File "DungHanhDongTuNhien.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/DungHanhDongTuNhien.htm
File size: 20.26 KiB (20748 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<LINK rel="stylesheet" href="../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>ĐỪNG HÀNH ĐỘNG THEO PHẢN ỨNG TỰ NHIÊN</title><base target="main">
</head><body background="../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	</font><font size="4" color="#FF2222">
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<font size="4" color="#0000FF"><b>ĐỪNG HÀNH ĐỘNG THEO PHẢN ỨNG TỰ NHIÊN</b></font></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font size="2" color="#FF0000"><i>Lm. Lê Văn Quảng </i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Mỗi lần cô bé Mỹ Hạnh mới sinh 
				được 3 tuần khóc, bà mẹ liền chạy đến xem nó thế nào. Bà bồng nó 
				lên, xem xét, ôm nó, và chờ nó ngủ lại, đoạn đặt nó trở lại 
				trong nôi.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Cô bé khóc. Mẹ nó bồng nó lên. 
				Cách thức đó được lập đi lập lại mỗi lần nó khóc. Như một kết 
				quả, bất cứ khi nào nó muốn được bồng, nó khóc. Đó không phải là 
				một chiến thuật thành công sao? Ngay cả một đứa bé sơ sinh cũng 
				cảm thấy được môi trường của nó và cảm được điều nó có thể làm 
				trong môi trường đó. Việc bồng nó mỗi lần nó khóc là khuyến 
				khích nó cho việc đòi hỏi sự chú ý và phục vụ. Trẻ sơ sinh thích 
				được ấp ủ và chúng ta có một cảm giác thích thú khi ôm ấp chúng 
				đến nỗi rất dễ để đáp trả động lực tự nhiên ấy. Tuy nhiên, nếu 
				chúng ta ý thức rằng chúng ta đang tước đoạt quyền nghỉ ngơi của 
				nó và đang cho nó một ý tưởng sai lầm về cách tìm một chỗ đứng 
				trên thế giới. Một thói quen nên được sắp đặt để thu xếp thời 
				giờ cho sự nghỉ ngơi và thời giờ cho sự ấp ủ, giúp đứa trẻ khám 
				phá luật lệ bình thường trong cuộc sống và sự thoải mái của trật 
				tự được thiết lập. Vì thế, nên tránh hành động theo phản ứng tự 
				nhiên thúc đẩy. Trái lại, hãy quan tâm nhu cầu của hoàn cảnh 
				đang đòi hỏi sự gì?&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Ông bố, Minh Quân 8 tuổi, Mỹ 
				Yến 6 tuổi, và Mỹ Nga 3 tuổi, đang đắp hình một người bằng 
				tuyết. Cậu bé Minh Quân không còn thích thú nữa và bắt đầu trò 
				chơi riêng: chạy chơi và trượt trên tuyết. Trong lúc ông bố với 
				tay để làm cái đầu người tuyết, cậu bé chạy chơi, lao người vào 
				ông bố, làm nắm tuyết rơi khỏi tay ông. “Con xin lỗi bố. Con 
				không cố ý”. “Hãy ý tứ nhé”, bố đáp. Một ít phút sau, cậu bé lại 
				lao đầu vào Mỹ Yến và làm cô bé ngã xuống. Chân cô bé giẫm lên 
				bệ của người tuyết và làm hư nó. Cô bé khóc. “Minh Quân đi vào 
				nhà! Bố và các em không thích con ở đây”.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Ông bố hành động theo động lực 
				tự nhiên, đã làm cách chính xác điều mà cậu bé muốn. Cậu bé hai 
				lần xuống ngôi nghĩ rằng nó không còn chỗ đứng trong gia đình 
				nầy. Đây là lý do nó mất đi sự thích thú trong sinh hoạt chung. 
				Nó hành động trong cách thức nó có thể chứng tỏ cho chính nó sự 
				chính xác của giả thuyết đó, dầu nó không ý thức về lý do cho 
				hành động của nó. Nó xếp đặt để nó bị loại ra. Thật vậy, nó 
				không được lịch sự trong hành động. Không lạ gì ông bố và các em 
				nó không muốn nó ở đó.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Minh Quân cần có người hiểu và 
				giúp đỡ nó. Nếu ông bố đã hiểu được nỗi lo âu của cậu bé về một 
				chỗ đứng trong cuộc sống và biết tại sao nó tạo nên sự khước từ, 
				ông đã có thể tránh được động lực xua đuổi cậu bé đi chỗ khác. 
				Ông đã không dễ dàng rơi vào bẩy của cậu bé.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Toàn thể tình cảnh lẽ ra phải 
				làm cách khác. Vì cậu bé muốn chạy chơi chùi tuyết, ông bố có 
				thể gợi ý: tất cả ngưng việc đắp tượng một lúc và cùng với Minh 
				Quân chạy chơi chùi tuyết. Ông bố có thể phớt lờ sự thích thú 
				của bé Mỹ Yến và gợi ý một cách cổ vũ rằng: “Minh Quân con hướng 
				dẫn phái đoàn và chúng ta sẽ san bằng tuyết xuống vừa một lối đi 
				để chúng ta có thể chùi trợt tuyết được‘. Hành đông như thế sẽ 
				làm vô giá trị cố gắng để bị khước từ của cậu bé, trái lại khiến 
				nó trở thành người lãnh đạo và làm gia tăng sự thích thú trong 
				gia đình. Hành vi quậy phá có thể trở thành hoạt động hữu ích và 
				xây dựng.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Minh Quang, cổ con đau bao 
				lâu rồi? Cô y tá hỏi đứa trẻ 4 tuổi.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Nó bắt đầu phàn nàn từ sáng 
				hôm qua. Bà mẹ trả lời cho nó.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Nó thường kêu hay đau cổ 
				lắm. Chị nó Vi Anh 8 tuổi xen vào.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Con có cảm thấy sốt không? 
				Cô y tá lại hỏi thẳng cậu bé.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Nó xem ra không có sốt sáng 
				nay. Mẹ nó trả lời.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Con có ăn sáng chưa?</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">- Ăn một tí thôi, không nhiều 
				lắm. Chị nó ăn nhiều và làm tôi phát điên lên. Bà mẹ cười.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Cậu bé Minh Quang khéo léo để 
				những người khác nói thay cho nó. Nó còn bé, không có cơ hội nói 
				cho chính mình. Không được khuyến khích từ đầu, cậu bé đã khám 
				phá ra rằng nó có thể ngồi phía sau, im lặng và không cần trả 
				lời ngay cả diễn tả bằng nét mặt và để cho chị và mẹ nó nói 
				thay. Nó có thể giận dữ, nhưng nếu nhìn người ta có thể thấy 
				rằng nó để cho họ phục vụ nó.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Nếu bà mẹ muốn cho cậu bé lớn 
				lên, bà phải im miệng đi để cho cậu bé nói. Phản ứng tự nhiên 
				muốn nói thay cho nó làm nó và bà thêm rắc rối. Bà cũng phải 
				phớt lờ những câu trả lời của chị nó thay cho nó. Chị nó có thể 
				nghĩ rằng cô cho thấy sự trổi vượt của nó trên cậu bé, và thật 
				vậy cô ta đã đặt mình trong sự phục vụ cho nó.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Nếu mẹ nó hỏi: “Minh Quang con 
				thích loại cereal nào?” Nó có thể trả lời nhưng nó chờ đợi có 
				người trả lời cho nó. Và thật vậy, chi nó liền nói: “Nó muốn 
				loại giống như bắp rang đó mẹ”. Cậu bé có thể nói cho nó. Tại 
				sao chúng ta không chịu chờ cho tới khi nó nói điều nó muốn. 
				Không có loại cereal nào cả cho tới khi cậu bé nói lên điều nó 
				thích.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Mỗi khi chúng ta trả lời thay 
				cho cậu bé do phản ứng tự nhiên, chúng ta có thể nói rằng chúng 
				ta đang làm điều nó muốn chúng ta làm dầu đứa trẻ chính nó không 
				ý thức về điều đó. Nếu nó thút thít hoặïc khóc khi chúng ta nói 
				chuyện trên điện thoại, nó muốn chúng ta đáp lại ước muốn đòi sự 
				chú ý hoàn toàn của chúng ta. Nếu chúng ta quở trách nó vì những 
				vết bẩn thỉu vung vãi trên sàn, đứa trẻ đã thành công trong việc 
				đưa chúng ta vào cuộc chiến. Nếu chúng ta cột áo khoát cho nó vì 
				nó xem ra lúng túng, chúng ta tái xác nhận quan niệm vô dụng của 
				nó và rồi chúng ta lại phục vụ nó. Đó là sức mạnh của đứa trẻ 
				yếu.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
				<font size="3">-o0o-</font></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Minh Đức 6 tuổi từ trường về 
				và nhìn thấy bánh bông lan đặt trên bệ gần cửa sổ. Nó lấy ngón 
				tay nhúng vào đĩa và liếm nhiều lần. Bà mẹ bắt gặp. “Minh Đức, 
				con không có bánh ngọt cho buổi cơm tối”. Trong bữa ăn tối, bà 
				mẹ đem bánh cho bố trước và rồi đến những người khác, nhưng 
				không có gì cho nó cả. Ông bố hỏi tại sao? Bà mẹ cắt nghĩa lý do 
				trong khi cậu bé ngồi với vẻ mặt buồn hiu. Cuối cùng ông bố hỏi: 
				“Bà không cho nó ăn bánh ngọt sao?” “Không, tôi không cho như là 
				một hình phạt”. “Đừng quá khắc khe. Nó chỉ thử xem mùi bánh bông 
				lan thế nào?” Và với sự năn nỉ của ông bố, bà mẹ yếu lòng và sẵn 
				sàng cho nó ăn bánh.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Ông bố cảm thấy tội nghiệp cho 
				cậu bé xem có vẻ buồn rầu và đau khổ nên ông đã liên minh với nó 
				chống lại mẹ nó, điều đó xem ra không hợp lý chút nào. Cậu bé 
				thông minh, nó đã kéo được ông bố về phe nó để đối đầu với mẹ 
				nó. Một sự trả thù tuyệt vời. Ông bố đã theo phản ứng tự nhiên 
				bênh vực cậu bé và đã củng cố âm mưu trả thù của cậu bé. Người 
				bố nên tránh làm theo phản ứng tự nhiên đó, và trong trường hợp 
				nầy nên làm việc riêng của mình. Sự xung khắc là giữa mẹ và con. 
				Ông không nên dự vào.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">“Hoàng, con đến đây và nhặt đồ 
				của con lên. Biết bao nhiêu lần mẹ đã bảo con dọn dẹp phòng con 
				cho gọn gàng sạch sẽ trước khi con đi đến trường. Bỏ đồ dơ của 
				con vào trong giỏ. Bỏ giày vào tủ đựng giày. Treo áo khoát lên 
				móc. Con trai 9 tuổi rồi cần phải biết dọn dẹp gọn gàng phòng 
				của mình chứ con! Mẹ không thể hiểu được tại sao con lại quá lôi 
				thôi như thế? Mọi thứ trên đời nầy đều ném ngổn ngang trên bàn 
				của con”.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Sự cố gắng dùng lời nói để 
				thuyết phục của bà mẹ đều vô ích. Cậu bé vẫn cứ lôi thôi vì điều 
				đó đánh bại được bà mẹ, người muốn nó phải gọn gàng. Nó có bà mẹ 
				đang lâm vào cuộc tranh quyền mà trong đó nó thắng ngàn lần trên 
				bà mẹ. Bà làm điều mà cậu bé muốn – là tiếp tục cuộc xung đột để 
				cậu bé có thể tiếp tục đánh bại bà. Nó có thể nhặt đồ lên lúc 
				nầy, nhưng ngày mai mọi sự đều trở lại như cũ.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Có nhiều điều bất ngờ người mẹ 
				có thể làm. Cậu bé không mong người mẹ rút lui khỏi trận chiến. 
				Vào một lúc thân thiện bà mẹ có thể nói: “Hoàng, mẹ sẽ không 
				quan tâm phòng con như thế nào nữa. Con có thể xếp đặt như con 
				muốn. Nhớ rằng đó là phòng của con, chứ không phải việc của mẹ 
				nhé!” Đó là một điều sai lầm nếu nói ngay vào lúc nó lên đường 
				đi học. Bấy giờ bà mẹ sẽ giận dữ vì sự bừa bãi và cậu bé sẽ xem 
				việc nói đó như một chiến thuật để ép buộc nó, và như vậy không 
				làm được gì cả.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Thật ra, bà mẹ phải cảm thấy 
				không cần sự quan tâm. Đó là vấn đề của nó. Hãy để nó giải quyết 
				vấn đề đó. Bà chỉ cần giặt những đồ trong giỏ thôi. Hãy để nó 
				gánh chịu hậu quả. Không cần nói. Vào ngày lau nhà, bà có thể 
				hỏi cậu bé nếu nó muốn bà giúp nó lau phòng nó, bấy giờ nó phải 
				lo giữ quy luật bằng sự quyết định của nó. Không có thời gian để 
				lưu ý đến sự bừa bãi trong phòng, đến sự phê bình hoặc cáu giận 
				bởi sự lôi thôi bừa bãi. Điều nầy không dễ nhưng cần thiết nếu 
				bà mẹ muốn giải thoát mình khỏi sự tranh chấp và làm cho con bà 
				có một hành xử thích hợp. Nếu bà mẹ thấy rằng bằng cách nầy hay 
				cách khác bà sẽ làm cho con bà phải giữ được phòng gọn gàng tử 
				tế thì bà sẽ tiếp tục một cuộc tranh chấp, bà sẽ không tự chủ 
				được mình và sẽ thất bại trong việc khiến con mình cộng tác.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Ngay từ lúc còn nhỏ, trẻ con 
				đã sớm tìm cách để tìm cho mình một chỗ đứng quan trọng và có ý 
				nghĩa. Khi chúng khám phá ra một kỷ thuật để đạt được mục đích 
				đó, chúng gắn chặt với nó, không kể bao nhiêu lần chúng bị phạt 
				và quở mắng. Phản ứng không thoả mãn của bố mẹ cũng không thể 
				nào làm tiêu tan cái cảm giác quan trọng của một chỗ đứng. Bao 
				lâu phương cách chúng đã chọn mang lại kết quả, chúng vẫn bám 
				sát và tiếp tục dùng để chiếm sự chú ý và uy quyền.&nbsp;</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Đứa trẻ ít ý thức về mục đích 
				của hạnh kiểm sai quấy của nó. Thông thường cả nó cũng như bố mẹ 
				không để ý rằng đó là một phần của sự cố gắng tìm một chỗ đứng 
				và cố gắng để thuộc về trong nhóm. Nếu hạnh kiểm nó vi phạm trật 
				tự và cắt đứt sự cộng tác, đó là chỉ vì nó dùng sai phương cách 
				để đạt được mục đích của nó thôi, và sự đáp trả theo phản ứng tự 
				nhiên của chúng ta thường lại củng cố giả thuyết sai lầm của nó. 
				Nó không những càng trở nên thất đảm hơn mà còn càng tin vững 
				mạnh rằng không còn cách nào cho nó để hành động.</font></span></p>
				<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><font size="3">Nếu chúng ta nhìn vào phản ứng 
				chúng ta, chúng ta có thể khám phá ra đứa trẻ gặt hái được gì từ 
				đó. Nếu chúng ta không phản ứng, những cố gắng của nó xem ra là 
				vô ích đối với nó, và nó có thể tìm phương cách khác tốt đẹp hơn 
				và hữu ích hơn, đặc biệt là nếu chúng ta biết quan tâm và biết 
				cung cấp cho nó phương tiện để nó có một chỗ đứng tốt đẹp trong 
				một cách thế xây dựng tích cực hơn.</font></span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager