File "C_QuanDiemCuaKT.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/GIADINH/GiaDinhKitoHuu/TrachNhiemLuanLy/C_QuanDiemCuaKT.htm
File size: 21.77 KiB (22289 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us">
<meta name="keywords" content="gia đình kitô hữu, giáo dục gia đình, tâm lý gia đình, giáo dục tâm lý, gia dinh kito huu, giao duc gia dinh, tam ly gia dinh, giao duc tam ly">
<meta name="description" content="Đức thánh cha Gioan Phaolô II, nhân dịp viếng thăm Mexico tháng 5.1990 đã nói về gia đình như sau: &quot;Tình yêu trong thế giới ngày nay đang bị đe dọa bằng nhiều cách và tình yêu gia đình đang bị lu mờ dần dần.&quot; Để điều chỉnh lại tình trạng này, Ngài nói đến sự cao cả và trách nhiệm của gia đình. Gia đình là một cộng đồng đầu tiên của sự sống và tình yêu.">
<LINK rel="stylesheet" href="../../_common/colours.css" type="text/css">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>TRÁCH NHIỆM LUÂN LÝ TRONG ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH</title><base target="main">
<style>
<!--
span.StyleBodyTMBoldChar
	{font-family:Arial;
	font-weight:bold}
-->
</style>
</head><body background="../../_images/barbkgde.gif">
<table border="0" width="500" cellspacing="0" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt" bgcolor="#FFFFF0" cellpadding="0"><tr>
	<td width="500" bgcolor="#F7F8FD" background="../../../_Images/Background/Background9.jpg" height="250">
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b>
	<font size="4" color="#FF3E3E"><br>
	&nbsp;</font></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	&nbsp;</p>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-bottom: 0px; margin-top:0; margin-right:15px">
	<b><font size="4" color="#0046AE">TRÁCH NHIỆM LUÂN LÝ <br>
	TRONG ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH</font></b></p>
	<hr color="#008080" align="right" noshade>
	<p class="MsoNormal" style="line-height: normal; text-align: right; margin-right: 15px; margin-top: 0; margin-bottom: 0px">
	<b><font size="4" color="#0000FF">&nbsp;C) QUAN ĐIỂM CỦA THÁNH KINH ĐỐI VỚI VIỆC 
	LY DỊ<br>
	</font></b><i><font color="#FF0000" size="2">Linh Mục: Trần Mạnh Hùng 
	C.SsR., S.T.D</font></i></td></tr><tr>
		<td width="500" style="text-align: justify" bgcolor="#FFFFFF">
		<table border="0" width="100%" id="table2" cellspacing="20">
			<tr>
				<td align="justify" style="font-family: Arial; font-size: 12; margin-top: 12; margin-bottom: 0">
				<font size="3">
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><a name="1._Cựu_Ước">1. Cựu Ước</a> </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Thái độ của Cựu Ước đối với việc ly dị thì 
				đồng quan điểm với những dữ kiện mà người ta tìm thấy dựa vào 
				khoa nhân học xã hội (Social Anthropology). Trong thời Giáo phụ, 
				chỉ có một trường hợp ly dị được nhắc tới: đó là việc Tổ phụ 
				Abraham đuổi nàng thiếp của mình theo yêu cầu của Sarah (St 21, 
				9-14). Sự việc khước từ một cô vợ nếu không có lý do chính đáng, 
				thì tiền nộp cho phía cô dâu sẽ không được trả lại cho chú rễ, 
				hẵn nhiên, điều này cũng nhằm để ngăn ngừa tình trạng từ chối 
				hôn nhân hay ly dị một cách tự tiện, và bảo vệ quyền lợi của 
				người phụ nữ. Nhưng trong thực tế, hay trên phương diện nguyên 
				tắc, ly dị vẫn có thể xảy ra, và luật lệ của người Do-thái cho 
				phép thực hiện điều ấy và chấp nhận điều đó là hợp pháp. Nếu 
				người đàn ông đã lấy vợ và đã cưới hỏi rồi, mà sau đó vợ không 
				đẹp lòng người ấy nữa, vì người ấy thấy nơi nàng có điều gì 
				chướng, thì sẽ viết cho nàng một chứng thư ly dị, trao tận tay 
				và đuổi ra khỏi nhà (x. Đnl 24,1). Điều nổi bật và đáng chú ý 
				của chứng thư ly dị là người phụ nữ đó được quyền tái giá với 
				một người đàn ông khác mà không phạm tội ngoại tình (x. Đnl 24, 
				2).</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Lý chứng để làm nền tảng cho việc ly dị được 
				mô tả khá chi tiết trong bản văn của sách Đệ Nhị Luật, và đã là 
				nguyên nhân cho những cuộc tranh luận sôi nổi trong giới các 
				luật sĩ. Trong thời buổi Chúa Giê-su, có hai lối giải thích khá 
				quan trọng đối với luật cho phép được ly dị, xuất phát từ hai 
				trường phái. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">* Trường phái thứ nhất là của Shammai, có vẻ 
				nhặt nhiệm hơn, chỉ có việc ngoại tình của người vợ thì mới được 
				coi là đủ lý chứng cho việc ly dị.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">* Trường phái thứ hai là của Hillel, được đặt 
				trên nền tảng của chương 24, câu1, trong sách Đệ Nhị Luật, cho 
				rằng bất cứ lý do gì cũng được. Trong số đó, một vài lý do được 
				nhắc tới, tỷ dụ như việc người vợ nấu thức ăn bị cháy, hoặc ngay 
				cả nếu người chồng tìm thấy một người phụ nữ khác đẹp hơn, thì 
				ông ta cũng có quyền ly dị vợ mình để đính hôn với người ấy. Dân 
				chúng thời Chúa Giê-su trong các hội đường ủng hộ lập trường của 
				phái Hillel. Dẫu vậy, việc ly dị cũng đã không xảy ra thường 
				xuyên, chỉ có những kẻ giàu có lợi dụng chuyện này.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Các ngôn sứ, một đàng tỏ ra chấp nhận việc ly 
				dị như một thực tại của hoàn cảnh; nhưng đàng khác, họ nhìn nhận 
				sự bất khả phân ly trong hôn nhân là một lý tưởng. Tuy nhiên, 
				điều rõ nét nhất trong toàn bộ các lời giảng dạy của các ngài về 
				hôn nhân và sự trung tín giữa vợ chồng, thì việc ly dị là điều 
				không thể xảy ra. Sự bất khả phân ly trong đời sống hôn nhân thì 
				cũng giống như cái lý tưởng một vợ một chồng, được các ngôn sứ 
				bao hàm trong lối so sánh của họ, nhằm nói lên mối liên hệ mật 
				thiết của Đức Chúa Yavê và dân Do-thái, tựa như một hôn ước 
				(marriage covenant). Tột đỉnh của lý tưởng hôn nhân được mô tả 
				trong Cựu Ước, qua đoạn sách của ngôn sứ Malachi (2,14-16).
				</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">&quot;Bởi Đức Chúa Trời là chứng nhân giữa ngươi 
				và người đàn bà ngươi đã cưới trong tuổi thanh xuân. Chính ngươi 
				đã phản bội nó, mặc dầu nó là bạn đường và là người vợ kết ước 
				với ngươi. Người đã chẳng làm nên một hữu thể duy nhất có xác 
				thịt và Thần Khí đó sao? Vậy hữu thể duy nhất này tìm cái gì? 
				Một dòng dõi của Thiên Chúa. Các ngươi hãy coi chừng và chớ phản 
				bội người đàn bà ngươi đã cưới trong tuổi thanh xuân. Quả thật, 
				Ta ghét việc rẫy vợ, Đức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en phán.&quot; </span>
				</p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Cái lý tưởng này cũng được phản ảnh trong 
				đoạn Sách Sáng Thế, nói về việc Thiên Chúa tạo dựng người phụ nữ 
				nơi vườn điạ đàng, trong cái khung cảnh mà hôn nhân đầu tiên 
				được mô tả như là chỉ có một vợ và một chồng và hôn nhân có tính 
				cách vĩnh viễn.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US"><a name="2._Tân_Ước">2. Tân Ước</a> </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Những tranh luận về việc ly dị giữa những 
				người Do-thái với nhau, tạo cơ hội cho Chúa Giê-su trả lời cho 
				vấn đề, và đưa ra cái quan điểm của Ngài một cách công khai, và 
				thẳng thừng lên án cách mạnh mẽ những sự ươn hèn của các luật sĩ 
				Do-thái và lập trường của chính họ về vấn đề ly dị. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Lời lẽ phát biểu của Ngài được ghi lại trong 
				Tin Mừng của Mát-thê-ô (5,31tt); Lu-ca (16,18) và thư thứ nhất 
				gửi giáo đoàn Côrintô (1Cô-rin-tô 7,10tt). Cũng như trong các 
				cuộc thảo luận được ghi lại do Mác-cô (10,2-12) và Mát-thê-ô 
				(13, 3-9). Trong khi tranh luận với các biệt phái, Chúa Giê-su 
				đã hủy bỏ việc cho phép ly dị theo luật của Mô-sê, điều ấy đã 
				được ban cho dân Do Thái, vì tấm lòng chai đá của họ. Chúa 
				Giê-su đã trưng dẫn hai đoạn Sách Thánh nhằm chống lại và phản 
				đối sự việc Mô-sê đã chuẩn cho dân Do-thái được phép viết chứng 
				thư ly dị. Theo Sách Sáng Thế Ký, phụ nữ được coi như ngang hàng 
				và bình đẳng về nhân-phẩm với nam giới. &quot;Cả nam lẫn nữ Thiên 
				Chúa đã dựng nên họ.&quot; (St 1,27) &quot; và cả hai thành một xương một 
				thịt&quot; (St 2,21). Sự hiệp nhất bền vững giữa người nam và người 
				nữ được Đức Ki-tô nói rõ khi nhắc lại ý định &quot;từ nguyên thủy&quot; 
				của Đấng Sáng Tạo. &quot;Họ không còn là hai; nhưng chỉ là một xương 
				một thịt&quot; (Mt 19,6). Lẽ đó, họ không thể phân ly.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Lời Chúa Giê-su phán cho biết Ngài khẳng định 
				từ chối bất cứ trường hợp ly dị nào. Nhưng chẳng phải trong Tin 
				Mừng đã chả cho phép rẫy vợ (ly dị) trong trường hợp ngoại trừ 
				đó sao? sự kiện này đã được hợp thức hoá trong điều khoản phạm 
				tội gian dâm với người khác. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">&quot;Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết, ngoại 
				trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ tới 
				chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm 
				tội ngoại tình&quot; (xem Tin Mừng Mát-thê-ô 5,32).</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Và Mát-thê-ô 19,9 &quot; Tôi nói cho các ông biết: 
				Ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ mà cưới vợ 
				khác thì phạm tội ngoại tình&quot;.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Phải công tâm mà nói việc chú giải đoạn văn 
				trên với &quot;mệnh đề đặt điều kiện&quot; là một việc khá phức tạp và 
				nhiều khó khăn. Tuy nhiên, điều ấy vẫn không có hiệu lực làm mất 
				đi cái giá trị căn bản mà Chúa Giê-su đã tuyên bố về việc ly dị. 
				Mác-cô, Lu-ca và Phao-lô không hề hay biết về trường hợp ngoại 
				trừ này. Không thể hình dung được là họ đã bỏ sót một tuyên ngôn 
				khá quan trọng như vậy.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Vậy thì chúng ta phải giải thích như thế nào 
				cái điều khoản gian dâm? Nhiều hoc giả Thánh Kinh đã cố gắng chú 
				giải điều ấy với những lý lẽ khác nhau. Tuy nhiên, có hai giả 
				thuyết đã được đại đa số chấp nhận. Giả thuyết thứ nhất cho rằng 
				từ &quot;Porneia&quot; (nguyên ngữ Hy lạp), trong mệnh đề nhắm tới việc 
				cưới hỏi lẫn nhau giữa những người trong họ hàng thân tộc, điều 
				này đã được cấm đoán trong Cựu Ước (x. Lv 18, 6 tt) và vì thế 
				được coi như là bất hợp pháp, bởi người Do-thái cũng như bởi 
				Giáo Hội thời sơ khai, trong khi điều ấy được coi như là hợp 
				pháp đối với dân ngoại (tỉ dụ đám cưới giữa chú và cháu hoặc 
				giữa anh em họ với nhau). Những cuộc hôn nhân như vậy, sau này 
				có thể bị khám phá ra khi họ nộp đơn xin rửa tội để trở lại đạo, 
				và hôn nhân của họ phải được kết thúc hoặc giải thể. Điều này, 
				tạo nên cái ấn tượng là cho phép ly dị đối với người lương dân, 
				sau này các nhà soạn thảo lại Tin Mừng theo thánh Mát-thê-ô đã 
				nỗ lực cố gắng để đưa ra một giải thích thỏa đáng cho vấn đề nan 
				giải này.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Giả thuyết thứ hai thì cho rằng cái mệnh đề 
				(đặt điều kiện) ấy, mô tả một trường hợp ngoại trừ thật sự đối 
				với việc cấm đoán ly dị. Từ &quot;Porneia&quot; được chuyển ngữ là thông 
				dâm/gian dâm (Fornication) hoặc ngoại tình (Adultery). Lối giải 
				thích này được các nhà chú giải Kinh Thánh của giáo phái Tin 
				Lành và Chính Thống Giáo chấp nhận cách rộng rãi, và cho đến nay 
				thì một số đông các học giả Công Giáo cũng đã chấp nhận. Hầu hết 
				các nhà chú giải Kinh Thánh (trong số đó có cả Công Giáo) hiện 
				nay, có xu hướng chấp nhận trường hợp ngoại lệ cho vấn đề ly dị 
				trong trường hợp người vợ phạm tội ngoại tình.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Nhưng nếu chúng ta đối chiếu với phần chú 
				giải - nằm ở cuối trang - của bản dịch Tân Ước do Ban PhụngVụ 
				Các Giờ Kinh thực hiện, thì chúng ta thấy văn bản được dịch là 
				&quot;ngoại trừ trường hợp HÔN NHÂN BẤT HỢP PHÁP&quot; (Mt 5,32) và cụm từ 
				hôn nhân bất hợp pháp được giải thích như sau: diễn dịch từ Hy 
				lạp &quot;porneia&quot;. Theo văn mạch ở đây cũng như ở Mt 19,9 và so với 
				Mc 10,11-12; Lc 16,18; 1Cr 7,10-11, thì Chúa Giê-su thắt chặt 
				lại khoản luật lỏng lẽo của Cựu Ước về ly dị (x. Đnl 24,1-2). 
				Trường hợp ngoại trừ ở đây không phải là ly dị vì ngoại tình (Hy 
				Lạp: moikheia). Porneia cũng không hiểu là gian dâm theo nghĩa 
				thông thường, mà theo luật Do-thái thời xưa. Những cuộc sống 
				chung giữa những người họ hàng với nhau mà Lê-vi 18 kê khai được 
				coi là gian dâm, nghĩa là bất hợp pháp. Có lẽ Mát-thêu muốn đưa 
				về Công Vụ Tông Đồ 15, 29 (cũng từ porneia): các tín hữu gốc 
				ngoại phải tránh kết hôn với người có họ hàng, vì đó trái luật 
				Do-thái, dù rằng theo luật đời, các hôn nhân giữa họ hàng như 
				vậy có thể hợp pháp.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Chúa Giê-su từ chối việc ly dị, đối với giả 
				thuyết thứ hai, nghĩa là được phép ly dị, nếu người vợ phạm tôi 
				ngoại tình. Sự kiện Chúa Giêsu phản đối việc ly dị, điều đó được 
				xem như là một biểu lộ của lý tưởng, chứ không phải là luật hoàn 
				toàn có tính cách tuyệt đối. Quan điểm này được ủng hộ dựa vào 
				những chứng cớ tìm thấy nơi đoạn Tin Mừng của Mát-thê-ô 5, 3tt, 
				qua Bài Giảng Trên Núi. Tại đây, chính Chúa Giê-su, trong một 
				diễn đạt khoáng đại đã mời gọi con người đạt tới mức thiện hảo 
				vô song. Nhưng điều ấy không có nghĩa là đặt ra những luật lệ 
				buộc con người phải tuân giữ theo sát bản văn. </span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<span lang="EN-US">Trong Bài Giảng Trên Núi, có rất nhiều lời 
				tuyên bố với tính cách xác quyết. Tuy nhiên, Giáo Hội chỉ coi đó 
				là những lý tưởng chứ không phải là giới luật (ví dụ như những 
				huấn dụ về lời thề hứa, việc bất bạo động, yêu thương kẻ thù và 
				nên hoàn thiện như Thiên Chúa - xem Mt 5, 21-48)<i><a href="ChuThich.htm#5_.">5</a></i>. Vì thế, việc 
				Chúa Giê-su khăng khăng phản đối việc bất khả phân ly trong đời 
				sống hôn nhân có thể mang một tính chất giống như vậy, nó chỉ là 
				một lý tưởng mà người ta phải nỗ lực ra sức theo đuổi chứ không 
				hẳn là một lề luật áp chế tất cả mọi người tuân theo theo nghĩa 
				ngữ của nó.</span></p>
				<p class="BodyTM" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				</font><span lang="EN-US"><font size="3">Nói tóm lại, quan điểm 
				của Chúa Giê-su thì đơn giản: lý tưởng cho các cặp vợ chồng 
				Ki-tô giáo là họ nên trung tín với nhau, cho nên việc ly dị xét 
				ra không cần thiết. Nhưng một mặt khác, Giáo Hội thời tiên khởi, 
				dường như cũng đã xem xét đến những điều kiện thực tiễn của một 
				thế giới bị giới hạn bởi những khiếm khuyết và tội lỗi, nên 
				không thể tránh khỏi những bất trắc xảy ra, cho nên các ngài 
				cũng đã tìm kiếm một giải pháp thích hợp nhằm điều chỉnh sao cho 
				phù hợp với hoàn cảnh thực tại. Nơi đây, ta cũng nên nhắc lại 
				trường hợp ngoại trừ được thánh Phao-lô cho phép, trong trường 
				hợp, một người ngoại giáo mà họ muốn ly dị với người phối ngẫu 
				của họ đã trở thành Ki-tô hữu. Trong trường hợp này, thánh 
				Phao-lô phán quyết như sau: Người tín hữu không bị bó buộc phải 
				duy trì bậc sống độc thân. &quot;Còn với những người khác, thì tôi 
				nói chính tôi chứ không phải Chúa: nếu anh em nào có vợ ngoại 
				đạo mà người này bằng lòng ở với người ấy, thì người ấy đừng rẫy 
				vợ. Người vợ nào có chồng ngoại đạo mà người này bằng lòng ở với 
				người ấy, thì người ấy đừng bỏ chồng. Thật vậy, chồng ngoại đạo 
				được thánh hoá nhờ vợ, và vợ ngoại đạo được thánh hoá nhờ người 
				chồng có đạo. Chẳng vậy, con cái anh em sẽ làm ô uế, trong khi 
				thật ra chúng là thánh. Nếu người ngoại đạo muốn bỏ người kia 
				thì cứ bỏ; trong trường hợp đó, chồng hay vợ có đạo không bị 
				luật hôn nhân ràng buộc: Thiên Chúa đã kêu gọi anh em sống bình 
				an với nhau! Chị là vợ, biết đâu chị chẳng cứu được chồng? Hay 
				anh là chồng, biết đâu anh chẳng cứu được vợ?&quot; (1Cr 7,12-16) .&nbsp;</font></span></td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr><tr>
		<td background="../../../_Images/Background/Background10.jpg" height="300">
		<table border="0" width="100%" id="table3" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td><p align="center">
		<font size="3" color="#2F2417">
		<a target="_blank" href="../../GiaDinh_INDEX.htm">
		<font color="#0000FF">Trang gia đình</font></a> </font><font size="3" color="#FF0000">
		|</font><font size="3" color="#2F2417"><font color="#2F2417">
		</font><a target="_blank" href="http://tinmung.net/">
		<font color="#0000FF">Trang nhà</font></a></font></td>
			</tr>
			<tr>
				<td>&nbsp;<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</p>
				<p>&nbsp;</td>
			</tr>
		</table>
		</td></tr></table></body></html>

PHP File Manager