File "GuiLoiXinLoi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaoDucConCai/2011/07/GuiLoiXinLoi.htm
File size: 10.04 KiB (10277 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, giáo dục con cái, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<LINK rel="stylesheet" href="../../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Gửi lời xin lỗi đến con trai “đặc biệt” của mẹ</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
div.BodyTM
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	text-align:justify;
	font-size:12.0pt;
	font-family:Arial;
	}
span.apple-converted-space
	{}
span.apple-style-span
	{}
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-parent:"";
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	}
-->
</style>
</head><body background="../../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">Gửi lời xin lỗi đến con trai “đặc biệt” 
	của mẹ</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade style="color: #0000FF">
		<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px" align="right">
		<font size="2" color="#FF0000"><b><i>Sưu tầm</i></b></font></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
		<td align="justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Con yêu quý của mẹ!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Đối với bất kỳ bà mẹ nào, con cái mình 
		đều đặc biệt, đặc biệt xinh xắn, đặc biệt thông minh, lém lỉnh, đặc biệt 
		hoạt bát, đặc biệt tài năng…. Và con của mẹ cũng vô cùng “đặc biệt”.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Từ khi con mới là giọt máu hình thành 
		trong mẹ, mẹ đã ươm bao hy vọng rằng con trai mẹ sau này sẽ tài năng, sẽ 
		học thật giỏi, sẽ hiếu thảo và thật thành đạt. Rồi ngày đơm hoa kết 
		trái, con đáng yêu vô cùng, chào đời đã 4.2kg, lớn như Thánh Gióng và…. 
		Con như Thánh Gióng thật, bởi vì đến 3 tuổi con vẫn chưa biết nói.<br>
		<br>
		Đến giờ này, khi con đã hơn 5 tuổi, mẹ vẫn không ngừng hy vọng, dù chỉ 
		một ngày về sự phục hồi của con. Mẹ đã suy sụp, thất vọng, đã khóc cạn 
		nước mắt khi chấp nhận để con sánh cùng hai chữ “tự kỷ”. Cũng như bao bà 
		mẹ có con “đặc biệt” khác, mẹ đã gượng đứng dậy sau chuỗi ngày tự than 
		trách số phận và cố gắng vượt qua ánh mắt kỳ thị của mọi người để cho 
		con hòa nhập. Mẹ cho con đi lớp mẫu giáo như bao bạn khác, cho con đến 
		những chỗ đông người nhưng ….<br>
		<br>
		Đi ăn hàng, con tự nhiên chủ nghĩa đến bàn người khác lấy nước, bia, trà 
		đá uống, mẹ gọi thì con cứ thẳng đường chim bay mà đi, nghĩa là đi xuyên 
		qua mâm, trước mặt người khác, giẫm cả lên đồ ăn. Mẹ nuốt nước mắt khi 
		họ nhìn mẹ và nói, không biết dạy để con hư. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Mẹ cũng không giải thích khi gặp ai con 
		cũng “giương mắt ếch” lên chẳng chịu chào. Thích cái gì, của ai, con 
		cũng chạy tới và giằng lấy. Lúc nào mẹ cũng phải cầm chặt tay con vì sợ 
		con lao ra đường bất chấp nguy hiểm bởi con thấy thích màu sắc của những 
		chiếc đèn pha ô tô và trong mắt hàng xóm, mẹ thật ghê gớm khi mẹ toàn 
		nói to, nói ngắn gọn và mệnh lệnh. Họ đâu biết nếu mẹ nhỏ nhẹ, dài dòng 
		kiểu nói ngọt, con sẽ không thể hiểu.<br>
		<br>
		Hai năm qua, từ khi con trị liệu tâm lý và phục hồi kỹ năng phát triển 
		là hai năm mẹ đau đáu, chờ đợi. Đầu tiên, mẹ mong con có thể phục hồi 
		được như các bạn khác, nửa năm sau, mẹ hy vọng con sẽ chỉ chậm một vài 
		năm và đến giờ mẹ mong con có thể gọi một tiếng “Mẹ” tròn vành rõ tiếng, 
		con có thể tự làm vệ sinh cá nhân. Chừng ấy thôi, mẹ cũng thấy hài lòng.<br>
		<br>
		Con yêu quý!<br>
		Mẹ cũng chỉ là một con người, và vì thế mẹ cũng có những lúc hành xử 
		không được lý trí, duy nhất một lần mẹ mắng con, “thà con thực vật còn 
		hơn chứ tăng động thế này, mẹ không phục vụ được”. Mẹ đã xin lỗi con và 
		ngay trong trang thư này, thêm một lần nữa mẹ tự giận mình. Nếu con hiểu 
		hoặc sau này con hiểu và đọc được, con hãy đừng giận mẹ, con nhé.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Mẹ đã sai, mẹ đã không dung hòa được 
		tình cảm của mình, có phút chốc nào mẹ lại hết yêu thương con? Mẹ khẳng 
		định là không, nhưng có lúc mẹ đã dành phần nhiều hơn cho em con, mẹ đã 
		làm thế vì em con vẫn rất nhỏ nhưng lại tỏ ra nhanh nhẹn, lém lỉnh hơn 
		con. <br>
		<br>
		</span><font size="3">Mẹ ân hận lắm khi con muốn thơm em, lần đầu tiên 
		ấy, mẹ đã đẩy con ra và bảo: Con tránh xa em ra, đơn giản là vì mẹ sợ 
		con làm em đau, rằng con không biết gì. Đến tận giờ, mẹ vẫn không quên 
		và không thể nào quên ánh mắt con nhìn mẹ lúc ấy, con không nói được, 
		chỉ nằm xuống gối, nhìn em và sụt sịt.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font size="3">Mẹ vẫn biết trong ánh mắt con, thế giới không như là 
		thực, tất cả đều mang hình thù, màu sắc khác nhưng mẹ đã không biết rằng 
		có những thứ tình cảm, con vẫn cảm nhận được như ngoài đời thực, như 
		những con người bình thường khác có thể cảm nhận, đó là tình yêu thương. 
		Chỉ có mẹ, mẹ đã vô tâm để lúc ấy con không thể hiểu tại sao mẹ lại 
		không cho con thơm em, gần em. <br>
		<br>
		Con ơi, mẹ sẽ cố gắng để san sẻ tình cảm cho thật đều, để không vì em 
		con bình thường mà mẹ lại quên rằng con “đặc biệt”, hoặc vì con “đặc 
		biệt” mà mẹ lại không cho con làm những điều “bình thường”.</font><span style="font-size: 12.0pt"><br>
		<br>
		Mẹ đã cố gắng, đã gượng dậy thì không có lý do gì khiến mẹ lại “mất công 
		bằng” giữa hai con, đúng không? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Mẹ viết những dòng này khi con đã ngủ, 
		mẹ hy vọng rằng sẽ có điều kỳ diệu, ấy là trong mơ, con sẽ hiểu những 
		điều mẹ viết. Và biết đâu, ngày mai con sẽ gọi mẹ một tiếng thật tròn 
		trịa, rõ ràng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-size: 12.0pt">Yêu con thật nhiều<br>
		Với mẹ, </span><font size="3">ngày mai trời lại sáng</font><span style="font-size: 12.0pt">….
		</span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font><p align="center">
		<span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; text-decoration: none">
		<a target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<img border="0" src="../../../../EMAIL05.GIF" width="45" height="48"></a><br>
		<a class="leftMenu" target="_top" href="../../../../CHIASE/GUI%20BAI.htm">
		<font color="#0000FF">Gửi Bài - Góp Ý &nbsp;- Chia Sẻ - Comments</font></a></span>&nbsp;<p>&nbsp;</td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager