File "GiaoDucTamLinhTreEm.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/New/GiaoDucTamLinhTreEm.htm
File size: 20.95 KiB (21455 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Ý Giáo dục tâm linh cho trẻ em</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	<br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Ý Giáo dục tâm linh cho trẻ em</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<font size="2" color="#FF0000"><i><b>TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ 
	Parenting.com)</b></i></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Andrew Park là con trai của 
					hai vợ chồng viện sĩ, vợ chồng này được “tỉnh mộng” nhờ tôn 
					giáo. Mặc dù Park có tham gia Giáo hội Trưởng lão 
					(Presbyterian church) một thời gian ngắn khi còn là thiếu 
					niên, anh chấp nhận điều đó vì cơ hội xã hội hơn là sự hướng 
					dẫn tâm linh.&nbsp;Vợ anh là Christina Smith theo Công giáo nhưng 
					không giữ đạo từ khi còn là con gái. Họ bắt đầu suy nghĩ khi 
					con trai họ đi học mẫu giáo ở trường học của Giáo hội Giám 
					lý (Methodist church) và chương trình học có 30 phút liên 
					quan hoạt động tôn giáo mỗi tuần.<br>
					<br>
					Park nói: “Chúng tôi cảm thấy không thoải mái với điều đó, 
					nhưng chúng tôi thích trường này và không muốn rút con ra”. 
					Khi con trai họ bắt đầu nói về Thiên Chúa và hỏi những câu 
					hỏi về tâm linh, Park và Smith lo sợ – và không chỉ vì họ lo 
					lắng về việc con họ tiếp xúc với các niềm tin tôn giáo. Park 
					viết trong hồi ký Between a Church and a Hard Place (Giữa 
					Giáo hội và Khó khăn) nói về cuộc giằng co tâm linh: “Chúng 
					ta cảm thấy chúng ta là cha mẹ mà đã làm ngơ phần quan trọng 
					hiển nhiên trong việc phát triển cá nhân”.<br>
					<br>
					Park&nbsp;gặp vấn đề nóng đối với nhiều cha mẹ. Đối với nhiều 
					người Mỹ, “tâm linh” và “tôn giáo” là đồng nghĩa; nếu người 
					ta tin vào một tôn giáo, người ta tự động liên quan một tôn 
					giáo khác và tự coi mình là tín đồ Công giáo, Do thái giáo, 
					Hồi giáo, Tin lành, hoặc thành viên của một giáo phái nào 
					đó. Nhưng sự thật là khoảng 1/6 người Mỹ ngày nay không liên 
					quan một tôn giáo riêng nào. Thật vậy, giới trẻ dưới 30 tuổi 
					– đặc biệt là cha mẹ ngày nay và tương lai – hầu như có thể 
					sống không có niềm tin tôn giáo.<br>
					<br>
					Như vậy nếu bạn và người vợ/chồng&nbsp;đang ngồi trên hàng rào 
					tâm linh (spiritual fence) – không chắc về điều bạn tin – 
					hoặc nếu bạn chọn nghi lễ Chúa nhật, liệu bạn có thể nuôi 
					dưỡng việc phát triển tâm linh cho con cái? Giáo sĩ Do thái 
					giáo (Rabbi) Sandy Eisenberg Sasso thuộc giáo đoàn Beth-El 
					Zedeck, ở Indianapolis, nói: “Bạn không dạy toán học thì 
					cũng không cần có bí quyết về vấn đề này”.<br>
					<br>
					</font><strong><font size="3" color="#000000">Yếu tố công 
					bằng</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Dĩ nhiên, điều đó không có 
					nghĩa là bạn phải được chuẩn bị nói những lời khôn ngoan cho 
					con cái về Thiên Chúa, sự sáng tạo, và sự sống đời sau (trừ 
					phi bạn muốn). Giáo sĩ Sasso&nbsp;định nghĩa rộng về tâm linh là 
					“một niềm tin nội tâm mà vũ trụ và mọi người được nối kết 
					theo cách mà chúng ta không thấy, là cuộc sống phải vượt ra 
					ngoài cái tôi. Nói cách khác, đó không chỉ là câu hỏi “Có 
					Thiên Chúa hay không?”. Điều giáo sĩ Sasso nói là vấn đề 
					chính: Bạn tích cực lắng nghe con cái về mọi thứ và khám phá 
					các khái niệm tâm linh. Tiến sĩ Lisa Miller, giáo sư khoa 
					tâm lý và giáo dục tại ĐH Sư phạm Columbia (Columbia 
					University&#39;s Teachers College), ở TP New York, đồng ý: “Khi 
					nói đến tâm linh, cha mẹ là sứ giả của con cái. Chúng ta có 
					thể cho chúng thấy tổng quát, nhưng không cần thiết phải 
					biết mọi thứ”.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Cách khám phá đó rất đáng cố 
					gắng.&nbsp;Nghiên cứu của TS Miller cho thấy rằng vấn đề tâm linh 
					cá nhân có kết quả nhiều hơn là chỉ có cảm giác. Bà nói rằng 
					trẻ em phát triển một cảm giác về khả năng yêu thương cao 
					hơn là sức lực hướng dẫn – người ta gọi đó là Thiên Chúa, 
					Tạo hóa, Thánh Allah, hoặc đơn giản là “thế giới yêu thương” 
					(loving universe) – chiếm 80% ít có thể bị trầm cảm nặng và 
					50% ít có thể bị lạm dụng tình dục khi còn là thiếu niên.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Cũng vậy, một nghiên cứu của 
					ĐH Anh quốc Columbia, ở Canada, thấy rằng trẻ em nào tâm 
					linh (các nhà nghiên cứu tách biệt rõ ràng “tâm linh” khác 
					với “tham dự giờ phụng vụ” hoặc “thuộc về một giáo hội”) thì 
					có khuynh hướng sống vui vẻ hơn. Hiểu vấn đề nào đó hơn là 
					đề cao ý nghĩa và mục đích cá nhân của trẻ em, đồng thời tái 
					củng cố sự nối kết của chúng với cộng đồng và người khác. 
					Vấn đề quan trọng là làm sao làm điều đó? Một số cách giúp 
					trẻ em có niềm tin và hy vọng là:</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Xác định “tâm linh” đối với 
					tôn giáo</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Nếu bạn không thuộc về một 
					tôn giáo có tổ chức, con cái bạn sẽ có thể hỏi lý do người 
					khác đi nhà thờ hoặc chùa chiền.&nbsp;Lisa Braun Dubbels, có 2 
					con ở Minneapolis, nói: “Tôi nói với các con rằng nhà thờ, 
					đền đài, và chùa chiền đều là những nơi người ta có thể thờ 
					phượng chính thức, cùng với các thành viên khác của một cộng 
					đoàn. Tôi cũng gây ấn tượng với chúng rằng người ta có thể 
					tìm thấy Thiên Chúa ở khắp nơi trong thiên nhiên, nơi trường 
					học,&nbsp;cả khi thức và khi ngủ”. Bạn cũng có thể nhắc nhớ chúng 
					rằng mỗi gia đình đều có những việc khác nhau: “Bạn bè của 
					bạn có thể nói một ngôn ngữ khác, có truyền thống văn hóa 
					khác, hoặc là thành viên của một giáo hội khác. Mỗi gia đình 
					có một cách chọn lựa nhưng tất cả đều có giá trị”.</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Chấp nhận đôi khi mình cũng 
					không biết</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Điều này làm nhiều người lo 
					sợ. Con cái có thể hỏi các vấn đề lớn như “Ông bà nội ngoại 
					đi đâu sau khi qua đời?” và bạn cảm thấy “bó tay”.&nbsp;Hoặc, để 
					tránh trả lời sai, bạn cứ “đi vòng quanh” các vấn đề khó. 
					Mimi Doe, mẹ của 2 đứa con và là tác giả cuốn 10 Principles 
					for Spiritual Parenting (10 Quy tắc đối với việc làm Cha Mẹ 
					về tâm linh), thích xử lý các vấn đề “nhạy cảm” với câu “Mẹ 
					không biết.&nbsp;Cuộc sống đầy những bí ẩn mà!”. Bà đề nghị chia 
					sẻ các thông tin nếu có thể, chẳng hạn: “Một số người tin là 
					XYZ và một số người lại tin là ABC. Tôi lại tin là JKL. Còn 
					bạn nghĩ sao?”. Phải mất thêm thời gian để hiểu vấn đề này, 
					nhưng chính xác hơn. Quan trọng là: Nếu bạn trả lời cho xong 
					lần thì con cái cũng biết.</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Thói quen sùng kính</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Điều này nghe rất giống việc 
					cầu nguyện và tham dự nghi lễ. Nhưng&nbsp;những điều đó hiệu quả 
					đối với thiên niên kỷ như là cách để tỏ lòng biết ơn và quan 
					tâm. Hãy cảm thấy thoải mái để mượn những lời cầu nguyện 
					hoặc những bài thơ từ các nền văn hóa khác, hoặc khuyến 
					khích các thành viên gia đình viết ra những lời cầu nguyện 
					riêng. Elise Rebmann khuyến khích các con “bày tỏ lòng biết 
					ơn” khi cầu nguyện trước bữa ăn tối. Chị nói: “Đôi khi đứa 
					con 5 tuổi của tôi biết ơn về một cục kẹo hoặc một món đồ 
					chơi, còn con gái 10 tuổi của tôi nói về các điều tốt trong 
					ngày”. Đây là vài cách khác:</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">·&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cầu nguyện cho người 
					bị bệnh hoặc người chết khi thấy xe cứu thương, cầu nguyện 
					cho các nạn nhân khi thấy xe cứu hỏa,…</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">·&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thắp một ngọn nến và 
					cầm trên tay 1 phút trước khi đi ngủ. Thinh lặng và chia sẻ 
					điều tốt lành đã xảy ra trong ngày.</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">·&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tạ ơn Chúa khi đánh 
					răng vì đã cho bộ răng tốt. Tạ ơn vì có khuôn mặt nguyên 
					vẹn. Tạ ơn vì dó đủ tứ chi. Tạ ơn vì gia đình hạnh phúc!</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Đọc sách chung</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Có nhiều sách dành cho trẻ em 
					có các chủ đề liên quan sự tử tế, công lý,&nbsp;sự tha thứ, công 
					bằng – các vấn đề khả dĩ được coi là thuộc lĩnh vực tâm linh 
					diễn tả sự nối kết mọi người và sống có mục đích. Đừng đọc 
					quá nhiều hoặc chỉ đọc một tác giả nào đó. Hãy hỏi trẻ em 
					những câu hỏi gợi mở như “Con nghĩ điều gì quan trọng nhất 
					trong câu chuyện này?” hoặc “Con đã làm được gì?” để trẻ em 
					tập nhận thức.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Tạo nhiệm vụ gia đình</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Nhiều truyền thống cung cấp 
					khung giá trị hoặc quy tắc để làm theo. Cố gắng tạo điều gì 
					đó tương tự đối với gia đình bạn. Ngay cả những trẻ chỉ 3 
					hay 4 tuổi cũng có thể hiểu những điều như “Gia đình chúng 
					ta tin rằng sống tử tế là giúp đỡ người khác, chăm sóc thú 
					vật, và đến với những người nghèo khổ”. Cha mẹ có thể viết 
					câu ngắn gọn diễn tả nhiệm vụ rồi dán lên tường, cũng có thể 
					đơn giản là áp dụng điều đó khi chọn lựa cách dùng thời gian 
					hoặc giải quyết xung đột.</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Cởi mở nội tâm</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Trẻ em có lợi nhiều khi nghe 
					nói về cách chúng ta xử lý cuộc sống. Có thể đơn giản là nói 
					với con cái biết mối quan ngại về chuyện gia đình và căn 
					bệnh của người thân. Nghiên cứu của Miller cho thấy&nbsp;rằng trẻ 
					em nào cũng có ít là cha hoặc mẹ sống nội tâm – không hẳn 
					phải là một tôn giáo – và có khuynh hướng khám phá các vấn 
					đề tâm linh của mình khi còn trẻ và khi trưởng thành.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Đào sâu truyền thống tâm linh</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Hãy cân nhắc việc giáo dục 
					trẻ em. Cuộc sống ngày nay có nhiều thứ khiến chúng ta quan 
					ngại về việc giáo dục con cái. Cha mẹ cần quan tâm việc đào 
					sâu tâm linh để có thể hướng dẫn con cái đi đúng hướng. Xã 
					hội có nhiều loại người, và chúng sẽ gặp nhiều tôn giáo 
					khác, nếu “yếu kém” về tâm linh rất dễ bị chao đảo – nhất là 
					trẻ em (và những người chưa trưởng thành về tâm linh).</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Thời gian biểu</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Thời gian biểu là một dạng 
					“gia đạo”. Con cái đi đâu và làm gì? Cha mẹ có biết? Không 
					phải là “kiểm soát” nhau theo kiểu chính trị nhưng cha mẹ 
					cần biết để có thể kịp thời ngăn cản chúng bị bạn bè xấu lôi 
					kéo vào con đường xấu. Có đứa thích nhạc, có đứa thích hội 
					họa,…&nbsp;Đứa con nào thích loại nghệ thuật nào thì hãy hướng 
					chúng vào nghệ thuật tốt lành. Cơ bản của nghệ thuật đã mang 
					tính tâm linh rồi.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Giáo dục bằng gương mẫu</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Lời nói làm lung lay, nhưng 
					gương lành mới đủ sức lôi kéo. Cha mẹ sống gương mẫu thì con 
					cái sẽ noi theo. Muốn con cái sạch sẽ và ngăn nắp thì cha mẹ 
					phải sạch sẽ và ngăn nắp trước, không thể bắt chúng làm mà 
					mình lại&nbsp;“vô tư”. Cha mẹ hay khích bác người khác, làm sao 
					có thể dạy con cái sống yêu thương? Đó là quy luật tất yếu!</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><strong>
					<font size="3" color="#000000">Dựa vào niềm tin tâm linh khi 
					gặp khó khăn</font></strong></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Khi một người thân qua đời, 
					thậm chí chỉ là con vật cưng chết, khi thấy người khác bị 
					thiên tai hoặc tai nạn (dù chỉ thấy trên ti-vi hoặc nghe 
					radio), khi trẻ em gặp điều bất công,… Đó là những cơ hội để 
					cho trẻ em thấy thực tế và sống tâm linh hơn.&nbsp;Hãy dạy chúng 
					biết hướng về những người đau khổ và thành tâm cầu nguyện 
					cho họ. Nếu có thể thì dạy chúng biết hy sinh phần quà nhỏ 
					để chia sẻ với những người bất hạnh, đồng thời cũng dạy 
					chúng biết tạ ơn Chúa vì mình còn may mắn hơn họ.</font></p>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Cha mẹ nên nói với con cái về 
					vấn đề đức tin và về sự sống đời sau khi chúng đọc truyện 
					hoặc xem phim, nhất là khi có người qua đời. Giáo dục trẻ em 
					về tâm linh không phải là thực hiện hoàn hảo, vì con người 
					luôn bất toàn, nhưng hãy hỏi chúng những câu hỏi sâu sắc hơn 
					để chúng thấy cuộc sống có ý nghĩa. Cha mẹ nào cũng có thể 
					làm như vậy.</font></div>
				<div>
					<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
					<font size="3" color="#000000">Đức tin cho chúng ta thêm hy 
					vọng và cảm thấy mình không đơn độc. Trẻ em cũng rất cần cảm 
					nghiệm này. Dù bạn theo tôn giáo nào thì vấn đề quan yếu vẫn 
					là giá trị gốc của niềm tin và cố gắng sống từng giây phút. 
					Thế giới là nơi chúng ta đang sống, con cái chúng ta cần 
					luân lý để biết phân biệt điều đúng, điều sai.</font></div>
				</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager