái xe trên tay.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bây giờ bà mẹ thật sự tin điều bà đã được 
				nghe. Cả hai đứa trẻ đã cộng tác để làm bà phải quan tâm. Dầu 
				mới 11 tháng, cô bé cũng biết rằng nếu có hét, bà mẹ sẽ chạy đến 
				và cái gì sẽ xảy ra cho anh nó. Và cậu bé cũng biết nếu nó làm 
				cho em nó hét lên, bà mẹ sẽ chạy đến ngay. Con trẻ đã hành động 
				như một tổ hợp để làm bà mẹ vội vàng chạy đến.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Như một qui luật, khi đứa nầy đe dọa đứa khác 
				với một vật nguy hiểm, bà mẹ có thể yên lặng đến và cất nó đi. 
				Điểm chính ở đây là làm điều đó cách yên lặng mà không cần phải 
				nói gì cả.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Ngồi vào bàn ăn, cha mẹ không có cơ hội nói 
				chuyện mà không bị con cái cắt ngang câu chuyện. Gia đình gồm có 
				Yến Nhi 4 tuổi và Minh Đức 6 tuổi, là những đứa con riêng của bà 
				thuộc hôn nhân trước, Minh Trí và Yến Thanh, 5 tuổi và 7 tuổi, 
				những đứa con riêng của ông bố. Yến Nhi đong đưa chân đụng vào 
				chân của Minh Trí.&nbsp;&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Bố ơi, Yến Nhi đá chân con” cu Trí càm ràm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bà mẹ xen vào:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Yến Nhi, đừng đụng đậy chân nữa. Để ý cung 
				cách của con.” Yến Nhi ngồi yên ăn.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Bố, Minh Đức không để con lấy muối,” Yến 
				Thanh lẩm bẩm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Đức, con chuyển hũ muối sang,” bà mẹ ra lệnh. 
				Cu Đức chuyển hũ muối sang.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Mẹ, Minh Trí cứ thúc vào cùi chỏ con,” Minh 
				Đức càm ràm.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Lần nầy ông bố nặng giọng:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Minh Trí để cùi chỏ vào chỗ con.” Cu bé lui 
				cùi chỏ về.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Mẹ, Yến Thanh lấy giấy của con” Yến Nhi 
				khóc.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Yến Thanh, trả tờ giấy lau miệng cho Yến 
				Nhi,” ông bố ra lệnh.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Lần lượt hết đứa nầy đến đứa khác kiện cáo, 
				chúng chọc phá nhau và nạn nhân tức khắc kêu cầu công lý. Cuối 
				cùng ông bố nổi cơn:&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">“Khi nào thì các con không tranh chấp nhau 
				nữa? Chúng ta không có được một bữa ăn trong bình an sao? Bố 
				chán và mỏi mệt lắm rồi. Bây giờ đứa nào không giữ luật sẽ bị 
				phạt.”&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Bấy giờ, các bé kết thúc bữa ăn mà không gây 
				ra một bất ổn nào khác, nhưng mọi người xem ra căng thẳng và 
				không được vui.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Sự tranh chấp của con cái khiến cha mẹ bận 
				rộn. Cần lưu ý: mỗi đứa trẻ phàn nàn với cha mẹ riêng nó và cha 
				mẹ phía bên kia cố gắng sửa đổi tình thế. Đứa trẻ phía nầy trêu 
				chọc đứa trẻ phía kia vì đó là cách bảo đảm nhất để tạo nên hành 
				động của bố mẹ. Bố mẹ có khuynh hướng xem con trẻ là bất an và 
				cảm thấy cưỡng bách phải gìn giữ một tiến trình công bình. Vì 
				thế, mỗi đứa bây giờ cố gắng kích động đứa trẻ phía bên kia để 
				giữ bố mẹ mình bận rộn với mình. Chúng làm việc cách khéo léo.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Trong một vài gia đình, bố mẹ cố gắng bảo vệ 
				con riêng của người bạn mình, nhưng cũng có người bảo vệ con 
				riêng của họ. Nhưng trong mỗi trường hợp, con trẻ thường khích 
				động bất cứ ai đáp trả cách hữu hiệu nhất.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Vấn đề là con trẻ chỉ ngưng chiến khi bị đe 
				dọa trừng phạt cho thấy rằng mục đích của chúng là gây sự chú ý. 
				Nếu không, sự đe dọa như thế lẽ ra đã dẫn đến sự lộn xộn hơn. Vì 
				thế, mỗi đứa trẻ đều chịu thuần phục sau khi đã thành công trong 
				việc chiếm được sự chú ý của bố mẹ. Điều nầy cũng cho thấy cuộc 
				chiến là giá cho sự chú ý.&nbsp;</p>
				<p class="BodyTM">Cả hai bố mẹ chỉ có thể giúp con cái họ khi họ 
				ngưng sự chú ý quá đáng và để cho con cái họ tự giải quyết vấn 
				đề của chúng. Nếu thái độ của con cái họ ở bàn ăn quấy rối sự an 
				bình của gia đình, bố mẹ có thể từ chối ăn uống với chúng cho 
				tới khi nào chúng muốn có một bữa ăn gia đình đầm ấm. Bao lâu có 
				sự bất đồng nổi lên, cả 4 đứa có thể được nói lý do và bị yêu 
				cầu rời khỏi bàn ăn. Trong cách thế đó, chúng mới có thể học 
				sống chung với nhau ở bàn ăn. Trong việc yêu cầu chúng rời khỏi 
				bàn ăn, bố mẹ không nên đi vào xung khắc, không nên dự vào cuộc 
				tranh cãi, và phải tỏ ra cứng rắn.&nbsp;</font></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager